Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 49



Tôi lên phòng, tắm rửa sạch sẽ, chẳng buồn mở máy tính, tôi chỉ muốn ngủ sớm để ngày mai tới thật sớm để còn kết thúc mọi lo lắng thôi. Lật nhật ký ra, tường thuật lại 1 ngày dài như mọi ngày, nằm cho êm lưng, cầm điện thoại tôi nhắn tin chúc Vinh ngủ ngon và mau hết bịnh, mà ko thấy trả lời, chắc do Vinh mệt và ngủ rồi, thôi thì tôi cũng chìm vào giấc ngủ. 

4h sáng đã dậy, tôi dọn dẹp mọi thứ gọn gàng, nhẹ nhàng, tôi tắm rồi lau bàn thờ, lục trong tủ lạnh nấu nước hầm xương làm đồ ăn sáng cho mẹ,loay hoay cũng hơn 5h. Tôi mới lên mạng nhắn cho con Tiên vài tin nhắn offline kiểu như báo cáo tổng hợp cho nó là tôi sẽ làm gì làm gì, rồi kết quả sẽ báo nó sau, xong tôi đốt nhang. Sáng sớm mà nhà cửa tinh tươm, thơm phức, tôi làm như thể ngày mai tôi chết tới nơi vậy. Mặc dù đã tự nhủ phải tự tin, để chống chọi với bệnh tật vậy mà ngủ 1 giấc dậy tôi lại hành động như kẻ trăn trối. 

Mẹ dậy lúc 6h hơn, mẹ giật mình khi thấy tôi đã đẹp đẽ trong cái váy màu vàng nhạt...

- Con làm gì mà thức sớm vậy?

- Con nấu đồ ăn sáng cho mẹ. 

- Tự nhiên vậy bà, sáng ai nhập con hả?

- Ko, con thích tự tay làm đồ ăn cho mẹ, mai mốt ko làm đc thì sao?

- Nói nhãm, mà con làm gì?

- Con hầm xương, lát ăn với mì hay hủ tiếu cũng được, giá hẹ hành ngò con rửa sạch và cắt sẵn hết rồi. 

- Bộ con đi đâu sao mà mặc đầm?

- Con đi Từ Dũ khám bệnh.

- Khám thì khám chứ sao thức sớm quá làm chi? Hay con mất ngủ?

- Thì tại con thích nấu ăn cho mẹ mà. 

Nói dứt câu, tôi chạy lại ôm chầm lấy mẹ, mẹ ko hiểu chuyện cũng ôm tôi. 

- Mẹ chỉ có 1 mình con, làm gì cũng được chỉ cần con hạnh phúc hơn mẹ là được. 

- Mẹ đi rửa mặt đi rồi ra con nấu đồ cho mẹ ăn, ăn xong con mới đi mà. 

Mẹ quay đi vệ sinh, nước mắt tôi bất giác tuôn trào, nhưng tôi ko dám khóc. Nỗi khiếp sợ lại vùng dậy, chiếm lĩnh tôi. Điện thoại reo, Vinh gọi 

- Em nghe 

- Em dậy chưa?

- Dậy rồi anh, anh dậy rồi hả?

- Anh biết ngay là em sẽ dậy sớm mà, anh đang qua nhà em.

- Sao anh qua sớm làm gì?

- Nếu mà anh ko qua thì ko phải em sẽ tự đi sao, vì hôm qua được gái đẹp ôm nên anh hết bịnh rồi, giờ anh qua chở em đi khám bịnh. 

- Anh đi tới đâu rồi?

- Anh mới ra khỏi nhà, khoảng 20p anh qua, muốn ăn gì anh chở đi ăn. 

- Uhm, anh qua đi. 

Tôi chẳng phải có 1 người mẹ và 1 anh chàng tuyệt vời nhất trên đời rồi hay sao? Sao lại cứ phải nghĩ và lo sợ theo hướng tiêu cực, tôi sẽ chữa khỏi bệnh, sẽ được mặc áo cưới và sinh 3 4 đứa con. Sau cuộc gọi của Vinh, mặc dù bị bênh mà hắn ta vẫn ráng thức sớm vì sợ tôi sẽ tự đi khám. Còn mẹ nữa, mẹ luôn mong tôi sống hạnh phúc mà. 2 người này làm tôi cảm thấy phấn chấn và bớt lo hơn. Tôi thỉnh cầu trời phật và ngoại phù hộ, che chở cho tôi tai qua nạn khỏi. 

Mẹ vệ sinh xong xui, tôi làm cho mẹ 1 tô hủ tiếu, pha cho mẹ 1 ly trà nóng nữa. Nhìn mẹ ăn ngon lành mà thấy nhẹ lòng, Vinh qua tới, Nemo sủa ầm ĩ. Mở cửa cho Vinh vô nhà, sẵn tôi làm đồ ăn sáng cho Vinh luôn, mẹ nhìn thấy Vinh lo cho tôi mẹ yên tâm lắm. 

- Thưa bác 

- Uhm, thì ra là thằng Vinh qua sớm nên con mới thức sớm nấu ăn sáng. 

Vinh nhìn tôi như hiểu vấn đề, còn tôi cũng ko buồn trả lời, mẹ có biết thì mẹ lo lắng thêm mà thôi. 2 đứa thưa mẹ, mẹ ra cửa hàng nhà còn 2 đứa và Nemo.

- Em hay lo xa quá, anh nói sao? Em ko nghe lời anh hả?

- Em có làm gì đâu mà ko nghe lời anh?

- Em thức mấy giờ?

- 4h 

- Thức làm gì sớm vậy?

- Lúc nào có chuyện gì thì em cũng như vậy, ko riêng gì bữa nay đâu. 

Vinh để tô hủ tiếu xuống bàn, qua ôm tôi, vòng tay đó sao mà ấm quá, nếu tôi bình an tôi nguyện trọn đời này bên anh, chỉ cần được anh ôm như vầy thôi là đủ. Rồi Vinh chở tôi tới Từ Dũ, cầm hồ sơ và giấy giới thiệu của bác sĩ tôi nhanh chóng được hướng dẫn thử đến mấy ống máu trong đó có cả thử máu hiv nữa, lấy sinh thiết, siêu âm.... Vì được bác sĩ quen gửi gấm nên tất cả có kết quả trước giờ nghỉ trưa, cầm kết quả trên tay cũng chưa thấy cái gì kết luận là ung thư, chỉ thấy kết luận viêm lộ tuyến cổ tử cung. Tôi nhanh chân đến chỗ bác sĩ quen mặc dù đã đến giờ nghĩ nhưng bác sĩ vẫn tận tình, bác đọc kết quả và thở phào nhẹ nhõm. 

- May quá, ko có phát hiện tế bào ung thư, bây giờ đang còn trong giai đoạn thuận lợi, chị nghĩ em nên đốt luôn cho dứt hẳn. 

- Em sợ lắm bác.

- Liệu pháp đơn giản lắm em, đơn giản hơn em nạo hút nhiều, nhanh mà rủi ro rất thấp nữa. 

- Khi nào thì được hả bác?

- Ngày mai luôn nếu em sẵn sàng.

- Dạ.

- Em, nếu đốt thì ko gây đau đớn gì đâu, em cứ thả lỏng, và em kiêng gần gũi 2-3 tháng cho chị tới khi em cảm thấy lành hẳn là được. 

- Dạ, bao lâu cũng được.

- Chị phải dặn dò em, ngày mai em làm thì bác sĩ họ cũng dặn em kỹ hơn, thuốc men hỗ trợ nữa. Chiều nay chị phải đi tham dự hội nghị ở Phan Thiết rồi, chị sẽ viết giấy giới thiệu cho em, em cứ yên tâm. 

- Dạ, em cảm ơn bác sĩ. 

Cầm hồ sơ bệnh, giấy giới thiệu mà mừng muốn rơi nước mắt. Theo như lời bác sĩ thì nhờ tìm đến sớm nên tôi vẫn cứu được, liệu pháp đốt lạnh lại nhanh gọn và ko gây đau đớn gì. Còn chuyện kiêng khem chỉ là chuyện nhỏ, tôi tin Vinh của tôi mà. Vậy là thêm 1 ngày chờ đợi, tôi rất khác người, như ngày đi học cũng vậy, ko học hành ra hồn nhưng cứ tới kỳ thi là tôi lại mong cho nó chóng đến để chóng qua, chứ tôi ko có sợ sệt gì cả. Bây giờ cũng vậy, hôm qua tôi mong hôm nay, hôm nay có kết quả tôi lại mong ngày mai đến thật nhanh. 

Tôi bước ra thấy Vinh đang ngồi lóng ngóng, tôi cười 1 cái, Vinh cũng cười theo, nụ cười mừng nụ cười chia sẻ của chúng tôi như hòa vào nhau. 

- Em đói quá, sáng em ko ăn sáng! 

- Ủa, anh tưởng em nấu em phải ăn chứ?

- Em sợ thử máu ko ăn đc nhưng ai dè là thử máu này ko sao, ko bắt nhịn ăn. 

- Giờ em ăn gì, anh chở đi, ra chỗ ăn kể anh nghe. 

Vinh chở tôi đi ăn cháo vịt, sau khi tôi kể Vinh nghe về kết quả xét nghiệm cũng như chuẩn đoán của bác sĩ, Vinh nhẹ nhàng lắm, tôi thấy niềm vui trên khóe mắt anh. 

- Nhưng mà ngưng 2 tháng thì hơi lâu đó em! 

- Anh ko thương em à? Em bị bịnh chứ đâu phải là em tự nhiên mà ko muốn gần anh?

- Anh biết, nhưng anh thích gần em lắm! 

- Anh có thương em ko?

- Có chứ! 

- Uhm, 2 tháng qua cái vèo à! 

- À em, anh gửi bao thư bồi dưỡng bác sĩ đi, bác sĩ đó tận tình vậy mà, mình phải thể hiện chút lòng thành chứ? 

- Chỉ có nhận ko anh? Mà em nghe chỉ nói chiều chỉ đi Phan Thiết rồi. 

- Đâu em gọi chỉ thử coi.

Tôi bấm máy gọi, bác sĩ nói ở bệnh viện tới 3h mới đi lận, vậy là ăn trưa xong Vinh ghé mua 1 cái phong bì và để vô đó 1 triệu, kêu tôi viết vài chữ " cảm ơn bác sĩ đã tận tình tư vấn cũng như chuẩn đoán cho em ". Anh Vinh lại chở tôi ghé qua Từ Dũ, anh đứng ngoài chờ tôi vô trong, tôi nghe lời Vinh vô trong và cảm ơn bác sĩ mặc dù đang khám nhưng bác sĩ cũng dành chút thời gian tiếp tôi, bác sĩ quyết ko nhận phong bì nhưng tôi nài nĩ và tỏ vẻ biết ơn nên bác mới chịu, bác còn chúc tôi may mắn nữa. 

Tôi vui lắm, 1 con người ũ rũ, sợ sệt thì bỗng tự tin yêu đời hẳn ra. Trên đường về Vinh nắm tay tôi miết thôi, anh chở tôi về nhà nằm, 2 đứa lại lên phòng tôi nằm ôm nhau, hôn nhau. Vinh lại sờ soạng khắp nơi, lần này tôi để yên coi sao, hắn cứ cho tay vô ngực rồi lại vô quần tôi, ko dám động đến cô bé nhưng hắn cứ xoa xoa mông, rồi còn kích thích bằng cách thở vào gáy và cắn dáy tai tôi nữa. Tôi phát điên lên được. 

- Sao anh làm tùm lum quá vậy?

- Anh thích?

- Anh ko thương em à?

- Anh có làm gì đâu?

- Anh có làm gì đâu à? Vậy sao anh cứng lên?

- Thì chỉ như vậy thôi, anh có làm gì nữa đâu. Tại anh thương em nên anh mới ham muốn khi nằm gần em chứ bộ. 

Tôi ko cãi lại được, mặc dù hắn thích hắn kích thích tôi nhưng hắn có đòi quan hệ đâu. Nhưng tôi cũng thấy khó chịu và tôi nghiệp Vinh lắm. 

- Mai là mẹ em đi rồi, anh có qua chơi với em được ko?

- Anh qua ngủ với em mấy ngày luôn. 

- Thôi, anh hư lắm, anh ko tự kìm chế được gì hết, lại đòi ngủ với em.

- Em cứ để anh ôm em, hôn hít em như vầy đi, anh lo được, miễn sao anh ko quan hệ là được chứ gì. 

Tôi nghe vậy cũng chấp thuận, mặc dù chả biết Vinh làm gì mà nói là lo được nữa. Cứ vậy mà ôm nhau nằm ngủ, bụng tôi lại hơi đau vì bỏ 1 buổi sáng rồi, tôi ngồi dậy uống 1 gói thuốc bao tử....

- Em bị hoài vậy, phải chữa dứt chứ?

- Em ko biết, bao nhiêu là thuốc rồi, cứ em ăn uống trịch 1 chút xíu là hành em liền.

- Nhìn em anh thấy xót.

- Uhm, cảm ơn anh, nhưng em quen rồi. 

Vinh nhíu mày lại rồi nắm ay tôi kéo xuống giường nằm chung, lại hôn môi, lại sờ soạng........ được 1 hồi thấy hắn buông ra và đi toilet. 

Như vậy 2 đứa nằm ngủ trưa luôn, tới gần 4h chiều mới dậy. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.