Nếu Thiên Đường Có Anh

Chương 1: Người con gái được bao nuôi (1)



Khi Lương Vũ Tranh tỉnh lại thì mới có 5 giờ sáng. Nhìn bên cạnh trống trải và lạnh lẽo, cô cũng đoán ra cả đêm qua Hạ Quân Dật không có về nhà. Nhưng Lương Vũ Tranh cũng không quá quan tâm đến việc này, có lẽ anh đã tìm được niềm vui mới cũng nên.

Thật ra việc Lương Vũ Tranh ở bên cạnh Hạ Quân Dật cũng là một điều mà cô chưa từng nghĩ tới và cũng chưa từng một lần dám nghĩ tới. Còn nhớ 3 tháng trước, công ty của bố cô phá sản, nợ nần chồng chất không có khả năng trả và cuối cùng bố nghĩ quẩn đã nhảy lầu tự sát. Ngày hôm đó, mẹ của Lương Vũ Tranh sau khi nghe tin này thì đã gặp một tai nạn nghiêm trọng. Lương Vũ Tranh cô từ một thiên kim tiểu thư bỗng mất hết tất cả chỉ sau 1 đêm. Khi ấy, cũng may có dì và người bạn thân Vương Nhã Đồng giúp đỡ, nếu không Lương Vũ Tranh chẳng biết làm gì để vượt qua cú sốc lớn nhất trong cuộc đời ấy.

Tai họa ập đến nhưng Lương Vũ Tranh vẫn cố gắng đi học nốt năm cuối đại học, làm thêm nhiều công việc khác nhau để kiếm tiền trả viện phí cho người mẹ đang sống trong tình trạng thực vật, chẳng rõ có tỉnh lại nữa hay không. Và lúc ấy cô đã biết đến Kim Vũ – hộp đêm lớn nhất dành cho tầng lớp thượng lưu ở thành phố B này. Chẳng quan tâm nhiều thứ, Lương Vũ Tranh đã đến thẳng Kim Vũ xin việc.

Nhờ gương mặt xinh đẹp này mà Lương Vũ Tranh đã nhanh chóng được nhận vào Kim Vũ làm việc tiếp rượu cho khách. Lương tháng ở đây rất cao, nếu được khách boa cho thì cũng không đến nỗi nào. Điều quan trọng là làm việc ở Kim Vũ, Lương Vũ Tranh mới có khả năng trả hết viện phí cho mẹ và tiền học ở trường.

Nhưng rồi một sự việc xảy ra khiến cuộc đời của Lương Vũ Tranh lại biến động thêm lần nữa. Cô làm việc ở Kim Vũ 3 ngày rồi, một hôm được đưa đến phòng của vị Trần tổng nào đó để tiếp rượu cho ông ta. Trần tổng đó khi thấy Lương Vũ Tranh thì mê mẩn ngay, ép cô uống nhiều rượu và còn bảo cô phục vụ ông ta 1 đêm nữa. Trong lúc đang giằng co với Trần tổng vì không đồng ý theo ông ta thì trước cửa xuất hiện một người đàn ông vô cùng tuấn tú. Người đàn ông đó chính là Hạ Quân Dật.

- Trần tổng, người phụ nữ này của tôi đã làm điều gì khiến cho ông phật ý à? Có cần tôi thay mặt cô ấy xin lỗi ông một câu không?

- Hả?

Lương Vũ Tranh nghe thấy câu này thì rất ngạc nhiên. Còn Trần tổng khi nghe thấy lời này thì vội vàng buông tay Lương Vũ Tranh ra, đứng dậy và nói với giọng rất tôn trọng:

- Hạ tổng, thì ra cô ấy là người phụ nữ của ngài, thật sự là tôi không biết. Tôi không dám ở đây làm phiền ngài nữa. Hạ tổng cứ chơi vui vẻ đi ạ. Xin phép, tôi đi trước.

Khi Trần tổng vừa đi khỏi, Lương Vũ Tranh đã nhanh chóng lên tiếng cảm ơn:

- Cảm ơn anh rất nhiều. Nếu như không có anh giúp đỡ, tôi cũng chẳng biết làm thế nào nữa.

Hạ Quân Dật nghe vậy thì nhếch miệng cười, một nụ cười như có như không và một câu nói cũng nửa đùa nửa thật:

- Em gái à, tôi cũng không ngại để em trở thành người đàn bà tiếp theo của tôi đâu.

- Dạ?

Lúc này Lương Vũ Tranh mới hiểu rõ câu nói “Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” là như thế nào. Nhưng khi cô chưa kịp nói thêm bất cứ điều gì thì Hạ Quân Dật đã rời đi. Và Lương Vũ Tranh lúc ấy cũng chỉ nghĩ, có lẽ Hạ Quân Dật đang nói đùa. Trong lòng cô lúc ấy chẳng hiểu sao rất biết ơn sự giúp đỡ của Hạ Quân Dật.

- Hạ tổng? Trần tổng kia đã có thân phận không hề nhỏ rồi. Người mà khiến ông ta phải dùng kính ngữ như thế thì người đàn ông họ Hạ kia là người thế nào nhỉ?

Nhưng những suy nghĩ ấy cũng không tồn tại được bao lâu. Lương Vũ Tranh nhanh chóng bỏ qua mọi suy nghĩ, tiếp tục chăm chỉ làm việc.

………………………………..

Ngày hôm sau, Lương Vũ Tranh lại tiếp tục đến Kim Vũ làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng người quản lý lại đưa cô đến phòng VIP 1, phòng riêng của ông chủ. Cô cảm thấy có phần hơi lạ. Một người mới đến làm ở Kim Vũ chưa nổi một tuần như cô mà đã có thể đến phòng riêng của ông chủ. Trong lúc đang băn khoăn suy nghĩ thì người quản lý đẩy cửa vào. Lương Vũ Tranh nhận ra người đàn ông đang ngồi cạnh ông chủ. Anh chính là người đã cứu mạng cô hôm qua.

- Này, còn đứng đấy làm gì nữa hả? Mau ngồi xuống bên cạnh Hạ thiếu đi chứ?

Giọng nói của ông chủ vang lên, ngay lập tức người quản lý đã đẩy Lương Vũ Tranh ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật. Cô cố gắng ngồi hẳn hoi lại, tay kéo váy che qua đầu gối.

Nhìn kỹ, trong phòng này ngoài anh và ông chủ của Kim Vũ Lâm Chính Ngạn ra thì còn có 2 người đàn ông trẻ tuổi khác, cả 4 người chắc trạc tuổi nhau cả. Ba người kia đều có những cô gái trẻ đẹp ngồi bên, còn Hạ Quân Dật anh chẳng có ai ngồi bên cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.