Nếu Như Anh Yêu Em

Chương 44



Quả nhiên Tưởng Nhược Phàm cau mày lại, im lặng. Trước mặt Chu Chính tôi lại ngại giải thích, chỉ có thể cười nói: “Nhược Phàm, em rất khoẻ, thật sự rất khoẻ.”

“Là Tưởng tiên sinh sao, đúng là vinh hạnh!” Không ai giới thiệu, Chu Chính tự đi tới bên cạnh tôi, giơ tay về phía Nhược Phàm: “Tôi là Chu Chính!”

“Nhược Phàm, đây là sếp của em, lần này em đến thành phố T công tác.”

Tưởng Nhược Phàm nhìn Chu Chính một lượt, anh ấy luôn dịu dàng, trong mắt lộ vẻ hơi chút cảnh giác, song cuối cùng vẫn giơ tay ra bắt tay Chu Chính.

“Hai người đi đâu? Tôi đưa đi nhé, chiếc xe này tôi sẽ phái người đi xử lý!”

“Trước tiên chúng tôi về khách sạn thay đồ, sau đó tới chỗ một khách hàng.” Tôi tranh lời, thấy Chu Chính không có ý từ chối, tôi nói tên khách sạn. Xe lao nhanh trên đường, Nhược Phàm hỏi tôi lúc xuống xe: “Đồng Đồng, buổi tối nếu có thời gian, chúng ta đi ăn cơm nhé?”

“Vâng, được!”

Nhược Phàm mỉm cười, rồi lên xe.

Thấy xe đi xa rồi, Chu Chính cười trêu tôi: “Anh Tưởng này có thể coi là nổi tiếng ở thành phố T đấy, không chỉ kế thừa công ty của gia tộc, mà còn nhiều lần hợp tác nhiều hạng mục công ích với Chính phủ. Anh ấy nếu chịu giúp chúng ta, thì chúng ta mở công ty ở thành phố T này, đoán là thành quả còn tốt hơn là ở Tổng công ty ấy chứ. Anh ấy dường như không thích tôi lắm, tôi chỉ có thể dựa vào cô thôi!” Trong ngữ khí Chu Chính lộ vẻ không cam tâm.

Tôi biết anh ấy là đang trêu tôi. Chu Chính là một người rất kiêu ngạo, bản thân một mình tay trắng lập nghiệp, tuy quy mô công ty không lớn, song tôi biết từ trong thâm tâm anh ấy coi thường những người giàu sẵn như Tưởng Nhược Phàm.

Buổi tối, Tưởng Nhược Phàm cho xe đến đón tôi, đến nơi mới thấy một khu biệt thự sát biển trước mặt. Có người mở cổng sắt lớn khắc hoa ra, xe lao thẳng vào trong khu biệt thự.

“Cô Tiêu, mời vào trong, thiếu gia đã chờ cô rất lâu ở tầng 2.”

“Vâng, phiền bác đưa cháu đi.” Đứng ở đại sảnh tầng 1 khu biệt thự, tôi đúng là mở rộng tầm mắt trước sự hào hoa ở đây.

Lên tầng 2, tôi nhìn thấy Nhược Phàm đang đứng trước cửa sổ phòng giữa, anh ấy mặc một chiếc áo len chui đầu màu trắng, quần dài màu vàng nhạt, nhìn ra biển phía ngoài cửa sổ.

Sau anh ấy, bày một chiếc bàn ăn to, thức ăn bên trên không phải là thịnh soạn, mà đều là các món ăn hàng ngày tôi thích ăn.

“Nhược Phàm…” Giọng nói của tôi có chút khàn khàn, hơi khó nghe, song anh ấy vẫn nghe thấy.

“Đồng Đồng, em tới rồi!” Anh ấy đi tới kéo ghế cho tôi, đợi sau khi tôi ngồi xuống, ngồi cạnh tôi.

“Có phải hôm nay không tình cờ gặp em, em sẽ không nói cho anh biết em đến thành phố T không?” Trong ngữ khí anh ấy có chút thất vọng không hề giấu diếm.

“Ừm, lần trước khi anh rời thành phố A cũng chẳng phải là không nói cho em biết sao? Chưa từng nghe câu này sao, tình bằng hữu giữa những người quân tử trong sạch, tình cảm giữa chúng ta còn cần lấy việc gặp hay không gặp để đo lường sao?” Tôi uống một ngụm canh hải sản, cười và nói.

“Lúc đó anh cho rằng em…” Anh ấy nói, ánh mắt lại lướt nhìn vào bụng dưới của tôi. Mặt tôi rất nhanh lại đỏ lên.

“Anh nghe nói Mộng Hàn định tự ra mở công ty.”

Mộng Hàn muốn tự mở công ty sao? Sao em chưa từng nghe anh ta nói?

“Mộng Hàn đang bàn chuyện này với một nhà đầu tư ở Hương Cảng, và người đó có quan hệ nhiều đời với nhà anh.”

Tôi cúi đầu ăn thức ăn anh ấy gắp cho tôi: “Anh ngầm điều tra anh ta?”

“Anh chỉ là muốn biết anh ấy có tốt với em không thôi?”

“Nhược Phàm, em rất tốt, thật đấy!” Không ngờ lại khiến anh ấy lo cho tôi như vậy, cũng không hy vọng anh ấy quá quan tâm đến Mộng Hàn.

Tưởng Nhược Phàm nhìn tôi, cuối cùng thở dài không có cách nào, anh ấy dùng tay sờ trên đỉnh đầu, nhẹ giọng nói: “Ban đầu anh chỉ là muốn biết, một người đàn ông yêu em như vậy, sao lại có thể quyết tâm ly hôn với em.”

Anh ấy rốt cục đang ám chỉ điều gì?

Tôi và Chu Chính ở thành phố T làm việc đền buổi sáng ngày 29 tháng Chạp, Chu Chính đưa tôi lên tàu hoả, lúc tôi một mình về nhà, đã là buổi tối rồi.

Không khí trong nhà có thể đoán ra, lẩm bẩm còn có thể chịu nổi, điều không chịu nổi nhất là mẹ đã định cho tôi một đối tượng kết thân vào mùng 6. Lần này, ngay cả bố và em trai tôi cũng đứng về phía mẹ tôi.

Trong chớp mắt đã sang mùng 3 rồi, tôi mặc đồ ngủ, xoã tóc đọc sách trên giường, đột nhiên nghe thấy có tiếng chuông leng keng.

“Xin hỏi, đây có phải là nhà Tiêu Đồng Đồng không?”

“Phải.”

“Bác là bác trai sao, cháu là Chu Chính đồng nghiệp của Đồng Đồng, đưa bố mẹ đi một vòng nhà họ hàng, đi qua huyện X, qua chúc tết nhà bác.”

Đầu óc tôi ầm một tiếng.

Vội đi dép vào, tóc xoã lao ra khỏi phòng, quả nhiên là Chu Chính đang xách túi đồ đứng ở cửa rồi.

Anh ấy sao có thể đến đột ngột vậy, sao lại biết địa chỉ nhà tôi?

Còn chưa kịp đợi tôi nói gì, mẹ đã nhanh chân chạy từ trong bếp ra, mẹ nhanh tay tháo tạp dề, cầm trong tay, người đã chặn trước mặt tôi, liên tiếp nói: “Mau vào đi… bên ngoài lạnh lắm…”

Chu Chính cười xách túi đồ đưa cho bố, bố có vẻ nhận hay không nhận không rõ, vội nói: “Từ xa tới, còn mua gì vậy…”

“Sao anh tới được vậy?”

“Con nha đầu đáng chết, sao lại nói chuyện như vậy?” Mẹ nói, rồi véo mạnh vào eo tôi một cái, đau đến suýt rớt nước mắt.

“Mẹ, đây là sếp ở công ty con, không phải là người con nói…” Mẹ rõ ràng là hiểu lầm rồi.

Không hiểu con bằng mẹ, nhìn tôi sốt ruột cứ giậm chân, thần thái của mẹ cũng ảm đạm đi chút. Nhưng lại ân cần với Chu Chính sau vài giây, khuôn mặt bà lại nở nụ cười, dẫn anh ấy vào ghế sofa ngồi, “Hôm nay mùng 3, tôi đang chuẩn bị làm bánh rán, lúc đi cháu mang vài cái đi mà ăn.”

“Cảm ơn bác gái, lúc nhỏ mẹ cháu cũng làm bánh rán, cháu rất thích ăn. Bác cứ nướng đi ạ, khi cháu đi cháu sẽ mang nhiều một chút ạ!” Nhìn khí phách đầy mình của Chu Chính, mẹ vừa nghe đã hứng thú lên càng cao rồi, gọi bố đi rót trà, rồi lao vào bếp. Bố bưng bình trà ra, cũng đi vào bếp giúp mẹ, trong phòng khách chỉ còn lại hai người, tôi và Chu Chính.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cô là em gái tôi, Tết đến thăm bố mẹ cô, sao vậy, không hoan nghênh à?”

“Không phải là không hoan nghênh… chỉ là quá đột ngột thôi, hơn nữa, sao anh cũng không gọi điện cho tôi? Mà sao anh lại biết tôi sống ở đây?”

“Tôi tiễn bố mẹ rồi, cô chẳng phải nói về nhà có phiền phức sao, tôi giúp cô giải quyết, đảm bảo không để bố mẹ cô hiểu lầm, họ lại không ép cô lấy chồng. Còn địa chỉ của cô, bản photo chứng minh nhân dân của cô chẳng phải có trên đó sao?”

“Ủa.” Khả năng của Chu Chính tôi chưa từng hoài nghi, nhưng Tết anh ấy đến nhà tôi đúng là quá làm tôi bất ngờ rồi.

“Một lát nữa tôi sẽ về thành phố A, còn có một vài bữa tiếp khách đang chờ.” Anh ấy thở dài một hơi. Nhưng tôi lại vì câu nói này mà thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Mới 11 rưỡi, bánh rán của mẹ đã bày lên bàn rồi, bố mở bình rượu ngon mà hôm 30 Tết không nỡ mở, muốn mời Chu Chính.

“Bố, một lát người ta còn phải lái xe!”

Bố đột nhiên hiểu ra, “lái xe không thể uống rượu.” Nhưng Chu Chính lại giơ tay cầm lấy bình rượu trong tay bố tôi, “Bác trai, cháu không uống rượu kính bác, thì để cháu rót cho bác.”

Mẹ đứng bên cạnh bố giúp chúng tôi bày đĩa, nhìn Chu Chính, lại nhếch mép cười. Điện thoại của tôi reo lên, đứng dậy đi vào phòng ngủ nghe điện. Đằng sau vọng đến tiếng cười của bố và Chu Chính lúc đang nói chuyện.

Là điện thoại của Mộng Hàn.

“A lô”

“Đang ở nhà không? Anh đã đến huyện X rồi, một lát sẽ đến cổng nhà em.”

“Anh một lát là tới sao?” Tim tôi đập thình thịch rất nhanh, các cảm xúc cũng trào lên, cuối cùng vẫn để hứng thú và sự kích động chiếm ưu thế.

“Ừm, qua đèn đỏ, tạm dừng lại.”

Còn nhớ trước kia những năm mà chúng ta yêu nhau cho đến khi kết hôn, cứ Tết lại đưa anh ấy về nhà cùng tôi một lần, đơn giản giống như muốn lấy mạng anh ấy. Từ cái nhìn đầu tiên mẹ đã không thích anh ấy, lúc đó chúng tôi lại không có tiền mua quà gì cả, mỗi lần gặp nhau, khuôn mặt mẹ điều dài như cái bơm.

Còn để Mộng Hàn chủ động đi nịnh nọt ai, thì lại càng là điều không thể. Mộng Hàn đến nhà tôi số lần đếm trên đầu ngón tay, sau khi đến việc làm nhiều nhất chính là ngồi đọc báo trên sofa, chịu đựng từng giây từng phút, như bị hình phạt.

Không ngờ có một ngày như vậy, anh ấy có thể chủ động chạy đến vào dịp Tết, để chúc Tết bố mẹ tôi. Dù cho anh ấy có phải vì hổ thẹn với tôi hay không, chỉ là vì để tôi tha thứ cho anh ấy thì anh ấy mới làm vậy, tóm lại anh ấy có thể có chuyển biến như vậy, tôi đã vô cùng vui mừng rồi. Người con gái như tôi đặc biệt thật sự rất thích dỗ dành, chỉ cần người tôi yêu chịu thật lòng nghĩ cho tôi, anh ấy sẽ có thể biết điều tôi muốn cũng không nhiều.

Cầm điện thoại trong lòng bàn tay, trong phòng khách lúc này đang vui vẻ uống rượu, tiếng cười không ngớt, khiến tôi cau mày hồi lâu.

Mẹ tôi nhìn thấy ánh mắt đó của Chu Chính, cũng cười típ mắt. Nếu năm đó bà chịu cười như vậy với Mộng Hàn, thì chúng tôi có lẽ đã không thể ly hôn.

Tôi đóng cửa vào, thay đồ, chải tóc rồi buộc đuôi gà, cầm di động đi ra. Tôi đi vào bếp, nhìn thấy trên đĩa đặt 7, 8 cái bánh rán vàng ươm, long trọng đặt ở đó, không cần nghĩ cũng biết, đó nhất định là dành cho Chu Chính, rút cái hộp cơm từ trong ngăn kéo ra, kẹp bánh rán vào trong, trực tiếp bưng ra.

“Mẹ đừng lải nhải nữa, một lát sếp còn có việc quan trọng, đây là bánh rán của sếp cầm về, tôi bưng ra. Sếp con công việc bận rộn ăn xong cơm là phải đi rồi, tôi đặt ở đây, không chút lại quên mất.”

“Ăn xong cơm là đi rồi ư? Khó lắm mới đến nhà chơi một chuyến, buổi chiều để Đồng Đồng đưa anh đi vài vòng quanh huyện, năm ngoái miếu Thành hoàng mới tu sửa xong, nghe nói đã được phong là một trong vài điểm du lịch trong tỉnh.” Mẹ đặt đũa xuống nhìn Chu Chính.

Vẻ mặt Chu Chính dù một chút cũng không thay đổi, chỉ tiếp lời tôi cười và nói, “Bác à, buổi tối cháu thực sự có việc, lần sau nhất định cháu lại đến.” Tiếp đó, anh ấy lại nói một vài biểu hiện của tôi trong công việc và hi vọng của anh ấy đối với tôi, nói rồi lại chuyển đến chuyện đi xem mặt mùng 6 của tôi.

Mẹ liếc tôi, hừ một tiếng, rồi nói với Chu Chính: “Con nha đầu này, công việc học tập xưa nay chưa từng làm bác lo lắng, chỉ có việc hôn nhân đại sự ít duyên, trước đây bị người ta lừa, bây giờ không lo lắng, làm bố mẹ tức chết, nó cứ như là không có việc gì vậy.”

“Đồng Đồng là một cô gái độc lập lại rất có chủ kiến, về tình cảm không thể miễn cưỡng, hôm nay cháu nói thật lòng, cháu cảm thấy bất luận sau này Đồng Đồng có quyết định thế nào đối với chuyện hôn nhân của cô ấy, thì bác và bác trai cũng nên ủng hộ cô ấy. Dù sao hạnh phúc hay không chỉ có bản thân cô ấy mới cảm nhận được, người khác cho là hạnh phúc, đối với cô ấy mà nói chưa hẳn đã phù hợp.”

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh, tôi cảm kích nhìn Chu Chính.

Bố luôn ít lời, vừa nâng ly: “Bà xã à, người ta nói đúng đấy, bọn trẻ lớn rồi, chúng ta không quản nhiều nữa, con gái không muốn xem mặt, chúng ta không ép nó nữa…” Mẹ không nói, nghĩa là đồng ý.

Chu Chính đúng là nhân tài, anh ấy cười nhìn tôi, di động của tôi lúc này lại reo lên, nhìn số trên màn hình, trong lòng tôi căng thẳng. Mộng Hàn nhanh vậy đã đến rồi?

“Điện thoại của con hôm nay sao mà nhiều vậy?” Mẹ không vui hỏi. “Một người bạn!” Nói rồi, tôi lại chạy vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhẹ giọng hỏi: “Anh đến rồi à?”

“Ừ, anh đến cổng tiểu khu nhà em rồi.” Tôi im lặng một lát, nói: “Em xuống đây, em sợ anh trực tiếp lên sẽ làm bố mẹ em giật mình.” Đúng là đến lúc này, tôi vẫn căng thẳng đến toát mồ hôi tay.

“Ừ, thế cũng được!”

“Mẹ, con xuống nhà lát, lên ngay đây ạ!”

“Con điên đi đâu vậy, khách đang ở đây mà!” Mẹ tức đứng phắt dậy, giơ tay muốn tát vào đầu tôi. Nép về sau, tôi thực sự chột dạ, hồi lâu mới lấy lại dũng khí nói: “Một người bạn đến… con xuống đón anh ấy…”

“Bạn?” Hai mắt mẹ lướt nhìn tôi, khuôn mặt nhìn không ra là vui mừng hay tức giận. Tôi liếc mắt Chu Chính, nụ cười trên khuôn mặt anh ấy dần nhạt đi, cau mày nhìn tôi.

Tôi nghĩ anh ấy nhất định cũng đoán ra là Mộng Hàn đến. Xuống lầu, chạy thẳng ra cổng tiểu khu, từ xa đã nhìn thấy xe Mộng Hàn dừng dưới gốc cây khô bên trái.

Cửa xe mở ra, Mộng Hàn đi ra từ trong xe.

Tôi đột nhiên dừng bước, đứng như trời trồng, sự uất ức trào dâng nơi sống mũi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.