Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 7




Thề là chưa bao giờ ghét mưa đến thế này, mưa gì mà mưa miết, đi làm mưa, bị đuổi việc mưa, bệnh vì mưa, giờ đang điên cũng mưa. Tôi đứng chựng ngay cửa quán cũng vì mưa, tên kia chậm chạp bước tới 

- Mưa rồi, vào đi, mới hết bịnh đừng có cương như vậy! 

Đáng lẻ tôi cũng ko định chạy ra, nhưng nghe cái giọng ghét ko chịu đc, tôi cắm đầu chạy ra luôn, tôi chạy đến nhà xe, lấy xe chạy u về nhà ko nói tiếng nào. Bây giờ tôi nói trong bụng là tôi có chết cũng ko cần sự giúp đỡ của gã đó. 

Mưa lớn, xối xả vào mặt rát hết má, tôi tức mà phát khóc, nước mắt chảy tuôn tuôn, tôi mím môi chịu lạnh, đến bùng binh Phú Lâm đáng lẽ phải quẹo qua Kinh Dương Vương là về nhà trọ thì tôi đổi hướng, mãi suy nghĩ tức tối thế quái nào mà chạy đến Bình Long, thê thảm luôn, 5 6 giờ chiều thứ 5 kẹt xe, ngập nước, nước ngập gần tới bình xe điện tôi hốt hoảng phi hẳn lên lề, leo lên thêm 1 bậc thềm nhà người ta, trú mưa. Nói là trú cũng ko phải, tôi đã ướt như chuột lột rồi, chỉ là đang chờ nước rút bớt rồi về thôi, chứ tôi đang xui xẻo có cái xe điện mà hư nữa thì chắc chết quá. Cái chỗ tôi đứng có 1 mình, lạnh cóng, ướt át nhìn xem người ta bị ngập đường, người ta bị chết máy, có mấy người mua ve chai nặng nhọc đẩy xe toàn bìa carton đã ướt nhẹp mặc dù họ lấy nylon che rồi. Nghĩ tới bản thân, nếu ko đi học thì ở nhà nằm võng coi tv, nếu đi học thì ngoại dặn hết mưa mới đc về, nhà cách trường chưa đc 1km. Tôi đang bị lung lay, chịu khổ, chịu quê chịu nhục đủ rồi, tôi chưa đủ lông đủ cánh để sống 1 mình, quan trọng hơn là tôi nhớ ngoại, nhớ mẹ, tôi thèm bữa cơm gia đình, tôi thèm đc nghe những bản nhạc mình thích mỗi đêm trước khi ngủ, tôi nhớ những cái hôn lên má – lên trán, những cái véo má véo mũi, tôi nhớ những cái vuốt tóc của ngoại và mẹ, tôi nhớ cả những lần bị chửi … Trời ơi tôi nhớ nhà! Tôi muốn về nhà quá. 

Hay là mình về nhà, lát hết nước chạy về phòng trọ rồi về nhà. Sẽ quỳ dưới chân mẹ và ngoại mà xin lỗi, sẽ là đứa con ngoan ….. Nhìn đồng hồ, 7h10 rồi, nước cũng ko ngập nhiều tôi dắt xe xuống đường và về nhà trọ. 8h tối, mưa tạnh, tôi về tới và dẫn xe vào nhà trọ, tôi chạy vào nhờ bác chủ nhà nấu hộ tôi 1 ấm nước nóng để tắm, xong tôi lau tóc thật khô, tôi mặc bộ đồ pyjama trắng dài tay bằng thun có in hình con thỏ và củ cải đỏ, đó là bộ đồ tôi thích mặc nhất khi trời lạnh, quà ngoại mua khi đi chu du miền Bắc. Tôi cố gắng tự trấn an mình, dự trong đầu rồi, tôi sẽ về nhà trước, mai chở đồ về sau. Cứ như thế tôi chạy về đường Nguyễn Văn Nghi - chợ Gò Vấp. 10h10 phút, tôi đứng ngay ngã tư nhỏ gần nhà, bịt khẩu trang và mặc áo ấm, đau lòng thay tôi thấy mẹ mới đi chơi về, lớp trang điểm của mẹ còn chưa phai đi, mẹ mặc váy body hẳn hoi. Tôi sụp đổ, mẹ ko hề lo lắng, mẹ vẫn đi chơi. Tôi thì đi làm 1 tháng có 900 ngàn mà còn bị người ta đuổi việc, ra đường xĩu lên xĩu xuống vì bệnh, còn bị người ta lừa nữa, ở cái phòng ọp ẹp toilet phải xài chung, cả thân tôi run lên bần bật khi thấy mẹ chạy cua vào hẻm nhà. Sai lầm rồi, mày đã sai lầm rồi Dung ơi là Dung, đúng là con óc bò mà,sao lại về nhà chứ. Tôi lại quay lại nơi bắt đầu, trở về cái phòng trọ nhỏ xíu, nơi tôi đã nghĩ là sẽ tìm đc tự do, nơi tôi ko muốn nhưng vẫn phải ở, muỗi vẫn cắn hằng đêm. Đoạn đường từ Gò Vấp về quận 6 ôi sao mà xa, tôi phải chạy Nguyễn Thái Sơn rồi qua Công viên Gia Định về Phổ Quang rồi hết Lạc Long Quân nữa mới tới. Chưa bao giờ tôi còn lang thang ngoài đường giờ này, đã thế trời còn lạnh, bao nhiêu là hiểm nguy cho tôi, chạy trên đường, đầu óc ko nghĩ đc nữa, khóc cũng ko ra đc nước mắt, cảm giác thất bại hoàn toàn, tiếng xe cứu thương, tiếng rú ga của dân cú đêm ….. Đến nhà trọ rồi, phía xa kia tôi thấy có người đứng đó, hút thuốc, tôi biết tỏng là ai, và tôi cũng thừa biết hắn ta đang nhìn tôi – đồ khốn kiếp, tôi ko quan tâm nữa, tôi đuối rồi, tôi mệt lắm rồi, tôi ko thiết tha gì nữa, đừng ai làm phiền tôi nữa. 

- Bác Oanh ơi, mở cửa cho con với! - Giọng tôi nghẹn đi, nghe lạc lắm. 

- Ôi trời, cháu đi đâu mãi thế? 

- Dạ, con bị lạc đường! 

- Ừ, vào ngủ đi, nhìn cháu xanh lắm đấy, vào bác cho 1 viên thuốc cảm nhé! 

- Dạ, con cám ơn. 

- À, mà bạn cháu chờ cháu, cháu gặp chưa. 

- Dạ rồi, thôi vô đi bác, con lạnh quá. 

Tôi thả mình xuống cái nệm mỏng, nhắm mắt lại, ko muốn nghỉ về chuyện vừa xảy ra, nhưng hình ảnh xinh đẹp trau truốt của mẹ, mẹ ko hề giống như 1 người có đứa con gái bỏ nhà đi hoang chưa tìm đc. Thua rồi, tôi thua thật rồi, tôi ko có vị trí nào trong lòng mẹ nữa. Tôi run bần bậc, đau thể xác đau cả tinh thần, đau lòng lắm! Trời ơi là trời, ước gì tôi nằm đây và chết luôn cho rồi. Tôi nằm đó và chìm vào đêm lạnh. 

- Dung, cháu Dung, Dung ơi, dậy đi cháu! 

Tôi nghe văng vẳng bên tai tiếng kêu, mà mắt ko mở dậy nổi, đầu nặng như có ai lấy đá đè lên vậy, hình như có ai xốc tôi dậy, ẵm tôi lên, tôi cố nhướng mở mắt ra mà ko nổi, miệng tôi đắng ngắt … Tôi thấy có nước nóng ướt trên mặt, đến cổ, cố gắng mở mắt ra. 

- Bác Oanh, con, con …

- À, đây uống ít nước chanh đi cháu ơi 

Bác chủ nhà tốt bụng lấy muỗng đút nước chanh cho tôi uống. 

- Chậc chậc, hôm qua bác đã thấy cháu xanh rồi, làm gì mà ốm lại ko báo, hôm qua cháu ko uống thuốc cô cho à? 

- Dạ … - Tôi ko nói chuyện nổi. 

- Cổ lì lợm lắm cô ơi, bệnh hoạn mà còn đi mưa, nói ko biết nghe đâu. 

Cái tiếng nghe quen lắm, tôi biết đc là ai rồi, tôi ghét, nhưng thở mạnh 1 cái cũng căng hết mấy sợi dây thần kinh trên đầu, muốn chửi lắm mà ko nổi. Tên mặt dày, còn dám đột nhập hẳn vô nhà trọ tôi, phải nhìn thấy tôi như vậy mới chịu, đúng là khốn nạn mà, tôi cố gắng quay ra liếc cho 1 cái! Tôi nói trong bụng rồi, hết tháng này tôi tìm chỗ trọ khác khỏi bị làm phiền, khỏi bị khủng bố. 

- Thôi con về, chào cô con về! 

- Ừ, cháu về nhé, cảm ơn cháu! 

- Này cháu, bạn cháu ko mách bác thì bác ko biết là cháu bị ốm đâu đấy. 

- Dạ, mấy giờ rồi bác ơi?

- Thôi nằm nghỉ tí đi, hơn 1h trưa rồi. 

- Dạ, cám ơn bác, con làm phiền bác quá! 

- Ừ, mà bạn cháu có gửi cho cháu 1 bao đồ đấy, tí cháu xem nhé, bạn gì mà nhìn dễ gần đáng tin cậy và tốt tính lắm cháu ạ. 

- Dạ - Tôi dạ mà trong bụng nổi điên lên đc, cái bọc đồ đó là đáng giá 3 triệu bạc mà bác chủ nhà đâu có biết! Hừ, đáng ghét thật. Bác chủ nhà ra khỏi, tôi tiếp tục nằm, ko thể gượng dậy nổi. Khoảng 15p sau : 

- Này Dung ơi! 

- Dạ 

- Này, cháo và thuốc, bạn cháu mua đem tới này, cậu ấy vừa đi mua cho cháu đấy! Gớm, bạn trai à?