Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 37



Chiều gần 4h, cả đám vô khách sạn tắm rồi chuẩn bị về. Vinh nói với tôi là để bạn về trước rồi ở lại riêng với ổng thêm 1 ngày nữa có được ko? Tôi có hỏi mấy đứa, tụi nó quý Vinh nên ko vấn đề gì, tụi nó còn ghẹo là coi chừng cưới sớm.

- Cưới hỏi cái gì, 3 ngày nữa là bể đầu rồi!

3 ngày nữa tôi tới tháng nên cũng ko phải lo bầu bì gì. Vậy là có 5 người mà được đi trên xe 16 chỗ, đứa nào đứa nấy mệt cho nên cứ nằm mỗi đứa 1 băng.

- Mấy em về tới thì báo với Dung 1 tiếng, anh mượn bạn mấy đứa thêm 1 ngày nữa. cảm ơn nha!

Vinh chào tiễn đám bạn đi về, vậy là thời gian riêng tư chính thức trong 1 chuyến đi xa trọn vẹn. Tôi chỉ hy vọng 2 đứa ko cãi nhau.

- Anh đúng là nhất cự li nhì tốc độ!

- Uhm

- Sao với đám bạn của em anh còn cởi mở hơn với em … Sao vậy?

- Vì em khác

- Khác sao?

- Vì nếu anh cứ giỡn, hòa nhã và chiều em quá em sẽ hư. Hư lại khó chịu, thôi bỏ qua.

- Anh đúng là đồ đểu.

Vinh mướn 1 cái xe máy để chở tôi vi vu theo bờ biển chiều, mát và dễ chịu cũng ko có cảnh kẹt xe như Sài Gòn. Ngoài ra, đó có thể coi là khoảnh khắc lãng mạn đúng nghĩa của chúng tôi cho tới bây giờ. Vì tôi ko ăn được hải sản nên 2 đứa chủ yếu ăn lặt vặt cá viên chiên, bánh khọt thôi.

- Ăn lẩu cá đuối đi em, ngon lắm!

- Ngứa lắm!

- Em có thuốc ko? Mua 1 liều thuốc uống đi!

Thôi vì tinh thần thích ăn uống tôi cũng nghe theo, uống liều thuốc dị ứng để ăn lẩu cá đuối, tối hơn chút nữa thì ăn kem. Vinh có rũ tôi đi coi đua chó nhưng tôi ko thích mấy hoạt động như vậy nên thôi. Cả 1 buồi tối vui vẻ, hôm qua tới nơi tôi có gọi cho mẹ, chiều này tôi cũng có gọi cho mẹ nói là mai mới về …. Giọng mẹ dặn dò dữ lắm, thôi thì lần này con dại con mang chứ ko để cái mang của đâu.

Rồi về khách sạn, hôm qua bị quần dữ quá hôm nay tôi cũng hạ chỉ số ham hố xuống nhiều. Với lại cận ngày đèn đỏ nên lưng bắt đầu mỏi, bụng thì đau. Thật sự tôi chỉ muốn được ngủ thôi,tại vì hôm qua giờ mệt quá chừng.

- Ủa, em quên vậy mai mình về bằng cái gì anh?

- Đi ké xe bạn anh.

- Ủa bạn anh đi chơi ở đây sao ko gặp?

- Ko, xe nhà bạn anh có chạy chuyến Vũng Tàu – SG.

- À …

Tôi ngồi xếp bằng ngay cửa sổ, hóng lấy mấy cơn gió biển mát rượi. Vinh khui 1 chai bia ngồi đó coi tv, ko nói gì với nhau, tự nhiên tôi mới hát lí nhí mấy bài hát của The Beatles …. Bài let it be.

- Em hát nhạc gì vậy?

- À ko có gì anh.

- Hôm nay thấy em hơi đuối hả?

- Uhm, em thấy hơi mệt.

- Hay em học xong rồi mình cưới nha.

- Anh quen em mới 2 tuần, biết gì mà cưới.

- Anh xác định rồi, hồi chiều anh nói thiệt chứ ko nói giỡn.

- Vì sao?

- Vì anh ko muốn cứ phải lo lắng nữa, anh già rồi, anh ko thích đối diện với cảnh thằng nào đó cướp mất em nữa, chán rồi.

- Nhưng mà mới có 2 tuần thôi, anh nói vậy nghe có sớm quá ko?

- Sớm, nhưng anh sẽ cưới em em tin anh đi, giờ anh phải làm sao?

- Anh cứ yêu em thôi! Chuyện cưới hỏi thì để có duyên trời sẽ định. Đừng nói trước.

- Anh ko lãng mạn, gặp em thì khô khan, sao em ko nói những chuyện cho anh thấy yên tâm hơn đi Dung?

- Em tưởng là mỗi mình em lo lắng, anh cũng vậy sao? Hoang mang đúng ko?

- Uhm.(Thở dài)

- Thôi thì cứ hết lòng với nhau đi, tới đâu thì tới, đừng nói đừng hứa để phải hụt hẫng. Em cũng ko đủ mạnh mẽ nữa rồi. Em cũng muốn gắn bó với anh, em chẳng có kinh nghiệm để nghĩ về mấy chuyện lớn hơn. Chỉ muốn yêu có trách nhiệm trước thôi có được ko?

- Nhưng anh vẫn nói, anh sẽ cưới em, bằng mọi giá. Chỉ có khi em ko thương anh nữa thì anh mới ko làm được thôi. 

Anh đứng, ôm tôi đang ngồi rồi đêm đó ko làm gì cả, thủ thỉ suốt cả đêm kể này kể nọ.

Cứ như vậy cũng đc gần 1 năm, thời gian trôi qua nhanh thật. Ráng học cho xong, đi làm để tự nuôi mình chứ ko có cứ xin tiền mẹ hoài nữa. Tôi hạnh phúc 1 năm qua vì Vinh đã làm đúng những gì anh ấy hứa, chúng tôi vẫn có cãi nhau vì cả 2 cùng nóng tính … nhất là mấy ngày tôi bị đèn đỏ tính khí khó chịu cộng thêm đau bụng đau lưng nên dễ cáu. Nhưng tuyệt nhiên anh ko hề 1 lần nói về quá khứ của tôi, đúng là đàn ông họ yêu và bảo vệ người yêu mỗi người mỗi kiểu, Vinh thuộc dạng giải quyết mọi việc dứt điểm ngọn nghành nên nhiều khi tôi thấy máy móc lắm.

Rồi từ từ cũng hiểu nhau hơn, tới mấy ngày đèn đỏ anh ấy nhẹ nhàng và chiều tôi hơn. Còn tôi cũng vậy, ngày thường tôi lại thấu hiểu anh, ko bao giờ ra kiểu em muốn anh làm cái này hay em muốn anh làm cái kia cho em, chuyện gì cũng bàn bạc với nhau mới quyết định. Đi đâu với ai cũng nhắn tin hay gọi báo 1 tiếng để người kia khỏi lo. Tuy ko hề lãng mạn nhưng ngày càng gắn bó.

Tôi thi xong, kết quả cũng đỡ, thôi thì học xong là mừng rồi. Ngày tốt nghiệp ảnh cũng chở tôi đến rồi cùng ăn mừng nữa. Bạn bè cũng quen biết anh Vinh hết, anh cũng hay dẫn tôi ra mắt bạn bè của anh nữa. 

Mẹ tôi nói cũng gần tới sinh nhật mẹ, năm nay làm tiệc gia đình sẵn mừng tôi tốt nghiệp nên mẹ bắt tôi dẫn ảnh về ra mắt.

- Con kêu nó tới chơi, ko bày đặt quà cáp gì hết, tới để coi mặt mũi ra sao? Coi có xứng với con gái mẹ ko.

- Dạ.

Chẳng phải cũng đến lúc rồi sao? Thôi thì dẫn anh về để cho gia đình biết, gặp ai cũng hỏi bồ đâu bồ đâu hoài. Hy vọng gia đình mình ko ác cảm với Vinh là mừng rồi chứ cũng ko dám mong được yêu quý.

Tôi nói anh như vậy, anh vui lắm mừng ra mặt luôn, vì lúc nào anh cũng đòi về nhà còn gì nữa. Quen anh anh toàn cho tôi ăn là ăn, hẹn hò cũng toàn là đi ăn, mấy hoạt động coi phim hay đi du lịch cũng thưa lại vì đợt đó cửa hàng anh liên tục bận bịu. Tôi phải ú lên mấy kí lô.

- Mua quà gì cho mẹ em bây giờ?

- Mẹ em nói ko cần mua mà.

- Đó là mẹ em nói thôi, quy tắc xã giao ban đầu mà em, phải gây ấn tượng tốt trong lần gặp đầu tiên!

- Lần gặp đầu tiên em ko có ấn tượng gì với anh cả!

- Thôi em suy nghĩ đi, anh ko biết mấy vụ quà cáp đâu. Làm mất hứng quá.

Đúng là Vinh ko biết mấy vụ đó thật, 8/3 hay 14/2 cũng ko quà cáp gì, toàn là đi ăn. Nhưng thôi, người yêu tôi chọn thì tôi chịu, quà cũng chẳng ăn đc, ảnh thương tôi là được rồi. Tôi cũng ko đòi hỏi gì hết. Tôi chọn mua cho mẹ 1 đôi giày và 1 cáo áo len đan tay, lớp cao đẳng của tôi có 1 bạn nhà bạn chuyên đan len theo yêu cầu, tôi đặt 1 cái áo len mày kem và vàng theo 2 sắc mẹ thích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.