Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 61



Tôi lê lết những bước chân nặng nề, ê ẩm của mình lên giường, gã ta ngồi ở ghế bàn máy tính. Tôi ko quan tâm, kể ra tôi cũng hay lắm, mặt lạnh như tiền, ko tỏ vẻ giận dỗi, ko đay nghiến, ko khóc, nói chung mặt ko 1 chút biến sắc. Có lẻ tôi càng như vậy thì gã càng sợ trong bụng.

Tôi ngồi quay lưng, gã cứ nhìn tôi từ phía sau. 2 đứa ngồi như vậy khoảng 5 phút hay gì đó.

- Anh tới đây làm gì?

- Anh lo cho em

- Chứ ko phải anh tói để coi em thê thảm ra sao sao? Như anh thấy đó, em chưa chết.

- Em đừng nói vậy, giờ anh biết em đang giận.

- Ừ, em giận, biết em giận thì còn qua đây làm chi?

- Anh chưa nói xong em có thể tôn trọng anh chút mà ko cắt ngang được ko?

- Ừ, tôn trọng, anh cứ nói đi.... Haha, tôn trọng.

Tôi cười chua chát, rồi tắc lưỡi, thở dài mấy hơi liên tiếp. Hắn cũng thở dài, im lặng, nãy giờ tôi vẫn chưa quay lại nhìn gã. Tôi khát nước quá mà nãy tôi quên, mới nói có mấy câu mà cổ họng tôi đắng ngắt, khô ran.

- Vinh, con bước xuống cầm mấy cái trứng gà lên lăn cho con Dung đi, sẵn lấy nước lên trển uống dùm mẹ coi!

- Dạ

Mẹ tôi còn kêu Vinh thân thiết bằng mẹ con mất rồi, giờ tôi phải làm sao. Bụng tôi giận lắm, nhưng tôi ko hiểu sao trước mặt Vinh tôi ko buồn khóc, ko muốn khóc... Hay tôi đã hết nước mắt rồi tôi ko rõ nữa.

Hắn ta bưng lên cả 1 mâm, nào là dầu xoa, 4 cái trứng gà luộc, 1 ca nước đá lạnh.... Mẹ tôi luộc trứng và chuẩn bị nước cho 2 đứa nãy giờ.

- Để anh lăn trứng cho em bớt bầm.

- Để đó em tự làm, từ đây về sau, cái gì em làm được em sẽ tự làm, anh khỏi lo.

Hắn bất lực đẩy cái mâm qua chỗ tôi. Tôi lột mấy cái trứng gà ra lăn, má ơi đụng vô nó đau, gã cố lại gần động vô nhưng tôi đâu có cho. Tôi rướn người đau đớn lấy ly nước uống.

- Anh ngồi xê ra đi, tay anh ko phải dành để làm mấy chuyện này, tay anh là để nắm tay người đẹp. Anh nói gì thì nói tiếp đi, ko thì anh về đi, em nghỉ ngơi, em nghĩ là em cũng phải mệt rồi chứ.

- Em đừng ghen, đừng giận anh, cho anh giải thích cho em nghe, nghe xong em quyết sao cũng được.

- Ok, nghe xong quyết sao cũng được. Đáng lẻ tới khi nào em gọi anh hãy qua, vì bây giờ em ko thích thấy anh, em ko thích nghe anh, cho nên những gì anh nói chỉ làm em chướng tai thêm thôi. Nhưng kệ, anh cứ nói đi.

- Diễm mới có chuyện buồn, Diễm bị mất con, mà đợt này chồng đi công tác nước ngoài ko có ai chia sẻ...... nên Diễm mới gọi anh, sẵn nghe tin mình sắp cưới Diễm chúc mừng luôn.

- Uhm

- Em có thấy thông cảm ko?

- Ko!

- Sao vậy?

- Vì em thấy chướng tai.

- Sao chướng tai?

- Trên đời này, chị ta ko có ai để chia sẻ mà phải gặp anh để chia sẻ?

- Tụi anh chỉ coi nhau là bạn thôi mà.

- Ừ, bạn. Bây giờ em cũng đang buồn, để em gọi cho bạn trai cũ em để chia sẻ.

- Em đừng có nói kiểu đó với anh!

- Em bây giờ nói kiểu gì là chuyện của em, có sao ko? Từ khi anh làm gì sau lưng em. Nói thẳng ra là anh ko có quyền gì để bắt bẻ hay đòi hỏi em phải nói kiểu gì với anh đâu.

- Em là vợ anh!

- Em chưa là vợ anh, mà bây giờ em ko muốn điều đó nữa. Chiều này em vẫn muốn nhưng giờ hết rồi.

- Em nói cái gì vậy? Em nói vậy ý gì?

- Em nói thẳng ra nha, hoãn hay huỷ gì luôn đi khỏi cưới nữa. Chắc ba má anh cũng chưa gửi thiệpcho ai đâu.

- Sao em vô trách nhiệm vậy, sao em có thể nói ra như vậy được hay vậy?

- Sao em nói ko được?

- Bao nhiêu người lớn đã vì chuyện mình mà em? Anh xin lỗi em.

- Bỏ đi, em sẽ cúi đầu từng người mà xin lỗi. Em ko còn hứng thú để cưới, chưa cưới mà em đã cảm thấy như vậy rồi. Em ko còn hứng thú cưới hỏi gì nữa đâu.

- Em à!

- Để em nói cho anh nghe, nếu mà ko thương nhau, anh ko thương em hết lòng, ko vì em mà vượt qua mọi cám dỗ được thì dừng đi. Chưa trễ đâu, đừng làm khổ em!

- Dung à, anh xin lỗi, em đừng nói vậy anh thấy sợ quá. Anh sai rồi, anh xin lỗi em mà.

- Em bình thường lắm, trái tim của em cũng nhỏ, ko thể chịu nổi mấy chuyện này, nếu anh ăn nhậu, anh gái gú làng chơi, em chịu đc hết..... Nhưng đó là ai? Chẳng phải em ghen hay ghét gì bồ cũ của anh đâu, mà em nhìn anh, anh ko thể nào hiểu được cảm giác của em. Em mà có chồng rồi em sẽ ko dám gặp bạn trai cũ của em đâu, huống gì là chồng của người khác, em nói anh biết em từng nghĩ “ 1 thằng vợ người khác vẫn thèm thì bỏ đi là vừa “. Em sắp cảm thấy hối hận vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Thiệt!

- Dung, bỏ qua cho anh lần này.

- Anh cũng dự đoán trước, khi bị em biết anh xin lỗi vậy thôi phải ko? Mai mốt cưới nhau anh ngủ với người khác về xin lỗi em là xong, anh đem bệnh về xin lỗi em là xong, anh đem con rơi về nuôi xin lỗi em là xong phải ko?

- Mà anh có như vậy đâu?

- Nếu như em ko biết, nếu em ko vô tình gặp anh thì sao? Anh giấu em tới khi nào anh?

- Em ko thương anh sao? Anh biết là em đang giận nên em nói vậy, anh chịu hết, nhưng đừng có nói tới chuyện ko cưới được ko em?

- Em thương anh chứ sao ko? Nhưng em cũng thương em chứ, tội nghiệp em lắm anh à. Anh bắt đầu làm em có cảm giác hôn nhân là nấm mồ rồi, em sợ, em sợ lắm. Em sợ cảm giác bị cắm sừng mà ko thể nói với ai, anh thì cứ xin lỗi, anh ko thấy vô nghĩa sao?

- Giờ em muốn anh chứng minh sao? Anh ko muốn mất em.

- Anh cũng muốn là lâu lâu gặp người yêu cũ, nắm tay giao lưu. Bây giờ anh nói gì em cũng thấy chướng tai lắm, ko vô được gì hết. Em cũng ko mắng chửi gì anh đâu, vì em ko có là cái gì của anh hết.

- Em là vợ anh, em đeo nhẫn của anh kìa!

Tôi tháo chiếc nhẫn ra, trả lại cho Vinh. Hai đứa nói chuyện mà sợ mẹ nghe nên cứ nói nặng nề nhưng ko dám nói lớn nữa. Giận điên lên, tôi thậm chí muốn quăng chiếc nhẫn vô mặt hắn chứ ko phải chỉ tháo ra mà đưa đàng hoàng vậy đâu.

- Anh cầm lại đi, cảm thấy ai mà anh ko làm đau người ta, ai mà anh đem hạnh phúc tới cho người ta được thì anh đeo, giờ em trả lại anh. Em sẽ giải thích, em sẽ năn nỉ người lớn, sẽ nói với mẹ. Nhưng anh yên tâm, em sẽ nói là tại em, ko nói chuyện của anh đâu. Vì em thương anh, em sẽ giữ thể diện và tôn trọng anh tới cuối cùng.

- Em à, giờ em thích sao cũng được, ngoại trừ chuyện ko cưới được ko em? Anh sai rồi, anh ko vậy nữa đâu, chỉ là gặp nhau như bạn bè thôi mà.

Tôi giận run người, vì rõ ràng và ăn diện chải truốt, vì rõ ràng là mua thuốc bổ cho con kia mà còn nói mua cho tôi. Tôi hiền quá nên cứ gạt tôi, máu điên tôi sôi sùng sục. Nhưng tôi vẫn chọn cách lạnh lùng thôi, tôi ko muốn hắn ta thấy tôi ủ rũ, thê thảm hay hung dữ chửi bới cấu xé. Lòng tôi đau, tim tôi đau, tôi muốn lao vào đánh đấm, tôi muốn thét vào mặt anh ta. Tôi muốn khóc muốn hét lên. Nhưng ko biết sao tôi cứng dữ vậy ko biết, ko 1 lần rớt nước mắt, nhiều lắm chỉ thấy môi run lên vì tức thôi.

- Anh về đi

- Ko, nếu ko giải quyết xong, hôm nay anh ở đây.

- Uhm, anh xuống nhà ngủ đi, em ko thích nhìn thấy mặt anh.

- Anh ko đi đâu hết, anh ở đây với em.

Tôi lờ đi, đứng dậy, cố gắng uống ngụm nước nữa. Rồi đi ra cửa.

- Em đi đâu?

- Xuống ngủ với mẹ.

- Giờ anh phải làm sao em mới bỏ qua đây?

- Anh kêu bồ cũ anh xin lỗi em đi!

- Sao chuyện vậy em cũng nghĩ ra vậy? Sao mà được?

- Ừ.

- Ừ là sao?

- Em xuống ngủ với mẹ.

- Em đang hù doạ em phải ko?

- Nhìn có giống ko?

- Sao em khác xa Dung mà anh biết vậy?

- Ừ, thì tại em thay đổi rồi.

Tôi bước đi ra, hắn đứng dậy, ủ rũ bước đi qua mặt tôi. Bưng thêm cái mâm xuống, chắc đi về. Ko nói thêm tiếng nào, tôi cũng ko thèm nhìn.

- Chừng nào hết giận gọi anh.

- Ừ.

Tôi đóng cửa phòng dựa vô cửa, nước mắt trực tràn tức thì, rồi tôi bấm cửa, bước qua giường, tôi đấm tay nhiều cái xuống nệm, tôi tức tới mức muốn giết ai đó. Giờ phải làm sao đây, tại sao vẫn nói dối tôi, vẫn cố gạt tôi? Thôi thì nhắm mắt đi, tôi từ hôn, bỏ hết, tôi ở vậy với mẹ tôi, khi 30 tuổi sẽ xin 1 đứa con nuôi. Giờ chuyện ra thế này, chắc có người biết được thì vui lắm.

Tiên gọi

- Alo

- Sao giọng uể oải vậy? Chuyện chiều gặp nhỏ em chồng sao rồi ko thấy gọi, tao tò mò quá!

- Chiều tao bị xe tông, giờ mình mẫy nát bấy hết rồi.

- Gì, mày đang ở đâu?

- Tao về nhà rồi, có đi khám có chụp x quang nhưng ko sao.

- Tao qua mày nha?

- Trễ rồi, mày ngủ đi, tao có uống mấy viên thuốc cũng ngủ bây giờ nè, chắc mai đi làm ko nỗi.

- Ừ, mày xin nghỉ vài ba ngày đi.

- Uhm, mày cũng ngủ đi.

- Tao đang chat với trai má ơi!

- Uhm vậy chat đi, tao nằm chút.

- Mày khóc hả?

- Uhm, đau quá nên khóc chứ sao

- Ông Vinh biết chưa?

- Ừ, biết rồi ở lì đây mới về nè.

- Mà chuyện gì hồi chiều?

- Nói chung ko có gì, tao chưa qua tới thì bị xe đụng rồi.

- Má, cái con số xui, cưới tới nơi!

- Uh, có khi khỏi cưới, chắc có điềm đó con!

- Nín đi, đi ngủ đi bà ở đó mà tào lao. Mai tao qua.

- Uhm, ngủ ngon nha.

- Ok, bye.

Tôi nặng nề, vật vã, nước mắt lã chã ko dám khóc thành tiếng sợ mẹ nghe. Sao mà khổ tâm quá vậy ko biết. Nằm dài ra giường, tôi cầm điện thoại lên, đọc lại những tin nhắn hứa hẹn, mùi mẫn...... đúng là con gái yêu bằng tai mà. Nói cái giống gì cũng tin, tin quá nên giờ ra nông nỗi này.

Gì mà mất con, rồi ko ai chia sẻ, nghe mà thấy tức điên lên. Tôi coi như mình thua trong cây bài này, tôi 8 điểm còn con bồ cũ kia 9 điểm, thua đau! Đầu óc quay cuồng mụ mị, tôi ráng lê qua phòng thờ... tôi ngồi phịch xuống nền, rồi lấy khăn lau bàn thờ, lau hình của ngoại, nhìn ngoại tôi nhớ ngoại, tôi ước gì bây giờ có ngoại để ngoại dỗ dành, để ngoại có thể chỉ tôi nên làm gì, hay chỉ cần nằm trên đùi cho ngoại quạt quạt cũng được. Chứ thứ cảm giác khó chịu, tù túng mà chưa bao giờ tôi trải qua này, tôi sắp nổ tung rồi. Chỉ cần tôi dại dột 1 bước có khi khổ cả đời, bây giờ 75% tôi ko muốn cưới nữa. Tôi cảm thấy muốn bỏ cuộc. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.