Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 77



Tôi nằm rồi đó, bác sĩ lại vô khám khám, đo huyết áp này nọ rồi dặn ráng ở hết đêm nay, mai sẽ cho về sớm. 

Tôi tỉnh hẳn, lòng còn buồn lắm nhưng thôi cũng ráng tỉnh táo để mà chuẩn bị đối mặt với mọi chuyện, còn phải vượt qua nữa. Bây giờ tôi ko trông mong nhìn thấy ai hay nghe ai giải thích, tôi muốn được yên 1 mình và suy nghĩ về tất cả. 

Trưa mẹ vô, đem đồ ăn và đem theo đồ để sáng mai còn xuất viện. Tôi cũng còn hơi nhức đầu 1 chút, nhưng đã ăn được đồ ăn khác ngoài cháo rồi.

- Mẹ gặp bác sĩ rồi, ráng khoẻ vậy luôn đi thì mai về sớm. Mẹ sẽ đưa con về nhà chồng con xin phép về nhà mình.

- Có cần ko mẹ? Mình cứ về nhà mình, gọi điện xin 1 tiếng chắc là được mà.

- Ko, phải qua cho đàng hoàng con ơi. 

- Dạ.

Tôi ko biết sao lại thấy ngại về nhà chồng, ngại gặp nhà chồng, ko muốn gặp Vinh nhưng mà đã nói thì phải nghe theo mẹ, chắc mẹ lễ nghĩa muốn qua tận nhà chồng. Tôi thở dài, ko biết phải đối mặt thế nào nữa đây, phải chi rũ bỏ tất cả rồi quay đi như chưa từng quen biết được thì hay biết mấy. Lòng thì dặn dò mình ko được nghĩ tới nhưng mà lâu lâu cứ cầm điện thoại lên hy vọng. Chưa chuẩn bị tâm lý để tha thứ nhưng cứ chờ, nghĩ tới lại giận run người nhưng cứ mong ……

Chiều đó con Tiên lại vô chơi, đem theo truyện và báo cho tôi đọc, nó ngồi 1 lát rồi về vì nó đang lu bu công chuyện. Hôm nay tôi có thể tự làm được nhiều việc, tôi tự đi lang thang ngoài khuôn viên cho đỡ tù túng. Đang đi bộ thì bé thấy Vy chạy tới, hôm nay con bé mới đi tour về 

- Chị 3, chị khoẻ chưa? 

- Hôm nay thì chị đỡ rồi em, đi tour vui ko?

- Công việc của em mà chị, nhưng em đi mà lo cho chị lắm, em có mua dâu và bông cho chị nè. Nhưng mà chị kể em nghe được ko?

- Chuyện gì?

- Chuyện mấy ngày qua nè.

- Thôi, chị ko có tâm trạng kể lể gì đâu. 

- Chị ốm và xanh quá, tội nghiệp chị quá! 

- Uhm, nhưng hôm nay chị vầy là đỡ lắm rồi đó. 

- Chị, em nghe chị 2 nói ….

- Thôi bỏ đi em, có gì đâu mà. Chuyện đó nói sau, giờ nói cũng ko giải quyết được gì đâu em. 

- Ko nói em nghe được thiệt sao? Lỡ em giúp được gì cho chị thì sao? 

- Ko đâu em 

- Ko thì em san sẻ với chị cũng được mà chị. 

- Cảm ơn em, nhưng chuyện này thì thôi để chị tự giải quyết.

- Ngoài này gió quá, sắp mưa rồi, thôi để em dẫn chị vô phòng, hôm nay ai ở nuôi chị?

- Mẹ chị 

- À, thần tượng của em. 

Nói rồi con bé cười vô tư, nắm tay tôi đi vô phòng, còn tay kia cầm cái bịch có hộp dâu tây và bó hoa hồng. Trong nhà chồng mà ko có bé Vy chắc tôi chết sớm vì u uất mà ko có ai chia sẻ, cái đêm đó, nếu ko có em ở nhà thì ko biết sẽ ra sao nữa. Nghĩ tới thôi mà vẫn thấy sợ lắm.

Vô phòng gặp mẹ, con nhỏ thưa, mẹ tôi cũng ừ nhưng ko biết sao mặt lạnh quá tỏ vẻ ko quan tâm, tôi có kể chuyện Vy cho mẹ nghe mẹ cũng có cảm tình với em lắm mà, ko biết sao bữa nay mẹ lại như vậy. Bé Vy thì thích mẹ cho nên bị mất hứng. Em lấy dâu mời mẹ, ăn chung với tôi, ngồi 1 chút rồi cũng lủi thủi về về, vì nó mới về là chạy qua đây luôn. 

- Chị chừng nào chị xuất viện.

- Nếu chị khoẻ chắc sáng mai về sớm đó, 3 ngày rồi còn gì nữa. 

- Dạ, vậy sáng mai em ở nhà chờ để em nói cô Muỗi nấu gì ngon ngon cho chị tẩm bổ, chị ốm quá. Hay là em lên đón chị về nha?

- Uhm, chị cảm ơn em, nhưng mai mẹ chị đưa chị về dùm rồi. 

Nói rồi em thưa mẹ tôi về, nhìn người nó cũng thấy nó mệt mỏi vì đi xa về nên thấy thương. 

- Sao bữa nay con thấy mẹ ko tự nhiên với Vy vậy?

- Đâu có, chắc mẹ hơi mệt thôi. 

- À...

Tối đó tôi cũng khoẻ, nằm đọc truyện rồi ngủ sớm, nay phòng ko có ai lên nằm chung nên mẹ tôi nằm luôn lên cái giường kế bên. Hai mẹ con ngủ ngon tới sáng luôn. 

Sáng ra bác sĩ vô khám sớm, rờ trán và coi mấy cái hột đỏ dưới chân, khám phổi, khám họng, nói chung khám hết. Đưa toa thuốc, sau đó 2 mẹ con thu xếp đồ đạc, rồi mẹ ra thanh toán tiền rồi về. Mẹ kêu taxi lúc đó cũng gần 8h rồi 

- Ủa con tưởng mẹ đi xe máy?

- Ko, đi taxi, con mới hết bệnh ko đi ngoài gió nhiều, với lại phải chở mấy cái bình thuỷ, rồi ghế bố về sao mẹ chở được. 

- Dạ, giờ về nhà chồng con hả mẹ?

- Uhm. 

- Con đó, mẹ dặn nè, dù sao cũng phải cứng rắn mạnh mẽ như mẹ, ko được khóc nha. 

- Là sao mẹ?

- Thì mẹ dặn vậy mày cứ nghe đi.

- Nhưng tự nhiên sao mẹ lại dặn con như vậy dạ?

- Lát mẹ qua nói chuyện với ba má chồng con.

- Nói gì mẹ?

Tôi giật mình, sao mẹ lại nói chuyện với ba má chồng tôi? 

- Thì nói chuyện con về nhà mình ở đó.

- Vậy thì sao mẹ lại dặn con ko khóc? 

- Lỡ ba má chồng con ko cho thì sao?

- Trời, cho mà, mẹ làm con hết hồn. 

- Con hết hồn cái gì?

- Thì con tưởng là mẹ nói gì.

- Vậy con tưởng mẹ nói gì?

- Thì ai biết mẹ à, đánh đố con hoài. Con bị nhức đầu mà.

- Ừ, mày có bị gì thì mẹ vẫn bên cạnh, bao bọc và che chở cho mày vậy nè. 

- Con biết mà, cái gì chứ cái này con biết. 

Nói rồi mẹ vuốt tóc tôi, cái đầu tóc rối mù cứng đơ vì mấy ngày rồi chưa gội, chắc cũng lên men rồi.Tôi ngã lưng vô ghế xe, như mọi khi vẫn mở cửa kiếng hé hé, lòng lại nặng trĩu, chỉ hy vọng là được về nhà mình ở càng nhanh càng tốt. Sao bây giờ nghĩ mình giống như đang trốn chạy vậy, may mà có mẹ, ko thì ko biết sao nữa? Cái cuộc đời này, sao lúc nào tôi cũng phải dựa dẫm, nếu bỏ 1 mình giữa đời chắc tôi ko thể nào sống được, ước gì mình bớt nhu nhược, bớt yếu đuối - yếu đuối cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Nhiều khi lại tự trách bản thân mình khi gặp khó khăn chẳng đủ bản lĩnh làm được tích sự gì, nhưng rồi lại cứ cho qua chuyện lúc gặp được sự giúp đỡ, phải chi 1 mình tự đứng dậy sau những khó khăn thì chắc bây giờ cũng ko phải vật vã và sợ sệt đủ thứ. Nhưng cái số, khi gặp khó thì ko bao giờ bị bỏ rơi... Nếu chỉ có 1 mình đối mặt thì chỉ có khóc, khóc và khóc. Chán quá trời luôn, nhưng thôi bỏ đi, hiện tại thì tới đâu thì tới, chuyện cũng đã rồi, điên thì cũng điên lên rồi. 

Xe dừng lại ở quán 1 quán phở. Mẹ muốn 2 mẹ con ăn sáng trước khi tới nhà. 

- Ăn miếng đi rồi con còn uống thuốc, mẹ cũng phải ăn để có sức nói chuyện với ba má chồng mày cho tự tin. 

- Mẹ làm con sợ quá mẹ, nhìn mẹ ko có bình thường. 

- Uh, mẹ ko có bình thường.

- Thôi mình về nhà mình đi mẹ, chuyện nhà chồng con để con xin.

- Ko sao, để mẹ. Mình qua sắp tới nhà chồng con rồi mà. 

Tôi càng gần tới nhà càng cảm thấy bất an, có gì đó ở mẹ mà tôi ko biết, tôi cũng ko thể nghĩ ra được. Nhưng trong bụng thấy lo lắm, mẹ tôi thì cứ tỏ ra bình thường, mẹ là trùm về kiểm soát cảm xúc nhưng tôi biết là có gì đó ko bình thường rồi... Nên tôi mới thấy, thật sự là thấy phập phồng. 

Taxi dừng lại ngay nhà chồng. 

- Chờ chị khoảng nửa tiếng, lát chở về Gò Vấp rồi trả tiền luôn nha, chị vô đây 1 lát rồi ra. 

Mẹ còn dặn taxi nửa tiếng nửa ra, ông taxi thấy vậy cũng chờ luôn, coi như được 2 cuốc. 

Tôi bấm chuông, bé Vy nhanh chân ra mở cửa, ông Vinh lửng thửng đi theo sau, tôi ko biết ổng về từ lúc nào, vẻ mặt cũng ít có bất cần lắm, sao bữa nay nhìn chồng mình tôi lại thấy ghét vậy ko biết nữa. Hai anh em thưa mẹ tôi, định ra lấy đồ vô phụ. Ông Vinh cũng ko thèm đi gần tôi, ha - nghĩ cũng mắc cười, đúng là cái loại đàn ông... Chắc ổng chán tôi thiệt rồi, tự nhiên 2 vợ chồng mới có mấy ngày ko gặp nhau mà như người xa lạ, chua xót quá. Chỉ có Vy nó nắm tay tôi dắt tôi. 

- 2 đứa con vô nhà đi, khỏi lấy đồ gì hết, để đó lát tính.

Tôi vô nhà, hôm nay còn có bà nội chồng qua, ko biết nội qua chơi hay là có chuyện gì. Mẹ tôi vô nhà, thấy có nội mẹ cũng chào nội và ba má chồng, nay cũng có chị Vân nữa, nói chung là có đủ mặt. Tôi cũng thưa bà nội, ba má và chị Vân, rồi cả nhà ngồi xuống bàn trong phòng khách, chắc mẹ cũng uống trà rồi xin cho tôi về, ko khí bình thường riêng chỉ có tôi là cảm thấy có phần ngột ngạt 

- (Mẹ) Dạ con thưa bác, chào anh chị. 

Chị Vân cũng thưa mẹ tôi. Ba má Vinh và bà nội cũng chào mẹ.

- (Mẹ) Dạ, hôm nay tôi đưa bé Dung về nhà cũng có chuyện muốn thưa. Sẵn có bác (ý nói bà nội) ở đây luôn cũng tiện. 

- (Ba Vinh) Dạ, làm phiền chị rồi, Dung nó bệnh, nhà tôi có chút việc, thằng Vinh thì đi về Cần Thơ mấy ngày, khuya nay mới lên tới đó, còn bé Vy thì đi tour xa, ko có người qua ở với cháu nhiều, tôi biết là chị ở với Dung, làm phiền chị, cảm ơn chị. 

- (M) Đâu có anh, con tôi thì tôi phải nuôi, phải dưỡng nó chứ anh. Đâu có gọi là làm phiền, nếu là anh chị nuôi bệnh nó mới là làm phiền. Chuyện anh chị hay Vân, Vy ko có vô bệnh viện nuôi thì ko phải vấn đề, tôi chỉ thấy thắc mắc sao thằng con rễ nó cũng ko nhính nổi 1 chút thời gian ở với vợ nó? 

- (Vinh) Dạ, con về Cần Thơ lần này kẹt quá nên con ko có sắp xếp lên được mẹ.

- (Mẹ) À, con cũng còn lưu loát, tự tin như lần đầu tiên con tới nhà ra mắt mẹ. Con biết vợ con bị bịnh chứ? 

- (V) Dạ, con ko biết. 

- (Mẹ) Nhà con ko báo cho con là vợ con bị bịnh hả?

Hỏi câu này, mẹ xoay nhìn nhà chồng tôi 1 vòng, vẻ mặt như có chút thắc mắc. 

- (Vinh) Dạ, chắc ở dưới ko có sóng nhiều, nên con ko thấy. 

- (Má Vinh) Chị xuôi ơi, nó đi lo công chuyện chứ ko phải đi chơi, ở trên này cũng có người lo nên tôi cũng ko có gọi. 

- (M) À, tại chị ko gọi. Con nghe ko Vinh, tại nhà con ko có gọi. 

- (V cuối đầu) Dạ. 

Cả nhà bắt đầu thấy gượng gạo rồi, ko khí hình như cũng nóng lên. Lúc này bà nội mới định phá vỡ bầu ko khí 

- Dung nay nó khoẻ mừng rồi, giờ ở nhà có chồng, bây giờ tẩm bổ lại, nay ốm quá con. Xin lỗi mẹ Dung, nhà này cũng bậy quá. 

- (Mẹ) Dạ, bậy hay ko bậy con còn chưa nói xong đó, con ko biết bà nội có biết chuyện gì trước ngày Dung nó nhập viện ko? 

Trời ơi, tim tôi như nhảy ra ngoài, mẹ đang nói cái gì vậy trời, mặt mày tôi tối xầm lại, Vinh, chị Vân và má chồng đồng loạt nhìn tôi lom lom, như thể họ nghĩ tôi kể cho mẹ mình nghe vậy. 

- Mẹ, có gì đâu, tự nhiên mẹ nói gì vậy? Con về nhà rồi, mẹ có xin cho con về nhà mình mấy ngày thì mẹ xin đi, mẹ nói gì tùm lum vậy? 

- (Mẹ) Con ngồi im đó cho mẹ!

Mẹ nạt 1 cái làm tôi hoảng hồn, ngồi im, run run, sắp khóc vì biết có chuyện gì rồi đây nè, mẹ biết cái gì rồi.....

- Thôi, tôi cũng ko nói dài dòng, cũng ko đủ kiên nhẫn, tôi sợ tôi lại ko đủ bình tĩnh nữa. 

- (Má Vinh) Chị làm gì mà ko đủ bình tĩnh chị xuôi, chị nói sao chuyện thấy kỳ quá! 

- (Mẹ) Dạ, nói về cái chuyện kỳ, tôi mãi mãi ko bằng chị. Nhưng cũng nhờ chị mà tôi mới biết được con tôi phải chịu đựng điều gì trong nhà này. 

- (Má Vinh) Nó làm dâu nhà này, ko làm động 1 móng tay, đi làm về, ko cần phải lo về tài chánh, ăn xong rồi đi chơi rồi ngủ, nhà này làm gì con chị mà chịu đựng? Tôi làm gì mà chị nói nhờ tôi chị biết con chị chịu đựng, chắc mẹ con chị ở gần nhau rồi nó méc chị là bà má chồng này hành hạ nó chứ gì? 

Má Vinh nói chuyện với mẹ nhưng cứ nhìn tôi. Bà nội chồng lại lên tiếng.

- Mẹ cháu Dung có hiểu lầm gì ko?

- (Ba) Chị xuôi, có gì hiểu lầm thì cứ bình tĩnh từ từ nhà mình nói, ko có gì gấp gáp đâu chị, mình là gia đình mà. 

- (Mẹ) Trước tiên tôi cũng cảm ơn anh chị và các cháu đã quan tâm vô thâm con gái tôi. Còn chuyện má Vinh để tôi nói cho mà nghe, chị là người lớn là má chồng của con tôi mà chị đi kể với người dưng, đúng cái kiểu như chị nói hồi nãy. 

- (Má Vinh như muốn nhảy xổm lên) Tôi làm gì, tôi nói gì mà chị cứ móc méo tôi?

- (Mẹ) Chị ngồi yên đi chị, để tôi nói cho chị nghe, ko cần phải ngắt lời tôi.

- (Bà nội) Con ngồi im cho má Dung nói hết coi, làm gì vậy hả?

- (Mẹ) Chị vô kể với người nằm chung phòng con Dung “ dâu gì mà sướng, ở nhà chồng ko làm động 1 móng tay, ăn uống thì sung sướng ko phải lo về tiền bạc, sướng như tiên, vậy mà ko biết bổn phận, ko biết đẻ đái gì hết. Chồng nói động tới 1 tiếng thì cãi tay đôi lại 10 tiếng, chồng chưa đánh cái nào thì lăn đùng ra ốm đau. Cái thân nhìn như que củi, mắc chán “. Có phải chị nói ko chị xuôi?

Má chồng tôi tối tâm mặt mũi, bà gầm mặt có vẻ xấu hổ, đúng là cái miệng hại cái thân. Bà nội chồng, ba chồng, chị em chồng và chồng ai nấy đều xanh mặt sau khi mẹ tôi phanh phui sự thật đó. Ngay cả tôi, tôi cũng chết đứng, tôi biết tánh má, tôi biết ngữ điệu đó đúng là cách bà hay nói chuyện, vậy mà chỉ ko ngờ bà lại đi biêu riếu tôi với người dưng. Nhìn mặt ba chồng tôi đỏ lên, tôi biết ông đang nóng, tôi cũng ngơ mắt nhìn hết cảm xúc lúc đó của người này tới người kia, đây là chuyện ko ai biết, ko ai nghĩ tới. 

- Sao chị xuôi, chị có nói ko chị xuôi, hay là người ta ăn ở ko dựng chuyện nói xấu chị? Chị biết sao ko? Con Dung tiếng 1 tiếng 2 là “ ba má chồng con thương con thấy mồ, ba má chồng con lo cho con lắm “. Con tôi nó chưa bao giờ nói 1 tiếng xấu cho nhà chị với tôi, kể cả chuyện nó gây nhau với thằng Vinh tôi cũng chỉ biết qua người ngoài, 1 mực nó viện đủ cớ để nói đỡ cho con chị. Chị biết sao ko? Thằng con chị nó y chang như chị, thậm chí nó còn nhẫn tâm hơn cả chị, vợ nó nằm viện 3 ngày nó ko có nỗi 1 cuộc gọi, có thể chị ko nói ko báo cho nó biết nhưng vợ chồng xa nhau mấy ngày mà nó ko gọi 1 cuộc, thì coi ra nó đúng thứ đàn ông vô trách nhiệm! Mà tôi chưa nói xong nữa, anh chị ở đây chỉ biết con tôi ốm yếu đau bệnh, chứ cũng ko có ai thức đêm thức hôm với nó, nhìn nó đi, tôi tưởng đã mất nó tối hôm kia rồi. Đừng hỏi tại sao tự nhiên mà tôi mất tình tĩnh với gia đình chị, gia đình chị mở miệng ra nói con tôi sướng, con tôi sắp chết trong nhà thương ko có 1 ai bên nhà chồng biết ko?

- (Ba Vinh) Chị xuôi...

- (Mẹ) Anh để tôi nói hết, con tôi nó hiền quá, nó ko giống như tôi được, tôi thương nó bao nhiêu, ngày tôi gã nó cho con anh chị tôi chỉ đề nghị nhà anh chị yêu thương nó, thằng Vinh đừng bạo lực với nó. Mà anh chị nhìn coi, tay của nó tới bữa nay vẫn còn vết hằn, thằng con khốn nạn của anh chị làm gì con gái tôi, hả? 

Mẹ tôi cầm tay tôi lên, vén tay áo khoác tôi lên trưng ra cho mọi người nhìn thấy, 4 5 ngày mà vết đó vẫn còn mờ mờ. Màn độc thoại của mẹ vẫn chưa hết, giọng mẹ từ nhỏ đến lớn, bây giờ chuyển qua run run, ai nấy trong nhà chồng đều im lặng, chắc vì họ xấu hổ còn tôi thì sợ. Tôi bắt đầu thấy đau nhói, mẹ tôi nói tới đâu như từng vết thương của tôi bị vạch ra mà sát muối lên tới đó, đứa con gái nhu nhược lại chỉ biết giật giật tay mẹ mình như can ngăn mà mặt thì cứ cuối xuống, nước mắt thì như mưa.

- (Bà nội, mặt cũng biến sắc rồi) Thôi, mẹ Dung bớt giận, có gì từ từ nói, chuyện đâu còn có đó mà. 

- (Mẹ) Dạ, con xin lỗi bác, bác cũng có con, nhưng bác may mắn có được nhiều con, còn con, con chỉ có 1 đứa, mà nó là con gái, nó ko may mắn có được tình thương đầy đủ, con có bao nhiêu thì con cho nó hết. Đâu phải con cháu của nhà bác thì là vàng còn con của con là rác? Tại sao lại đối xử với nó như vậy? Chị xuôi, tôi nói cho chị biết, nhà tôi ko có giàu như nhà chị, nhưng nếu lỡ con tôi nó thương 1 thằng khố rách áo ôm tôi cũng gã, nếu nhà ba má chồng nó nghèo rồi con tôi phải hầu hạ, thì tôi sẽ bỏ tiền ra mướn người ở để phục vụ cho nhà chồng, chứ chị đừng có tưởng như nhà chị là sướng, nhà chị sướng thì con tôi nó đâu có phát điên lên quằn quại. Ai là mẹ rồi cũng biết cảm giác thương con mình, nhìn con mình tôi đau lòng, nhưng bác sĩ nói con tôi đang bị sốc nên tôi ko dám làm nó buồn. Tôi còn chưa biết chuyện nó gây với thằng Vinh là chuyện gì, nó cứ chối bây bẩy, nhưng sau khi con tôi đập đầu đập cổ rút ống nước biển phải chích thuốc an thần thì tôi mới biết, tôi lượm cái điện thoại của nó mà mở lên, chồng nó ngủ với đứa khác khi nó đang ko biết sống chết. Nhìn mặt thằng con anh chị, tôi chỉ muốn đập nát mặt nó, ngày nó qua nhà tôi nó hứa gì với con tôi, nhà tôi ko có ép nó phải cưới con tôi mà. Giờ tôi nói thẳng, ở đây anh chị ko quan tâm con tôi đủ, ko yêu thương đủ nên tôi xin đem con tôi về, vì anh chị trầu cau qua hỏi con tôi đàng hoàng nên hôm nay tôi mới phải qua tận đây để xin con mình về. 

- (Vinh) Mẹ, con xin lỗi. 

- (Mẹ) Mày đừng có xin lỗi tao, mà mày cũng đừng xin lỗi con tao, nay tao đem con tao về. Tao ko thể để con tao ở đây được nữa, vì có ngày tao sợ tao phải qua đây hốt xác nó về. 

Mẹ tôi quẹt nước mắt, quay qua xin lỗi bà nội chồng vì đã làm phiền bà. 

- Tôi ko cần anh chị cho phép hay ko, giờ tôi sẽ dẫn con tôi về. Đây là chuyện của nó với nhà chồng, còn chuyện nó với chồng nó tính sau, giờ con tôi cần nghĩ dưỡng, cho dù có ly dị thì tôi cũng ko phản đối. 

- (Ba Vinh) Chị xuôi, giờ tôi biết chị tức giận, nhà tôi rất xin lỗi. Nhưng thiệt tình là nhà ko biết Dung nó bị nặng, hết sức xin lỗi chị và Dung. Bây giờ tôi cũng ko phản đối chuyện Dung về nhà mẹ đẻ nhưng chuyện vợ chồng nó, mong chị tôn trọng ý kiến 2 đứa, nếu 2 đứa nó còn yêu thương nhau mong chị đừng phản đối. 

Tôi chỉ nghe nãy giờ, nước mắt cứ tuông chảy vô thức, tôi tưởng tượng mọi người đang nói về chuyện của ai chứ ko phải chuyện của tôi. Mọi chuyện đã đi xa quá rồi. Vinh thì đứng chết trân, cả nhà ai cũng bàng hoàng trước sự nóng giận của mẹ, còn má chồng thì gần như tàng hình, bà chắc cảm thấy nhục nhã lắm. 

- Dung, con lên lầu lấy đồ đi con. Rồi về, taxi đang đợi. 

- Dạ.

Tôi nặng nề vác cái xác nhu nhược đứng dậy, bước những bước chân lầm lũi ra khỏi cuộc cãi vã mà mình là nhân vật chính,từ nãy giờ tôi ko nói tiếng nào. Bước lên lầu để lấy đồ về nhà với mẹ. Điều tôi mong muốn là về nhà với mẹ vậy mà bây giờ sao lại đau lòng quá, tôi cảm thấy có lỗi với mẹ, chỉ như vậy thôi. Còn với Vinh và nơi này, tôi cũng ko muốn quay trở lại nữa. Bé Vy chạy theo dẫn tôi lên, con bé dọn đồ phụ tôi, mắt cũng đỏ hoe. 

- Chị đi chừng nào về?

- Chị ko biết nữa. 

Nó lấy tay chùi nước mắt cho tôi, ánh mắt đầy đồng cảm. Tôi vừa mở tủ lấy đồ, ba má chồng cũng đã làm kiếng mới, mua tv mới... tôi vừa xếp đồ vừa ngoái nhìn căn phòng này. Có khi đây là lần cuối cùng tôi nở đây. 

Vinh bước lên, đứng ngay cửa phòng, bé Vy thấy anh lên thì bước ra để anh và tôi nói chuyện. Tôi biết thôi chứ cũng ko buồn hỏi gì, người cần được hỏi han là tôi chứ ko phải tôi là người phải hỏi. Vinh ngượng ngùng đến ngập ngừng, anh ta đứng đó, đi vô ghế ngồi. 

- Em 

- Anh đừng nói gì hết. Em ko tin đâu 

- Anh xin lỗi 

- Ừ 

Tôi móc điện thoại ra, có 1 điều tôi cần xác nhận, tôi mở tin nhắn của bà Chi và đưa cho Vinh...

- Thiệt ko anh Vinh?

Tôi nhìn vào mắt anh ta, anh ta gật đầu. Tim tôi tan nát, cười chua chát, nước mắt nước mũi mặn hết cả mặt 

- Nếu đó là 1 con đĩ thì em thấy dễ chịu hơn. 

Nói xong tôi đứng dậy, bước ra ngoài. Vinh đứng dậy nhanh, định chụp tay tôi. 

- Lần trước vẫn chưa lành, anh đừng làm em đau nữa. 

Rồi tôi cầm giỏ đồ xuống nhà, thưa bà nội, thưa ba má chồng, thưa chị Vân, chào bé Vy, tôi đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.