Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 55



Tối Vinh qua chở tôi đi ăn kem với 2 chị em Vân - Vy, vừa gặp nhau bé Vy đã kể chuyện hồi trưa, rất sinh động và vui nữa, cô bé kiểu như thần tượng mẹ tôi vậy.

- (Chị Vân) Sáng bên nhà chồng chị có việc nên chị ko qua nhà em được. Sorry em nha. Mà nghe Vy nói như mẹ em vậy thì sướng, chứ má chị lúc nào cũng dạy chị phải nghe lời má chồng, phải phục tùng chồng ko được làm mất mặt má, má cũng ko cho chị ly dị hay gì, má ko chứa chị khi chị gây với chồng. chậc chậc

- (Vy) Thì chắc ít nhiều má cũng ớn mẹ chị Dung rồi, bác quá ok luôn, mà mẹ chị Dung cũng đẹp nữa! Em khoái lắm. 

- (Vinh) Chỉ lo má ko si nhê, lại hỏi han nói chuyện tùm lum. Chứ thật tâm em chỉ mong bé với má hoà thuận.

- (CV) Nhưng mà đó giờ má đâu có hung dữ hay khó khăn, mấy đứa nói vậy bé Dung lại lo, má rất lo cho con cái và ba mà. Má chỉ hay nói tùm lum 1 chút, lấy công bù thủ đi. 

Tôi chỉ ngồi ko nói gì nhìn chị em họ nói chuyện mà cười thôi, nói chung coi như mẹ tôi ghi trước 1 bàn vậy, tôi nghĩ còn Vinh nữa, ko thể nào ảnh ko bảo vệ tôi, nhưng má Vinh có đáng sợ lắm đâu mà. 

Từ sau hôm đó tôi qua nhà Vinh chơi và ăn cơm nhiều hơn, Vinh cũng dắt tôi đi chơi với bạn của anh để giới thiệu. Với 3 4 tốp bạn đều giao lưu hết, nhưng tôi vẫn nhớ thái độ của mấy chị bạn gái học cùng cấp 2 cấp 3 với Vinh, bọn họ luôn nhìn tôi với cái kiểu khó chịu, nói chuyện cũng hay nói gần nói xa, rào trước đón sau này nọ. Bọn họ hay hỏi tại sao tôi ko trang điểm, sao ko thấy đi dép cao để xứng với Vinh bla bla bla, toàn những chuyện ko liên quan như vạch lá tìm sâu, họ thắc mắc sao tôi lại tốt nghiệp trễ 2 năm, tôi nói hoàn cảnh thì kiểu họ như ko tin và cho rằng tôi học dốt nên ở lại lớp vậy ….. Nhưng tôi cũng ko quan tâm mấy, chuyện gia đình mới đáng phải lưu tâm thôi. 

Bệnh của tôi cũng coi như thuyên giảm nhưng 2 đứa vẫn chưa gần nhau, tôi muốn dứt điểm luôn ko tái phát mới được. Và cận tết tôi cũng tìm được việc làm ở siêu thị Maximark, vị trí kế toán, người ta báo qua tết sẽ đi làm thử việc 3 tháng, lương cũng ko cao lắm nhưng đó là lương thử việc thôi. 

Bên nhà Vinh coi thầy rồi báo qua cho mẹ tôi là vào ngày 18 tháng giêng âm lịch gia đình anh gồm ông bà cha mẹ qua ngõ lời dạm hỏi, sau đó 43 ngày sẽ làm đám hỏi / đính hôn, đám hỏi xong 2 tháng sẽ làm đám cưới. Đám cưới sẽ làm 2 lần, bên nhà gái trước xong mới tới nhà trai. Y chang như mẹ tôi nói, chỉ trong vòng có mấy tháng là chúng tôi sẽ về 1 nhà.

Má anh Vinh rất hay gửi đồ bổ và thuốc bổ qua cho tôi uống để mập, bác cũng mua vải cho tôi, bác đi chùa hay đi đâu xa có cái gì đẹp hay lạ bác cũng mua về cho tôi. Thấy ngày càng thân thiết hơn, tuy là thân nhưng bác cũng hay nói những điều ko thích hợp và thiếu tế nhị, như chị 2 nói, lấy công bù thủ đi …. Bác chỉ có như vậy mà bác cũng quan tâm tôi và hay hỏi thăm mẹ tôi nữa. Má anh Vinh còn gọi điện và qua nhà mời mẹ tôi đi mua vải may áo dài để làm đám cưới, 2 bà thông gia cũng vui vẻ với nhau lắm. 

Cận tết, con Tiên về tới, 2 đứa dí đầu vào nhau đi ăn đi chơi lu bù, vì kiểu nào qua tết tôi cũng đi làm và còn đi lấy chồng nữa. Đúng thời điểm đó mới gọi là nôn nao, xao xuyến kỳ lạ lắm, phải tranh thủ tận hưởng cuộc sống độc thân. Tiên nó tìm chỗ trang điểm, rồi gợi ý chỗ chụp hình cưới, con đó nó quen nhiều bạn nên cái lĩnh vực nào cũng giỏi. Nó lên mạng cập nhật các xu hướng thời trang, make up cho hợp thời, nó bắt tôi phải dưỡng da và đắp mặt nạ đều 2 lần 1 tuần. Bản thân học y nó còn bắt tôi với anh Vinh đi khám, thử máu và chích ngừa trước cưới nữa. Ông Vinh gặp nó, tuy nó lanh chanh nhưng được cái thương tôi nên ổng cũng quý lắm. 

Tôi lúc này đúng như 1 con mèo con, được tất cả mọi người xung quanh quan tâm cao độ, chăm sóc kỹ lưỡng. Từ nhà tôi, các cậu các dì, mẹ tôi, rồi bạn bè tôi, bên nhà anh Vinh nữa, thấy cũng vui và an tâm lắm, đâu phải ai cũng được như mình, vậy là sau tất cả những sai lầm tuổi mới lớn, những thiếu sót khi chưa trưởng thành thì 26 tuổi mình đã được trở về vòng tay của gia đình và người yêu.

Khi thông tin về đám cưới đám hỏi bắt đầu lan truyền, cũng là lúc mình gặp phải những điều ko mấy vui. Mọi chuyện ko suôn sẽ như tôi tưởng.

Vào ngày 27 tết, có 1 số điện thoại là nhắn tin cho tôi 

- Xin chào, cho hỏi phải đây là số của Dung ko?

- Dạ, đúng rồi cho hỏi ai vậy?

- Mình có thể mời Dung đi café được ko?

- Nhưng phải biết là ai chứ?

- À, mình là bạn anh Vinh.

- Bạn học hay sao vậy ạ?

- Mình tên Chi đang làm ở cửa hàng vật tư sắt thép Thái Vinh đây. 

Trong khi tôi còn đang mơ hồ, cảnh giác thì suy nghĩ lại có lần tôi đã nghe Vinh nhắc qua người tên Chi này rồi. Nhưng tôi liên quan gì mà mời tôi đi café? Thậm chí tôi chưa từng vô cửa hàng, chỉ có chạy ngang anh Vinh chỉ tôi chứ tôi chưa quen hết người ở trong đó ngoài bác tài xế mà thôi. Người chưa từng gặp tôi, chưa quen biết tôi thì sao lại mời đi café. Tôi có nên hỏi Vinh ko? Nhưng lý trí phụ nữ mách bảo hình như có gì đó mờ ám.

- Nhưng chị Chi gặp em có chuyện gì ko?

- Có chút chuyện, mình nghĩ bạn nên biết trước đám cưới.

Chuyện quỷ ma gì đây, chuyện gì mà cần biết trước đám cưới nghe thiệt là bực mình và đang để tìm hiểu mà, máu tôi bắt đầu dồn lên. Tự nhiên nhắn tin kiểu đó, mà kiểu quái gì lại biết số điện thoại của tôi ko biết. Ừ thì Ok, tôi quyết định sẽ gặp chị, chị có ý đồ chia rẻ hay là xấu xa gì thì tôi ko để yên đâu, đừng có tưởng là tôi hiền. Vậy là tôi đồng ý gặp chi Chi đó vào tối 27 tết. Tôi giữ riêng chuyện này cho mình, ko nói cho ai nghe kể cả con Tiên, coi coi nó là chuyện gì cái đã. 

Tối 7h tôi tới quán hẹn gần Đầm Sen, bước vô quán tôi bật điện thoại ra gọi vì tôi ko biết mặt, điện thoại vừa reo tôi đã thấy 1 người phụ nữ vẫy vẫy tay, tôi đi tới, chị ta đứng dậy chào tôi lịch sự. Mặc dù đang khá là điên nhưng tôi tự nhắc mình là phải bình tĩnh, ko được để lộ cảm xúc. 

- Chào Dung 

- Chào chị. 

- Dung ngồi đi. 

- Dạ chị hẹn em có chuyện gì ko?

- Đáng lẻ mình hẹn Dung sớm hơn nhưng mà hôm nay cửa hàng mới nghỉ mà mai mình lại về quê rồi. 

- Dạ chị cứ nói đi, vì em với chị ko quen em cũng ko biết nói gì, chị cần nói thì nói, em nghe. 

- Mình chỉ muốn chia sẻ vài điều, và hỏi 1 số chuyện thôi, nếu mà Dung ngại chỗ nào thì có thể bỏ qua. 

- Em nghĩ chị nên nói về chị trước đã. 

- À, phải rồi, Dung ko biết về mình mà. Thôi để mình giới thiệu, mình là Chi, làm kế toán ở cửa hàng chú Thái cũng gần 5 năm rồi, ngày trước mới ra trường là đã được vô làm. Mình cũng thân với anh Vinh, 2 anh em cũng đi chung thường xuyên để tiếp khách, ký hợp đồng ….

- Dạ …

- Dung với anh Vinh quen nhau bao lâu rồi?

- Dạ chắc ko lâu bằng chị 

- Mình nghe nói 2 người sắp cưới hả?

- Dạ, qua tết đó chị.

- Ồ …

- Chị nói tiếp đi.

- Ừ, thì có chút chuyện, mình cũng suy nghĩ lắm, nhưng mình quyết định nói để Dung biết. 

- Dạ em nghe mà, chị cứ nói đi.

Người phụ nữ đó ấp a ấp úng làm cho bụng dạ tôi nóng ran lên, điên hết cả người. Đó giờ chưa bao giờ gặp trường hợp này. Nhưng tôi giả ngơ, ko quan tâm, chị ta nói tới đâu tôi nghe tới đó ko có ép cũng ko tỏ ra nóng lòng gì cả, để coi coi chị ta muốn nói gì.

- Chính xác Dung với anh Vinh quen nhau bao lâu?

- Dạ hơn 1 năm, có gì ko chị? (Tôi ko biết sao lại phải trả lời câu hỏi của người này, vì quán tính tôi cứ trả lời, cố gắng tỏ ra bình thản)

- Có bao giờ Dung nghe anh Vinh nhắc tới mình ko?

- Dạ chưa chị.

- Thì chuyện cửa hàng, lớn nhỏ gia đình anh Vinh đều tin tưởng giao cho mình giải quyết khi anh Vinh vắng mặt, trong thời gian anh Vinh hẹn hò với Dung mình rất cực vì anh Vinh thường xuyên bỏ cửa hàng. 

- Dạ.

- Ko giấu Dung đâu, mình với anh Vinh cũng có chút quan hệ tình cảm ngoài công việc nữa, ko biết Dung có biết hay ko …

Trời ơi, sét đánh ngang tai, lỗ tai tôi lùng bùng, da đầu muốn bong tróc ra … tôi phát điên lên muốn đập phá 1 vài thứ xung quanh, cục tức chèn ngang cổ họng, tôi muốn quát lên 1 tiếng, nhưng phải nhịn, phải thở, phải bình tĩnh coi chuyện này kéo dài tới đâu. Tôi hít thở, nén giận, nắm chặt 2 bàn tay ở dưới bàn để người phụ nữa kia ko nhìn thấy, ko biết mặt tôi có đỏ ko nữa vì tôi đang nóng lắm đây mà.

- Dạ ý chị là sao chị?

- Thì Dung nói đó, anh Vinh chưa bao giờ nhắc mình với Dung, nghe mình cũng thấy hơi buồn nhưng mình cũng đoán là như vậy rồi. Thực ra phụ nữ với nhau cả thôi nên mình chia sẻ với Dung chút chuyện mình đã trải qua, ko muốn Dung phải khổ … 

Con đàn bà già mồm, rõ ràng đang giở trò chia rẽ đây mà. Ông Vinh đợt này chết với tôi, đúng như vậy thì chuyện mèo mả gà đồng này tôi ko để yên đâu, ko có cưới hỏi gì hết. Dám hứa hẹn chỉ mình tôi, phải chi bà này là 1 gái bán bia, gái massge thôi tức, đằng này …… Trời ơi. Tôi nuốt cục tức vô, tiếp tục giả bộ bình tĩnh. Con mẹ đó bắt đầu sụ mặt tỏ vẻ nuối tiếc, buồn bã và trầm tư, liên tục thở dài và nhìn xa xăm.

- Dạ (Giọng trầm xuống tôi giả bộ đồng cảm).

- Trong suốt quản thời gian, mình với anh Vinh qua lại như vậy mà anh Vinh giấu Dung, như vậy là ko trung thực, ko biết anh Vinh còn giấu Dung gì nữa ko?

- Vậy chị biết những gì chị đã mời em ra đây chị nói luôn đi. 

- Gia đình anh Vinh từ bên nội ngoại mình biết hết, mình làm chăm chỉ cật lực, được nhiều mối quen tin tưởng nên gia đình ảnh cũng quý mình lắm. Chuyện ko dừng lại ở quan hệ tình cảm đâu Dung ơi. chậc chậc

- Dạ ….

- Thôi, để mình nói thẳng, anh Vinh vốn đào hoa, hay đi chơi đêm và các mối quan hệ rất rộng nữa, thời gian sau khi anh Vinh chia tay bé Diễm … mình cũng chia sẻ rất nhiều, có mấy lần đi nhậu chung, rồi chuyện gì tới cũng tới … trai gái gần nhau như lửa với rơm vậy. Thôi, anh Vinh sắp lấy vợ, đáng lẻ mình ko nên nói mấy điều này. Nhưng lương tâm mình cứ nói là phải kể cho Dung nghe, để Dung hiểu rõ vấn đề mà sau này ko khổ. 

- Vậy chị muốn nói cho em biết chị và anh Vinh đã có thời gian quen nhau hả, mà anh Vinh dấu em, giờ chị đang giúp em biết rõ hơn về chồng sắp cưới của em hả? 

- Ko hẳn, đơn giản mình chỉ muốn gặp Dung, gặp xong rồi mình thấy Dung còn trẻ, hiền quá nên mình chia sẻ chút chuyện. Ngoài ra mình với anh Vinh còn có chuyện trai gái nữa. 

- Hả?

- Thôi Dung bình tĩnh đi, chuyện cũng qua lâu rồi, giờ 2 người sắp là vợ là chồng, mình có nói đây cũng là chuyện trong quá khứ rồi, nhưng mình luôn nghĩ Dung có quyền được biết nên mới nói. Mình sẽ đi đám cưới và chúc phúc 2 người nếu được mời, Dung với anh Vinh rất xứng. 

- …. 

- Mà tại anh Vinh ko nhắc gì về mới cho Dung nghe cũng hơi buồn há?

- Dạ, cảm ơn chị. Nãy giờ nói chuyện e quên hỏi chị mấy tuổi?

- Uhm mình 32, lớn hơn anh Vinh mấy tuổi.

- Dạ, em cảm ơn những gì chị đã chia sẻ với em hôm nay. Như lời chị chúc, em sẽ sống hạnh phúc, là phụ nữ với nhau em cũng mong chị tìm được người xứng đáng với mình. 

- Uhm, cảm ơn Dung. ko biết sau này có được gặp Dung nữa ko?

- Dạ có gì đâu, chị làm ở cửa hàng chắc gặp dài dài mà. 

- Uhm, mình phải về rồi, về chuẩn bị đồ còn về quê, mình có nhắn tin chúc mừng anh Vinh, ảnh cũng chúc mình hạnh phúc nè.

Vừa nói con đàn bà điên cười khoái chí vừa xoè xoè khoe cái tin nhắn mà gã “ chồng sắp cưới “ của tôi nhắn cho ả, đúng là số của ông Vinh. Tôi liếc qua cũng thấy “ chúc em về quê ăn tết vui vẻ, qua tết vô anh lì xì cho “ rồi thêm cái gì nữa ko rõ ……. Mắt tôi nổ đom đóm, ruột gan sôi hết lên, cổ chát ngắt. 

- Dạ, thôi chị về, em chúc chị ăn tết vui và may mắn. 

- Uhm, chầu này mình mời, mình trả. Cảm ơn Dung vì buổi gặp mặt hôm nay. 

- Dạ chào chị. 

Con mụ mặc váy bó màu đỏ, khoác cái áo len mỏng thời trang, trang điểm kỹ, tóc tém gọn gàng, thu hút nhất là cái môi trái tim, đôi mắt sâu …… nhìn rất là cuốn hút đối phương, ả đứng dậy đi rồi mà quần quần ở bàn café vẫn còn mùi dầu thơm thơm phức.

Đầu óc tôi điên đảo, ngồi chết trân ở đó, ko biết làm gì mà cũng ko suy nghĩ được gì, đây là cảm giác mà người ta gọi là ghen sao? Sao mà khác hẳn lúc tôi thấy Thái với đứa con gái khác ở cái đám cưới năm nào ….. tôi muốn gặp ông Vinh và tra khảo, mà khoé mắt lại nóng bừng như muốn khóc, tôi lấy 2 tay sờ lên mặt mình, 2 bàn tay lạnh ngắt. Tôi đứng dậy, đi thẳng vô toilet, ko hiểu sao mà tôi phải khạc liên tục, kiểu như tôi mắc ói vậy. 

Cuộc gặp hôm nay có ý đồ gì, có phải bà đó có ý định khoe với tôi là bả đã ngủ với ông Vinh, có phải trong thời gian quen tôi ông Vinh bắt cá 2 tay. Bả khoe thành tích công việc ở cửa hàng kinh doanh, bả khoe bả được gia đình Vinh yêu quý và tin tưởng. Chuyện này có công khai ko, có phải là mọi người đều biết chuyện này chỉ có tôi có mắt như mù ko? Con đàn bà già hơn ông Vinh mấy tuổi mà hở ra là anh Vinh anh Vinh ngọt xớt, rồi ông Vinh cũng kêu người ta là em nữa ……. Ôi mẹ ơi đâu là thật đâu là giả đây? Giờ chỉ có gặp ông Vinh hỏi cho ra lẻ mới được, tôi cảm thấy có ai thúc vô bụng mình vậy, đau lắm, như bị thêm hoa mắt ù tai nữa! Có ai hiểu cho cảm giác của tôi ko?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.