Ngã Dục Phong Thiên

Chương 273: Ngại quá



Nhưng hôm nay lại bắt được Mạnh Hạo bên người y, liền tìm mọi cách làm khó dễ, tính toán độc ác.

- Nếu muốn chiến, ta và ngươi cùng đánh là được!
Trần Phàm lạnh giọng nói.

- Ta và ngươi đồng tông, tự nhiên không nên luận bàn, Lý mỗ chỉ muốn luận bàn một chút với người bên cạnh ngươi. Trần sư đệ ngươi không phải muốn ngăn cản cả chuyện này chứ?
Trung niên họ Lý cười nói.

Trần Phàm hừ lạnh một tiếng, muốn kéo Mạnh Hạo rời đi. Mạnh Hạo mỉm cười, việc này hắn thấy rất có ý tứ, nhưng nếu Trần sư huynh có hảo ý, hắn cũng không muốn cự tuyệt, đang muốn rời đi thì Chu Sơn Nhạc bên cạnh trung niên họ Lý mở miệng.

- Sợ cũng không sao, Lý sư huynh sẽ tự giới hạn tu vi ở Trúc Cơ trung kỳ, như vậy liền công bằng. Chúng ta muốn xác thực một chút về pháp thuật tu sĩ bên ngoài tông. Trần sư đệ, việc này không quan hệ tới ngươi, dù sao hắn cũng không thể ở sau ngươi cả đời!
Chu Sơn Nhạc vừa nói ra, mấy trăm đệ tử Nhất Kiếm Tông xung quanh liền nở nụ cười.

Bọn họ là tu sĩ Nhất Kiếm Tông, đương nhiên không nghiêng về người ngoài, chỉ là không ít người còn cho Trần Phàm chút mặt mũi, nên cũng không có cười nhạo, nhưng người nào cũng có tâm tính thích xem náo nhiệt.

Trần Phàm ngoảnh mặt làm ngơ, muốn kéo Mạnh Hạo rời đi. Mạnh Hạo bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn trung niên họ Lý cùng Chu Sơn Nhạc, trên mặt như lộ ra vẻ bị ép bức mà tức giận.

- Đấu pháp không có sinh tử, vậy thì phải có tiền đặt cược!
Biểu cảm kia như là vì mặt mũi mà dùng lời uy hiếp vậy.

Tu sĩ Nhất Kiếm Tông bốn phía nghe vậy liền cười. Dù tu vi không bằng Mạnh Hạo, nhưng bọn họ là người Nhất Kiếm Tông, là đệ tử của tông môn số một Nam Vực, tự nhiên có chút tự cao.

Chu Sơn Nhạc cười cười, tên trung niên họ Lý càng cười to hơn.

- Tốt, nếu ngươi không tránh sau lưng Trần sư đệ, dám bước ra so đấu, đặt cược thì sao! Lý mỗ có một thanh bảo kiếm, giá trị mấy vạn linh thạch, nếu ngươi thắng thì kiếm này thuộc về ngươi!
Trung niên họ Lý cười to, y vung tay vỗ lên túi trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh, trên thân lượn lờ kiếm quang, vừa nhìn thì không quá nổi trội xuất sắc, nhưng cũng rất phi phàm.

- Tiểu sư đệ, ngươi…
Trần Phàm đang muốn nói tiếp, nhưng Mạnh Hạo đã đỏ mắt cắt lời, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào trung niên họ Lý.

- Thanh kiếm giá mấy vạn linh thạch, còn chưa đủ để Mạnh mỗ ra tay, nếu ngươi có thể xuất ra càng nhiều vật hơn, ta liền liều mạng chiến một trận cùng ngươi!
Mạnh Hạo lớn tiếng nói, vẻ mặt cùng lời nói này cực kỳ quen thuộc. Dù sao, chuyện tương tự này, hắn đã làm không ít ở Triệu quốc, lúc này trong túi càn khôn của hắn, còn có một thanh kim thương còn chưa dùng…

Mọi người cười to, trung niên họ Lý nhìn Mạnh Hạo, càng lộ vẻ trào phúng.

- Tốt, nếu ngươi có thể lấy ra cái gì, tại hạ thua thì cùng giá trả ngươi!
Trung niên họ Lý nói vậy, Chu Sơn Nhạc bên cạnh cũng nở nụ cười.

- Được thôi, ngươi có thể xuất ra, nếu thắng, chẳng những Lý sư huynh theo ngươi đồng giá một phần, Chu mỗ cũng sẽ theo ngươi một phần!
Nói xong, trong mắt Chu Sơn Nhạc ẩn chứa sát cơ, khiêu khích nhìn Trần Phàm.

- Việc này thật sao!
Mạnh Hạo như hít sâu một hơi, ánh mắt lộ ý tránh né, làm cho người ta cảm giác mạnh mẽ chống đỡ.

- Nơi đây là Nhất Kiếm Tông, chúng ta sao có thể nói bậy!
Chu Sơn Nhạc cao ngạo nói.

Trần Phàm kéo tay Mạnh Hạo, đang muốn nói chuyện.

Mạnh Hạo khẽ run một cái, như là nổi điên quay người nhìn Trần Phàm, gằn từng chữ.

- Trần sư huynh, mượn kiếm của huynh dùng một chút!

Trần Phàm nhìn Mạnh Hạo, trầm mặc một lúc, sau đó gã nâng tay, trong tay gã lập tức xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu đen, chính là Kiếm Hoàn do lực Kết Đan tụ ra.

Kiếm Hoàn, đối với Trần Phàm mà nói, cực kỳ trọng yếu, nếu mất đi thì địa vị của gã trong tông môn sẽ rất khó giữ được. Hậu quả càng thêm nghiêm trọng, nhưng dù vậy, gã cũng chỉ trầm mặc một lúc liền lấy ra, đặt vào trong tay Mạnh Hạo.

Phần tình nghĩa huynh đệ này, trong khoảnh khắc khi Kiếm Hoàn vào tay, làm Mạnh Hạo nhìn sâu Trần Phàm một cái, trong lòng tràn ngập ấm áp, tất cả điều này đều hóa thành ký ức, vĩnh viễn không bao giờ quên.

- Sư đệ muốn đánh bạc cùng bọn chúng, cứ yên tâm mà đánh, thua cũng không sao, không có gì lớn. Nếu thắng, ta cũng muốn xem bọn họ lấy gì đề trả!
Trần Phàm bỗng nhiên mở miệng, trong mắt lộ ý cổ vũ.

Dù không coi trọng Mạnh Hạo, nhưng giờ phút này, bốn phía liền an tĩnh, tất cả đều đưa mắt nhìn Kiếm Hoàn màu đen trong tay Mạnh Hạo.

- Đó là Kiếm Hoàn Kết Đan của Chu sư tổ!

- Biểu tượng của Nhất Kiếm thất tử, Trần sư huynh lại đưa vật này cho người xa lạ đặt cược!

- Tiền đặt cược này, quá lớn!

Yên tĩnh trong chốc lát, lập tức liền có tiếng bàn tán xôn xao, đám đệ tử đều lộ ánh mắt sáng ngời, không ít người còn lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, thông tri cho đồng môn khu vực khác tới coi đánh cuộc.

- Đây là tiền đặt cược, các ngươi cũng phải xuất ra, nếu bồi không nổi, vậy đừng tới đấu pháp!
Mạnh Hạo quyết đoán mở miệng, ánh mắt lộ ra bất chấp tất cả, nhưng lại làm người ta cảm giác chỉ là ra vẻ trấn định, như muốn dọa người ta không dám đánh vậy.

Chu Sơn Nhạc chấn động, nhìn chằm chằm vào kiếm hoàn trong tay Mạnh Hạo. Hô hấp của y trở nên dồn dập, tên trung niên họ Lý cũng thế, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ rung động cùng mừng rỡ trong mắt đối phương.

Bọn họ không nghĩ tới, Trần Phàm lại xuất ra kiếm hoàn để đặt cược cho vị sư đệ này.

- Nếu cầm không ra thì không phải Mạnh mỗ không đánh!
Mạnh Hạo lại nói tiếp, muốn đem Kiếm Hoàn trả lại cho Trần sư huynh. Thấy vậy, Chu Sơn Nhạc há có thể đồng ý, y không chút do dự nâng quần áo, trực tiếp lấy ngọc bội trên cổ ra.

- Vật này là Mệnh Ngọc mà cha ta tự thân luyện ra, dùng tu vi máu huyết ngưng tụ bên trong. Dù nó không có lực sát thương, nhưng có thể chống cự một kích của Nguyên Anh!

- Nếu ngươi thắng, vật này thuộc về ngươi, ta còn đưa máu huyết tu vi của ta cho ngươi, để ngươi dung luyện vật này mà dùng. Lời của Chu mỗ, tuyệt không nói chơi!
Thanh âm Chu Sơn Nhạc như chém đinh chặt sắt, truyền khắp bốn phía. Ngay cả Trần Phàm cũng hít sâu một hơi, nhìn Mệnh Ngọc kia. Gã biết đây là vật thủ hộ cho con nối dõi, luận về giá trị, thực tế còn vượt qua cả Kiếm Hoàn của mình.

Mạnh Hạo cũng cảm giác sửng sốt, hô hấp dường như dồn dập. Chu Cao Sơn thấy thế liền cười lạnh, hàn quang chợt lóe.

- Một cái không đủ, ngươi mới vừa nói đó, hai người các ngươi đều phải xuất ra một phần!
Thanh âm của Mạnh Hạo có chút miễn cưỡng.

Trung niên họ Lý nghe vậy liền cười to, lạnh lùng nhìn Mạnh Hạo. Còn có Trần Phàm với vẻ mặt hơi âm trầm, thậm chí còn có chút tái nhợt, trong lòng nhất thời cực kỳ bình tĩnh. Y hiểu Trần Phàm, biết được tính cách của Trần Phàm, tuyệt không biết làm ra chuyện lừa gạt gì, vẻ mặt này đủ nói rõ tất cả.

- Lý mỗ không có chí bảo như Chu sư đệ, nhưng bản thân cũng có tích tụ một ít, chư vị đồng tông, có thể cấp cho Lý mỗ chút linh thạch, Lý mỗ dùng một chút liền trả lại, sẽ không mượn không, lúc trả lại sẽ thêm 1%, đa tạ!
Trung niên họ Lý cười to nói, y ôm quyền cúi đầu về phía mọi người. Lúc này xung quanh không thiếu tu sĩ, rất nhanh, càng có nhiều người lao về phía này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.