Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 38



Sinh nhật mẹ, ông Vinh ăn mặc chỉnh tề dữ lắm quần jeans áo sơ mi đi giày tây nhìn phong cách đầy mình, đầu tóc gọn gàng chưa từng thấy.

- Có bao giờ đi với em mà anh đẹp trai như vậy đâu?

- Em khác.

- Em khác cái gì, sinh nhật mẹ chứ có phải sinh nhật anh đâu?

- Anh sẽ đẹp trai nhất khi làm chú rễ của em, được chưa? Em chuẩn bị quà cho mẹ em xong chưa?

- Lại còn chưa, mẹ em mà em phải chuẩn bị xong từ lâu rồi!

- Em cũng có quà đó, quà này anh tuyển lắm mới mua được cho em đó nha!

- Nhưng quà gì?

- Thì quà tốt nghiệp đó.

- Trời ơi, bữa giờ rồi quà gì nữa!

- Giờ em có lấy ko? Ko anh tặng người khác.

Người yêu lần đầu tiên tới nhà, rất sớm, nhà chỉ có tôi và mẹ, vì đồ ăn mua sẵn nên giờ mẹ con chỉ bày ra bàn và làm nóng lại thôi. Vinh tới, lịch sự khoanh tay thưa mẹ, mẹ nhìn 1 lượt từ đầu tới chân ra vẻ cũng ưng lắm. Tôi dẫn ổng lên lầu trên thắp nhang cho ngoại, nếu ngoại còn sống chắc ngoại vui lắm, bất giác tôi cay mắt nhưng rồi thôi. Hôm nay mới dắt bạn trai về ra mắt ngoại, ngày trước ngoại có nói là khi nào gã tôi đàng hoàng rồi ngoại mới chết …. Vậy mà giờ Vinh và tôi đứng trước bàn thờ ngoài, cúi đầu. Vinh ôm tôi xoa xoa vai.

Rồi cái ông đó cũng lanh chanh lắm, bày đặt vô trong bưng phụ cái này bưng phụ cái kia nữa. Độ 6h chiều nhà mấy dì và cậu cũng qua, ai nấy thấy bạn trai tôi bảnh bao cũng chịu, cái ông Vinh này ngoại trừ tôi ra thì với ai ổng cũng niềm nỡ hết cỡ. Cậu 3 có vẻ hợp cạ lắm, biểu ngồi xuống uống trước vài ly.

- Thôi thì bồ con Dung, nó cũng lớn tuổi rồi, ưng chịu thì bước qua luôn đi!

- Dạ con cũng nói hoài mà bé ko có chịu!

- Mà nhìn con cũng phong lưu quá, đừng có làm khổ nó, nó mém chết mấy lần mày làm nó khổ mẹ gió giết!

Được phen tào lao với ông cậu 3, Vinh cứ như vậy cười cười gật gật vuốt đầu vuốt tóc cụng ly lia lịa.

Tiệc gia đình, vì đó giờ chỉ có nhà ngoại với mẹ con tôi nên tiệc nào nếu ko có khách ngoài thì cũng có bao nhiêu đó người. Ăn uống, vui vẻ, tôi tặng quà và mừng tuổi mẹ. Nói chung ông Vinh nói đúng, ấn tượng ban đầu rất quan trọng, thành ra khi thấy hòa hợp tôi cũng vui thầm trong bụng.

Các dì và cậu cũng có người lì xì, có người mua quà cho mẹ. Mẹ cảm động và vui, tôi thấy mẹ xém khóc mấy lần. Ai cũng nhắc ngoại, ai cũng nhớ ngoại. Mấy anh chị cũng tranh thủ giao lưu với Vinh, coi thì cũng là lần đầu ra mắt thành công.

- Hôm nay con tới đây trước là mừng sinh nhật bác và con xin diện kiến gia đình. Bé Dung cũng nói cho con nghe về nhà mình, các dì các cậu và anh chị em nữa. Con gặp bé cũng ko phải ấn tượng lần đầu. Nay con cũng gần 30 rồi, trước con bị bỏ 1 lần, giờ con cũng muốn ổn định. Con biết là quen bé chưa lâu nhưng con thương bé thiệt. Nay con xin phép bác và gia đình nếu gia đình đồng ý con xin phép nói với ba má con qua nhà mình thưa chuyện.

Cả nhà đang rôm rả tự nhiên trở nên im lặng, ai cũng lắng nghe Vinh nói coi bộ dõng dạc và tự tin lắm, phải công nhận người này dạn dĩ quá chừng. Ai ai cũng nhìn dồn vào 2 đứa, chuyện này là tôi vô tội, chuyện tôi ko hay trước nên cũng quá bất ngờ, mắc cỡ nữa, tôi chỉ biết ngồi chết 1 chỗ, nhìn xuống bàn.

- Thôi thì con cháu nó lên tiếng rồi, 2 đứa nó cũng lớn hết rồi thì mẹ con Dung coi coi sao.

Dì 2 lớn nhất nhà lên tiếng.

- Nhưng mà đã tìm hiểu nhau kỹ chưa, cưới xin ko phải chuyện nhỏ, 2 đừa cần thời gian thêm ko?

- Dạ, con hiểu, bé cũng ra trường rồi ko phải vướng bận chuyện học nữa. Nếu được thì cho gia đình con bước qua rồi có cái đám hỏi trước cũng được.

Tất cả mọi người hình như đều thấy thành ý đó, và thấy cả sự gấp gáp đó. Riêng tôi thì hồi hộp và nói thật lòng cũng vui lắm, nhưng cũng có chút giận vì ko đc bàn trước mà Vinh tự động thưa chuyện luôn, tôi đứng hình từ lúc nói chuyện đó tới giờ.

- Dung!

- Dạ!

- Con thấy sao? Co đã sẵn sàng chưa? Chuyện này là do ở con, con chịu hay ko thì nói cho bạn con biết, chứ nhà cũng ko có ép uổng hay ngăn cản gì đâu.

- Dạ, để có gì con trả lời sau …

Tôi ấp a ấp úng ko nói rõ chữ. Ông Vinh thưa thốt xong ngồi xuống lấy tay qua nắm bàn tay lạnh ngắt của tôi, còn huých vai tôi 1 cái nhẹ. Ko khí bắt đầu trở lại bình thường, mấy anh chị họ thường ngày hay chọc ghẹo thì nay chỉ nhìn tôi cười cười, chắc thấy tôi đang xấu hổ quá ko dám chọc.

Ăn uống xong xuôi thì Vinh xin phép chở tôi đi 1 vòng. Đi café chắc hắn ta cũng biết là tôi đang bực đây mà.

- Tại sao lúc nào anh cũng làm em bất ngờ theo cái cách kỳ cục vậy hả?

- Rồi, chửi đi, anh nghe. Em cũng nói đó vì anh muốn em bất ngờ nên anh mới ko bàn trước với em.

- Bực anh thiệt, tánh tình kỳ cục quá!

- Thôi, anh suy nghĩ cả đêm mới dám mở miệng nói đó, đây là cơ hội tốt nhất rồi. Xin lỗi bé, nhưng anh thật sự ko chờ được nữa. Nhất cự li nhì tốc độ mà em. Heheh

- Nếu em ko chịu thì sao anh?

- Vậy em phải nói lý do em ko chịu đi!

- Vậy anh nói thử lý do mà em nên chịu coi!

- Thì quan hệ nghiêm túc, ko làm mất thời gian tiền bạc, thì em nói là em sẽ bù đắp cho anh, em còn nói là chỉ cần anh chấp nhận tất cả thì em sẽ yêu anh nhiều hơn. Với lại em cũng già rồi. Bao nhiêu lý do đó ko đủ để em gật đầu hay sao? Hay em chưa sẵn sàng điều gì?

- Anh thật sự thương và muốn cưới em chứ?

- Ko thì anh nói làm gì em?

- Nhưng sao lúc nào anh cũng làm cho em bị đơ vậy?

- Thật ra là anh thích làm em bất ngờ, cái nữa là lúc em đơ em quê nhìn dễ thương lắm. Nếu bây giờ em ko chịu thì là do 1 lý do thôi.

- Lý do gì?

- Em chưa yêu thương anh thiệt lòng.

- ….. Em thiệt lòng mà.

- Uhm, vậy hãy để cho anh được đường đường chính chính gắn bó với em đi! Anh lãng mạn được tới cỡ này thôi nghe.

Tôi như tự huyễn hoặc về 1 mái gia đình, về ngôi nhà và những đứa trẻ, về tất cả những sự ủng hộ của người thân. Cơ bản tôi đã đồng ý rồi, tuy quen nhau chưa lâu mà chúng tôi đã dính nhau như keo 502 vậy, tôi chỉ õng ẹo thêm 1 chút vậy thôi.

Từ nhỏ tuy ko phải gia đình thiên kim tiểu thư nhưng mẹ và ngoại ko để tôi thiếu thứ gì cho nên lớn lên tôi ko quan trọng hình thức và vật chất nhiều, tôi là đứa ngang bướng do thiếu thốn tình cảm của cha và cả nhà bên nội cũng ko có nên có chút thiên về tình cảm, dễ điên và dễ khóc. Tôi chỉ yêu người yêu mình, yêu người che chở bảo vệ mình. Và bây giờ, người con trai đó anh ta yêu thương tôi, chúng tôi cãi vã nhưng chưa 1 lần tổn thương nhau, tuy tình cờ quen biết qua mạng nhưng số phận đã đưa 2 con người đau khổ vì yêu đến với nhau, ngay từ đầu trong khoảng thời gian tâm sự ngắn ngủi mấy ngày khi tôi an ủi Vinh thì những cái xấu trong quá khứ của chúng tôi đã nói cho người kia biết hết. Nói cách khác, người ta yêu nhau qua những cái nhìn tốt đẹp, những điều lãng mạn thì chúng tôi đến với nhau bằng những niềm đau, những khuyết điểm và cả những lỗi lầm, vấp ngã. Có phải bây giờ đã đến lúc viết 1 trang mới cho cuộc sống, trong màu áo cưới trắng tinh, tôi là cô dâu ko trinh trắng nhưng tình yêu của tôi đủ đàng hoàng và trưởng thành ….

Chúng tôi hôn nhau, đưa nhau vào khách sạn làm tình với nhau có lẻ là phần lớn lịch trình yêu đương năm qua. Những vòng tay ôm siết chặt, những câu bông đùa, những cảm giác ức chế khi bị chọc tức, những bộ phận trên cơ thể tôi ko hoàn hảo, tôi ko có ngực nở eo thon nhưng Vinh cứ tấm tắt khen ngợi. Đó đúng là tình yêu đích thực rồi chứ gì nữa, yêu nhau là yêu cả những điều xấu nhất. tôi yêu Vinh cả khi anh ấy vẫn đi bia ôm, vẫn đi massage vẫn có thể chơi gái đó thôi, như bản tính ko thay đổi, người là do tôi chọn thì tôi chịu hết.

- Vợ ơi, ko đồng ý à?

Giật mình vì ngồi thẩn người nãy giờ suy nghĩ, giọng nói lúc nào cũng có phần chọc ghẹo của Vinh làm tôi tỉnh lại.

- Anh sẽ bên em, bảo vệ em trong mọi hoàn cảnh, ko đc làm em đau được ko?

- Được! Anh hứa.

Lần này cũng vậy, Vinh lại hôn tôi và chúng tôi lại vào khách sạn …. Lại ướt át lại thỏa mãn.

- Anh cầu hôn em mà ko có nhẫn hả?

- Anh nghĩ tới nhưng anh ko biết tay em cỡ nào, lỡ mua ko vừa thì sao? Sao trong phim người ta mua cái là vừa y, chắc là xạo đó!

- Người ta lãng mạn người ta tự ướm, hay người ta phỏng đoán. Ai mà như anh gì mà nói test hàng rồi …. Em ko hiểu sao nữa, đúng là em ko mơ hoàng tử nhưng mà em cũng thích ngọt ngào mà …… Còn anh thì…, chậc chậc.

- Biết cái gì ngọt ngào nhất của anh ko?

- Anh làm gì có cái búa gì ngọt ngào?

- Có!

- Cái gì, anh nói coi?

- Em!

- Uhm, anh xạo quá, anh biết hết điều xấu xa của em rồi bây giờ em ko chịu thì sao được! Mà lần sau đừng có làm em quê nữa nha!

- Đồng ý lấy chồng mà cũng cái kiểu nói thấy ghét đó, em hỏi anh lãng mạn vậy em có lãng mạn với anh ko? Chậc chậc …. Nồi nào thì úp vun nấy thôi bé!

Tên đểu giả của tôi lại véo cằm tôi, hôn tôi … những giây phút như vậy, hạnh phúc tràn dâng. Tôi tự hỏi ko biết tất cả mọi người con gái trên thế gian này đều có chung cảm giác lâng lâng và hạnh phúc nức lòng như vậy khi được yêu ko?? Sau hôn nhân thì sao? Nhưng kệ đi, bây giờ tôi phải tận hưởng cái đã.

Đưa tôi về nhà, mở cốp xe ra ổng đưa tôi 1 gói quà nhỏ.

- Quà này anh nhớ bạn mua ở nước ngoài đó nghe!

Anh Vinh đưa quà cho tôi, chạy vô nhà thưa mẹ, nhà đã dọn dẹp xong, mẹ đang coi tv … nhìn mẹ thấy cô đơn quá mà tôi thấy xót, nhưng ông Cường thì ko được.

- Cám ơn anh!Bye anh, chạy xe cẩn thận.

- Còn gì nữa?

- Về tới nhắn tin em.. Hôm nay ra mắt vậy là thành công tốt đẹp há!

- Uhm, vậy mới giỏi. Bye em.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.