Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 43



Từ trong nhà, ba và má anh cũng bước ra, họ cũng hân hoan tươi cười chào đón. Ba anh nhìn thấy điềm đạm và tốt tướng, còn má anh thì xinh đẹp và coi bộ trẻ hơn ba nhiều. Ông mặc quần tây áo sơ mi bỏ ngoài, còn bà 1 bộ đồ gấm màu tím, đúng là anh Vinh nói má ảnh thích màu tím. Tôi hơi căng thẳng nhưng nhìn thấy thái độ niềm nỡ vậy cũng nhẹ bớt phần nào.

Tôi cúi đầu khoanh tay thưa ông bà, bà còn đưa tay nắm dắt tôi vào trong nhà, bé Vy thấy vậy cười khúc khích. Vinh bê giỏ cái cây bự theo sau.

(Xin phép cho mình bỏ qua quan cảnh về căn nhà nhé)

Vừa ngồi xuống, cô giúp việc đã bưng nước cam ra mỗi người 1 ly.

- (Ba Vinh) Con mới học xong phải ko, bác có nghe thằng Vinh nói, nếu con ko ngại có thể về cửa hàng nhà mình làm.

- Dạ, con cũng có nộp đơn mấy chỗ rồi. Ở nhà mẹ con cũng kêu con ra cửa hàng làm nhưng con muốn có va chạm một chút.

- (Ba Vinh gật gù) Ừ, con suy nghĩ được vậy cũng tốt đó.

- (Má Vinh) Con bao nhiêu kg mà nhìn con ốm quá, kiểu này phải kêu thằng Vinh nó cho con ăn đồ bổ nhiều vô mới được, nhìn con hơi xanh xao.

Tôi bị hớ ngay lời đầu của má Vinh, tôi cười miễn cưỡng.

- Dạ con ăn cũng nhiều lắm, mà ko biết sao con hổng mập lên nổi nữa bác.

- (Vy) Trời, chỉ là chỉ trắng chứ xanh đâu mà xanh má, mới gặp là chê người ta ốm rồi, má kỳ quá!

- (Chị Vân) Thôi uống nước đi, lâu rồi nhà mới có khách quý, ba má coi coi sao chứ thấy thằng Vinh nó gấp lắm rồi đó nha.

Cả nhà cười rôm rã, ông Vinh cũng góp vui :

- Người ta nói con gái mà ốm ốm chứ lấy chồng là mập liền đó, bé Dung hỏi má thử coi phải ko, ngày xưa má cũng ốm nhách à!

- (Má Vinh) Má nói thiệt chứ phải tẩm bổ này nọ cho có da có thịt chút, hồng hào nhìn mới khỏe. Mà mẹ của con cũng kinh doanh ở nhà hả?

- Dạ, mẹ con đại lý cửa hàng nệm.

- Uhm, còn ba con?

- Dạ?.... Ba con với mẹ con thôi nhau lâu rồi.

- (ba Vinh) À, vậy con ở với mẹ hả, mẹ con cũng giỏi quá, một tay nuôi con đó hả?

- Dạ (cười gượng)

- (Má Vinh) Ủa, vậy ba con có hay qua lại thăm con ko?

- (Ấp úng) Dạ ko, ba con với mẹ con thôi là cắt liên lạc luôn.

- (Má Vinh) Ba con ở đâu? vậy con biết mặt ba con ko?

Tôi thấy khó chịu, việc gì phải hỏi ngay cái vấn đề tôi ghét nhất kiểu này, mà còn hỏi sâu vào nữa. Nếu tôi nói xạo cũng được, nhưng thôi quyết định cứ nói thôi! Vinh ngồi kế bên nắm tay tôi, bé Vy thì nhìn có vẻ ra ám hiệu gì đó mà tôi ko hiểu.

- Dạ con nghe mẹ nói là ba cũng ở SG thôi, nhưng cũng có gia đình khác rồi bác. Bên nội cũng ko có qua lại gì hết. Con chỉ ở với mẹ và bà ngoại thôi, ngoại con mất rồi giờ nhà chỉ có 2 mẹ con, các cậu dì của con cũng ở gần gần bên Gò Vấp hết đó bác.

Chẳng cần phải trả lời nhỏ giọt để má ảnh phải hỏi nữa, tôi khai cả lèo ra cho bà nghe để bà thỏa mãn cơn tò mò của mình.

- (Má Vinh) Hay há, ở tại SG mà cũng ko đi tìm con, mà con cũng ko đi tìm ba.

Tôi thiếu điều muốn bung não, bực ko tả được, ko biết có phải là bà quá thiếu tế nhị hoặc tôi quá nhạy cảm.

- (Ba Vinh) Thôi, nói chuyện khác, hết chuyện hay sao mà bà hỏi chuyện đó hoài vậy? Con người ta mới qua nhà chơi lần đầu mà.

- (Má Vinh) Thì tôi cũng coi như con cháu trong nhà, thấy phức tạp quá tôi mới hỏi, ko biết thằng Vinh nó có biết quan tâm đến mấy chuyện này ko?

- Con biết hết đó má, nhưng mà chuyện đó có quan trọng gì đâu. Quan trọng là con thương thôi mà, sao má hay làm người ta căng thẳng quá ha.

- (Má Vinh) Con Diễm có bao giờ căng thẳng với má đâu!

Tự nhiên ko khí ngột ngạt khủng khiếp luôn, cả ba anh Vinh, chị Vân và bé Vy đều hắn giọng, ai cũng tỏ ra ngượng ngùng, riêng Vinh nắm chặt tay tôi hơn. Mặt tôi bắt đầu nóng lên.

- (bé Vy) Má này, má nói chuyện gì kỳ ko hà, chị Dung là bạn gái mới của anh ba, má nhắc mấy chuyện ko vui gì hết à!

- (Chị Vân) Thôi cả nhà uống cam đi, cam này bạn con hái ở quê đem lên cho đó, ngọt và ngon lắm!

Riêng bản thân tôi là tôi thấy ko vui rồi, ko biết má ảnh cái tính hay nói mấy chuyện ko liên quan hay là bà đang cố tình thăm dò tôi nữa, tôi ngồi im luôn, cả nhà bây giờ ai củng gượng gạo, Vinh bực ra mặt.

- Thôi anh ba với má ngồi nói chuyện đi, con dắt chị Dung đi vòng nhà chơi …- Chị đi với em, em cho chị coi cây ba trồng trên sân thượng, đẹp lắm.

Bé Vy chữa cháy rất thông minh, chị Vân ngồi lại với Vinh và ba má. Tôi đứng lên xin phép đi tham quan nhà với Vy, Vy nắm tay tôi kéo đi nhanh. Tôi là tôi muốn đi về luôn chứ ko phải là chỉ đi khỏi chỗ này đâu.

- Tôi nghiệp chị, má em thiếu tế nhị quá, nhưng má ko có nghĩ gì đâu chị. Nãy em chớp mắt nói ý nói chị nói chuyện khác mà chị ko hiểu gì hết.

- Uhm, ko có gì em.

- Tay chị lạnh quá ….

- Tại chị cũng hơi lạnh thiệt mà.

- Má em rất thích hỏi về gia cảnh này nọ, kho phải riêng chị đâu bất cứ ai nói chuyện lần đầu má chỉ tập trung hỏi về gia đình của người ta. Ba em cũng góp ý hoài mà má cũng vậy. Chắc tại má cũng biết anh ba thương chị nên mới hỏi sâu chút, chị đừng nghĩ gì nha.

- Uhm, chị biết rồi, có nghĩ gì đâu.

Thấy đứa em út dễ thương vậy, chưa thân nhưng cũng đã biết chia sẻ thôi mình cũng bớt bực 1 chút, nhưng lòng đầy hoang mang và trong đầu đầy rẫy những câu hỏi tạm thời chưa trả lời được. 

Bé Vy dẫn tôi lên lầu 1 giới thiệu phòng của ba má.

- Nè, phòng ba má, ba má già rồi đi lên lầu 2 mệt nên ở đây, còn mai mốt chị ở chung với anh ba, phòng kế bên luôn, nhà có ảnh thanh niên trai tráng nên được ưu tiên ở gần phòng ba má …

Màn giới thiệu rất vần điệu, thuyết phục của cô hướng dẫn viên tương lai làm tôi thấy nản thêm …. ở kế bên cơ đấy!

- Còn em?

- Phòng em trên lầu 2, trước em ở chung phòng với chị 2, giờ chỉ lấy chồng rồi em ở 1 mình, mai mốt chị với anh ba có giận thì lên ở với em, phòng em đẹp nhất nhà!

Tôi cười như mếu với cô em vui tính, luôn biết cách pha trò ăn nói lém lĩnh chọc cười mọi người.

- Cám ơn em!

- Thôi chị, em sẽ liên minh với chị, em sẽ còn bên cạnh chị dài dài! heheh

- Em với anh ba của em, lúc nào cũng hù dọa chị, chị muốn rối não với anh em của em luôn.

- Má thấy vậy, dễ cũng dễ mà khó cũng khó. Nhà có tới 2 giúp việc, 1 cô làm việc nhà, 1 cô chỉ phụ trách chế biến thức ăn thôi đó chị.

Tôi cũng định vọt miệng hỏi vài điều về má anh Vinh, mà thôi … hỏi nhiều làm gì, chẳng phải má ảnh hỏi nhiều làm tôi thấy khó chịu đó sao, giờ tôi lại hỏi nhiều thì chỉ chứng tỏ mình hoang mang và tò mò quá thôi.

Cô bé tiếp tục dẫn tôi lên lầu 2, lầu 3 và sân thượng. Có cả 1 vườn kiểng thu nhỏ của ba anh Vinh, bác ấy trồng đủ thứ từ hoa lan đến các loại rau và cây thuốc, vài cây ăn trái và còn có mấy con chim nữa. Đứng đó thấy dễ chịu hơn ở nhà dưới. Vinh nhắn tin.

- Xuống nhà ăn trưa đi em ơi, đi tới đâu rồi!

- Mới chưa đc 15p mà!

- Xuống dùm anh ba đi chị ba!

- Anh ba em nhắn triệu hồn 2 đứa mình nè.

- Uhm xuống đi chị!

Trong lúc đi xuống Vy còn nói sơ sơ về tính cách của ba, ba thích ăn cá còn má thích các món cao lương mỹ vị …. Tôi nghĩ cô bé nói để tôi tiện lấy lòng ông bà chăng? Khổ thân, đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra diễn cảnh nếu ko đc lòng ba má anh Vinh sẽ như thế nào, mà làm sao để được lòng bây giờ, tôi ko có giỏi mấy vụ lấy lòng nịnh nọt đâu …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.