Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 73



Tôi uể oải mở mắt ra, đã hơn 2h chiều, miệng khô như tỷ năm chưa được uống nước. Căng mắt lớn ra mới thấy má chồng ngồi trên ghế kế bên giường, ko biết bà tới từ lúc nào. 

- Ủa má, má tới hồi nào?

- Ừ mới tới thôi, con ăn gì ko má gọi kêu Muỗi nấu chiều đem qua. 

- Họng con như có gai vậy, con ko muốn ăn gì hết. 

- Má đi chùa, sáng nghe chị hai mày nói má ghé qua chút, có cô giúp việc nhà con mà cổ đi mua đồ gì rồi.

- Dạ. 

- Mệt ko?

- Dạ cũng mệt má.

- Ba con mấy nay phải ra cửa hàng, 1 đại diện chi nhánh dưới Cần Thơ bị công an bắt, rồi cửa hàng tạm thời bị niêm phong. 

- Ủa, sao vậy má?

- Ừ, ông đó nợ nần sao đó rồi lừa đảo nghe đâu 3, 4 tỷ bạc, nhà mình ko có liên quan gì nhưng mà hàng của mình hiện trong cửa hàng đó nhiều lắm, giấy tờ pháp lý lại dính tới thằng Vinh, nên nó về kỳ này tới 2, 3 ngày chứ bình thường nó đi lấy tiền, kiểm hàng là về trong ngày ko à. 

- Dạ, tức là nhà mình ko sao hả má?

- Ừ, ko sao nhưng hơi rắc rối với công an chút. 

- Tối nay ai ngủ với con?

- BẠn con má.

- Ừ, thôi ba kêu má đưa tiền cho con nằm viện, nghe nói con bị sốt xuất huyết siêu vi gì đó. Nằm đi, khoẻ rồi về, ko lại về lây tùm lum trong nhà. Mà má ko có gọi cho thằng Vinh, để nó giải quyết cho xong rồi về. Mắc công nó lo nó chạy về lại hư công chuyện. 

- Dạ thôi má, con nằm viện ko có bao nhiêu đâu, con có tiền mà má. 

- Ko, ba kêu má đưa ổng mà biết má ko đưa là ổng la. Có gì mai má với ba vô thăm con. 

- Dạ. 

Má chồng đưa tôi 5 triệu, rồi bà cũng đi về. Bà bịt khẩu trang, ko dám động tới cái giường tôi nằm kiểu như tôi bị truyền nhiễm vậy. Nghe má nói có chuyện tôi cũng thấy lo, 2 vợ chồng tôi đang hục hặc, thôi thì tạm thời như má nói đi, để ảnh yên mà lo công việc. Nhớ lại thấy cũng buồn, ngày nhắn tin gọi điện bao nhiêu lần, giờ bệnh nhập viện ko thấy 1 cuộc gọi 1 tin nhắn, má chồng còn dặn ko cho chồng hay nữa... Có phải là hơi vô tâm ko? Nhưng mà thôi, giờ lo dưỡng bệnh, lo cho cái thân mình mau hết bệnh, chán ko thèm nghĩ. 

Tôi ráng chồm lên đầu giường rót nước uống, nhìn 2 bàn chân tôi sưng phù, chắc lại do truyền nước nên bị, tôi mở điện thoại thì hết pin rồi, hôm qua giờ quên sạc, ko biết chừng nào cô Hà mới vô nữa. Toàn thân ê ẩm quá.

Cô Hà vô, cô vừa đi lấy thuốc và đóng tiền chuyển viện, tôi phải nằm đây ít nhất 3 ngày, mẹ có gửi bác sĩ chọn phòng dịch vụ tốt, phòng 2 người. Cô nằm giường bên cạnh cũng chuyển lên cùng phòng. Trước mắt cô Hà lấy cháo cho tôi ăn, may mà mẹ lo xa kêu cô Hà đem theo sạc điện thoại cho tôi, đem cả bvs nữa, tôi bắt đầu thay bộ đồ của bệnh viện. Mở điện thoại thấy bé Vy gọi nhỡ mấy cuộc, gọi lại để cho em hay tình hình, còn Vinh thì tuyệt nhiên ko thấy gọi hay nhắn, chắc là tối qua anh xĩn quá nên ko thấy tôi sắp bệnh. 

Chiều gần 6h thì đồng nghiệp tôi và anh hai ghé thăm, hoa quả bánh trái um sùm. Ai cũng nói yên tâm dưỡng bệnh, công việc của tôi có em Khoa lo dùm. Nếu xuất viện về mà còn mệt thì cứ nghỉ thêm. 

- Cũng mới giữa tháng, chắc chứng từ ko nhiều, Khoa ko rành chỗ nào gọi chị nha.

- Dạ.

- Cảm ơn em. 

Trước khi về mọi người cũng quên hỏi chồng tôi đâu, chồng tôi đâu, trả lời mà mắc mệt. Vậy mà nhờ có đồng nghiệp vô mới thấy có ko khí 1 chút. 

Tới 7h thì mẹ cùng với mấy cậu dì, con Tiên tới nữa, cô Hà về, dạo này con Tiên đang chuẩn bị mở tiệm thuốc tây và phòng khám nữa nên nó cũng bận, vậy mà tối còn vô ngủ với tôi. Bác sĩ dặn ko có cử ăn, thèm thì cứ ăn nên mẹ và mấy dì mua mấy món tôi thích ăn. Món nào tôi cũng thèm vậy mà đưa vô miệng là rát là sót ko nuốt được, cuối cùng cũng chỉ ăn cháo. Con Tiên chạy đi mua cháo trắng hột vịt muối cho tôi, vừa đổ ra tô tôi rớt nước mắt, tôi nghĩ tới Thái với một phần hốc mắt rất nóng dễ chảy nước mắt sống lắm, tôi nhớ tới lúc Thái và tôi còn là 2 kẻ xa lạ, anh tử tế và tốt bụng dường nào. Muốn chặt cái đầu này đi vì cứ hở ra là nghĩ tới Thái. Lúc này lại bắt đầu sốt nữa, cơ thể bắt đầu thấy lạnh. 

- Sao vậy? Sao khóc?

- Tao đau bụng.....

- Cái con, làm hết hồn, tự nhiên lấy đồ ăn cho mà khóc!

- Mẹ, chiều má chồng con có thăm con, má có đưa tiền cho con, con ko lấy mà má nói ba kêu, ko lấy ba la. Nên con có cầm đây nè, mẹ khỏi phải lo tiền cho con. 

- Cái đó tính sau đi, con nhập viện mà thằng Vinh ko về được à? 

- Công chuyện gấp mà mẹ. 

Ngồi hỏi thăm 1 lát thì mấy cậu dì về trước, mẹ ở lại thêm rồi về sau, ai cũng cho tiền mà mẹ ko có lấy. 

Con Tiên cột tóc cho tôi, tôi vén tóc lên cho nó cột, mẹ ngồi đầu giường xếp đồ để bỏ vô tủ, mẹ đem nào là khăn, mền, rồi có dầu thơm nữa, mẹ có đem nguyên cái ghế bố cho con Tiên nằm, mẹ sợ tôi mệt nằm chung 2 đứa ko thoải mái... Rồi mẹ có mua bánh ngọt cho cô nằm chung phòng, mẹ gọt trái cây cho cô ăn.

- Đưa tay mẹ coi! 

- Dạ?

- Đưa cái tay mẹ coi! 

Tôi giật thót mình, mới vừa vén tóc chắc là mẹ thấy, chết rồi! phải nói làm sao đây, da tôi trắng và mỏng lắm, làm cái gì mạnh là vết hằn tới mấy ngày. Tôi rụt rè đưa tay cho mẹ. 

- Tay bị sao đây?

- Anh Vinh giỡn, nắm hơi mạnh nên...

- Giỡn mà nắm kiểu này hả?

- Thiệt mà mẹ, ảnh xĩn nên giỡn hơi nhây. 

- Thiệt ko?

- Thiệt mà 

- Nhìn mẹ, thiệt ko?

- Thiệt mà mẹ! 

- Ừ, nói nó biết da con dễ để bị vậy lắm, nói nó mai mốt giỡn nhẹ tay thôi, mẹ tưởng nó đánh mày chứ!

- Hết chỗ đánh hay sao ai lại đánh ngay tay. 

- Ừ, thì mẹ nghĩ vậy thôi. 

Tôi nhẹ nhõm khi câu nói dối thành công, sợ phát chết, mẹ tôi mà biết chuyện tối qua chắc bà dở luôn cái nhà chồng. Khổ thân tôi, mà tôi nói cho mẹ nghe lại khổ nhiều người, thôi thì ém luôn, mà làm sao cho bà ko chú ý nữa, chứ mẹ tôi để ý lắm, 1 mình tôi khổ được rồi. 

Tôi lại lên cơn sốt cao và thấy mệt, mẹ đi kêu bác sĩ, người ta cho uống thuốc, sốt thì cũng chỉ như vậy thôi. Tôi lại nằm ra, toàn thân nhức y như có kim chích vậy, sáng nay vẫn mặc đồ đi làm, trưa nhập viện có mua đôi dép kẹp vậy mà giờ cái chân sưng phù, mẹ đi mua cho đôi dép lông, mang cho thoải mái êm chân. 

- Từ nhỏ tới giờ, bệnh hoài, nuôi hoài ko hết bệnh. Má chồng có phàn nàn gì ko?

- Má chồng con thương con thấy mồ. 

- Ừ, vậy thì tốt! 9h rồi, chắc mẹ về, bữa nay Tiên ngủ với Dung đi, mai má ngủ cho.

- (Tiên) Dạ, má khỏi lo, má về nghỉ đi con thấy má cũng mệt rồi đó.

- Ừ, thôi mẹ về, 2 đứa để ý tối ngủ khoá cửa phòng đàng hoàng nghe. Con Tiên coi nó có sao kêu bác sĩ liền nghe con. 

- Dạ. 

Rồi mẹ tôi chào cô cùng phòng về. Thương mẹ quá, nói xạo mẹ cũng bất đắc dĩ thôi, trong bụng cũng cảm thấy hơi day dứt nhưng biết sao giờ. 

Tôi nằm, con Tiên cũng trải ghế bố ra nằm bấm điện thoại, cô giường bên cạnh cũng kéo màn ngủ rồi thì phải. 

- Đang cãi lộn với ông Vinh hả?

- Gì? 

- Mày nằm bệnh viện mà cả buổi ko thấy nhắn tin ko gọi, thấy hơi kỳ. 

- Mệt quá, bớt nhãm đi con. 

- Có gì nói tao nghe. 

Con bạn nó đoán trúng tim đen, làm tim đau nhói. Mũi tôi bắt đầu nghẹt, mắt bắt đầu cay, nhưng nếu tôi nói ra thì con Tiên có khi sẽ ghét anh Vinh thì sao? Chưa kể chuyện đêm qua có bà Diễm, con Tiên nó mà nghe tới bà Diễm nó chỉ muốn lột da bả. 

- Có gì đâu, chuyện ông Vinh ko tới là do đi công chuyện ở dưới quê. 

- Công chuyện tới nổi ko nhắn hay gọi được hả? Mày làm gì mà ổng chán mày rồi hay sao mà ko quan tâm vậy? 

- Ko có, thôi tao nhức đầu lắm, ng ủ đi! 

- Đừng có giấu tao, có gì nặng nề nói tao nghe, cho đỡ ko thì bể bụng chết ráng chịu! 

- Nhà thuốc tới đâu rồi? 

- Đừng có giả điên. Mà thôi, ko nói thì thôi, giữ khư khư đi, khóc 1 mình đi, ko coi tao là bạn để chia sẻ thì thôi. 

Mặc cho con bạn tôi nó dụ tôi nói cho tới sắp giận, tôi vẫn nằm yên, nước mắt thì chảy, nóng quá mà. Tự nhiên tôi thấy khó thở, tôi nghĩ do nằm ngửa nên tôi lật đật cố gắng ngồi dậy, nhưng vẫn thấy khó thở, tay chân bắt đầu thấy như bị ai bóp vậy đau lắm, giống vọp bẻ... Tôi cảm thấy run và sợ quá, tự dưng lại như vậy, tôi bắt đầu thấy miệng mình cũng tê cứng, ráng la lên 

- Tiên, Tiên!

- Gì?

- Tiên kêu bác sĩ, tao khó thở, tao mệt quá.

Con bạn hoảng hốt ngồi dậy thấy tôi thở dốc, tay bắt đầu quíu lại, nước mắt chảy ko ngừng, có cảm giác như sắp chết tới nơi. Con Tiên hoảng hồn chạy ra kêu bác sĩ, 1 chút xíu 2 3 người ko rõ bác sĩ hay y tá nữa vì mắt tôi nhoè đi rồi, toàn thân tê cứng, đau nhức. Tôi thấy họ soi đèn vô mắt, thấy họ đo huyết áp rồi cảm thấy bị chích cho 1 mũi, và rồi tôi lại ngủ đi, ngủ sâu lắm thì phải. Ko rõ trong cơm mơ hay cơn mê, tôi thấy ngoại – tôi nằm trên đùi ngoại, ngoại quạt quạt cho tôi và vuốt tóc tôi. 

- Nếu mệt mỏi, đau đớn thì cứ về với ngoại, ngoại thương. 

- Giờ con sẽ về với ngoại, giờ con đang mệt mỏi, đau đớn lắm. 

- Con thương mẹ con, chồng con hay thương ngoại nhất?

- Con thương hết! 

- Vậy con thích ở với ai nhất?

- Ở với 3 người luôn, nhưng ngoại chết rồi mà?

Tự dưng ngoại mất tiêu, tôi bắt đầu cảm thấy các cơn co giật mạnh, mạnh đến mức ko thể nhìn thấy gì ko thấy ngoại đâu. Rồi tôi lấy sức trút 1 hơi mạnh tôi ói hết ra ngoài, tay chân tôi hết sức lực, tôi thấy đèn soi vô mắt mình, chói hết mắt. 

- Ko sao rồi, ko sao rồi. 

- Bây giờ có kêu nó dậy được chưa bác sĩ?

- Để 1 lát sẽ thức thôi, lấy khăn lau nước nôn ra đi chị! 

- Cảm ơn bác sĩ nhiều. 

Tôi nghe loáng thoáng vài câu nói, đầu nặng quá mắt cũng nặng muốn mở ra nhìn coi cái gì mà ko mở nổi.... Cố gắng hết sức, tôi hé mở mắt ra. 

Tự nhiên thấy mẹ với con Tiên ôm tôi khư khư 

- Mẹ buông ra, con mệt! 

Mẹ buông tôi ra, ngồi khóc huhu 

- Thôi ko sao rồi, người nhà làm vệ sinh cho bệnh nhân đi. 

Ông bác sĩ già nhìn tôi cười 

- Sao nửa đêm còn làm cả nhà giật mình vậy con, lớn rồi mà hư quá?

Tôi chưa biết ất giáp gì, ông bác sĩ và 2 y tá đi ra, mẹ thì ngồi khóc, con Tiên đi nhún khăn ấm chuẩn bị thay áo cho tôi, nhìn qua giường bên cạnh thấy cô bệnh nhân nửa nằm nửa ngồi mặt có vẻ hoảng. 

- Tiên, mày dắt tao vô đi toilet cái! Mắc tè quá! Sẵn thay đồ luôn, áo hôi quá, súc miệng nữa. Trời ơi, sao mà mệt dữ vậy ko biết nữa!

Con Tiên bước ra dẫn tôi vô toilet. 

- Sao vậy, sao mẹ tao khóc?

- Trời ơi, mày bị sốc phản vệ, rồi bị sốt nóng quá co giựt xíu nữa bị nhũn não rồi con! Má, làm tao sợ quá.

- Ủa bộ lâu rồi hả?

- Nãy giờ cả tiếng rồi đó, bớt mệt chưa?

- Chưa, nhưng bớt hơn hồi nãy. 

- Đói ko? Tao đi mua cháo cho ăn.

- Mấy giờ rồi?

- 11h mấy 

- Giờ này trễ rồi.

- Mày nhắm mày ko ăn được ko?

- Ở đâu bán?

- Thì tao chạy đi kiếm cho.

- Mày đi 1 mình à?

- Ko, đi xe ôm 

- Ừ, mua miếng cháo hay gì nước nước cũng được, tao đói quá. 

Tôi với con bạn xù xì trong toilet, tôi nói chuyện ko nổi chỉ thì thào thôi. Con Tiên thay đồ cho tôi, lau mình bằng nước ấm, rồi dẫn tôi ra ngoài. Nó đi mua cháo, còn tôi với mẹ. Nhìn mẹ mà đau lòng ko chịu nỗi, vui vẻ thì đâu đâu mà bệnh hoạn thì lại chỉ có mẹ, ko biết chừng nào mới hết làm khổ mẹ. Tôi giả bộ khoẻ mạnh 

- Mẹ! Mẹ! 

- Chồng con đâu? Sao nó ko gọi cho con hỏi thăm? Nó chờ con chết rồi về chôn luôn phải ko?

- Mẹ, nói gì dạ?

- Cái thứ chồng gì mà vợ bệnh sống dở chết dở mà ko 1 tiếng hỏi thăm?

- Sao mẹ biết ảnh ko hỏi thăm con?

- Con Tiên nói hết rồi? Nhà chồng mày đang có chuyện gì? 

Tôi thấy mẹ tức run lên, tôi sợ quá... 

- Con mệt lắm, mẹ đừng la nữa, mẹ ko thương con sao?

- Ừ, mẹ ko thương mày. Đáng lẻ nếu thương mày mẹ phải giữ mày lại, mẹ gã mày đi làm gì, hả con?

- Mẹ! 

- Con nằm xuống nghỉ đi, để mẹ ra ngoài gọi cho chồng con. 

Mẹ vừa nói hết câu bỏ đi ra ngoài, tôi nhanh tay bấm số gọi cho Vinh... “ò ì é, thuê bao quý khách....”. Lần này thì ông Vinh chết với mẹ tôi rồi. Trời cũng ko cứu được. 

Mẹ bước vô, mặt hầm hầm. Tôi mệt lắm, nhưng phải tìm cách làm mẹ bớt giận, cái con Tiên này, tự nhiên nói cho mẹ nghe làm gì ko biết, haiz. 

- Mẹ! 

- Nếu con chết, nhà chồng ko ai hay, mang tiếng ở nhà chồng. 

- Con có chết đâu? 

- Ừ, mạng mày lớn! 

- Nãy con mơ thấy ngoại. 

Tôi nói mà sởn hết gai ốc (Đoạn này thật 100%, còn nhiều hơn nhưng mình chỉ kể 1 chút thôi, đây là vấn đề tâm linh). Thấy sắc mặt mẹ có vẻ khác, tôi nói tiếp 

- Ngoại vuốt tóc con, ngoại nói nếu khi nào đau đớn mệt mỏi thì về với ngoại. 

Mẹ khóc nức nở, lại ôm tôi như kiểu tôi vừa chết đi sống lại (mà sau này tôi biết thì đúng là chết đi sống lại thật).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.