Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 4



Ko biết do thuốc thấm hay do nước biển làm buồn ngủ mà vừa nằm xuống là tôi ngủ li bì. Làm 1 giấc tới 7strong0 sáng, tôi mò dậy, nhẹ nhàng nhất có thể đi vào toilet, tôi vệ sinh cá nhân xong, mặc lại bộ quần áo cũ của tôi và giặt bồ quần áo mới, rón rén ra ngoài tìm đc lang can nhỏ để phơi đồ, tôi cứ đi qua đi lại chỗ cái sofa như ăn trộm. Anh ta nằm ườn ra, chăn mền loạn xạ, chắc bạn đọc tưởng tượng ra 1 anh chàng ngon lành lắm đây. Thực ra thì bừa bộn lắm, tv còn bật mà ông tướng lại kẹp cái remote trong người, trên bàn có cái bánh bao ăn dở, 1 vỏ lon bia nữa. Tôi xong hết rồi thì ngồi bệt xuống đất, móc tiền ra đếm, ở đây tôi chỉ có 408k, mà lát nữa tôi còn phải đi xe ôm về quán, ăn sáng, rồi sửa điện thoại nữa. Hôm qua anh ta mua cho tôi bao nhiêu là tiền, chắc 408k ko thể trả đủ, tôi loay hoay tìm cây bút và tờ giấy để ghi lại vài dòng cảm ơn, chỉ thấy mỗi cây bút cạnh cái tv còn giấy ko thấy mà tôi ngại lục lọi nên chạy vô toilet xé giấy vệ sinh ra mà ghi. 

- Em ko có đủ tiền trả anh rồi, thôi em gửi anh cái nhẫn của em, khi nào em đủ tiền em quay lại trả anh nha. Ko thiếu đâu, 6 ngày nữa là em có lương rồi, ở phòng trọ em cũng còn ít tiền nữa. Em cảm ơn anh đã giúp em, em ko quên ơn đâu, em về đây. 

Tôi lấy lon bia và cái bánh bao thừa đem bỏ vào thùng rác, tháo chiếc nhẫn đeo ở ngón tay giữa bên tay trái để lại với tờ giấy. Nghĩ trong bụng, kiểu gì rồi cũng phải bán vàng mà xài, bán sớm hay muộn thôi, xui bị bệnh thì chịu vậy. Tôi lén lén mở cửa, tôi quay lại vẫn thấy gia chủ ngủ say quên trời đất. Nhìn cũng mắc cười lắm, tôi lẹ lẹ chạy đi. Ra ngoài thang máy thấy có mấy người nhìn tôi dữ lắm, tôi cũng mắc cỡ, cuối mặt mà đi cho nhanh. 

Tôi đi xe ôm về quán, trên đường có gặm ổ bánh mì và 1 ly sữa đậu nành, biết thế nào cũng bị chửi nên chuẩn bị no bụng để nghe chửi. Nhưng sự thật còn phũ phàng hơn 

- Chị nói em thế nào, quán chị có quy tắc, ko phải cái chùa, em muốn thì đến làm ko muốn thì đi. ko có em chị vẫn tuyển được hàng chục cô bé khác.

Tôi mắt nhìn xuống, ko cãi được lời nào. 

- Chỉ 1 cuộc gọi mà em cũng ko làm đc, em ko thể nào tiến bộ trong tương lai nếu em ko tôn trọng cấp trên của mình, ko tôn trọng luật lệ nơi làm việc. 

- Chị ơi, em bị bệnh, điện thoại em hư, em ko nhớ số của chị. Em ở 1 mình ko có ai để nhờ vã hết. 

- Đây, 720k – 24 ngày lương của em, chúc em mau tìm được việc làm hợp với em, và mua được cái điện thoại tốt hơn. 

Haiz, chán thật, sao quả tạ chiếu hay sao mà xui xẻo quá, điện thoại hư, bệnh hoạn giờ mất luôn việc. Buồn thiệt chớ! Thôi thì cứ chạy về nhà trọ thay đồ cái, xem tiền còn bao nhiêu rồi tính tiếp. Ra lấy xe tôi chạy về. 

Đúng là ko cười nổi mà, ôi cái cuộc đời của tôi! mới đó mà gần 10h rồi, tôi ghé bưu điện gọi về nhà, chuông vưa reo 2 hồi bên kia có giọng : 

- Alo! 

Thôi, tôi tắt máy luôn, giọng của mẹ, nghe có vẻ mẹ đang rất khó chịu, lạnh hết sống lưng!

- Ủa, cháu về rồi à, bác tưởng mai chứ? 

- Dạ mưa quá con về sớm 

- Ừ, lạ thật đấy, bác cứ thắc mắc sao trời mưa như thế mà bọn cháu lại đi Vũng Tàu, nhưng cháu bị ốm hay sao mà nhìn xanh xao vậy cháu? 

- Dạ, ko con say xe thôi. 

- À, tiền của cháu đây, tháng này cắt chỉ ít nên chỉ bấy nhiêu thôi. 

- Dạ con cám ơn bác. 

Bác chủ nhà đưa tôi 150k, tiền phụ cắt chỉ tháng này, khi tôi rãnh tôi cắt phụ, đến tháng bác ấy chia cho tôi, cắt ít thì được ít cắt nhiều thì được nhiều, tháng trước đc 220k. Tôi móc tiền ra, đưa thêm 500k cho đủ 650k tiền nhà.

- Bác ơi tháng này con gửi tiền phòng sớm! 

- Ơ, còn những 11 ngày mà cháu. 

- Dạ, con có tiền sớm nên gửi sớm. 

Tôi cười xã giao hì hì rồi phi vào phòng. Suy nghĩ, đã mất việc, thôi thì trả tiền trọ trước cho chắc ăn. Tôi lấy hết tiền ra đếm lại 1 lần 720k trừ 500 còn 220k, tiền sáng còn lại 380k là có 600k cộng với ở phòng còn 1800k, đồ xài như xà bông, sữa tắm lại sắp hết, ngay cả cái bình nước lọc cũng hết …. thôi sắp đói rồi phải mau đi tìm việc thôi. Đúng là hoạ vô đơn chí mà!

Nói là làm, tôi thay đồ ra, mặc quần jeans và áo sơ mi cho lịch sự, buộc tóc cao lên.Tôi giặt giũ đem phơi xong là lấy xe đi. Tôi xin hết quán café này đến quán café khác, họ yêu cầu phải ngồi nói chuyện với khách tôi ko chịu ; quán khác thì phải làm từ sáng đến tối, tôi cũng ko chịu ; quán nữa làm ít lương cao nhưng lại phải ăn mặc hở hang, nghĩ tới chuyện ăn mặc hở hang ngồi lả lơi thì thôi rồi, mẹ tôi mà thấy chắc bà cạo đầu tôi quá. Cứ thế mà mất hết cả buổi, trưa rồi phải ăn trưa, tôi ghé 1 quán bánh cuốn ăn qua loa, tạt qua nhà thuốc mua liều thuốc cảm để uống cho khoẻ hẳn. 

Rồi lại chạy đi, vào chợ xin phụ bán vải, bán áo quần thì đa số họ chỉ hỏi quê ở đâu, nói ở SG thì ko hiểu sao mà ko ai nhận. Chỗ chịu ở SG thì lại chê nhìn mỏng cơm, yếu đuối. Chỗ thì nói nhìn tiểu thư quá …Mệt rồi, trưa nay ko mưa, trời ui ui khó chịu lắm, đầu lại nhức, nhưng cũng cố gắng chạy thêm vài nơi tìm, nhưng cũng ko đc. 

(Xin nói sơ về bạn bè để các bạn có thắc mắc, ko lẻ ở SG mà tôi ko có bạn?) Nói ra thì tôi có con bạn thân gần nhà từ cấp 1, tên Tiên. Nó rất ngoan, rất nghe lời mẹ, mặc dù thương tôi nhưng mẹ nó từ khi biết tôi ủ mưu gửi đồ bên nhà nó rồi bỏ đi, mầy lần gọi điện nghe nó ngại lắm, nó nói mẹ nó ko cho chơi vs tôi nữa. Mà thêm cái nữa nó lại nhát, rất sợ mẹ tôi. Nên cũng ko thể cứ lôi nó vào chuyện của mình, thi thoảng chỉ gọi cho nó hỏi thăm này nọ thôi. Còn những đứa bạn khác tôi còn né nữa là, sợ gặp ở đâu là nó báo cho mẹ biết. Khi thuê nhà hay ai hỏi cứ nói ở quê thôi.) 

Ngày trôi qua lê thê, chiều hơn 6 giờ thì mưa. Tôi lại chạy về, bác chủ nhà nấu bánh đa cua, làm cho 1 tô ăn thấy ấm. Thôi ăn xong uống thêm 1 liều thuốc rồi nằm cho rồi, mưa rồi tìm đc việc gì nữa. Với lại tôi đang lang thang ở quận 6, nhà thì ở Gò Vấp, cũng khá xa. Nên cứ đi tìm việc xung quanh chỗ trọ thôi, đi xa quá có khi gặp người quen. Nằm xuống bất giác suy nghĩ đến người lạ, sao có người tốt như vậy chứ, nhớ lúc sáng nhìn ổng nằm ngủ mà mắc cười, nằm cười 1 mình, giả sử nếu còn nhiều tiền đã đem trả lấy nhẫn lại rồi, đằng này còn ít quá. Mới có hơn 7h tối làm sao mà ngủ, ko có điện thoại nghịch, thôi lại qua cắt chỉ với bác chủ nhà vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.