Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 99



Loay hoay cũng 5h, bé Vy gọi là ba má sắp qua tới nhà rồi, còn em thì ko đi vì em phải chuẩn bị tour cho ngày mai.

Gần 5h30 ba má chồng, vợ chồng chị Vân và chồng tôi tới nhà, tôi cũng cố gắng bình thản xuống nhà thưa ông bà và anh chị. Thủ tục thưa thốt chào hỏi xong thì mẹ mời nhà chồng ngồi uống nước ăn trái cây. Tôi cũng chạy ra chạy vô bưng trà bưng nước. Ba má đem qua nhiều quà bánh lắm, nhà chỉ có 2 mẹ con mà lễ nghĩa khách khí quá, thấy cũng ngại ngại.

Rồi ko khí bắt đầu chùn xuống, ít nhất là với cảm nhận của riêng tôi. Tôi cảm thấy bồn chồn, bối rối khi ba lên tiếng trước.

- Chắc chị xuôi cũng biết vợ chồng tôi và mấy đứa nhỏ qua đây ko đơn thuần là gửi biếu chị ít quà Tết này đâu.

- (Mẹ) Dạ, anh cứ nói.

- Thì tôi cũng xin thưa chuyện với chị xuôi trước rồi nói chuyện với Dung sau. Chuyện tụi nhỏ tôi thấy đứa nào cũng cứng đầu cứng cổ, tôi nghĩ người lớn nên khuyên vô 1 tiếng cho tụi nó tỉnh người ra.

- (Má) Chuyện ko có gì quá lớn mà 2 đứa mới cưới đã ở riêng là ko được, còn ông bà còn gia đình dòng họ, những người lớn đã chứng kiến 2 đứa cưới nhau mà. Thôi thì thằng Vinh nó sai nó bỏ mặc con lúc con bệnh là 1 phần cũng là tại má ko nói cho nó biết. Dù gì thì lúc nó bệnh con cũng đang đi chơi rồi. Nếu là má thì má bỏ qua hết, vợ chồng là trên hết.

- (Mẹ) Chuyện vợ chồng mấy đứa, tôi nghĩ tụi nó còn trẻ, sóng gió đầu hôn nhân là chuyện rất bình thường. Tôi cũng khuyên Dung, trách nhiệm của cha mẹ là vun vén cho con cái. Dung nó hay bị bệnh, tôi biết nói ra cũng có vẻ ích kỷ nhưng thật tình tôi mong gia đình chồng quan tâm tới nó hơn, ngày trước sinh nó ko được khỏe mạnh rồi, đây là điều ai ko ai muốn. Còn Vinh, mẹ nghĩ con đã qua đây rồi thì con nên nói chuyện với mẹ, từ ngày vợ con về nhà này chưa 1 lần con gặp hay thậm chí gọi điện nói chuyện với mẹ. mẹ ko biết chuyện mấy đứa là gì, mẹ thương mẹ bênh con gái mẹ nhưng ko phải là sai cũng bênh. Chuyện 2 đứa mẹ vẫn tôn trọng sự giải quyết của 2 đứa nhưng mẹ cũng muốn con nói 1 lời phải trái cho mẹ mát lòng. Thật ra chưa đầy 1 năm, con gái mẹ ở với con mà đã mất mấy tháng nó ủ rũ rồi, nó là 1 đứa yếu đuối và mau nguôi mà lần này như vậy mẹ thấy chắc cũng dữ lắm, là chồng con có thấy xót ko?

Tôi ngồi, 2 vợ chồng chị Vân cũng ngồi im, ko biết sao khi mẹ nói chuyện ai cũng bị đứng hình. Tôi trông chờ Vinh mở miệng, thử coi anh ta có biết xin lỗi hay ko?

- (V) Như ba má và mẹ biết tụi con cũng đang trong thời gian thử thách, con có lỗi con nhận lỗi với mẹ, còn chuyện vợ chồng con có nhiều cái chưa giải quyết xong, lỗi con có 1 thì lỗi vợ con chắc cũng 2, 3. Con thì là đàn ông, con ko biết cách tâm lý với vợ, ko biết cách chăm sóc như vợ muốn, con say xỉn về lớn tiếng là con sai, nay con xin lỗi mẹ, anh xin lỗi Dung. Nhưng nếu thật sự muốn hòa giải tất cả thì con cũng cần được xin lỗi.

Má ơi, tôi phát điên lên, những lời ông Vinh nói nghe chát chúa cứ lùng bùng lỗ tai. Thôi đủ rồi, tôi ko nhất thiết phải giữ thể diện cho ai nữa hết, tôi tái mặt, nóng giận và bùng nổ.

- Con xin lỗi ba má, con xin lỗi mẹ và anh chị, con thiệt hết chịu nỗi rồi. Ko lẻ con lại lớn tiếng trước mặt người lớn, thôi ba má và mẹ cứ ngồi đây, con xin phép mời anh Vinh lên phòng nói chuyện riêng 1 chút.

- (Má) Có chuyện gì mà con ko nói được ở đây vậy, con làm thấy ghê quá!

- Dạ, chuyện này cũng có liên quan tới má, nhưng bây giờ con muốn giải quyết cho xong chuyện vợ chồng con thôi. Con xin lỗi má trước!

Nói xong, nhìn tất thảy những gương mặt có phần hơi ngạc nhiên trong nhà, còn tôi nhìn ông Vinh ra hiệu cho ổng đi lên phòng, tôi giận dữ đi trước, thiệt là hết chịu nỗi mà, quá đáng cũng vừa vừa thôi! Chưa bao giờ trong đời – cho đến bây giờ luôn mà tôi giận đến như thế này!

Vừa vô phòng, thái độ cái mặt khinh khỉnh của ông Vinh làm tôi điên lại càng điên. Tôi đóng cửa, chốt khóa, ngay lập tức, tôi gằng giọng nhưng ko dám nói lớn vì sợ dưới nhà nghe

- Anh nói cái gì? Anh lỗi 1 thì tôi lỗi 2, lỗi 3 hả? Đủ rồi Vinh, anh hồ đồ phũ phàng cũng vừa vừa thôi. Tôi đã xin anh, ko thương thì đừng cưới tôi hại đời tôi tôi nghiệp, sao anh ác vậy?

Tôi cầm điện thoại lên, định bấm gọi cho con Diễm, nhưng vì tức quá tôi lại bỏ điện thoại xuống, tôi lại điên máu

- Hôm qua anh nhắn tin gì? Tôi nói cho anh biết, anh hết thuốc chữa rồi. Người hồ đồ, ngu si như anh lại tưởng mình hay mình giỏi lắm. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi khi nghe tôi nói cho anh biết mọi chuyện. Đáng lẻ tôi bỏ qua luôn, nhịn luôn cho tan tành luôn nhưng anh dám nói với mẹ tôi như kết tội tôi. Ha, anh là đồ tồi. Anh căng lỗ tai lên nghe cho rõ nè nha

Gã đàn ông có hơi sốc 1 chút, nét mặt hơi biến sắc, cái kiểu ko nắm được tình hình. Tôi ngồi mạnh xuống ghế, sau đó lại đứng lên, tôi cay cú suy nghĩ nếu gọi cho con Diễm thì nó có thể biết hôm nay nhà Vinh ở đây và nó sẽ lại múa may, tôi chưa lú đâu, tôi sẽ gọi cho bà bạn của nó và ông Vinh, 2 hàm răng tôi cứ nghiến chặt, may là tôi huyết áp thấp nên khi tức thì run và lạnh tay, nếu như gặp người huyết áp cao có khi vỡ mạch máu mà chết vì tức quá.

Tôi bấm số gọi cho bà kia mà trong bụng thầm mong con hồ ly kia nó ko quỷ quyệt tới mức đang ngồi kế bên hay đã bơm cho bả những ý xấu khác, 2 giây thôi đã nghe máy, tôi bật loa ngoài, vênh mặt liếc ông Vinh

- Alo Dung

- Chào chị, hôm nay em làm phiền chị 1 chút được ko.

- Ừ, chị nghe, mấy bữa chị cũng tính gọi lại em nói chuyện …. Nhưng lại ngại.

- Dạ, chị cho em hỏi là chị có nói chuyện với bạn chị chưa?

- Diễm hay Vinh em?

- Dạ chị Diễm.

- Ừ, chưa em, chị hơi buồn hơi thất vọng, mà nó cũng ko gọi cho chị hay gặp chị. Nhưng chị đang suy nghĩ ko biết nói với chồng em như thế nào về chuyện con Diễm, chị cũng 1 phần cũng do chị, giờ chị ngại ghê. Muốn nói mà ko biết nói sao.

- Chị, chị nói rõ là bạn chị nó nói thêm nói bớt, nó nói em gặp nó áp lực làm hư thai như thế nào? Nó nói nó ghét em, nó nói nó ko phải còn thương yêu gì chồng em, nó nói chẳng qua em chỉ là thứ lấp vô chỗ trống của nó, chồng em ko tin em chỉ tin nó, má chồng em nữa, chị nói lại rõ ràng cho em nghe 1 lần đi, 1 lần thôi.

- Vinh ở đó phải ko em? Nếu có Vinh ở đó, thôi để chị nói chuyện với Vinh cũng được, dù gì một phần cũng lỗi của chị, để chị nói rõ 1 lần, khỏi phải bứt rứt, để vợ chồng em thôi hiểu lầm.

- Ok chị, chị nói chuyện rõ ràng với anh Vinh đi chị.

Tôi đưa như ném cái điện thoại vào mặt chồng mình, anh ta lật đật cầm điện, có vẻ hơi ngại ngần điều sắp được nghe, anh ta bấm tắt loa ngoài, 1 tay nghe điện thoại tay kia chống vào tường, tôi ngồi xuống giường đưa mắt lườm quan sát, vẫn đang điên lắm

Anh ta nói chuyện nhỏ xíu, yếu xìu chứ ko phải hùng hỗ như lúc dưới nhà đâu. Lâu lâu anh ta còn lén nhìn tôi, ánh mắt biết lỗi. Đâu tầm 5p hay hơn gì đó, anh ta tắt máy trả điện thoại lại cho tôi.

- Anh nghe xong rồi chứ gì? Hiểu rồi chứ gì? Anh hã dạ chưa? Đẹp mặt chưa? Sáng mắt anh chưa? Đáng thương, đĩ thì chỉ biết đi phá gia đình người khác, còn anh, hồ đồ tiếp tay với nó, anh chắc cũng ham muốn nó chứ gì?

- Em đừng lên mặt, đừng thái độ với anh như vậy, nãy giờ em cũng nặng lời với anh quá nhiều rồi!

- Anh đi xuống đi, ko tin tôi mà tin con đĩ kia, anh đi café với nó bao nhiêu lần trong gần 1 năm qua sau khi cưới tôi? Anh nghe nó nói cái chó gì cũng tin, bạn anh là cha là mẹ, anh ăn nhậu về rồi còn ăn hiếp tôi. Vinh à, tôi khinh! Tôi nói xong rồi, bây giờ anh đi xuống nhà nói chuyện tiếp với ba mẹ đi, tôi đi chung với anh, để coi anh nói gì.

Tôi rít lên 1 hơi rồi nghoe nguẫy mở cửa phòng đi xuống nhà, nghĩ cũng hay thật, ko 1 giọt nước mắt, chắc là bức xúc quá nên quên khóc mặc dù người vẫn cứ run lên.

Thấy 2 đứa đi xuống, 5 người nhìn lên, ko biết sao tôi tự nhiên có dũng khí ào ào

- Dạ thưa ba má, hôm nay ba má qua đây con biết là ba má thương con, con xin lỗi ba má nhiều, ba má cho phép con được ở nhà mẹ con đến hết 6 tháng như con với chồng con đã thỏa thuận, sau đó tụi con sẽ giải quyết. Sau khi nói chuyện chắc chồng con đã có hướng giải quyết cho chuyện tụi con rồi. Con cám ơn và xin lỗi ba má. Nhưng Tết này con xin ba má cho con được ăn Tết với mẹ con.

- (Ba sau khi nhìn Vinh ko thấy nói năng gì) Thôi con đã nói vậy rồi thì ba má cũng đồng ý. Con rãnh thì tết nhớ qua chúc Tết bà nội.

- Dạ

Vợ chồng chị Vân đi cho đẹp đội hình chứ ko thấy nói năng gì tiếng nào, má thì bực ra mặt, ông Vinh thì cứ gượng gạo sao đó. Mẹ nhìn cũng thấy có vẻ ko hài lòng. Nhưng mặc kệ hết, cảm giác của tôi giờ tự do đã, như gỡ được mục nhọt lâu ngày trong bụng vậy. Nhà chồng tôi bất lực ra về, ông Vinh nhìn tù ko tả được, ko biết ổng đang nghĩ gì nữa, hối hận chắc chưa đâu, bây giờ quê và xấu hỗ là cùng.

2 mẹ con cũng đi theo sau tiễn 5 người, vừa đóng cửa lại tôi nhảy cẩng lên 1 cái, mẹ nhìn tôi ko biết chuyện gì, tôi lao tới ôm mẹ lòng nhẹ tênh.

Tôi rũ mẹ đi ra ngoài ăn, mẹ cũng đi, nhưng nhìn thái độ mẹ thắc mắc lắm.

- 2 đứa nói gì mà 1 đứa buồn 1 đứa vui vậy?

- Mẹ ko cần nghĩ nhiều, quan trọng là bây giờ con mẹ cảm thấy thoải mái lắm.

- Rồi chừng nào về bển?

- Chắc ko về?

- Con đang nói cái gì vậy?

- Mẹ, ông Vinh ổng nói con lỗi 2, lỗi 3 là ổng nói xàm. Con ko có lỗi, lỗi của con chỉ là quá ngu suốt thời gian qua cứ im lặng thôi. Nay con dám nói ra hết, con sướng.

- Vậy là chia tay à?

Tự nhiên tôi chựng lại, thứ cảm giác gì thế này? Giờ tôi hí hửng, chỉ vì chồng tôi vừa biết sự thật mà tôi như vậy sao? Chứng tỏ cục nhọt đó bự tầm nào rồi? Rồi tiếp theo sẽ là gì, chia tay thiệt sao? Tôi nhìn mẹ nhún vai

- Chắc vậy, giờ con ko còn buồn, ko còn mệt mỏi. Chắc đã hết hứng thú, nói thì nghe vô trách nhiệm chứ giờ con chán chồng với má chồng con lắm rồi.

- Họ làm gì con?

- Ko, họ có làm gì con, chỉ là họ ko tin con.

- Mày ko định kể mẹ nghe thiệt hả?

- Ko, con ko kể, lúc u uất nhất con đã ko kể thì mắc giờ bây giờ con đã hết u uất thì con kể chứ, con cảm thấy muốn làm lại từ đầu, cuộc đời của con, sau hôn nhân!

- Đang nói cái gì có biết ko? Điên rồi à? Bữa nay mẹ thấy mày xử xự sao đó nha, có sao ko?

- Con ko sao, con mạnh mẽ lắm! Giống mẹ.

Mặc kệ tôi cứ tỏ ra dửng mỡ như 1 con bé tưng tưng mới dậy thì, mẹ tặc lưỡi lắc đầu ngao ngán. Thấy được sự bất lực của mẹ, tôi cũng hơi buồn nhưng rồi thôi, hứa với lòng, ko để cho bản thân bị người khác vì hiểu sau mà dày xéo nữa. Hết rồi, hết cả rồi!

Rồi 2 mẹ con về nhà, tôi lên phòng nằm …. Lại nằm, chiều này tôi còn nghĩ chắc khi qua đây khi bị chỉ giáo tôi chỉ biết gầm mặt khóc như bao lần, rồi khi Vinh trơ mắt nhìn tôi sẽ tức điên lên mà ko làm gì được. Thì ra là bấy lâu nay tôi nhát như cấy vậy, chán thế, nếu như ngay từ đầu tôi như bây giờ thì có tốt hơn ko? Có phải nên gặp con Diễm làm nhục nó 1 trận ko? Tôi chỉ ghét nó thôi, tôi ko sợ nó, bây giờ bạn của nó và ổng đã phơi bày mọi thứ, những điều tôi ko làm mà nó nói tôi làm suốt 1 thời gian, nó phá hoại và chia rẻ, đồng ý là tôi sai khi im lặng, đồng ý là nó là con chó cái bẩn tính nhưng người sai nhất ở đây là ông Vinh. Cơ bản là sai, sai ngay từ đầu, vì ko tin tôi, còn chuyện ổng có thương tôi ko? Câu hỏi này giờ thiệt tình tôi ko còn muốn nghe câu trả lời nữa, tôi cũng ko cần lời xin lỗi nào cả, ai lỗi với tôi thì tự mà nhìn lại mình hết đi.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng tất cả chỉ là giả dối cả, dối lòng, nhắm chặt mắt lại, cảnh con Diễm đang nắm tay ông Vinh, hình ảnh Vinh túm lấy cố tay của tôi, gân cổ nổi lên, cặp mắt đỏ ngầu quát tháo, rồi cảnh phòng ngủ tan hoang, rồi cảnh tượng đau đớn khi tôi lạnh lẽo nằm trong bệnh viện, vẻ mặt của Vinh khinh khỉnh khi tôi xuất viện …. Tôi ko quên được, 10 năm 20 năm nữa tôi cũng ko quên. Vậy làm sao mà sống khi trong lòng cứ bị ám ảnh bây giờ, tôi ko dám đối diện sẽ sống sao nếu về lại nhà đó.

Tuần nữa trôi qua ko hề liên lạc, ko có xin lỗi gì hết nhé. Tết nhất tới nơi, tôi với mẹ cũng tất bật sửa soạn, nghe nói chú bạn mẹ ở đây ăn Tết xong mới về. Tôi bây giờ tâm trạng ko còn tệ hại như trước, tôi cảm thấy nhẹ hơn rất nhiều, ko phải gồng, ko phải cố gắng hay phải cười những nụ cười cứng nhắc. Giờ tôi như trở về đúng nghĩa trái tim tôi vậy. Hy vọng sau này tôi sẽ đón nhận mọi chuyện nhẹ nhàng, tích cực và biết tự giải quyết vấn đề. 

Hôm nay đi làm ngày cuối, 26 rồi, nhà cửa cũng xong xuôi hết, chỉ chờ Tết tới nữa thôi. Cô Hà về quê với chồng con, mấy bé sinh viên cũng về quê ăn Tết, nhà chỉ còn 2 mẹ con, nhớ ngoại dễ sợ, vậy mà ko biết nếu chuyện ko lục đục, ăn tết bên chồng ở nhà chỉ có 1 mình mẹ. Nghĩ mới thấy thương.

Cả phòng đang lau dọn, niêm phong hồ sơ, khoá tủ cẩn thận chuẩn bị nghỉ Tết, bé Vy gọi, con nhỏ bữa giờ đi tour ngắn ngày gì đó cũng ít gặp

- Uhm chị nghe nè bé.

- Chị đang làm gì vậy?

- Ừ chị sắp về, nay chị nghỉ luôn đó.

- Chị, bốc thăm rồi, mình trúng rồi chị.

Giọng con bé hồ hỡi lắm, nhưng thực ra tôi đoán đây chỉ làm 1 màn kịch, chắc là nó muốn làm tôi vui, hay là giúp tôi hàn gắn với anh nó thôi. Mà nó đâu có biết anh nó tệ dường nào, trái tim tôi giờ cũng có 1 góc nhỏ cho bé Vy, tôi thích nó, thương nó và bỏ qua những trò láu cá dễ thương của nó. Tôi cứ thế mà hùa theo thôi

- Trúng giải mấy em?

- Giải 3 đó chị.

- Giải 3 là đi đâu em, chị quên rồi.

- Đi Sin, 4 ngày 2 người, em với chị đi nha!

- Chừng nào em?

- Mùng 6 Tết.

- Ủa lúc đó em chưa đi làm à?

- Em đi chơi trước đi làm sau.

Tôi ko nhịn được, cười ha hả.

- Thôi đi, chị ko giỡn nữa, có muốn đi chơi thì rũ chị, ko phải bày trò.

- Đâu có, chị ko tin à? Nhắn địa chỉ mail em gửi mail thông báo trúng thưởng cho chị coi. Nhưng chị đừng public lên face hay khoe ai nha, công ty em cấm kỵ lọt thông tin giải thưởng nghỉ dưỡng hay du lịch dành cho nhân viên ra ngoài đó.

- Ừ, để chị nhắn cho, mà chị ko tin em đâu, đừng có gạt chị.

Tôi cũng nhắn tin địa chỉ mail của mình, coi con nhỏ cho mình coi cái gì, mà nếu nó nói thật thì sao? Mà đi chơi với nó cũng được, đằng nào mấy tháng qua tháng nào ông Vinh cũng chuyển khoản cho tôi tôi có tiền du lịch rồi, ngu sao ko lấy!

Chiều đi làm về con Tiên rũ chạy vòng vòng mua sắm, cái con đó nó mua sắm bao nhiêu cũng ko đủ. Ko khí Tết Sài Gòn thiệt dễ chịu, từ bữa giờ tôi cũng chưa có cơ hội gặp nó kể chuyện.

- Mày chửi ổng rồi ổng sao?

- Im lặng.

- Im tới giờ luôn hả?

- (Cười lớn) Ừ, im luôn, chắc ổng cũng đang tính như tao, qua Tết giải quyết xong luôn, hoặc ổng chán ko thương tao, hoặc là ổng quá tự ái để xin tao tha thứ.

- Tao thấy kỳ, ổng thương mày lắm mà, sao ổng kỳ vậy …

- Ừ, con người ai cũng thay đổi hết. Chắc ổng thay đổi thiệt, thôi coi như ko thương thì chia tay sớm bớt đau khổ.

- Mày nhãm, đã làm sáng tỏ rồi, thương thì nhịn 1 chút giữ gia đình, giữ chồng đi. Nói gì nói chứ, giờ chuyện mày xong tao mới góp ý. Mày cũng ít có lì, ngu mà lì, lại ko có bản lĩnh.

- Kệ tao.

- Ừ, thử ko có má coi cho mày điên luôn ở đó mà xạo xạo. Nhưng tao khuyên thật lòng, cái gì bỏ qua được thì bỏ, má tao kể ngày xưa mới cưới ba tao ổng cũng dở chứng lắm, má tao cũng điên lắm, mà mày biết má tao khó cỡ nào rồi, nhưng rồi má cũng kéo ba tao về được, giờ mấy chục năm rồi. Mẹ mày thì ko tính, nhưng mày phải biết cái nào đúng cái nào sai.

- Thôi chị, chị cưới đi rồi hãy nói, lanh quá. Giờ tao ko suy nghĩ nhiều, tới đâu thì tới, tao ko còn oan ức, ko còn tức tửi nữa. Tao muốn có 1 cái Tết trọn vẹn với mẹ.

- Tuỳ mày, tao nói vậy thôi.

2 đứa chạy vòng vòng, ăn lặt vặt rồi mua được vài ba cái áo cũng về. Tết này tôi có mua cho mẹ 3 bộ đồ vía rồi, tôi còn tính lì xì mừng tuổi cho mẹ, chỉ biết như vậy thôi.

Tối về tới nhà, mở YM lên đúng là có mail của bé Vy, con nhỏ chuyển tiếp 1 cái thông báo chúc mừng trúng thưởng thiệt, tôi hơi ngờ ngợ bán tín bán nghi nhưng rõ ràng địa chỉ gửi là công ty du lịch mà ecà. Ko lẽ là thật?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.