Nếu Như Anh Yêu Em

Chương 37



“Lập tức nhập viện!” Bác sĩ là một cô khoảng ngoài 50 tuổi, rất nóng tính, cầm bút viết roạt roạt, sau đó ném đơn thuốc vừa viết cho Mộng Hàn, “Đi xuống tầng 1 làm thủ tục nộp viện phí, cô ấy cần truyền dịch.”

Mộng Hàn không nói gì với Uyển Uyển, mà đứng dậy, đi ra bên ngoài, dường như cũng rất lo lắng.

Tôi nhìn thấy tình hình đó, không khỏi có chút tức giận, cô Uyển Uyển này dù cho có ốm thật nhưng cũng không thể bất lịch sự vậy chứ, phiền tôi không sao, Mộng Hàn chẳng liên quan gì đến cô ta, lại thay cô ta đi nộp viện phí, vậy mà ngay cả một từ cảm ơn cô ấy cũng không nói. Lẽ nào cô ta thấy mình là mỹ nhân nên đàn ông khắp thiên hạ phục vụ cô ta là điều đương nhiên sao?

Thấy chồng mình bị uất ức nửa đêm phải chạy đi chạy lại vì cô gái không quen biết này, trong lòng tôi có chút khó chịu.

“Đồng Đồng, bụng còn đau không?” Trong tay Mộng Hàn cầm đơn thuốc, thấy tôi đứng ở cửa, đi ra kéo tay tôi hỏi.

“Không sao.” Tôi nhìn Uyển Uyển, ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào cánh tay Mộng Hàn đang kéo tôi. Trực giác của phụ nữ rất mẫn cảm, tôi cảm thấy cô ấy e là đang đố kỵ.

Cô ấy bị bạn trai bỏ rơi, còn tôi lại có một người đàn ông xuất sắc như vậy ở bên cạnh, cô ấy đố kỵ cũng là điều đương nhiên.

“Mộng Hàn, anh đi nộp viện phí đi, em ở đây cùng cô ấy, dù sao trời cũng sắp sáng rồi, anh về nghỉ một lát đi, ban ngày chẳng phải còn cuộc họp quan trọng phải chủ trì sao?”

Mộng Hàn nhìn tôi, kéo tôi ôm thật chặt một cái, rồi nói: “Anh ở cùng em!”

Hừ, Lâm Uyển Uyển phiền phức kia thì tính sao đây?

“Hai người đi cả đi, tôi không cần ai ở lại.” Lâm Uyển Uyển đứng dậy vẻ vô cùng “biết điều”, nhỏ nhẹ nói với chúng tôi. Bác sỹ nâng gọng kính nhìn cô ta: “Bệnh của cô rất nghiêm trọng, không ai chăm sóc, nhỡ xảy ra chuyện gì, thì bệnh viện không chịu trách nhiệm đâu.”

Cứ như vậy tôi ở lại với cô ta đến tận trời sáng, còn Mộng Hàn thì cứ hút thuốc đợi tôi ở bên ngoài. Cô ấy nằm trên giường, khuôn mặt vẫn còn vết nước mắt, cổ tay nhỏ bé đặt ở mép giường. Y tá lúc thay thuốc, cô ấy mở mắt hỏi: “Bắc sỹ, đang truyền cái gì vậy?” Cô y tá rút kim ra, rồi lại cắm vào một bình đường gluco khác.

Lâm Uyển Uyển rít lên thành tiếng. Ai cũng biết, hậu quả của việc truyền dịch là có khả năng sẽ béo lên.

“Lượng không nhiều, đợi khi thanh quản của cô hết sưng thì dừng.” Y tá nói xong, quay người bỏ đi.

Bác sỹ nói cô ấy ít nhất phải một tuần mới có thể xuất viện, tôi ở cùng cô ta một đêm cũng coi như là tận tình tận nghĩa rồi, hôm nay nếu có thể qua giai đoạn nguy hiểm, thì ngày mai tôi nghĩ không cần đến nữa.

Thấy Mộng Hàn đi vào, Lâm Uyển Uyển đột nhiên nói với tôi: “Chị Đồng Đồng, cảm ơn chị!”

Tiền nhập viện 5.000 tệ là do Mộng Hàn trả cho cô ta, cô ta lại mở miệng cảm ơn tôi vào lúc này? “Đừng khách sáo, sau khi chúng tôi đi, cô chú ý một chút.”

“Anh vừa nhờ một người chăm nom trong bệnh viện, nếu có chuyện gì, thì người đó sẽ lo.” Mộng Hàn lạnh mặt, đột nhiên đứng bên cạnh mở miệng, ngăn tôi để điện thoại lại cho cô ấy.

Uyển Uyển cười đau khổ một cái, rồi lại nhắm mắt vào, “Hai người đi đi, bây giờ tôi không có tiền, đợi lúc nào tôi nghĩ cách trả hai người sau. Chị Đồng Đồng, chị là người tốt, nhất định sẽ có phúc báo.” Cô ấy nhắm mắt nói ra câu này rõ ràng là rất ngạc nhiên, rõ ràng là quá ca ngợi, nhưng lại có chút hung ác. Không đợi tôi phản ứng, Mộng Hàn đã kéo tay tôi lên, bước nhanh đi ra ngoài.

“Mộng Hàn, xin lỗi anh!” Tôi biết anh ấy tại sao lại giận, Uyển Uyển thật phiền phức.

“Đồng Đồng, sau này cách xa cô ta một chút. Chuyện của Hân Hân chẳng phải là em có thể lo nổi, chúng ta không dễ gì được ở bên nhau, đừng để chuyện của người khác ảnh hưởng đến chúng ta được không?” Anh ấy kéo tôi ra chỗ góc quặt rồi dừng lại, thả lỏng cổ tay tôi ra, hai tay đặt lên vai tôi, nhìn tôi hỏi.

“Hân Hân không phải ai khác, làm tổn hại cô ấy chính là làm tổn hại đến em, em tuyệt đối không thể tha thứ cho người làm tổn thương cô ấy, càng không thể mặc nhiên không quan tâm đến chuyện của cô ấy.”

Mộng Hàn thở dài, lại kéo tôi đi ra khỏi viện. Nhưng vừa đi được vài bước, điện thoại anh ấy đột nhiên reo lên. Nhìn lên màn hình, khuôn mặt anh ấy trong chốc lát biến sắc. Rất ít khi thấy vẻ bị bất ngờ như vậy của anh ấy, dường như rất bất an và buồn bực, “Em chờ anh, anh nghe điện cái!” Nói rồi anh ấy đi vào hành lang bệnh viện.

Ở đây rất sạch sẽ và yên tĩnh, bây giờ đã là hơn 7 giờ sáng, phòng khám vẫn chưa chính thức làm việc, nhưng chỗ treo số đã xếp một hàng dài. Giọng nói ầm ĩ, nghe đã thấy ngán.

Một cô gái chạy từ hướng cửa chính vội vã lao vào, nhìn Đông nhìn Tây, kéo một cô y tá đang lấy nước lại hỏi thăm cái gì đó, đó chẳng phải là Khang Nhiên sao? Mới sáng sớm, cô ấy tới bệnh viện thăm người bệnh à? Cô ấy không thấy tôi, cô ấy đi theo hướng cô y tá chỉ, đứng lại cách chỗ thang máy vài mét.

Trên lầu chính là phòng nhập viện, cô ấy lẽ nào đến thăm bệnh nhân?

Tôi đang do dự, thì Mộng Hàn đã nghe xong điện thoại đi ra, kéo tay tôi, đi về phía trước, “Đồng Đồng, đêm nay, chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé.”

Hôm nay anh ấy có chút bất thường, tôi thậm chí cảm thấy trong lòng bàn tay anh ấy toát cả mồ hôi.

“Có chuyện gì sao?” Tôi ý thức quay đầu lại, Khang Nhiên đã biến mất rồi.

“Ừm, có chuyện!” Anh ấy nói rất chậm, khẩu khí lộ vẻ đấu tranh.

Mi mắt tôi bỗng mơ hồ mấp máy, trong lòng cũng lo lắng khó hiểu.

Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dù cho là cãi nhau, dù cho là tức giận, dù cho là chia tay, cũng sẽ lại về bên nhau. Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dù cho chúng tôi rất bận rộn, dù cho chúng tôi rất mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy nhau thì sẽ cười ấm áp với nhau, chúng tôi sẽ luôn đi tiếp. Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dạo chơi dưới ánh mặt trời chiều mỗi ngày, đầu bạc răng long, có họa cùng chia, sau đó vuốt nhẹ lên khuôn mặt người ấy dịu dàng nói: Cảm giác đối với em luôn còn đó.

Mỗi một người đều từng có một giấc mộng như vậy, tôi và Hân Hân cũng không ngoại lệ.

Lúc buổi trưa ăn cơm, bị Chu Chính gọi lại. Anh ấy cầm khay cơm tìm chỗ ngồi, rồi chỉ vào chỗ đối diện, bảo tôi ngồi xuống. Tôi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh ấy, trong lòng có chuyện muốn hỏi.

“Chỗ này không phải chỗ nói chuyện, đợi một lát ăn xong, chúng ta ra ngoài nói.” Nói rồi, anh ấy vùi đầu vào ăn cơm.

“Vậy bây giờ anh gọi tôi ra làm gì?” Gọi điện chẳng phải được sao?

Trong miệng Chu Chính đầy cơm, ngẩn ra một lát rồi ngẩng đầu, nhìn tôi chằm chằm, quai hàm phình ra, khóe miệng còn dính cơm. Tôi cười khì một tiếng, anh ấy liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi lại nhai cơm, vẻ rất sinh động, hoàn toàn không còn vẻ uy nghiêm như mọi ngày, “Có chuyện gấp muốn nói với cô, mãi không có cơ hội, hôm nay vốn dĩ buổi trưa tôi phải tiếp khách, song muốn tìm cô, mới chạy tới nhà ăn này.”

“Sếp Chu, khả năng chịu đựng của tôi không tốt lắm, có thể tiết lộ trước một chút không, cho tôi chút chuẩn bị?” Ngày hôm nay vốn dĩ trong lòng tôi đã lo lắng, anh ấy lại nói những lời này hù dọa tôi.

Chu Chính nhìn tôi, lại tiếp tục gắp thức ăn vào miệng, dường như vẻ không đếm xỉa gì, “Được, ví dụ tôi nói với cô, cô sắp vừa thất tình lại vừa thất nghiệp, thì cô sẽ thế nào?” Tôi đang cho thìa canh vào miệng, nghe thấy lời dự báo ác ý đó của anh ấy, tự dưng nấc một cái, suýt phun ra.

“Tôi vừa thoát khỏi bần hàn, một mình sống đơn độc ba năm vừa mới được thưởng thức sự ngọt ngào của tình yêu, sao lại rủa tôi như vậy?”

“Cô rất yêu Mộng Hàn sao?” Chu Chính nhìn tôi ăn hết dưa leo trong khay cơm, không tiếc gắp trong khay anh ấy cho tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, vẻ mặt nghiêm túc của anh ấy đang chờ câu trả lời của tôi.

“Vâng!” Tôi trả lời anh ấy dứt khoát, câu hỏi này không cần nhiều thời gian suy nghĩ.

Cho tới hôm nay, tôi đã hiểu rõ trái tim mình, từng phút từng giây hưởng thụ bên anh ấy, thậm chí có lúc một mình lo sợ, mơ thấy mình lại một mình, bên cạnh không còn chút dấu tích của anh ấy. Những ngày tháng một mình cô đơn, tôi thực sự chịu quá đủ rồi, thời gian chứng minh, chỉ có ở bên cạnh anh ấy, tôi mới không thấy cô đơn.

Nhưng Chu Chính lại không chịu ngừng, “Hai người chia tay đã ba năm, cô chẳng phải vẫn tốt sao? Trên thế giới này không có ai đó, chẳng phải trái đất vẫn quay như vậy. Có một vài người chính là nghĩ không thông, cứ gây khó khăn cho bản thân.” Rất nhanh cơm trong khay anh ấy đã ăn hết rồi.

Tôi nhíu mày hỏi: “Anh và Mộng Hàn không có chuyện gì chứ?”

“Phải, giữa chúng tôi xảy ra một số chuyện không vui, nhưng đối với tôi mà nói, vốn có thể coi như chưa xảy ra chuyện gì, dù sao tôi và anh ta nhiều nhất cũng chỉ là bạn bè có chung quan điểm về giá trị trong làm ăn mà thôi. Tôi chỉ là lo cho cô!”

“Rốt cục anh muốn nói gì?” Tôi đặt đũa xuống, không còn chút nào muốn ăn. Chu Chính dùng giấy ăn lau miệng, rồi đứng vụt dậy, “Đi cùng tôi!”. Nói rồi, anh ấy không quay đầu lại, đi ra ngoài khỏi nhà ăn.

Bên ngoài trời rất lạnh, đêm qua tuyết rơi nhỏ, bây giờ mặt đường tuy đã không nhìn ra, song trời vẫn u ám xám xịt, khiến người cảm thấy ngột ngạt khó thở.

“Đi đâu?” Đợi anh ấy thắt dây an toàn xong, tôi quay đầu hỏi.

“Một lát nữa thì sẽ biết thôi, còn lo tôi đem cô đi bán sao?”

Chu Chính mở đài, tiếng nhạc du dương từ đó phát ra, theo tiếng nhạc là lời vào đề rất xúc động của người dẫn chương trình:

Có người bạn nhìn thấy cả đời song lại lãng quên cả đời, có người bạn chỉ nhìn thấy một lần cũng đã ảnh hưởng đến cả đời bạn, có người nhiệt tình vui vẻ vì bạn nhưng lại bị bạn lãnh đạm, có người khiến bạn có niềm vui ngắn ngủi nhưng lại có được cảm xúc của bạn, có người tình nguyện bị bạn cự tuyệt bao năm, có người vô tình lại thành nỗi nhớ mãi mãi, đây chính là đời người. Đời người ai lướt qua ai, ai có thể cùng chung chăn gối với ai, trong khoảng tối tăm u ám sớm đã có an bài, không sớm một bước, không muộn một bước, mà vừa vặn, lại không biết duyên phận nông sâu sớm đã được mặc định.

Tôi thấy khóe miệng Chu Chính hơi nhếch lên một nụ cười.

“Đồng Đồng, thực ra sở dĩ cô cảm thấy mình yêu Mộng Hàn như vậy, là vì cô không thực sự mở rộng lòng đón nhận bất cứ người đàn ông nào khác ngoại trừ anh ta. Đừng có quá khép kín lòng mình như vây, cô hãy thử đón nhận ai đó, có lẽ sẽ phát hiện ra, anh ấy chưa hẳn là người thích hợp nhất với cô.”

“Sếp Chu, Mộng Hàn có phải nợ tiền Vĩnh Chính chưa trả không? Những lời này của anh nghe có vẻ rõ ràng là đang ly gián.”

“Phải, tôi chính là muốn ly gián, đợi sau khi hai người chia tay, tôi chớp lúc anh ta sơ ý, sẽ thôn tính TPC, bỏ ra vài chục tỉ thu mua nó, hoặc là thừa lúc sơ hở túm lấy cô trong tay.” Đèn đỏ trước mặt chuyển sang xanh, anh ta vốn đang đợi, liền dậm ga, xe lao nhanh về phía trước.

Tôi nghe thấy những lời bộc phát tự anh ấy lẩm bẩm, “Tôi đúng là điên!”

Tôi bị lời nói của anh ấy khiến tổn thương. Ai ngờ xe cứ lao đi, cuối cùng dừng ngay chỗ bệnh viện buổi sáng tôi vừa rời khỏi.

“Cô tự lên xem đi!” Chu Chính không nhìn tôi, ánh mắt nhìn vào cây liễu trước mặt, trên cành cây khô mùa đông đầy những bông tuyết tối qua, cách cánh cửa xe cũng có thể khiến người ta cảm thấy sự giá lạnh của mùa đông.

“Bệnh viện lớn như vậy, anh muốn tôi đi đâu?”

“Ở đây có một bệnh nhân tên là Lâm Uyển Uyển, cô chắc biết chứ?” Anh ấy vẫn không nhìn tôi, dường như có chút né tránh ánh nhìn của tôi. Lời anh ấy nói khiến tôi như bị rơi vào đám sương dày vậy, “Anh quen cô ta?”

“Không quen!” Khuôn mặt anh ta hiện lên vẻ chán ghét, “Cô tự lên thì sẽ biết. Tôi chờ cô ở dưới.” Chu Chính đột nhiên dịu dàng khiến trong lòng tôi rối bời, nhưng lại muốn biết rốt cục anh ấy như vậy là vì cái gì.

Vừa đi tới cửa phòng bệnh, đã nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ bên trong, không cần đoán cũng biết nhất định là Uyển Uyển khóc.

“Uyển Uyển, đừng khóc nữa, bác sỹ nói cần tĩnh dưỡng, nóng giận như vậy lúc nào mới khỏi bệnh chứ?”

Tôi nấp mình, lặng lẽ nhìn qua cửa sổ, Uyển Uyển nằm trên giường bệnh, bên cạnh cô ấy có một người đang ngồi, chính là Khang Nhiên sáng nay vội vàng trong đám đông.

Khang Nhiên và Uyển Uyển quen nhau? Cô ấy chẳng phải nói cô ấy không có quen ai ở thành phố A này sao, cho nên mới dựa vào Uông Tường, mới coi Uông Tường như hy vọng cứu mạng.

Cô ấy lừa tôi, còn nói không dụ dỗ sao? Sự tức giận của tôi bỗng chốc lại như thiêu đốt lên, đẩy cửa lao vào.

“Chị Đồng Đồng!” Lúc nhìn thấy tôi, trong ánh mắt Uyển Uyển có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh lại, dường như đoán trước tôi sẽ đến vậy.

“Đồng Đồng.” Cử chỉ của Khang Nhiên vẫn luôn nhã nhặn như vậy, đứng dậy đẩy ghế cho tôi, dường như cô ấy xuất hiện ở đây là lẽ bất di bất dịch vậy.

“Cô chẳng phải nói cô không có bạn bè gì ở thành phố A sao? Nói để Uông Tường chăm sóc cô là việc không có cách nào khác sao, vậy bây giờ cô giải thích ra sao? Thiệt cho tôi hôm qua còn đồng tình với cô như vậy, muốn gọi điện cho bạn trai của cô, cô sao lại nói dối mà một chút cũng không thấy đỏ mặt vậy?”

Uyển Uyển cúi đầu, không nói gì. Lại là Khang Nhiên đứng dậy, vịn vai tôi nói: “Cũng là hôm nay tôi đến viện thăm bệnh nhân, vô tình thấy Uyển Uyển ở đây. Chúng tôi trước đây là đồng nghiệp, không ngờ cách vài năm, lại gặp nhau ở thành phố A.”

Thì ra Khang Nhiên và Uyển Uyển là đồng nghiệp. Khang Nhiên chẳng phải từng là đồng nghiệp với Mộng Hàn sao?

Tôi hơi choáng váng, tự cười một mình, con người bây giờ có ai không đổi nhiểu công việc chứ, Khang Nhiên đương nhiên không ngoại lệ.

“Đồng Đồng cũng là đến thăm Uyển Uyển sao?” Khang Nhiên nhếch mép rất xinh, cười hỏi tôi.

“Đúng vậy, nhưng tôi phải đi đây.” Quá nhiều sự trùng hợp đã khiến tôi đủ lý do hoài nghi cô gái giả như yếu đuối này có mưu tính.

Vừa quay người, đã thấy Uông Tường đang xách cặp lồng đứng cửa, anh ta mặc bộ áo nhung dày dặn, hiển nhiên là vừa đi từ bên ngoài vào. Lúc thấy tôi, anh ta ngẩn người một lát.

Dáng vẻ phong trần mệt mỏi như vậy của anh ấy, nhìn thấy khiến tôi thấy buồn, Hân Hân về nhà được mấy ngày, anh ấy cũng không đi đón cô ấy, bây giờ lại xuất hiện ở đây?

“Hân Hân nói sáng nay cô ấy về, anh gặp cô ấy chưa?” Tôi vẻ không để ý nhìn anh ta.

“Ừ, gặp rồi.” Uông Tường đuối lý cúi đầu.

“Anh để Hân Hân ở nhà, chạy tới chăm sóc Uyển Uyển sao?” Tôi cướp cặp lồng trong tay anh ta mở ra xem, bên trong là cháo trắng và ít đồ ăn, đúng là chu đáo và cẩn thận.

“Hôm qua tôi nghĩ cả đêm, tình cảm giữa tôi và Hân Hân đúng là có vấn đề, như vậy cứ miễn cưỡng kết hôn, có lẽ thực sự không công bằng với cô ấy.”

Gần như tôi đứng không vững. Đã định hôn lễ, phát thiếp mời, nếu hủy hôn lễ, thì Hân Hân nhất định sẽ trở thành trò cười. Tuy trong lòng luôn muốn khuyên cô ấy bỏ Uông Tường, kết quả như vậy lại từ miệng người đàn ông này nói ra, tôi mới ý thức được rằng như vậy tàn khốc biết bao với Hân Hân.

“Anh quyết định vứt bỏ Hân Hân cùng sống với Uyển Uyển sao?” Tôi cười nhạt hỏi.

“Không phải vứt bỏ, chỉ là Hân Hân bằng lòng, tôi bằng lòng mãi mãi quan tâm cô ấy như người thân.”

“Cô ấy yêu anh mười mấy năm, cuối cùng thành người thân của anh, anh muốn bố thí tình thân cho cô ấy, sau đó đem tình yêu cho cô gái mới quen vài ngày ngắn ngủi sao, anh cho rằng Hân Hân sẽ cần người thân như anh sao? Anh thật không xứng! Thôi cái vẻ đồng tình của anh lại đi, những ngày tháng tương lai, con người đó vẫn sống vui vẻ không cần anh.”

Tôi rất hận, hôm qua đáng ra nên kệ cô ta tự sinh tự diệt, như vậy thì không thể thấy cảnh tượng này, càng không thể nghe thấy những lời nói tuyệt tình như vậy từ Uông Tường.

“A…” Tôi quay đầu nhìn, Hân Hân đang đứng ngay sau lưng chúng tôi, khóc thất thanh. Cô ấy đứng không vững, quỳ xuống đất, toàn thân vẫn không ngừng run rẩy.

Tôi lao tới đỡ cô ấy, nước mắt cũng không ngừng rơi. Không cần đoán cũng biết, nhất định Hân Hân về nhìn thấy Uông Tường vội vã bỏ đi, liền theo sau anh ta đến bệnh viện. Những lời Uông Tường vừa nói, cô ấy cũng đều nghe rõ từng từ rồi.

“Hân Hân đừng khóc, chúng ta đi thôi, đau lòng vì người đàn ông này không đáng!”

Hân Hân ngẩng đầu, dùng tay chỉ vào Uông Tường nói: “Uông Tường, anh thật độc ác, cả đời tôi cũng không tha thứ cho anh! Còn cô!” Nói rồi cô ấy chỉ vào Uyển Uyển trên giường bệnh, “Để tôi xem hai người có thể có kết cục đẹp thế nào?”

Uyển Uyển đột nhiên cười lên, nụ cười còn lẫn nước mắt, nhìn thấy mà giật mình, “Cô Thẩm, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc.”

“Tại sao cô phải cướp Uông Tường của tôi? Tại sao?” Hân Hân bị nụ cười của cô ta kích động, lao tới định giằng co với cô ta, nhưng đã bị Uông Tường chặn lại. Lúc bàn tay Uông Tường vì người đàn bà khác mà chạm vào cô ấy, Hân Hân hoàn toàn phát điên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.