Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Quyển 2 - Chương 2: Trước đây Duyệt Tâm giống như một chiếc gai đâm vào lòng Cố Nam, chạm vào là đau



Gần đây Duyệt Tâm không nói nhiều, tinh thần của cô sa sút, tới khi nhận được điện thoại của bố mẹ cô mới vui hơn một chút.

Ông Hà nói chân của Duyệt Thanh gần đây đã có một chút tri giác, có hôm bị hàng xóm không cẩn thận đá vào đã cảm thấy hơi đau.

Duyệt Tâm khuyên bố nên đưa em đến Bắc Kinh khám, dù sao cũng là thủ đô, bệnh viện nhiều, các chuyên gia bác sĩ cũng nhiều.

Ông Hà nghĩ ngợi rồi nói: “Thôi, như vậy cần nhiều tiền lắm!” Họ không có tiền tiết kiệm, cũng biết con gái không giàu có, vài năm gần đây, số tiền Duyệt Tâm kiếm được đều gửi về nhà.

Duyệt Tâm hiểu nỗi khổ của bố mẹ, mặc dù biết mình không đủ năng lực nhưng cô cũng không muốn giương mắt nhìn Duyệt Thanh cả đời không đi lại được.

Chỉ cần có một cơ hội, cô cũng tình nguyện thử xem sao.

Duyệt Tâm bàn chuyện đưa Duyệt Thanh đi khám với Cố Nam, Cố Nam rất tán thành, định vay bố mẹ ít tiền.

Anh nghĩ, mình mua xe không vay tiền bố mẹ vì đó là mua để dùng riêng. Tình hình hiện nay không giống như thế, đưa em trai Duyệt Tâm đi khám bệnh là một việc lớn.

Trong lòng Cố Nam nghĩ, có lẽ lần này bố mẹ sẽ không từ chối.

Nhưng mẹ anh vẫn không đồng ý: “Em trai Duyệt Tâm có liên quan gì tới con? Con cưới Hà Duyệt Tâm, không phải em trai nó! Nhà chúng ta không thiếu tiền, nhưng chị con vẫn chưa có nhà, mẹ không thể không lo lắng. Bây giờ giá nhà ở Bắc Kinh là bao nhiêu con cũng biết. Bố mẹ tiết kiệm chi tiêu không phải vì con cái sao? Cái người tên là Duyệt Thanh đó không có họ Cố.”

Không nói chuyện được với mẹ, Cố Nam bắt đầu làm công tác tư tưởng với bố. Nhưng bố anh không phải là người làm chủ gia đình, ông chỉ có thể dốc hết tiền tiết kiệm được mười lăm nghìn đưa hết cho Cố Nam.

Cố Nam thấy không đủ, tìm Vệ Đông vay thêm một ít, tổng cộng được ba mươi nghìn, anh nói với Duyệt Tâm: “Em đón Duyệt Thanh đến khám bệnh xem thế nào.”

Bác sĩ nói đúng là chân của Duyệt Thanh đã có một chút tri giác, vì đưa đi khám quá chậm trễ nên không thể điều trị khỏi ngay được, chỉ có thể tiến hành từ từ.

Duyệt Tâm muốn em trai ở nhà mình để tới bệnh viện cho thuận tiện.

Duyệt Thanh ngại làm phiền đến anh rể: “Em về nhà, lúc nào cần điều trị thì đến lúc đó.” Cậu nói dù thế nào cũng không muốn ở nhà Duyệt Tâm.

Duyệt Tâm không thuyết phục được đành đưa em trai ra bến xe.

Lúc sắp đi, Duyệt Tâm nhét vào tay cậu vài trăm, nói: “Đi đường em mua thứ gì đó ăn nhé!”

Duyệt Thanh sống chết không chịu nhận: “Chị, gần đây chị gầy quá, chị giữ lại tiền mua đồ ngon mà tẩm bổ.”

Mắt Duyệt Tâm long lanh nước, gật đầu với em trai: “Em cũng cần chú ý sức khỏe, chị mong em sớm có thể đứng dậy được.”

Gần đây, vì chuyện của Duyệt Thanh nên Duyệt Tâm rất lo lắng, cô cảm thấy mệt mỏi.

Trên đường về nhà, ngồi trong xe của Cố Nam, Duyệt Tâm luôn cảm thấy choáng váng buồn nôn.

Cố Nam tìm nơi dừng xe, cô lao xuống, nôn khan một hồi lâu.

“Em sao thế?” Cố Nam không hiểu.

“Say xe.” Duyệt Tâm ôm bụng, sắc mặt tái đi. “Trong túi em có khăn giấy, anh mang lại giúp em.”

Lúc Cố Nam kéo khóa túi của cô lấy khăn giấy, anh nhìn thấy có một phong bì thư, tiện thể rút ra xem, đó là ảnh công ty cô chụp ở Trương Gia Giới, bức ảnh đầu tiên là hình Duyệt Tâm đang kéo một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai.

Anh cảm thấy người này hơi quen. Nghĩ một lúc, anh nhớ ra đó là chàng thanh niên trẻ đưa cô về nhà.

Duyệt Tâm đợi hồi lâu không thấy Cố Nam đem giấy ăn lại, quay đầu nhìn thấy anh đang xem ảnh trong túi của mình, trong lòng cô có linh cảm không hay.

Sắc mặt Cố Nam cũng không tốt hơn Duyệt Tâm, bởi anh nhìn thấy trong ảnh có một người mà anh lưu ý hơn – Viên Nhược Hồng.

Anh nằm mơ cũng không ngờ anh ta và Duyệt Tâm đi Trương Gia Giới với nhau.

Cố Nam không biết nhiều về Viên Nhược Hồng nhưng vì có liên quan đến Duyệt Tâm nên anh khá để ý đến người này.

Lúc họ học đại học, Viên Nhược Hồng đã là một người xuất sắc nổi tiếng trong lĩnh vực IT ở Bắc Kinh, làm được vài vụ làm ăn lớn và kiếm được rất nhiều tiền.

Nghe đồn Viên Nhược Hồng đã từng có quan hệ với Hà Duyệt Tâm, còn vì mối tình đó mà hủy bỏ hôn ước với bạn gái cũ.

Lúc đó, tin đồn này truyền khắp nơi.

Sau đó vì sao hai người chi tay, Cố Nam không rõ.

Vì định mệnh, đúng lúc đó Cố Nam gặp Duyệt Tâm.

Cô chưa bao giờ nhắc tới Viên Nhược Hồng trước mặt anh, cô không nói nên anh cũng không hỏi.

Anh lo hỏi nhiều sẽ khiến cô sinh tâm bệnh, không ngờ, người này lại trở thành tâm bệnh của anh.

Trước đây Duyệt Tâm giống như một chiếc gai đâm vào lòng Cố Nam, chạm vào là đau, nhưng anh cũng không thể nhổ ra.

Vì nếu nhổ ra, có thể anh sẽ chết.

Bỗng nhiên Duyệt Tâm và Viên Nhược Hồng gặp lại nhau, Cố Nam rất ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức không có một chút chuẩn bị tâm lý nào.

Anh rất sợ sự xuất hiện của con người đó, trong tình huống như thế này, Cố Nam bắt đầu nói mà không suy nghĩ.

“Chẳng trách em muốn đi Trương Gia Giới! Hóa ra em muốn đi cùng mối tình cũ và niềm vui mới…Hai người bọn họ không để ý sao?” Cố Nam cười lạnh lùng nhìn những tấm ảnh rồi tiếp tục nói: “Chỉ làm đồ chơi, có gì phải để ý, đúng không?”

“Cố Nam…” Duyệt Tâm cảm thấy đau lòng.

“Hà Duyệt Tâm, cô là đồ đàn bà dâm đãng, cô không xứng đáng được gọi tên tôi!”

Cố Nam đã giận dữ đến mức mê muội đầu óc, anh vứt những tấm ảnh xuống đường rồi lái xe bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến Duyệt Tâm lúc đó đang không khỏe.

Duyệt Tâm bị bỏ rơi một mình giữa đường, cô nhìn xe cộ đi qua lại bỗng nhiên cảm thấy hoang mang không biết phải làm gì, cũng không biết mình nên đi đâu.

Cô đã sớm linh cảm được sự xuất hiện của Viên Nhược Hồng sớm muộn cũng mang đến phiền phức cho cô, cô chỉ không ngờ lại nhanh đến thế.

Thời tiết âm u lạ thường, cô cảm thấy lạnh đến mức run rẩy.

Túi của cô để trên xe của Cố Nam, trên người không có tiền, cũng không có điện thoại, muốn gọi điện thoại cho đồng nghiệp cũng không được.

Duyệt Tâm vô thức tiến về phía trước. Mỗi bước đi dường như khiến cô cảm thấy đau đớn, lòng bàn chân phồng rộp, cô mệt đến mức muốn ngã nhưng vẫn không thể dừng lại.

Giữa biển người không nhìn thấy Cố Nam đâu, cô biết sẽ không ai có thể đến cứu cô.

Trong lòng cô là cảm giác tuyệt vọng.

Đi bộ nửa vòng Bắc Kinh, cuối cùng Duyệt Tâm cũng về đến nhà.

Cô không có chìa khóa vào nhà, ấn chuông nhưng Cố Nam không mở, Duyệt Tâm dựa người bên ngoài cửa chảy nước mắt.

Lúc này, cô mong muốn biết bao tình cảm ấm áp của gia đình, hy vọng có người nào đó an ủi và cổ vũ cô, cô mong đợi có một bờ vai để dựa dẫm, cần một người có thể bảo vệ cô, bao dung cô…

Nhưng không có người nào như thế, cô không có cách nào tìm được chỗ dựa mình muốn.

Sau đó, chị quản lý nhà ở thấy vậy gọi điện cho Cố Nam: “Anh Cố, vợ anh không mang chìa khóa, bây giờ cô ấy không khỏe…”

Chị ấy chưa nói hết câu, Duyệt Tâm thấy mắt mình tối sầm lại rồi ngất xỉu. Cô vừa lạnh vừa đói phải đi bộ xa như thế nên kiệt sức.

Chị quản lý hét lên một tiếng rồi vội vàng gọi: “Cô Cố, cô Cố…” Đầu bên kia điện thoại, Cố Nam giật mình, anh lạnh người nhận ra mình đã đối xử quá đáng với Duyệt Tâm, có thể chuyện của cô với Viên Nhược Hồng không trầm trọng như anh tưởng tượng.

Cố Nam đến phòng quản lý nhà ở đưa Duyệt Tâm về, cho cô uống một ít nước muối loãng.

Duyệt Tâm ngủ rất lâu, lúc tỉnh dậy cô hơi sốt, Cố Nam lấy khăn ướt đắp lên trán giúp cô hạ nhiệt.

Thấy Duyệt Tâm buồn, trong lòng Cố Nam cũng không thoải mái.

Anh tự trách mình, hối hận vì đã bỏ rơi cô. Cả buổi tối, Cố Nam luôn nghĩ không biết mình bị làm sao.

Lúc yêu Duyệt Tâm, không phải anh đã hạ quyết tâm sao? Điều không nên hỏi sẽ không hỏi, không nên tính toán sẽ bỏ qua, không phải vậy sao? Nhưng vì sao bây giờ anh không làm được?

Anh không muốn làm tổn thương Duyệt Tâm, cũng không muốn để bụng những gì đã xảy ra trong quá khứ, anh chỉ muốn sống với hiện tại. Nhưng, bỗng nhiên ngay cả điều này anh cũng không làm được…

Từ khi kết hôn, việc gì Duyệt Tâm cũng nhường nhịn anh, việc gì cũng nghe anh, mọi việc đều lấy anh làm trung tâm mà anh vẫn không hài lòng.

Duyệt Tâm là một người phụ nữ tốt không thể xem thường, trong lòng anh luôn hiểu rõ điều này nhưng bỗng nhiên anh lại không biết trân trọng.

Trong lòng anh tự hỏi: Rốt cuộc mình bị làm sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.