Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 80



Tâm sự với mẹ xong tôi nhẹ lòng lần 2, tôi biết ơn vì mẹ luôn nói thẳng vào tim đen nhưng hết sức gần gũi và dễ chịu, cảm thấy quá hồng phúc khi được làm con của mẹ, chỉ có mẹ và cuộc đời này chưa bao giờ xuất hiện 1 người cha nào. Đó là lý do ko tôi mặc dù hồi nhỏ hơi bướng nhưn ko cảm thấy thiếu vắng hay mặc cảm gì hết. Cho nên từ bây giờ tôi phải mạnh mẽ, vì tôi là con của mẹ, tôi ko có cha thì tôi phải giống mẹ : quyết đoán, bản lĩnh và ko luỵ đàn ông - kể cả người tôi yêu nhất. 

Tôi lại lôi nhật ký ra, khi tôi đang lật, lật thì những trang nhật ký của những ngày sắp đám hỏi cho đến những ngày sắp cưới, cả cuộc gặp của Vinh với bả Diễm, tôi nổi máu lên xé toạc hết mấy trang, tôi vò nát và quẳng vô thùng rác. Tim tôi thắt lại, sực nhớ ra đây ko phải lần đầu tiên Vinh làm tôi đau, đã là lần thứ 3 rồi, từ tinh thần đến thể xác và nỗi đau mỗi lần như vậy nỗi đau lại càng lớn hơn ….. Tôi nghĩ tới đây mà thốc giọng thấy nóng bừng, khô ran, tôi giận run người. Cớ làm sao mà tôi cứ phải chịu đựng như vậy chứ, vì cái gì, rốt cục là vì ai mà Vinh lại đối với tôi như vậy? Những người ngoài tôi và anh, những lời cay độc tôi giả mù giả điếc bỏ qua hết, tôi luôn tin anh, tôn trọng anh trong mọi hoàn cảnh. Nên giờ tôi cảm thấy nản và buồn hết sức, suy cho cùng cũng chỉ là do Vinh, là do anh ấy ko tin tôi, anh ấy làm tổn thương tôi, đã vậy mà còn ko biết lỗi của mình. 

Cảm xúc tôi lẫn lộn, mắt lại cay và nóng nhưng rồi tôi lắc lắc đầu mấy cái tự trấn tĩnh mình. Tôi là ai? Tôi là Dung, là con của mẹ và tôi vừa hứa phải mạnh mẽ, ko được khóc vì Vinh ko đáng để tôi rơi nước mắt cho anh ta. Hãy để cơn giận được lấp đầy với những hành động làm cho bản thân tốt hơn, rồi tới đâu thì tới, Vinh muốn lấp liếm những lỗi lầm và rồi lợi dụng sự yếu đuối mềm lòng của tôi, anh ta nghĩ những cái ôm những cái hôn đầy lực của anh ta sẽ là cho tôi sa vào lòng mình một lần nữa sao? Quên đi! Mẹ nói đúng, với cái lỗi của anh, đáng lẻ anh phải quỳ dưới chân tôi thì cơ may tôi mới suy nghĩ lại. 

Tôi viết, những dòng nhật ký đầy quyết tâm, vì tôi giận dữ, vì tôi buồn mà ko hiểu hết lý do chuyện buồn đó, nhưng vốn tôi cũng ko muốn tìm hiểu. Buông bỏ 80%, để tôi lại sống cho tôi, cho những ngày tháng tươi đẹp, có chồng cũng như ko, thật may mắn vì có mẹ có nhà, vấn đề kinh tế ko quá eo hẹp, có bạn có bè ….. May mắn hơn cả khối người phụ nữ. Giờ nhật ký của tôi tôi sẽ toàn viết những chuyện vui, sẽ ko còn chuyện buồn nữa. Tôi sẽ cho Vinh 1 tuần, nếu anh ta xin lỗi tôi sẽ suy nghĩ coi sao, còn ko thì tôi sẽ đánh cái đơn xin ly hôn. Ngày mai nghỉ 1 ngày nữa để ngày mốt trở lại công việc, tôi sẽ xin nghỉ ở đó và tìm chỗ khác, nếu lỡ có thất nghiệp ko tìm được việc vài tháng thì ăn bám mẹ vậy. 

Đóng nhật ký, nước mắt vẫn chảy lả chã tự khi nào ko biết, biết là cố gắng ko buồn mà nghĩ tới những chuyện vừa qua ko thể nào mà ko khóc cho được, tập mạnh mẽ ko có nghĩa là đánh mất sự yếu đuối vốn có. Tôi hít hà, tặc lưỡi chán ngán. Chỉ mong sao mình bớt nhu nhược và yếu lòng. Rửa mặt, lại nhìn vô kiếng, 2 cái xương quai xanh thỏm sâu đến nỗi mà có khi đổ nước vô nuôi mỗi bên 1 con cá vàng còn được. Kiểu này phải lên kế hoạch tăng cân ngay thôi. Vinh lại gọi, tôi tắt máy, như vậy cả 7 8 cuộc ko được thì hắn mới nhắn tin. 

- Em ăn uống ngủ nghỉ cho khoẻ, rồi suy nghĩ lại. Hôn nhân là chuyện chung ko phải chuyện riêng em mà em có quyền muốn ly dị thì được. 

- Rồi sao?

- Thì anh nói vậy đó, anh biết em còn giận, còn giận là còn thương. Em có lên mặt, lớn tiếng và đánh anh, anh bỏ qua hết.

- Còn ko thì sao? 

- Em coi lại cách nói chuyện với anh đi. Em giận thì anh nhu chứ đừng để anh giận luôn, tới lúc đó thì mệt. 

- Anh có giỏi thì giận lại đi, càng tốt, càng dễ chia tay. Giờ tôi đách có cần anh đâu, anh đừng có vừa ăn cướp vừa la làng. Mai tôi sẽ xin nghỉ làm, tôi ko thích dính liếu tới anh nữa. Anh thật trơ trẽn, chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra là có ngày anh như vậy. 

- Em thôi đi, đi ngủ đi. 

- Anh biến khỏi cuộc đời của tôi đi.

- Đừng khóc nữa, nín và đi ngủ đi! 

Trời ơi, tôi tức thiếu điều muốn nổ ngực, anh ta nói tôi đang khóc, đúng là đồ khốn nạn. Thôi thì ko suy nghĩ gì nữa, ly dị gấp. Ko còn tình nghĩa gì, trả tự do sớm để tôi còn làm lại cuộc đời. Ức chế, tôi bấm số gọi 

- Anh nghe nè 

- Mai tôi sẽ gửi đơn cho anh, anh đúng là ko còn gì để nói. Anh chưa 1 lời xin lỗi tôi, anh vẫn cứ trơ trơ ra như vậy trong khi tôi phải chịu bao nỗi đau tinh thần anh gây ra cho tôi. Nếu anh ko thương tôi thì anh còn cưới tôi, làm khổ đời tôi làm gì? Sao anh ko sống vậy mà đi thả giống với bất cứ con nào anh muốn đi! Thôi coi như tôi xin anh, hãy tha cho tôi đi!

- Ko, ko ly dị ly diếc gì hết, em có nghe rõ ko?

- Tôi cứ làm.

- Em ko khóc sao?

- Anh ko đáng để tôi phải khóc. 

- Em ly dị vì lý do gì?

- Vì anh ngoại tình, vì anh vô tâm, vì cuộc sống hôn nhân ko hạnh phúc. 

- Em cứ suy nghĩ đi, đừng nông nỗi để hối hận. 

- Bây giờ tôi ko chạy khỏi anh được thì tôi mới phải hối hận Vinh à, tôi hối hận vì đã đến với anh, bà Diễm may mắn, con Chi cũng may mắn còn tôi ….. tôi phải chịu đựng tất cả, tôi thật đáng thương! Anh hãy để cho tôi được sống như trước khi anh phá nát cuộc đời tôi đi! 

- Em đừng có mơ! 

Tôi bất lực ko thể tả được, tắt máy, tháo sim. Ngồi đó, tức tưởi và uất ức tột cùng, giờ này nhận ra mình lấy phải 1 thằng lòng lang dạ sói, vậy mà cứ tưởng hắn bao dung, cứ tưởng hắn vị tha mà chấp nhận 1 người nhưng lầm lỡ như mình, tôi đã lầm. Là tôi quá dễ dãi để quấn vào hắn như con thiêu thân, là tôi ngu khi nghe theo những lời ong bướm, là tại tôi, tại tôi. Tôi tự đấm vô ngực của mình thình thịch, cổ họng tức đến thở ko nỗi, nếu là do tôi đẩy tôi xuống hố thì tôi sẽ tự leo lên! 

Mở máy tính, tôi gõ đơn ly dị với lý do hôn nhân ko hạnh phúc, in ra rồi ký. Tôi gõ luôn cái đơn nghỉ việc, in ra rồi ký. Tôi mặc dù đang điên tiết nhưng cảm thấy khoẻ rồi, ngày mai tôi sẽ đem 2 cái đơn này đi gặp người cần gặp để được giải quyết, nếu mà còn dính tới chữ Vinh chắc tôi nổ tung vì điên quá! Trời ơi là trời! Tôi vò đầu, bức tóc nằm vùi xuống giường, cả đêm nằm tức hừ hừ mà ko ngủ được. Những quyết tâm, những lời san sẻ của Tiên của mẹ cứ nhởn nhơ quay mòng mòng trên đầu, tôi cố gắng trấn tỉnh mà nắm bắt nhưng xem ra cục tức lớn hơn nên tôi cứ trao tráo mắt nằm đó, có muốn khóc cũng khóc ko được! Tới gần 4h sáng, tôi mới chợp mắt được. 

Sáng tới 10h mới dậy, đầu nhức quá trời, tôi mò xuống nhà ăn sáng rồi uống thuốc. Ngồi tầm nửa tiếng thấy đỡ nhức đầu tôi lên thay đồ, xuống đi gặp Vinh. Quần jeans giờ cái nào mặc cũng rộng, nên tôi phải mặc đầm, nhìn người ngợm như con cá khô, thê thảm mà chỉ muốn giết ông Vinh cho đỡ tức. 

- Ủa con đi đâu vậy?

- Con đi có chuyện chút cô.

- Khoẻ chưa mà đi?

- Dạ nay đỡ nhiều, con thấy tỉnh táo, con đi lát về ăn cơm với cô, cô đừng lo. 

- Hay con gọi nói mẹ con 1 tiếng đi! 

- Thôi, con đi nhanh thôi à cô! Gọi mẹ mẹ lại lo. 

- Ừ, vậy đi nhanh về nha, để cô bị la đó. 

- Dạ, con biết rồi. 

Tôi lấy xe, chạy thẳng tới cơ quan trong tâm trạng hậm hực. Vừa thấy tôi tới mọi người ai nấy tay bắt mặt mừng, ai cũng ngạc nhiên vì tôi xin nghỉ đến ngày mai mà hôm nay lại vô. Tôi chào hỏi qua loa rồi lên hẳn phòng quản lý, tôi gõ cửa, anh rễ Vinh mời tôi vô. 

- Sao, khoẻ chưa em? 

- Anh, anh cho em nộp đơn xin nghỉ việc. 

- Sao vậy em?

- Dạ em bận việc gia đình.

- Thôi, em chưa khoẻ hẳn thì cứ nghỉ ngơi thêm. Chuyện em với Vinh thì anh cũng có nghe chị Vân kể rồi, cứ bình tĩnh đi, mọi chuyện đâu còn có đó mà. 

- Anh cứ duyệt đi, em ko đi làm ở đây nữa đâu. 

- Nếu là vì chuyện cá nhân mà em xin nghỉ thì em quá vô trách nhiệm đó nha, anh khuyên em, thời buổi khó khăn, tìm việc làm ko dễ đâu. Công việc thì tốt, em cũng quen rồi, giờ nghĩ thấy tiếc ko? Bao nhiêu bạn sinh viên ra trường ko xin được 1 việc làm ra hồn đó em! 

- Anh cứ duyệt đi! 

- Cái này phải qua giám đốc, giờ anh để đây, 1 tuần nữa em vẫn ko thay đổi anh sẽ trình lên trên. Lúc đó nếu giám đốc duyệt thì bên nhân sự sẽ liên lạc với em 

- Sao cũng được, dù sao em cũng ko đi làm ở đây nữa đâu. 

Sau khi nộp đơn nghỉ việc, tôi né mọi người đi về luôn. Tôi chạy tới 1 quán café trên quận 10, gọi điện kêu Vinh ra 

- Anh nghe nè em.

- Anh tới quán café X trên đường Tô Hiến Thành đi, tôi có việc muốn gặp anh! 

- Ok em. 

Người chồng mà tôi cảm thấy tin yêu, hạnh phúc trao cả cuộc đời này, tôi tưởng có thể chết già với nhau, anh ta nói chuyện khô queo, lạt như nước lã. Tôi cảm lại cảm thấy tức tối chưa từng thấy, tôi biết sẽ ko khóc đâu, tôi chỉ cố gắng ko cho anh ta thêm cái bạt tai nào nữa mà thôi.

Gần 20p hắn tới, vẫn cái nét mặt thô thiển ko hề biết lỗi đó, tới chỗ tôi và ngồi sà xuống. 

- Chuyện gì em? 

- Đây, anh nhận và ký đi, tôi còn đem lên quận. 

Tôi lấy tờ đơn ra đẩy về phía hắn, hắn cười cợt nhã 

- Thôi, em về mà nghỉ ngơi dùm anh. Nhìn em xanh xao anh xót lắm, sao em hành động như con nít vậy. 

- Anh có ký ko? Ko tôi sẽ 1 mình đi nộp. 

- Anh ko ký đâu! 

Nói xong gã cầm tờ đơn xé cái rẹt, máu tôi sôi sùng sục, đứng lên, gồng mình, trợn mắt lớn tiếng.

- Bây giờ anh muốn cái gì?

- Em ngồi xuống để anh nói chuyện. 

- Tôi ko thích nghe anh nói! 

- Ko thích cũng phải nghe vì em vẫn là vợ anh! 

Tôi bỏ quay ngoắt bỏ đi, ko thèm quan tâm. Hắn ta chạy theo, nắm nhẹ tay tôi 

- Em vô ngồi đi, mình bàn chuyện ly dị. 

Tôi nghe thấy như vậy, thì bước vô ngồi lại vào bàn. 

- Anh biết em đang giận, đang ghét anh, ghét Chi. Anh cho Chi thôi việc luôn rồi. 

- Ha, thì làm sao? Chi chỉ là 1 cái tên, ko có con này thì có con khác! 

- Em có cái kiểu ăn nói khó nghe đó từ khi nào vậy hả?

- Là anh dạy tôi cả thôi, anh tôi luyện tôi đó! Giờ anh nói chuyện anh cho ai nghỉ việc thì liên quan gì đến chuyện ly hôn? Anh khoe thành quả à? Anh là chủ, anh chơi con người ta chán rồi anh bỏ, như anh đối với tôi vậy, chẳng qua với tôi là bị chút ràng buộc gia đình 2 bên, phải ko?

- Em khác, em là vợ anh, em đừng tự so sánh mình với mấy người đó! 

- Ừ, mấy người đó, vậy mà anh vì mấy người đó mà bỏ tôi ko quan tâm sống chết, càng nói thấy càng sai rồi Vinh à! 

- Là tại anh ko biết, sao em ko gọi anh! 

- Anh đừng có nói mấy cái tào lao nữa. Tôi ko kiên nhẫn để tiếp tục sống với anh, kể cả nói chuyện với anh tôi cũng ko có cảm giác nữa rồi. 

- Em ghét Diễm lắm hả?

- Ừ, giờ tôi ghét hết, ai cũng ghét! 

Hắn chưa kịp trả lời thì điện thoại hắn reo 

- Em nghe anh hai? Dạ, dạ em biết rồi. Rồi để em giải quyết. Dạ bye anh! 

Chắc là anh rễ hắn gọi, xong hắn quay qua tôi, tiếp tục câu chuyện. Tôi vẫn đang tức tối. 

- Coi bộ em hạ quyết tâm quá rồi, xin nghỉ làm luôn. Đừng nghỉ làm, anh ko đề cập tới đâu, anh cũng ko làm phiền chỗ em làm đâu, coi như là ko phải anh xin việc dùm em đi. 

- Ừ, tôi ko có lý do gì để dính tới anh, giờ dính tới anh ko thấy thoải mái, ko có anh tôi ko chết đâu. 

- Giờ anh nói nè, nếu em đã định ly dị thì trước phải thử thách, ly thân đi. Dù gì em cũng dọn về nhà em ở rồi, mình tạm xa nhau 1 thời gian, 2, 3 tháng chẳng hạn. Sau đó nếu ko hàn gắn được thì hãy ly dị. Được ko?

- Sao tôi phải nghe lời anh?

- Vì anh vẫn là chồng em. Anh thương em và ko muốn mất em, anh ko muốn để em vô tay thằng khác. Trong thời gian ly thân này, nếu gia đình có đám tiệc em vẫn phải đi với anh, mỗi tháng anh vẫn chuyển khoản tiền cho em. 

- Tôi ko cần tiền của anh, tôi cũng ko phải thứ người mà bạ ai cũng lao vô ngủ với người ta! 

- Nếu em đồng ý thì mình làm theo ý anh còn ko thì em đừng mơ chuyện ly dị. Cho dù em có đơn phương thì anh cũng sẽ làm phiền em suốt đời, em đừng nghĩ tới chuyện bỏ anh được!

- Đáng lẻ tôi nên biết anh như thế này từ trước, thất vọng lắm Vinh à!

- Em cứ suy nghĩ đi! 

- 6 tháng, từ ngày hôm nay, 6 tháng sau tôi sẽ đưa đơn cho anh, hy vọng anh giữ lời hứa, đừng làm cho tôi nghĩ mình cưới 1 người ko phải đàn ông! 

- Cám ơn em.

- Đừng nhắn tin hay gọi điện cho tôi khi ko cần thiết. Trong thời gian này anh có toàn quyền tự do, muốn đi chơi hay ăn nằm với ai tôi ko cấm. Vì tôi ko còn nghĩ tôi là vợ anh nữa rồi.

- Em đừng có dụ anh, em nói anh làm vậy để em cũng có quyền làm vậy à? 

- Thôi tôi về đây! 

- Ăn trưa chưa?

- Nhìn cái mặt anh là ăn ko vô rồi! 

Nói xong tôi lườm rồi quay đi, ko ngờ bây giờ với chồng mình tôi lại có thể ăn nói như kẻ thù như vậy. Thôi thì cũng là do anh ta làm cho tôi như vậy thì ráng mà chịu. Nhưng mà nói chuyện xong tôi còn tức hơn. Bây giờ đừng hòng tôi khóc vì anh nữa, giờ tôi sẽ sống cho tôi, chỉ cần 6 tháng thôi mà, tôi sẽ chính thức thoát khỏi anh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.