Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 63



Tôi cũng còn hơi hơi cay cú, ko nói chuyện mặc dù Vinh dỗ ngọt rất nhiều, những giây phút bên cạnh như vậy tôi cảm nhận được tình yêu,sự quan tâm và chiều chuộng của Vinh. Rồi tôi lại tự hỏi vậy những lúc làm những chuyện có lỗi với tôi anh có nghĩ tới tôi ko? Tôi có quan trọng với anh ko? Rồi đầu óc lại rối tung rối mù lên, tôi nhìn Vinh đăm đăm, từ nhìn trân trối tôi chuyển qua nhìn với cặp mắt hình viên đạn 

- Haha, sao vậy bé?

- Anh hứa đi!

- Hứa gì em?

Tôi vẫn nheo nheo mắt nhìn Vinh chăm chăm.

- Nếu anh làm tổn thương em kiểu này 1 lần nữa, em ko quan tâm đó là ai nha.... anh vui chơi thì khác nhưng 1 khi em biết anh cảm nắng hay mê ai thì em nói anh biết, có 8 đứa con em cũng chia tay chứ ko phải có con thì em sợ đâu!

- Nghiêm trọng vậy sao?

- Anh có hứa ko? Vậy với anh việc gì trong tình yêu và hôn nhân mới quan trọng?

- Rồi anh hứa.

- Anh nhớ đó! Em ko dễ dàng bỏ qua lần nữa đâu. Em biết rõ câu “ ko có anh/em thì anh/em ko sống nỗi “ là xạo. Lúc trước em cũng nghĩ như vậy, em cũng dằn lòng như vậy nhưng rồi khia xa nhau, vẫn ăn vẫn ngủ và vẫn sống phây phây.

- Em ghét nhất gì em nói luôn đi!

- Phản bội!

- Em bớt căng thẳng chút được ko em?

- Anh hỏi thì em trả lời thôi, em ghét mấy người phản bội dưới mọi hình thức, mọi lý do. Ko yêu em nữa thì nói, đừng đi sau lưng em. Em cũng ko chấp nhận kiểu vẫn yêu em nhưng cũng thích người khác. Yêu nhau ko phải lúc nào cũng muốn có nhau sao? Vậy khi anh đã làm sai thì anh ko còn yêu em. 1 lần này thôi, tim em tan nát đủ rồi.

- Anh biết rồi, anh ko làm tổn thương em lần nữa, anh ko muốn mất em!

- Cám ơn anh, sau này có chuyện gì em ko rớt 1 giọt nước mắt nào vì anh đâu, em hứa!

- Thôi, đừng giận đăm đăm như vậy nữa. Mai mốt ko được gặp bồ cũ nữa nha, anh ko thích.

- Bây giờ em có muốn cũng ko gặp được, ảnh đi khỏi Sài Gòn rồi, em gặp để chào chia tay ảnh. Chứ ko như ai kia.... gặp kiểu hẹn hò!

- Thôi mà, anh xin lỗi rồi mà.

- À còn cái nữa, anh hứa thêm cái nữa mới được.

- Gì nữa cô?

- Ko bao giờ đánh em, chỉ cần anh đánh em 1 cái thôi, em canh tối anh ngủ em sẽ giết anh!

- Thôi đi em nói nghe thấy ghê quá, anh chỉ nóng thôi chứ ko bao giờ đánh con gái hết!

- Đó là do anh ko có vợ, vợ là để thương để yêu ko phải bao cát nha. Anh nói nhiều quá, hứa đi!

- Rồi rồi, anh hứa, được chưa? Chịu cưới chưa?

- Hứ.

2 đứa đang nói chuyện thì con Tiên qua, bấm chuông inh ỏi, ông Vinh xuống mở cửa, con điên lên thấy tôi la um sùm, rồi thấy có Vinh ở đó nên nó đưa mấy tuyp thuốc sức ko để lại thẹo rồi về, trước khi về nó còn cốc đầu tôi 1 cái cái tội chạy xe ẩu, gần cưới mà ko biết giữ gìn. Khi đó tôi lại liếc ông Vinh.

- Chừng nào mẹ về anh đi lấy xe cho em.

- Đi 1 mình sao anh lấy được?

- Thì anh đi xe ôm qua quán rồi chạy xe em về.

- À, à.

- Tối nay cho anh ngủ đây đi.

- Thôi, anh về đi

- Thôi, cho anh ngủ đây đi, anh sẽ lo cho em, anh sẽ ẵm em đi tè. Sẽ phục vụ tận răng cho em, vợ anh!

Vinh ôm tôi, hắn đỡ toàn thân tôi vào lòng hắn, hắn hôn lấy hôn để lên tóc lên mặt tôi, rồi hắn vén cả đầm lên hôn nhẹ lên những chỗ trầy xước mặc dù đang sứt thuốc. Tình thật, trái tim tôi co giãn hết mức, tôi thích cảm giác được nâng niu như vậy, tôi chẳng thà bị vậy hoài để hắn sợ mà ko dám làm gì sai. Đúng là suy nghĩ ngu nhưng rõ ràng tôi muốn vậy.

- Anh xin lỗi, lần sau em đừng làm gì giống vậy nữa, lỡ ko phải xe honda mà là xe tải thì sao em?

- Thì anh ân hận cả đời, giữa đau xót cho em với ân hận cái nào nhiều hơn?

- Anh ko có giỡn, anh lúc đó sợ thiệt, anh muốn giết người đó.

- Em cũng nói thiệt mà, khi anh chuẩn bị làm gì sai thì anh phải nghĩ tới hậu quả. Lúc đó em ko phải kiểu tự sát, em chị bực anh muốn bỏ đi thôi, xui cho chú đó!

- Mai mốt ko được như vậy nữa, tức lên có thể đánh anh, ko được hành động như vậy.

-.....

- Trưa nay muốn ăn gì, anh mua cho. Hay em muốn ra ngoài ăn?

- Thôi, em ê ẫm lắm.

- Ừ, ê ẫm cũng lên đồ sáng sớm ra đã đi cafe được mà.

- Giờ anh muốn gây ko?

- Anh nói vậy thôi mà, ăn gì anh mua.

Chiều mẹ về Vinh đi lấy xe cho tôi, tối thì ngủ lại... Cũng đến ngày thứ 4 tôi đi lại ko thấy đau nhiều nên tôi đi làm. Ông Vinh thấy tôi vừa mới tai nạn lại sắp cưới mà ko được nghỉ ngơi nhiều nên kêu tôi xin nghỉ luôn dù gì cũng là thử việc.

- Anh xin việc cho em được rồi, 1 cô kế toán sắp về hươu, anh có đặt 1 chỗ cho em, thử việc chỉ 1 tháng, tới tháng 4 em mới phải đi làm. Thôi bây giờ ngủ nghỉ đi rồi xong hết em đi làm cũng ko sao mà.

- Nhưng mà...

- Nói chung em cứ nghe anh đi, ko thất nghiệp đâu mà.

Thấy mẹ cũng ủng hộ nên tôi cũng nghe theo. Còn đúng 20 ngày nữa cưới, bên nhà gái cưới trước 1 tuần, sau đó nhà trai mới qua rước dâu và đãi sau. Bé Vy cũng lên kế hoạch cái tour đi Sin 5 ngày cho 2 anh chị nó, nghe đâu cũng tốn kém lắm. Đến thời điểm này mới thấy bận rộn và lo lắng đủ thứ hết, hồi hộp có hồi hộp và lo lắng, nói chung tâm lý cũng hơi bất ổn nữa. Tự nhiên lần nào nói chuyện với mẹ là hay khóc, với bạn bè cũng vậy, lại dễ nóng và ham gây lắm. Nghĩ cũng tội, ông Vinh vừa phải đi đi về về Sài Gòn - Cần Thơ vậy mà còn phải yêu chiều tôi như chiều vong.

Hôm nay, sáng sớm Vinh lại về miền Tây để chốt lại giấy phép gì đó. Hình cưới, album cưới, rồi áo cưới áo dài, make up, bạn bưng quả, dâu phụ, nhà hàng nói chung là xong hết rồi. Vì hôm nay ko có Vinh nên tôi ngủ nướng 9 giờ mới dậy, 10 ngày nữa tới đám cưới. 10h sáng, đang ngồi ăn đồ ăn mà sáng mẹ nấu cho thì điện thoại reo, số lạ lắm

- Alo

- Alo, cho hỏi có phải số Dung ko vậy?

- Dạ đúng rồi chị.

- À, hên quá.

- Chị là........

- À, chị là Diễm

- Diễm nào chị?

- À, chị Diễm bạn anh Vinh đây em, hôm nay nghe nói anh Vinh đi về quê, chị mời em đi cafe được ko? Hay đi ăn gì cũng được?

- Mà có gì ko chị?

- À, chị muốn xin lỗi và giải thích chuyện hôm bữa đó mà.

Mắc cười, xin lỗi sao ko xin lỗi liền mà phải đến hôm nay, hay là định cho tôi 1 cú sốc nào nữa đây mà, Giờ sốc gì tôi cũng đạp qua mà cưới, tiếp chuyện mấy con đàn bà xấu tính thì ko phải sở thích của tôi, mà ko phải sở thích thì ko có quan tâm. Tuy nhiên, cũng hơi tò mò 1 chút. Thể loại nguy hiểm hay tỏ ra mình biết nhiều về anh Vinh và gia đình, thấy mắc ghét

- Ok chị

- Mấy giờ em đi được, vì hôm nay chị cũng rãnh, chị off.

- Mấy giờ cũng được chị.

- Ok, vậy 4h chiều nay ở.. à ở đâu thì tiện cho em?

- Đâu cũng được chị!

- Ok, quán Rita trên An Dương Vương em biết ko?

- Ok chị.

Bất ngờ chưa? Nhưng tôi ko hề lo sợ, đẹp thì có đẹp thiệt nhưng cái kiểu người này tôi ko quan tâm, để coi hôm nay làm trò mèo gì, để coi nói gì. Bữa giờ ko nói nay còn có 10 ngày nữa cưới lại nói, đúng là hồ ly tinh. Tôi bình tĩnh nhận lời ko 1 chút ngại ngần, tôi muốn đối mặt và khẳng định chủ quyền. Có thể má anh Vinh thích bả nhưng điều đó ko liên quan đến tôi. Chiều nay tôi quyết ăn mặc đơn giản và ko trang điểm, tôi muốn chứng minh Vinh thương tôi ko phải vì bề ngoài, ko phải vì tôi sắc sảo hay thông minh, ko cần phải quen nhau 5 hay 10 năm mà Vinh thương tôi và muốn cưới tôi chỉ vì tôi là tôi mà thôi.

Chiều 2 giờ tôi đi tắm, tắm ra tôi lựa 1 cái quần jeans và áo thun, tôi đóng thùng đi bata thôi. À nhưng tôi thắc mắc làm sao mà bả biết số điện thoại của mình. Nói là ko lo lắng nhưng tôi cũng sẽ cố gắng dằn mình lại, cố gắng bình tĩnh trong mọi tình huống. Làm gì có chuyện bà đó hẹn hò Vinh rồi gọi tôi ra – đó chỉ là trong phim thôi, hôm nay chắc chắn Vinh của tôi đi về Cần Thơ rồi! Nghĩ bâng quơ nhiêu đó tôi lấy xe ra đi, tôi muốn tới sớm.

Và tôi tới sớm thật, mới có 3h45 tôi đã tới nơi rồi, tôi lấy cái Blackberry của ông Vinh mua đền ra nhắn tin cho ổng, phút ngẫu hứng lúc chờ đợi và muốn xác minh chính xác coi thẳng chả có đang ở Cần Thơ ko! 2 đứa cứ nhắn tin qua lại nói chuyện tào lao thôi, Vinh nói người ta cho nhãn hột tiêu, biết tôi thích nên hắn khoe tôi. Tụi tôi nhắn tin vậy mà cũng gần 20p, 4h rồi, tôi nhìn 1 vòng vẫn chưa thấy ai tới, đúng là cái đồ đàn bà dây thun, hẹn người ta lần đầu, phụ nữ với nhau thôi mà cũng bắt người ta đợi.

4h15, mụ hồ ly gọi

- Alo

- Em tới chưa?

- Rồi chị?

- Em chờ xíu, xe chị bị hư, chị đang sửa.

- Ok chị, nhưng 5h chị chưa tới là em về nha, tối em có hẹn.

- Ok em, chị tranh thủ mà.

Nghe là biết xạo rồi, sửa xe mà im re như trong phòng vậy. Nhưng thôi kệ, ráng chờ 1 chút coi sao. 10 phút sau, hot girl xuất hiện, ăn mặc thời trang thôi rồi, trang điểm kỹ thôi rồi, tay đeo cái nhẫn cưới có cái hột bự chảng. Vừa đi vừa bấm điện thoại, vì bả đâu có biết mặt tôi, chỉ tôi thấy qua bả bữa đó thôi. Tôi vẫy tay, người phụ nữ sành điệu đi tới, cười chào và ngồi xuống.

- Xin lỗi em đã chờ chị, xe tự nhiên hư em ơi.

- Ko sao chị.

- Em trắng quá há, chị nhớ anh Vinh đâu có thích con gái trắng?

Tôi biết ngay thể nào cũng đâm thọt mà, nhưng thôi bài này ko có tác dụng với Dung đâu, Dung chỉ mềm với Vinh thôi chứ với con nào cứng tới đâu Dung cứng tới đó, đừng có mơ mà làm Dung buồn. Còn giả bỗ kiểu thân thiện nữa, tôi khinh

- Dạ. – Tôi cười tươi bình thản.

- À, chị vô duyên quá, hôm nay chị hẹn em là để giải thích chuyện hôm bữa.

- Dạ em nghe, chị cứ nói.

- Thì chị có gọi cho anh Vinh kể chuyện chị mất em bé, nói chung cũng bạn cũ lâu năm, em biết đó ko biết sao lúc đó chị lại gọi cho ảnh nữa, vậy mà anh Vinh mua cho chị 1 đống thuốc bổ, tội nghiệp.

Tôi cười khinh khi trong bụng, đúng là rắn độc mà. Mặt tươi rói miệng thì lúc nào cũng cười, thứ người này sao mà có đạo đức làm bác sĩ được ko biết nữa!

- Dạ, bạn cũ, người yêu cũ mà chị. Ảnh lo cho chị chút cũng bình thường.

- Uhm, thì đó, nói thiệt chứ ngày xưa anh Vinh ảnh thương chị lắm.

- Dạ

- Ai cũng biết hết em....

- Dạ, ảnh có kể em nghe mà chị. Vậy mà hai người chia tay, uổng ghê!

- Duyên số thôi em, nhưng phải nhờ tụi chị chia tay thì em mới được làm vợ ảnh chứ, phải ko nè.

- À, ảnh được làm chồng em chứ chị? Ngày xưa em cũng chia tay bạn trai em, hoàn cảnh cũng gần giống chị, em cũng chia tay người ta nhưng khác ở chỗ ko phải là vì em có bạn trai mới.

Há há, nhìn con rắn độc mặt đổi sắc vì ngượng mà thấy sảng khoái gì đâu à. Tôi cười hả hê trong lòng, kiểu như 1 cú knock out đo ván vậy, cho chừa cái tội dám khích tôi nè.

- Em biết sao ko? Ngoài xin lỗi em làm em hiểu lầm anh Vinh chị cũng muốn chia sẻ vài điều, vì thời gian gắn bó của tụi chị quá lâu, chị nghĩ em nên hiểu thêm về chồng mình. Em ko phiền chứ?

- Ko chị, chị cứ nói.

- Anh Vinh thích con gái tóc ngắn lắm, cho nên chị để tóc ngắn từ đó tới giờ nè.

- Ủa, còn chồng chị?

- Chồng chị sao cũng được em.

- Uhm, em tưởng chồng chị cũng thích tóc ngắn chứ.

2-0 nha, tưởng con này khờ khạo và dễ trúng bẫy lắm vậy. Dung nay 26 chứ ko phải Dung 18 nữa đâu nha gái, gái già, đẹp mà già!

- Anh Vinh ảnh nhậu dữ lắm, uống hoài ko say đâu nhưng chị cũng sợ ảnh dễ bị gan, có gì em chằn chằn ảnh.

- Dạ, em biết chị, cảm ơn chị. Mà chị bác sĩ chuyên khoa gì?

- Khoa ngoại em, có gì ko em?

- Thì em tính ảnh có bị gan thì em sẽ nói ảnh gặp chị khám, hihi.

- Em vui tính ghê!

- Gì nữa chị nói em nghe tiếp đi chị!

Tôi vẫn còn đang thắc mắc ko lẻ sau lần phá đám bất thành đó thì chỉ có như vậy thôi sao chứ. Tôi nghĩ là con rắn đó càng thể hiện thì tôi sẽ hưởng ứng theo câu chuyện 1 cách tích cực nhất có thể.

- Anh Vinh rất hiểu chị, chị cũng vậy. Nên hôm bữa chị có chúc ảnh và em hạnh phúc, chị thật sự hy vọng 2 người hạnh phúc.

Đúng là cái thứ vừa cướp vừa la đây mà, chúc hạnh phúc bằng cách nắm tay chồng tôi! Đê tiện!

- Chị cũng phải hạnh phúc nữa nha chị.

- Đương nhiên, chị rời xa anh Vinh, mà em biết đó, ảnh thương và tốt với chị cỡ nào thì em phải hiểu chồng chị còn thương và tốt với chị hơn. Đâu phải đơn giản mà chị chia tay mối tình đầu lâu năm đâu em. Cũng day dứt lắm, nhưng phải chọn thôi vì chị mưu cầu được hạnh phúc mà.

- Vậy ý chị là anh Vinh ko đem lại hạnh phúc cho chị sao?

- Ko, anh Vinh đem lại hạnh phúc cho chị chứ, nhưng anh Hậu chồng chị đem lại cho chị nhiều hạnh phúc hơn.

- À à.

- Nhưng chị có 1 điều áy náy với em.

- Sao chị?

- Má anh Vinh thương chị lắm, như con vậy, mặc dù bây giờ chị đã yên bề vậy mà lâu lâu má ảnh cũng nói phải chi chị với anh Vinh cưới nhau. Mấy lúc bác nói vậy chị chỉ cười trừ.

- Vậy thì sao lại ngại với em, có sao đâu chị?

- Thì sau này em về nhà, bác có nói về chị em bỏ qua nha.

- Dạ, chị khỏi lo, em chỉ sợ anh Vinh thôi chứ má ảnh thích chị đâu có ảnh hưởng tới hạnh phúc của tụi em.

- Uhm, em nghĩ đơn giản vậy thì tốt, chị chỉ sợ em nhạy cảm.

- Dạ, thì em cũng nhạy cảm nhưng chỉ nhạy cảm với anh Vinh thôi chị, cảm ơn chị đã quan tâm.

- Hôm nay anh Vinh về quê ko biết mấy giờ lên há?

- Em ko biết, nhưng thường thì trước khi lên ảnh sẽ gọi em biết, ảnh hay chạy thẳng qua nhà em rồi mới về nhà mà chị.

- Ừ, thấy anh Vinh thương em vậy chị cũng mừng và an tâm.

- Sao chị?

- Thì lúc trước chia tay nhìn anh Vinh đau khổ chị chỉ lo ảnh sau này ko thương ai được rồi ở vậy ko lấy vợ. Ai dè chị lo xa quá.

- Dạ, lúc trước em cũng nghĩ như chị, thấy anh Vinh tội lắm, nhất là lúc chị cưới đó. 

- Thì đó, nghe mấy đứa bạn chị nói ảnh nhậu li bì.... chị lo lắm nhưng biết sao giờ em.

- Đúng là hiếm người yêu cũ nào được như chị, chia tay rồi có chồng hạnh phúc mà vẫn lo cho bạn trai ngày xưa.... Em ko làm được như chị rồi.

- Ko có gì em, tại tánh chị hay lo xa.

- Dạ, em thấy ngưỡng mộ chị lắm.

Tôi cứ cười cười, cả ở ngoài và trong bụng, cái con đàn bà này tính chọc chức tôi nhưng ko ngờ tôi cứng quá chắc tức lắm đây. Vừa lúc đó Vinh gọi, tôi lại được dịp thể hiện rồi.

- Em có điện thoại.

- Ừ em nghe đi!

- Dạ

- “ Alo

- Khoảng 1 tiếng nữa anh tới nhà em đó nha

- Uhm, em biết rồi.

- Em đang ở đâu vậy?

- À,em đang đi cafe với....”

Tôi nhìn qua ả, già vờ lúng túng, ả liền lắc lắc đầu ra hiệu đừng nói.

- “Em đi cafe với bạn.

- Lâu chưa?

- Cũng hơi hơi

- Thôi em về đi nha, anh sắp về tới rồi đó

- Ok anh

- Bye em, lát gặp.

- Ok lát gặp”

- Anh Vinh gọi em hả?

- Dạ, ảnh nói ảnh về sắp tới Sài Gòn rồi.

- Uhm, thôi vậy em về đi. Chị cũng muốn nói em nhiêu đó, coi như chị em phụ nữ chia sẻ kinh nghiệm với nhau vậy mà.

- Dạ, em cảm ơn chị nhiều nha.

- Uhm, chị thành tâm chúc 2 người hạnh phúc.

- Dạ, em cảm ơn chị, chị cũng vậy.

- Vinh nói đúng, em dễ thương lắm. À, sẵn chị hỏi em nếu mai mốt tụi chị với tư cách bạn cũ đi cafe được ko em?

- Dạ, được mà chị (Thật ra Vinh hứa ko bao giờ gặp bà rồi mà bà cứ vương vương tự đắc, đến tội).

- Uhm, chị hỏi trước để em khỏi phải hiểu lầm.

- Nhưng sao mà chị có số em vậy chị?

Con đàn bà chì cười tỏ vẻ bí ẩn lắm vậy.

- Dạ, thôi em về nha chị.

- Uhm, bye em, chầu này chị mời em.

- Dạ, cảm ơn chị, chị về sau hả?

- Uhm, chị ngồi lát rồi về.

- Dạ, bye chị.

Cuộc gặp kết thúc như vậy, chắc giờ này có người ngồi đó mà cục tức nuốt ko nổi rồi. Tôi vui trong bụng, hả hê lắm. Tôi học cái cách khẳng khái của mẹ, và tôi đã làm được, ko run sợ 1 miếng nào hết. 10 ngày nữa là đám cưới của tôi, những con ruồi con muỗi đâu có đại nào được thiên cung chứ. Tôi phải về nhà gặp chồng mình, và tôi nghĩ chuyện này cũng ko hay ho gì, nếu nói ra thì kiểu như tôi xấu tính, nếu 1 ngày nào đó Vinh biết thì biết chứ tôi sẽ ko định tự động kể, đằng nào cũng có mấy ý hạ thấp ảnh, tội nghiệp.

Nhưng tôi ko hề biết chính cuộc gặp 1 phần là nguồn cơn của sóng gió hôn nhân sau này của tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.