Ngã Dục Phong Thiên

Chương 188: Đạt thành giao ước



- Linh khí thật nồng đậm, nếu đạo đài của ta có thể không tản ra linh khí, cứ ở trong này tu hành một ngày có thể so với bên ngoài một tháng!
Mạnh Hạo rùng mình, đúng lúc này con chó nhỏ trong lòng bàn tay hắn cũng bay len, thần sắc lộ vẻ vui mừng giống như đã hấp thụ được một ít, cơ thể từ từ lớn lên, bộ lông cũng dài ra, thoạt nhìn lông mềm như nhung rất đáng yêu.

Mạnh Hạo quan sát trong chốc lát như đang có suy nghĩ gì.

- Con chó này sẽ lớn lên cùng ta, vả lại xem dáng vẻ thổ nạp của nó, tốc độ cũng giống như ta, hay là… Sau khi nó hấp thu tâm huyết của ta thì có cùng tư chất giống ta?
Mạnh Hạo hai mắt lóe sáng, thân mình đạp không đi về phía trước. Ở phía sau hắn, con chó nhỏ chỉ lớn khoảng hai ngón tay cố gắng chạy theo.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đảo mắt đã ba ngày, lông mày của Mạnh Hạo dần dần nhăn lại, hắn phát hiện bất luận bản thân có bay đến đâu cũng không có điểm cuối, căn bản là không thoát ra được, vả lại linh khí nơi đây cư nhiên lại dần giảm bớt theo thời gian.

- Trận thứ nhất này làm sao để vượt qua được đây…
Mạnh Hạo cau mày, khoanh chân ngồi một chỗ nới đỉnh tiên sơn, hai mắt quan sát xung quanh.

Thời khắc này, bên ngoài truyền thừa, tu sĩ Nam Vực xung quanh Huyết Tiên tế đàn đều đang nhìn hình ảnh bên trong huyết quang. Bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng, trong trận thứ nhất có bảy thân ảnh mơ hồ sau khi bước vào lập tức khoanh chân ngồi xuống không nhúc nhích, chỉ có thân ảnh thứ tám bước vào, chạy tới chạy lui giống như không có phương hướng một lúc lâu sau mới chịu ngồi khoanh chân bất động.


- Người cuối cùng bước vào là tông môn nào? Ngay cả quy củ trận thứ nhất cũng không hiểu? Ta nghĩ người này chắc là một tán tu, hắn trong lúc vô ý mở ra Huyết Tiên tế đàn thứ tám, vậy nên mới mở ra truyền thừa lần này!

- Trận thứ nhất này đơn giản nhất, chỉ là khảo nghiệm tư chất, thậm chí có thể nói trận thứ nhất này là làm cho huyết thần trưởng thành, phải nắm chặt thời gian hấp thu tất cả linh khí bên trong, chính là điểm mấu chốt xông qua trận pháp này.
Một đám tu sĩ thấp giọng bàn tán thì bên trong trong truyền thừa Mạnh Hạo ngẩng đầu lên.

- Không hợp lý, linh khí thiên địa trong này đã phân tán thành tám luồng…mà vào đây tính cả ta có tổng cộng tám người.
Mạnh Hạo hai mắt lóe sáng, hít một hơi sâu không chút do dự tập trung toàn lực hấp thu linh khí nơi này.

Hắn không biết làm cách nào để phá vỡ trận thứ nhất này nhưng cũng đã đoán ra được một ít, nhất là linh khí nơi này đang giảm bớt, khiến Mạnh Hạo khi khép mắt lại chính là qua năm ngày.

Trong năm ngày này, hắn vẫn không nhúc nhích, sau khi hấp thụ một lượng lớn, đạo đài màu vàng trong cơ thể càng thêm lóng lánh, thậm chí trong lúc mơ hồ giống như xuất hiện dấu hiệu của tòa đạo đài thứ hai.

Cùng lúc đó con chó nhỏ trước mặt hắn cũng trong năm ngày này tốc độ hấp thụ giống như Mạnh Hạo, thân thể càng lúc càng lớn, cho đến khi lớn khoảng lòng bàn tay thì toàn bộ linh khí trong thế giới này đều tiêu tán hết. Theo sau là một tiếng nổ vang, toàn bộ tiên sơn lầu các đều bị phá thành mảnh nhỏ, hóa thành một bình đài thật lớn, Mạnh Hạo mở mắt ra thì hắn đã ngồi khoanh chân trên bình đài này rồi.

Xung quanh hắn bảy người kia đều mở mắt ra, huyết thần bên cạnh bọn họ trong phút chốc đều có dáng vẻ khác nhau, cơ thể biến lớn hơn, bộ dạng cũng linh động hơn.

Về phía huyết sắc tiểu nhân, mặc dù không có to lên nhưng trên người lại dài ra mấy sợi râu, những sợi râu này lay động trông rất quỷ dị.

Con chó nhỏ của Mạnh Hạo biến hóa nhỏ nhất, chỉ to bằng lòng bàn tay, bộ dạng lông xù giống như rất e ngại những huyết thần không đồng dạng xung quanh, run run núp bên người Mạnh Hạo, không ngừng cọ đầu vào Mạnh Hạo, khi thì liếm quần áo Mạnh Hạo, mắt to chớp chớp trông cực kỳ đáng yêu.

Tại trung tâm bình đài này còn có một mảnh quang môn, từng luồng lực hút nhè nhẹ từ trong truyền ra, hiển nhiên khi bước vào nơi này chính là đã rời khỏi nơi truyền thừa. Thời khắc này bảy người xung quanh Mạnh Hạo nhất thời đứng lên nhưng không ai đi ra ngoài mà hóa thành bảy đạo cầu vồng đem theo huyết thần của bản thân, bay thẳng về phía trận pháp thứ hai.

Mạnh Hạo trầm ngâm, hắn cảm nhận được trong mọi người, huyết thần của bảy người kia đều tản ra hơi thở của Ngưng Khí tầng bảy, tầng tám, nhất là huyết long cùng huyết phượng còn có huyết thần tiểu nhân kia dường như là Ngưng Khí tầng chín, duy chỉ có con chó nhỏ của mình chỉ tầm Ngưng Khí tầng ba tầng bốn.

- Ta không biết về nơi này thật là có chút thiệt thòi…
Mạnh Hạo nhíu mày, hai mắt bỗng nhiên lóe sáng.

- Nhưng ta cũng có ưu thế, ưu thế của ta là ở chỗ Huyết Tiên tế đàn này chỉ có một mình ta có thể bước vào không giống những chỗ tế đàn khác, một khi bọn họ rời đi sẽ có không ít người có ý đồ xâm nhập vào, cho nên mấy người bọn họ sẽ không dễ dàng rời đi.
Mạnh Hạo trầm ngâm mấy hơi, đứng dậy bước từng bước một nhưng không phải về phía trận pháp thứ hai mà là trực tiếp bước vào trong quang môn kia, thân ảnh dần biến mất.

Khi xuất hiện lại hắn đã ở miệng núi lửa, trong cái động khẩu trong huyết hồ, nhoáng một cái bay ra, hắn lập tức phát hiện tu vi của chính mình quả nhiên giống như đã đoán hoàn toàn khôi phục lại, áp chế nơi đây dĩ nhiên đã không có chút tác dụng.

- Huyết thần kia cũng không ra cùng…Xem ra chỉ có ở nơi truyền thừa nó mới xuất hiện.
Mạnh Hạo qiay đầu nhìn thoáng qua tế đàn trong huyết hồ, bỗng nhiên cau mày. Hắn nhìn ở trên tế đàn này có một lượng lớn huyết quang tản ra, trong huyết quang có thể thấy rõ tất cả bên trong nơi truyền thừa.

- Thì ra người ngoài có thể nhìn thấy được…
Mạnh Hạo đảo mắt qua, nhìn bảy thân ảnh mơ hồ đang trong trận pháp thứ hai, lúc ngẩng đầu nhìn về phía trên trong lòng lại an tâm.

Huyết quang nơi đây cũng bị ngăn cản không tán ra ngoài, bên ngoài cũng không thể nhận thấy được sự kỳ dị của nơi đây, vả lại quầng sáng trên miệng núi lừa này vẫn tồn tại như trước.

Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra tinh quang, thân mình bay lên với tốc độ cực nhanh, mấy chốc đã tới nơi Sở Ngọc Yên luyện đan.

Sở Ngọc Yên sắc mặt tái nhợt quỳ gối ở kia, gần như đồng thời lúc Mạnh Hạo tiến đến gần, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạnh Hạo tự thân phi hành, thần sắc lộ vẻ phức tạp.

- Viên phân đan thứ năm còn cần mấy ngày nữa mới có thể luyện thành?
Thân hình Mạnh Hạo buông xuống, mắt lạnh nhìn về phía Sở Ngọc Yên thản nhiên hỏi.

- Trong nửa tháng có thể thành công.
Sở Ngọc Yên trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói.

- Việc đã đến nước này, ta và ngươi không cần tiếp tục tranh đấu nữa.
Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn về phía sương mù, ánh mắt giống như có thể xuyên thấu sương mù nhìn đến quầng sáng phía trên.

- Ta chỉ muốn rời khỏi nơi này, nhưng ta không tin ngươi.
Sở Ngọc Yên trầm mặc, hồi lâu cúi đầu nói.

- Nếu ngươi toàn tâm luyện đan cho ta, giúp ta giải thích về Huyết Tiên truyền thừa, Mạnh mỗ có thể lấy tu vi mà thề nhất định để ngươi an toàn rời đi.
Mạnh Hạo nhìn về phía Sở Ngọc Yên nói.

- Lời thề tu sĩ không thể tin.
Sở Ngọc Yên ngẩng đầu nói.

- Nếu muốn rời khỏi nơi này, ngươi không thể không tin, lòng nhân tử của Mạnh mỗ có hạn. Chuyện thứ nhất ngươi âm mưu tu vi của ta, chuyện thứ hai ngươi quấy nhiễu ta về Huyết Tiên truyền thừa, nếu có chuyện thứ ba ta dù không thể có đan dược cũng phải giết ngươi,
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng.

Sở Ngọc Yên trầm mặc, không nói gì, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi bên cạnh, cũng không tiếp tục khuyên bảo. Một ngày trôi qua, Sở Ngọc Yên trong lòng thầm than một tiếng, mưu kế nàng tính toán tường tận, mấy ngày nay cùng Mạnh Hạo đấu tâm cơ cũng không một lần thành công. Lúc này đây đúng như lời đối phương nói, chính mình… nếu muốn rời khỏi đây thì không thể không tin Mạnh Hạo được.

Vả lại sự tàn nhẫn của Mạnh Hạo, Sở Ngọc Yên có thể cảm nhận được, cũng có thể từ trong lời nói kia phát ra sát khí lạnh như băng.

- Chín trận trong Huyết Tiên truyền thừa, nhìn bất đồng nhưng trên thực tế qua bảy lần mở trước, sớm đã bị các tông môn nghiên cứu kỹ càng, đây là con đường cần cướp đoạt.

Cướp đoạt, là cướp đoạt những linh khí thiên địa trong đó. Những linh khí này một mặt có thể khiến tu vi của tu sĩ tăng lên, mặt khác căn cứ vào tư chất mỗi người sẽ ảnh hưởng đến sự trưởng thành của huyết thần mà mình thu được.

Mà sự trưởng thành của huyết thần lại là trọng điểm của chín trận trong Huyết Tiên. Dựa vào sự tìm hiểu nhiều năm qua của Tử Vận Tông đã suy diễn ra, nếu có thể xông qua trận thứ chín thì huyết thần trưởng thành có thể so với cường giả cấp bậc nửa bước Trảm Linh, sau đó liền nhập vào Huyết Tiên truyền thừa chi bảo của chủ nhân, trở thành khí linh bảo vật.

- Mà chủ nhân của linh khí đó cũng được coi là đạt được truyền thừa, lại còn có thể trở thành người đầu tiên từ xưa đến nay đem ra được truyền thừa chi bảo, hơn nữa có thể phóng ra huyết thần tuyệt đại cường giả nửa bậc Trảm Linh.

Huyết thần nửa bước Trảm Linh này, trên thực tế chính là Huyết Tiên của Thái Ách cổ tộc năm đó vì người truyền thừa của mình lưu lại hộ đạo giả. Huyết Tiên cửu trận ngoại trừ trận thứ nhất, những trận sau đều có trận nhãn không đồng nhất, việc này người ngoài tính không được, chỉ có tông môn mới có thể nắm bắt được.

Nhưng mặc dù là trao đổi lần nhau, cũng dần dần phát hiện trong trận pháp biến hóa quá lớn. Cho dù là mở ra mấy lần, cũng vẫn tồn tại biến hóa, các tông dù cho trao đổi tâm đắc, cũng khó mà hiểu hết toàn bộ trận nhãn.

Ai có thể phá vỡ trận nhãn nhanh nhất liền có thể trở thành người đầu tiên hấp thu được linh khí giúp cho bản thân cùng huyết thần trưởng thành, bởi vì mỗi trận linh khí có hạn, ngươi hút càng nhiều thì đồng nghĩa người khác hút càng ít.
Sở Ngọc Yên bình tĩnh mở miệng nói xong liếc mặt nhìn Mạnh Hạo một cái.

- Cụ thể về trận nhãn của Huyết Tiên truyền thừa, năm đó ở trong tông môn ta chỉ là lướt qua không nhớ được bao nhiêu, chỉ nhớ bên trong có một chút ảo trận.
Sở Ngọc Yên không thèm nhắc lại nhắm hai mắt.

Mạnh Hạo như đang có gì suy nghĩ, đầu óc quanh quẩn lời nói của Sở Ngọc Yên, cẩn thận phân tích, xoay người một cái đi thẳng về phía Huyết Tiên tế đàn, tới gần nhìn thoáng qua trên huyết quang phát hiện bảy người kia vẫn đang trong trận pháp thứ hai, lúc này mới bước đi từng bước đi vào cái động khẩu, hoa mắt một trận thì đã xuất hiện trên bình đài sau khi qua trận pháp thứ nhất.

Cùng lúc đó con chó nhỏ lớn khoảng lòng bàn tay kia đã ở hư vô trước mặt Mạnh Hạo hiển lộ ra, sôi nổi chạy xung quanh Mạnh Hạo vài vòng, cái đuôi nhỏ giống như dùng toàn lực vẫy vẫy, dáng vẻ rất vui mừng, giống như thấy Mạnh Hạo trở về hưng phấn lên, cuối cùng nằm sấp xuống dưới chân Mạnh Hạo, liếm mép quần hắn, phát ra âm thanh thích thú.

Sự xuất hiện của Mạnh Hạo, không khiến người bên ngoài chú ý quá nhiều, dù sao trong tình thế như hôm nay bởi vì bất lợi trận thứ nhất Mạnh Hạo đã bị rớt lại phía sau khá xa, đã là người đứng chót trong tám người.

Hắn hít một hơi sâu, thân mình bỗng nhiên nhoáng lên một cái hóa thành cầu vồng bay vào trận thứ hai, trận pháp này nhìn từ bên ngoài như một dòng nước xoáy chậm rãi chuyển động nhưng bước vào bên trong lập tức như vật đổi sao dời, cả thế giới như vặn vẹo, thế giới vặn vẹo, trời đất nghịch chuyển, sau khi tất cả rõ ràng, ở trước mắt Mạnh Hạo xuất hiện một mảnh biển huyết sắc lớn.

Mảnh biển này vô biên vô hạn, huyết sắc vô tận, xa xa ánh tà dương buông xuống, trời đất bị hoàng hôn vây lấy mang theo vị tanh của gió, gió thổi qua mặt biển nơi đây khiến cho sóng biển nhấp nhô, gợn sóng lăn tăn.

Nơi này, linh khí tồn tài rất lờ mờ, không phải do người hút đi không còn thừa, mà là trước khi trận pháp này bị phá, linh khí thiên địa nồng đậm trong này sẽ không thể hiển lộ ra.

Đúng lúc này, bỗng nhiên huyết thần con chó nhỏ dưới chân Mạnh Hạo chạy ra vài bước, đi về phía biển máu, phát ra âm thanh ư ư như uy hiếp, trong âm thanh giống như mang theo sự khẩn trương, thậm chí còn mang theo một cỗ nguy cơ, bộ lông toàn thân đều run lên.




Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.