Nếu Như Anh Yêu Em

Chương 10



Sao Tưởng sư phụ lại có thể đối xử tốt với tôi như vậy chứ?

Không để tôi phải nói thêm điều gì, anh để tôi ngả vào lòng mình, giống như tôi là người yêu của anh mấy năm nay rồi vậy, làm chỗ dựa cho tôi, an ủi tôi. Có thể tôi thực sự rất mệt mỏi, nên lần đầu tiên tôi đã dùng tay ôm lấy eo lưng anh.

Khi tôi từ từ ngẩng đầu lên khỏi vai anh ta, lại nhìn thấy Sở Mộng Hàn đang từng bước từng bước hướng về phía tôi.

“Tôi có chuyện muốn nói với cô!” Giọng nói của anh ta có chút run rẩy.

Tưởng sư phụ buông tôi ra, vỗ nhẹ lên vai tôi, “Đồng Đồng, anh chờ em ở đằng trước nhé!”

Sở Mộng Hàn tiến gần đến chỗ tôi, do dự rất lâu, thở dài nói với tôi: “Mẹ tôi tim không được tốt, cô không nên kích động bà. Cô cũng biết, bà là người thân duy nhất của tôi.”

Một ngọn lửa không tên thiêu đốt trong đầu tôi, xem ra anh ta không hề nghe thấy toàn bộ nội dung mà chúng tôi nói chuyện trước đó, nhất định là người mẹ ác độc của anh ta đã cáo tội tôi. Nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì hết. Người đàn ông này xưa nay luôn hiếu thuận, bất kỳ ai trước mặt mẹ anh ta đều được nhượng bộ hết.

“Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục!” Anh ta lấy ra một điếu thuốc, đặt vào trong miệng, dùng bật lửa châm, hít một hơi thật dài.

Tôi đột nhiên ngẩn người một hồi.

“Ngày mai chúng ta đi lấy giấy kết hôn nhé!” Mơ hồ nhớ lại khi anh ta cầu hôn tôi, cũng vẫn cái khẩu khí nhẹ nhàng như vậy, dường như tất cả đều rất thuận theo tự nhiên vậy. Hóa ra từ khi bắt đầu đến khi kết thúc, chỉ là khác nhau có mấy chữ vậy thôi, nhưng trong đó bao hàm tuổi thanh xuân, tình yêu của tôi, thậm chí là tất cả những gì mà tôi đã từng tin tưởng.

“Được!” Tôi gật gật đầu, không hề do dự nói ra từ đó, trong lòng như đã trở nên trống rỗng rất nhiều. Còn trong mắt anh ta tôi cũng không thấy một sự bi thương nào vương vấn.

Duyên đến duyên đi, tất cả đều đã kết thúc.

Ngày hôm sau, cuối cùng tôi cũng đã trở thành người độc thân. Không có sự ôm ấp, không có nụ hôn tạm biệt, từ trong Sở Dân chính đi ra, chúng tôi thậm chí không nói với nhau thêm một từ nào.

Dưới ánh nắng mặt trời cao cao, hai bóng người cô độc, một người đi về bên trái, một người đi bên phải, cuối cùng đã thành người xa lạ.

Không yêu không cần chịu thêm sự tổn thương nào nữa

Sau khi ly hôn, tôi cũng rời khỏi Công ty Vĩnh Chính. Mẹ tôi vẫn chưa hết tức giận, nhìn thấy tôi là hằm hằm, bệnh tình của bố tôi cũng rất ổn định, nhưng vẫn còn phải nằm viện điều dưỡng thêm một thời gian nữa. Theo đề nghị của Tưởng sư phụ, tôi để em gái tôi từ quê lên, hàng ngày ở trong căn nhà thôi thuê nấu cơm cho mẹ tôi. Còn tôi ngày thứ ba sau khi ly hôn, Tưởng sư phụ đã xin nghỉ và đưa tôi đi Hải Nam.

Tôi biết, anh muốn mang đến cho tôi một khởi đầu hoàn toàn mới.

Đáng tiếc là ra khỏi nhà không thuận lợi, chúng tôi đến Hải Nam đã hai ngày mà trời cứ mưa mãi. Cuối cùng hôm nay mới may mắn nhìn thấy bầu trời xanh trong, mặt trời vàng tươi.

Tôi mặc một bộ áo tắm hoa nhỏ mang phong cách miền Nam. Bộ áo tắm này là bộ liền quần, không phải là bikini hai mảnh, nhưng ở giữa lại để lộ ra cái bụng nhỏ và cái rốn phẳng phiu của tôi, bên dưới nhìn lên giống như là chiếc quần siêu ngắn, nói chung không quá lộ liễu.

“Đồng Đồng, em đẹp thật đấy.” Phía sau Tưởng sư phụ, nước biển xanh biếc vươn đến tận chân trời, trời và biển cùng một màu, mặt trời màu vàng chiếu từng tia nắng nhỏ lên trên bãi biển giống như là những sợi vàng vụn vậy.

Trên cổ anh ta đeo một chiếc máy ảnh, một cơ thể hoàn mỹ dưới ánh mặt trời, trông anh giống hư là nhân vật trong thần thoại Hy Lạp vậy.

Khi tôi nhìn anh, anh đã chạy đến kéo lấy tôi, từ phía sau cầm một vòng hoa đội lên đầu tôi.

Khi vừa mới đến bờ biển, có nhiều người đeo trên cánh tay rất nhiều vòng hoa tự làm để bán cho khách du lịch, tôi cũng bị thu hút nên nhìn ngắm khá lâu, không ngờ một chút biểu hiện nhỏ như vậy mà cũng bị Tưởng sư phụ chú ý.

Tưởng sư phụ thực sự đối với tôi quá tốt, ba năm nay, từng chút từng chút một, tích lũy lại, để đến hôm nay tôi mới thực sự hiểu được, không phải là cái gì khác, mà là đầy tình yêu thương. Vị thần vận mệnh đối với tôi có lẽ cũng có chút thiên vị, nếu không, tôi có khả năng gì, có đức hạnh gì, lại có thể được một người đàn ông ưu tú như vậy âm thầm yêu tôi suốt ba năm qua.

Hai ngày trời mưa trốn ở trong phòng, tôi cũng không thấy buồn chán, gửi đi rất nhiều thư xin việc, nhân tiện cũng tìm thấy nhiều thông tin thuê nhà ở trên mạng nữa.

Căn phòng nhỏ tôi đã ở suốt mấy năm nay, tuy vẫn còn một chút nuối tiếc, nhưng tôi đã quyết định sẽ không tiếp tục ở đó nữa. Tưởng sư phụ một mình ở trong một căn hộ chung cư gồm ba phòng, anh ấy nói, trong đó có một phòng luôn luôn trống, có thể cho tôi mượn để ở, nhưng bị tôi cự tuyệt. Không biết có phải là vì câu nói châm chọc của mẹ Sở Mộng Hàn nói tôi là “Sống thử hồi đại học” không, tôi nghĩ tôi cũng không có cách nào sống cùng với bất kỳ một người đàn ông nào trước khi kết hôn nữa.

Đang nghĩ như vậy, nghe thấy Tưởng sư phụ nói: “Đồng Đồng, anh đến chụp ảnh cho em nhé!” Nụ cười của anh ta thật tươi tắn, tiếng máy ảnh vang lên rất nhanh, khi lấy ảnh đưa cho tôi, tôi nhìn thấy một “thiếu nữ” trong tấm ảnh, tóc dài bay bay, một đôi mắt to nhìn về phía trước, cách ăn mặc như vậy có chút phong vị của sự tinh tế thanh lịch.

“Thiếu nữ” đó là tôi ư? Sao nhìn không giống một phụ nữ đã ly hôn vậy nhỉ. Đưa cho tôi xem ảnh, Tưởng sư phụ cười rất tươi, cầm máy ảnh chạy về phía trước.

Nói theo cách của mẹ tôi, tuổi thanh xuân quý giá nhất của tôi đã qua đi rồi, nhưng tôi lại chưa bao giờ nhận thấy điều đó, cái tính cách cứng đầu không chịu thua ai của tôi, hoàn toàn thừa hưởng từ mẹ tôi. Tôi luôn luôn cảm thấy cuộc sống của tôi sẽ chẳng bao giờ trôi đi một cách vô vị như vậy, dựa vào sự cứng rắn của bản thân, nhất định có thể đem lại cho gia đình tôi một cuộc sống tốt hơn.

Lúc này, Tưởng sư phụ đã đến gần bám vào vai tôi, một giây sau, tôi lại nghe thấy tiếng máy ảnh kêu lên, lúc đó mới biết hóa ra anh ta nhờ một cậu thanh niên, chụp cho chúng tôi một bức ảnh chung.

Ôi trời, một bức ảnh của đôi nam nữ thân mật hiện ra.

Tâm trạng của Tưởng sư phụ vui mừng đặc biệt, kéo lấy tay tôi chạy ra bờ biển, kiêu ngạo như một thanh niên mới yêu lần đầu vậy. “Sau này không được gọi anh là Tưởng sư phụ nữa, gọi anh là Nhược Phàm!” Trong mắt anh đầy ắp sự hy vọng.

Tôi cười rồi gật gật đầu, cùng anh ngồi xuống bãi cát. Gió của biển, thật mềm mại, sóng biển xanh như ốc đảo khiến lòng tôi như mở rộng hơn.

Tất cả mọi thất vọng trong cuộc đời khi đứng trước biển đều trở thành nhỏ bé và vô nghĩa.

“Đồng Đồng, bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ anh thấy em thực sự vui vẻ như vậy!” Anh ấy nhìn tôi cười thật ấm áp, khuôn mặt như viết hai chữ chân thành và nghiêm túc thật rõ.

Tưởng sư phụ lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng trong tình cảm lại đa cảm như một cậu thanh niên vậy, ba năm nay, trong công việc chúng tôi có rất nhiều cơ hội để ở riêng với nhau, nhưng ngay cả việc cầm tay tôi anh ấy cũng chưa bao giờ cố ý lấy một lần, càng không nói đến chuyện nói những lời ngọt ngào như vậy. Tuy tôi cũng đã từng nghi ngờ, nhưng anh ấy đã che dấu tình cảm của mình quá sâu kín, khiến cho suy nghĩ lo lắng hoài nghi của tôi hoàn toàn tan biến.

“Nhược Phàm, em chưa bao giờ biết anh lại thích em.” Tôi nói một cách chân thành.

Mặt anh ấy hơi đỏ hồng, sau đó lại nhìn tôi trìu mến: “Đồng Đồng, em không biết được trước đây em khép bản thân mình thực sự kín, anh cũng đã tận mắt chứng kiến em cự tuyệt một cách không do dự vài người đồng nghiệp nam rồi, sau đó, cho dù người ta có ý muốn sống chung với em, em không luôn luôn từ chối. Cho nên, anh sợ để em nhìn ra, cũng có thể sẽ phải nhận sự đối xử giống như những anh đồng nghiệp kia.”

“Em có như vậy thật sao?” Lại đến lượt tôi đỏ mặt. Có điều nghĩ kỹ lại, anh ấy nói cũng không có sai, nếu ba năm trước, anh ấy biểu lộ với tôi, tôi nghĩ cũng sẽ gặp phải sự cự tuyệt giống như vậy của tôi mà thôi.

Không phải anh ấy không tốt, mà là tôi khi đó chưa nghĩ đến việc bắt đầu một tình cảm mới. Nhưng bây giờ, tôi đã quyết tâm làm lại từ đầu, tuy tôi không còn có thể yêu ai đó giống như năm xưa tôi đã yêu nữa, nhưng tôi nghĩ rồi sẽ có một ngày tôi bước ra từ trong giai đoạn tăm tối này, đem tất cả tình yêu trong trái tim mình trao cho người đàn ông thực sự yêu thương tôi.

“Nhược Phàm, có thể nói với em về hoàn cảnh gia đình anh không?” Tình yêu cũng có thể bắt đầu từ việc tìm hiểu một người nào đó.

Nghe thấy tôi nói câu này, anh hơi sững người, ánh mắt nhìn tận cuối chân trời, đồng thời như tắt hết tất cả những nụ cười.

Đây là lần đầu tiên, tôi nghe thấy chính miệng anh nói về gia đình mình. Hóa ra bố mẹ anh là quan chức cao cấp trong tỉnh, mẹ anh là hiệu trưởng một trường đại học. Bố anh lúc nào cũng bận rộn, anh trưởng thành từ nhỏ bên cạnh ông nội anh. Sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm được hai năm, ông anh chết, anh liền một mình đi du học chuyên sâu ở nước ngoài. Sau khi về nước, anh không trở về nhà, mà một mình đến làm việc ở thành phố A.

“Đồng Đồng, em biết không, Anh chẳng có ước vọng hay hoài bão gì to tát, chỉ muốn tìm một người phụ nữ mà anh thích, sống một cuộc sống yên ổn qua ngày. Tình cảm giữa bố mẹ anh đều không tốt, bề ngoài họ biểu hiện tôn trọng nhau như khách, nhưng đằng sau lại là một cuộc hôn nhân lạnh lùng xa cách, lúc nào cũng là ác mộng đối với anh. Còn em chính là người con gái mà anh luôn yêu thương, anh hy vọng có thể chăm sóc cho em, có thể cùng em sống đến bạc đầu.”

Tôi quay lại nhìn anh, nhìn vào mắt anh mà nói: “Nhược Phàm, em từ chối người khác, không phải vì em lạnh lùng thanh cao, mà vì trong lòng em vẫn chưa thể khiến em có thể tiếp nhận một người đàn ông khác. Em chỉ là tuân theo trái tim mình, không muốn lừa dối người khác. Hoặc nói cách khác, một người phụ nữ đã thất bại trong hôn nhân, đối với chuyện tình cảm luôn nhạy cảm và yếu đuối. Nếu không yêu, thì mãi mãi không bao giờ chịu thêm sự tổn thương nào cả. Có thể em sẽ vẫn tiếp tục đóng kín trái tim mình lại.”

“Nhưng bây giờ, em tình nguyện mở rộng lòng mình thêm một lần nữa, yêu thêm một lần nữa. Có thể hiện tại tình cảm giữa hai chúng ta chưa thực sự cân bằng, đó là bởi vì một người con gái giống như em mãi mãi không thể giống như đàn ông thoải mái đối diện với tình cảm, dễ dàng tiếp nhận tình yêu, mà cũng dễ dàng từ bỏ. Như vậy anh có trách em không?”

Tưởng sư phụ nhìn tôi, ánh mắt sáng ngời lên rồi lại trào dâng sự đáng yêu và buồn thương. “Đồng Đồng, anh biết mà, để một cô gái vừa bảo thủ vừa chung tình như em, bước ra từ trong bóng tối cùa tình yêu, bắt đầu tiếp nhận một tình yêu mới, cần phải có dũng khí mạnh mẽ. Em có thể tiếp nhận anh, anh đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi, sao lại có thể trách em được chứ?”

Khi anh ấy nói, tôi cảm nhận rất rõ, trái tim mình co thắt lại một cái. Vòng xoáy của cuộc đời, khiến cho một người đàn ông tốt như vậy đến trước mặt tôi. “Tiêu Đồng Đồng, hãy thử yêu thêm một lần nữa đi!”

Đợt nghỉ phép ngắn ngày đã kết thúc, đoán chừng bực tức của mẹ tôi cũng đã tiêu tan, hai ngày sau, tôi lên máy bay quay về thành phố A.

Ra khỏi sân bay, tôi bật điện thoại lên, chưa đến năm phút, đã có tin nhắn thông báo, có tới hai mươi mấy cuộc điện thoại bị nhỡ, có điện thoại của Thẩm Hân Hân, của em gái tôi, nhưng nhiều nhất lại là một số máy lạ.

Tôi bấm nút gọi lại, rất nhanh chóng tiếng một người đàn ông vang lên, “Là Tiêu Đồng Đồng hả?” Tiếng nói trầm trầm mơ hồ khiến người nghe có một cảm giác áp lực, giống như có một tâm trạng day dứt không vừa ý vậy. Tôi chau mày hỏi lại: “Tôi là Tiêu Đồng Đồng, xin hỏi ai đầu dây đấy ạ?”

“Tiêu Đồng Đồng, tôi cứ nghĩ cô là một nhân viên tốt nỗ lực phấn đấu, không ngờ cô lại là người có phong cách làm việc tự do, vô tổ chức, vô kỷ luật.” Những lời nói rõ ràng rất cay độc như thế, nhưng khi anh ta nói ra ngữ điệu lại rất bình tĩnh, mà hiệu quả vẫn kích động người nghe như vậy.

Cái người này là Chu Chính! “Chu Tổng, tôi xin lỗi ! Tôi không có xin nghỉ việc với anh, nhưng tôi cũng đã gọi điện cho giám đốc bộ phận nói về chuyện xin nghỉ của tôi rồi…” Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, đã bị Chu Chính cắt ngang, “Tôi còn nhớ, khi phỏng vấn, cô không có thái độ như vậy. Tất cả những nhân viên mới vào công ty này, chỉ có cô lả không từ mà biệt, mà cô còn là người duy nhất tôi giới thiệu. Công ty Vĩnh Chính xưa nay luôn dựa vào năng lực để cạnh tranh để có được vị trí làm việc, không ngờ cô lại là người đưa ra tiền lệ cho công ty này. Mời cô hai giờ chiều nay đến văn phòng tôi!” Nói xong anh ta bèn cúp máy.

Nghĩ lại chuyện này tôi thực sự thấy mình xử lý có phần hơi thất lễ. Lẽ nào mọi người lại nghĩ tôi đi cửa sau nên mới có thể tùy tiện ra vào công ty như vậy?

“Đồng Đồng, điện thoại của ai vậy?” Tưởng Nhược Phàm đã đến bãi gửi xe lái xe quay lại.

“Công ty mới của em, mấy hôm nay em đều tắt máy, bọn họ không liên lạc được với em, có lẽ chiều nay em phải đến công ty mới một chuyến để giải quyết một số thủ tục.”

“Ừm, chiều anh cũng phải về công ty, bây giờ chúng ta đi ăn cơm đã.” Tưởng Nhược Phàm mở cửa xe cho tôi, tôi ngồi vào ghế phụ.

“Hay là cứ về nhà đã, em làm qua thứ gì đó cho chúng ta cùng ăn.” Mấy hôm nay hôm nào cũng ăn ở ngoài, tôi thực sự có chút không quen, theo tôi thấy, rất lãng phí. Anh ấy bật nút đĩa CD, tiếng nhạc nhanh rộn ràng vang lên, đúng là tâm trạng của anh ấy hiện giờ.

“À, Đồng Đồng, mấy ngày này anh phải quay về tỉnh T một chuyến, đợi sau khi anh trở lại, sắp xếp thời gian em cùng anh đi gặp bố mẹ anh được không?”

Gặp bố mẹ ư? Trong lòng tôi có chút sợ hãi, gia cảnh nhà anh ta như vậy, liệu có chấp nhận một người con gái đã kết hôn như tôi không? Nhưng nhìn thấy biểu cảm rất kiên định của anh, tôi vẫn chỉ biết cười và gật đầu.

Đến căn nhà nhỏ mà tôi thuê, mở của ra, lại nhìn thấy mẹ tôi đang nấu thức ăn trong căn bếp nhỏ. Mẹ hơi nghiêng người liếc tôi một cái, xem ra có vẻ vẫn còn giận.

“Bác gái!”

“Tiểu Tưởng, ăn cơm chưa?”

“Đồng Đồng vội về nhà, nên chúng cháu vẫn chưa ăn cơm trưa ạ!” Tưởng sư phụ ôn tồn cười nói.

“Vừa may bác làm chút mỳ xào, mấy đứa cùng ngồi vào ăn một chút luôn.”

“Mỳ xào à, lâu lắm không được ăn rồi ạ!” Tôi thấy vậy liền xông xáo bắt tay vào định phụ giúp.

“Con đi ra, lát nữa mẹ có chuyện nói với con!” Mẹ tôi vẫn giữ nét mặt “đấu trang giai cấp” như cũ, hầu như không hề có ý tha thứ cho tôi.

Tôi bĩu môi, bị đẩy ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.