Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Quyển 4 - Chương 3: “Cố Nam, em đã từng yêu anh, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh…”



Cố Nam đi dự bữa tiệc đầy tháng con chị gái, nhìn thấy đứa bé bụ bẫm, mặc dù anh rất vui mừng nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái. Lẽ ra đứa con của anh và Duyệt Tâm cũng sẽ đáng yêu như thế này, chỉ vì không may mà làm mất.

Bà Cố ôm cháu ngoại không muốn rời tay, liên miệng gọi cháu.

Ăn xong, bà nói với Cố Nam: “Đều tại vợ con không ra gì, có bầu rồi còn không giữ được…”

Cố Nam ngắt lời bà: “Không thể trách Duyệt Tâm được.”

Bà nhìn vẻ ảo não của con trai, hỏi: “Sao thế? Lại cãi nhau à?”

Bà nghe xong lo lắng: “Sao thế được? Dựa vào đâu mà bắt con ngủ ở phòng khách? Dù sao đó cũng là nhà con, nó là gì?”

Cố Nam không quên bảo vệ Duyệt Tâm: “Mẹ, mẹ đừng nói Duyệt Tâm như thế, đó cũng là nhà cô ấy.”

Bà hừ một tiếng rồi đề nghị với con trai: “Hay là mẹ đến đó ở hai ngày, nó sẽ không thể giận dỗi con nữa.” Cố Nam nghe thấy cách này hay, mẹ đến ở, không phải là anh có cơ hội vào phòng ngủ ngủ sao?

Anh không nghĩ đến hậu quả nên đồng ý.

Mẹ chồng không mời mà tự nhiên đến khiến Duyệt Tâm cảm thấy rất lạ, cô vội vàng thu dọn quần áo bẩn Cố Nam vứt trên ghế sô pha.

Mẹ chồng thấy Duyệt Tâm bận rộn liền nói: “Mấy hôm nay sửa nhà, ầm ĩ quá nên mẹ chuyển đến chỗ các con ở vài ngày.”

Duyệt Tâm còn có thể nói gì hơn, muốn ở thì ở. Cô mang đồ của Cố Nam chuyển vào phòng ngủ, thay cho mẹ chồng chăn mới.

Mẹ chồng hiếm khi hài lòng như thế, bà nói: “Duyệt Tâm, con đừng động tay vào, mẹ tự làm là được.”

Cố Nam ở bên cạnh Duyệt Tâm, trong lòng đang nghĩ cuối cùng buổi tối cũng có thể ngủ cùng cô. Không khí lạnh nhạt giữa hai người sẽ biến mất, anh có thể cùng cô sống vui vẻ như trước đây.

Đợi đến hơn chín giờ, mẹ anh xem ti vi một lát rồi giả vờ ngáp: “Mẹ đi ngủ trước, các con cũng ngủ sớm đi.”

Cố Nam vội vàng kéo Duyệt Tâm về phòng.

Nhưng Duyệt Tâm không định đi ngủ, cô thay quần áo rồi nói: “Duyệt Thanh đang ở chỗ Vĩ Vĩ, một lát nữa em cũng tới đó.”

Cố Nam không hiểu, anh vẫn nghĩ âm mưu của mình sẽ thành công, nhưng bây giờ bỗng nhiên trở nên công cốc. Anh hơi hụt hẫng nhưng vẫn hỏi: “Có cần anh đưa đi không?”

“Không cần. Anh nghỉ sớm đi.” Cô cầm áo khoác bước ra khỏi cửa, không nói một lời tạm biệt.

Sáng hôm sau, mẹ Cố Nam nhìn thấy anh từ trong phòng ngủ bước ra liền hỏi: “Sao rồi, tốt đẹp chưa?”

Cố Nam lắc đầu: “Tối qua Duyệt Tâm ra ngoài.”

Bà lo lắng: “Tối muộn còn đi đâu?”

Cố Nam thở dài nói: “Mẹ, hay là mẹ về nhà ở, chuyện giữa con và Duyệt Tâm, chúng con sẽ tự giải quyết.”

Bà trợn mắt nhìn con trai: “Con có thắng được nó không? Đừng quên, gừng càng già càng cay.”

Tối hôm sau, bà gợi ý cho Cố Nam: “Vợ con không về, con đi đón cho mẹ!”

Cố Nam tìm đến nhà Thẩm Vĩ Vĩ, cửa không khóa, anh bước vào, nhìn thấy Duyệt Thanh đang ngồi trên xe lăn.

Duyệt Thanh trông thấy Cố Nam, mặc dù là anh rể nhưng cậu chỉ gặp Cố Nam vài lần, cậu hơi ngạc nhiên nhìn anh: “Chị em ra ngoài mua thức ăn, chị Vĩ Vĩ muốn ăn thịt dê cuốn.”

“Duyệt Thanh, ai đấy?” Viên Nhược Hồng đang xào nấu trong bếp, nghe thấy tiếng nói thò đầu ra hỏi.

Sở dĩ Duyệt Tâm đồng ý mời Viên Nhược Hồng đến là vì Duyệt Thanh thích anh.

Duyệt Thanh nói cậu thấy anh Viên rất hòa nhã, hài hước, phong độ, quan trọng nhất là có thể nói chuyện với cậu. Từ nhỏ đến lớn Duyệt Thanh quá cô đơn, cậu không thể đi học và kết bạn như những đứa trẻ bình thường, vì thế, cậu coi Viên Nhược Hồng như một người bạn.

Duyệt Tâm hiểu tâm trạng của em trai nên khi Vĩ Vĩ đề nghị mời Viên Nhược Hồng đến ăn, cô không phản đối.

“Anh rể em.” Duyệt Thanh còn cảm thấy gần gũi với Viên Nhược Hồng hơn Cố Nam.

Nếu ở nơi khác, nhìn thấy Viên Nhược Hồng mặc vest xào rau trong bếp, Cố Nam sẽ cảm thấy rất thú vị. Nhưng gặp anh ở đây, Cố Nam lại cảm thấy khó chịu, anh chau mày hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Không đợi Viên Nhược Hồng lên tiếng, Duyệt Thanh đã tranh lời nói: “Anh Viên đến tặng sách cho em, anh rể xem, đều là về máy tính…”

Không đợi Duyệt Thanh nói hết, Cố Nam giật lấy số sách đó vứt tung tóe khắp nền nhà.

Duyệt Tâm đang xách rất nhiều đồ ăn bước vào nhà, cô nhìn thấy sách rải khắp nền, Viên Nhược Hồng đang nắm chặt tay lại, thái độ sợ hãi của Duyệt Thanh khiến cô run rẩy: “Cố Nam, sao anh lại đến đây?”

“Anh không đến, không phải là bỏ lỡ màn kịch hay sao?” Cố Nam cười lạnh lùng.

Chiếc túi trong tay Duyệt Tâm rơi xuống đất, rau từ bên trong rơi ra, cô cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

“Đi, về nhà.” Cố Nam lôi Duyệt Tâm ra ngoài.

“Đứng lại!” Viên Nhược Hồng đứng chặn trước mặt anh, “Anh không thể đối xử với Duyệt Tâm như thế.”

“Duyệt Tâm?” Mắt Cố Nam đỏ vằn lên nhìn Viên Nhược Hồng, đay nghiến: “Anh được phép gọi cô ấy là Duyệt Tâm sao? Anh là gì?”

Thấy Cố Nam đối xử với Duyệt Tâm như thế, Duyệt Thanh lo lắng muốn đứng dậy bảo vệ chị: “Anh buông chị em ra.” Cậu không đứng vững được, ngã xuống đất, cánh tay chảy máu.

Duyệt Tâm không thể nhìn thấy Duyệt Thanh chịu ấm ức như thế, cô nhìn Viên Nhược Hồng như cầu xin: “Giúp tôi chăm sóc Duyệt Thanh.” Sau đó, cô gạt tay Cố Nam, không biết lấy sức mạnh từ đâu, cô kéo anh đi: “Cố Nam, chúng ta đi.”

Trên đường, Cố Nam kéo vạt áo Duyệt Tâm không chịu buông tay, về đến nhà, anh đẩy Duyệt Tâm vào trong phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.

Duyệt Tâm lo lắng không yên: “Cố Nam, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Cố Nam dường như đang phát điên, anh cởi quần áo Duyệt Tâm: “Làm gì? Làm em!”

Anh hoàn toàn mất đi lý trí, giống như bị thứ gì đó che mờ hai mắt: “Chẳng trách không ngủ ở nhà, hóa ra là đi gặp người đàn ông khác!”

Lời anh nói càng lúc càng khó nghe, Duyệt Tâm ngạc nhiên đến thẫn thờ, cô không ngờ có một ngày Cố Nam có thể nhục mạ và giày vò cô như thế.

Cô nằm trên giường bất động, không suy nghĩ được điều gì, để mặc cho Cố Nam thỏa mãn dục vọng cầm thú của mình.

Đau đớn đến mức độ nào đó, cô đã không còn nước mắt nữa.

Cô cắn môi, bỗng nhiên nhớ đến ánh mắt sợ hãi của Duyệt Thanh.

Sau khi được giải tỏa, Cố Nam bình tĩnh lại, anh nằm trên người Duyyệt Tâm thở dốc, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Duyệt Tâm, trong lòng anh cảm thấy hơi sợ hãi.

Anh xoa những vết bầm tím trên người cô, thành khẩn xin lỗi: “Duyệt Tâm, anh xin lỗi.”

Duyệt Tâm không thèm để tâm đến lời xin lỗi của anh, cô gạt tay anh ra: “Cố Nam, anh là đồ cầm thú!” Đây là câu chửi tục nhất mà cô có thể nghĩ ra.

Cố Nam không chịu nhẫn nhịn: “Hà Duyệt Tâm, em đừng quên, kẻ cầm thú này là do em chọn.”

Những lời này khiến lòng Duyệt Tâm cảm thấy đau đớn. Hồi đó, cô nghĩ Cố Nam là người có tính cách đơn giản, lương thiện, anh chăm sóc cô một cách vô điều kiện, giúp đỡ cô, anh vui vẻ, hướng ngoại, sáng sủa, là một người đàn ông tốt, có thể tin tưởng cả đời. Vì thế, lúc anh cầu hôn cô, cô đồng ý không hề do dự.

Hồi đó…

Bây giờ, Duyệt Tâm cảm thấy hối hận!

“Phải, em chọn.” Duyệt Tâm cười khổ sở, “Vì thế, anh không nhận ra, bây giờ em chỉ hận em thôi sao?”

Duyệt Tâm nói cô hận mình khiến Cố Nam cảm thấy buồn hơn cả cô hận anh.

Duyệt Tâm mặc quần áo, cảm thấy mình chỉ là một thứ đồ chơi, cô tự nói với mình: “Em đã từng thích Viên Nhược Hồng, vậy thì sao? Ai nói một cô gái nghèo không thể thích quyền lực của một người giàu có? Nhưng sau đó em nhận ra, em không thích anh ấy nữa…Cho dù bây giờ gặp lại anh ấy, em cũng không bao giờ phản bội lời thề của mình. Vì sao anh luôn không bỏ qua cho anh ấy? Cố Nam, em đã từng yêu anh, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh…”

Cô nói rất khẽ, dường như chỉ để một mình cô nghe.

Cô nói đã từng yêu, không phải là đang yêu.

Cố Nam bị suy sụp hoàn toàn, anh ngã xuống đất, không biết điều gì đang chờ đợi anh.

Đau thương hơn cả chết.

Cả buổi tối, Duyệt Tâm không nói gì nữa, cô cũng không bộc lộ bất kỳ thái độ nào.

Cô thu mình ở đầu giường, mắt mở to trống rỗng, dường như không nhìn vào bất kỳ vật gì. Cô rất mệt mỏi nhưng không sao ngủ được.

Cô nhớ lại những cơn ác mộng đã qua, ác quỷ cướp lấy đứa con của cô, xuyên dao lạnh lẽo vào trái tim cô, cô cảm thấy mình đã chết, giờ chỉ còn thân xác mà thôi.

Nhìn thấy Duyệt Tâm như vậy, trong lòng Cố Nam bị một cảm giác vô cùng sợ hãi xâm chiếm.

Anh muốn gọi cô để cô nhìn anh, nhưng cho dù anh nói như thế nào cũng không có tác dụng.

Cố Nam không biết phải làm gì, anh chỉ có thể tự thôi miên mình: “Đừng nghĩ nhiều quá, có lẽ ngày mai Duyệt Tâm sẽ ổn.”

Duyệt Tâm không sao, sáng sớm Cố Nam đã thấy Duyệt Tâm ngồi trước máy tính, anh lại gần muốn biết Duyệt Tâm đang đọc gì.

Trải qua nhiều cuộc cãi vả, Cố Nam không lạ với chuyện ly hôn. Nhưng khi anh thấy dòng chữ “Đơn xin ly hôn”, anh đứng bất động, dường như có một thứ gì đó lạnh lẽo chạy khắp cơ thể khiến anh lạnh cả xương.

“Không được!” Anh cướp chuột, tắt tất cả các trang web.

Duyệt Tâm đau đớn nhìn anh: “Cố Nam, anh lý trí hơn một chút được không? Dù sao tàn cục cũng cần được thu dọn.”

Nếu đây là cách duy nhất để Duyệt Tâm thu dọn tàn cục thì anh tình nguyện ở trong tình trạng như thế này suốt cuộc đời. Anh không muốn ly hôn, anh không muốn. Anh đã không giữ bình tĩnh được nữa, không biết làm thế nào để đối mặt với quyết định của Duyệt Tâm.

Cố Nam xách cặp bước ra ngoài: “Duyệt Tâm, bây giờ chúng ta không nói chuyện này nữa, được không? Anh sắp muộn giờ làm rồi.”

Duyệt Tâm nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, dù đi bộ đến công ty cũng không muộn. Nhưng Cố Nam đã không còn tìm được lý do nào khác để từ chối.

Buối sáng sáu giờ, anh bước ra ngoài đường, vắng vẻ, lạnh lẽo, trong lòng cảm thấy bất lực và hoảng loạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.