Ngã Dục Phong Thiên

Chương 301: Quyết đấu đỉnh phong!



Gần như khi Mạnh Hạo vừa bước ra bước thứ ba, trong mắt Chu Kiệt lộ ra sự quyết đoán, tay phải nâng lên, nhất thời thanh hương chỉ còn dài hai thước kia tự động bay lên.

Còn Chu Kiệt hai mắt xuất hiện từng sợi tơ máu, hai tay để bên người nhanh chóng bấm tay niệm pháp quyết, mạnh mẽ đẩy ra.

- Thanh yên một đường diệt tây quan!
Lời nói vừa dứt, theo hai tay của Chu Kiệt đẩy về phía trước, lập tức thanh nhang dài hai thước kia thiêu đốt nhanh hơn bình thường, trong khoảnh khắc đã thiêu đốt một đoạn lớn, tràn ngập ra một làn khói nồng đậm lao thẳng đến Mạnh Hạo.

- Bạo!

Chu Kiệt mạnh mẽ mở miệng, làn khói nồng đậm kia lập tức ầm ầm nổ tung khiến cho bốn phương tám hướng xung quanh dường như đều bị chấn động, tiếng nổ vang này trực tiếp áp đảo lôi đình, che đậy tia chớp, tạo nên sóng âm ngập trời đánh sâu vào, lực lượng bạo phát tạo ra sức mạnh hủy diệt.

Thân thể Mạnh Hạo chấn động, lôi vụ chung quanh hắn trong tiếng nổ vang bị lực lượng kia xua tan, hai thanh kiếm gỗ ở trước người vẫn gắt gao chống cự, thân thể Mạnh Hạo phải liên tục thối lui ra bốn năm bước, ngẩng đầu lên thì khóe miệng đã tràn ra máu tươi.

- Đạo tử của đại tông môn, quả nhiên mỗi người đều là người không dễ đối phó.
Mạnh Hạo hít sâu một cái, hai mắt chợt lóe lên, Chu Kiệt sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng trong mắt lại lộ ra hàn mang, bấm tay niệm pháp quyết đẩy về phía trước.

Lập tức thanh nhang lại ngắn bớt, khiến cho nó chỉ còn lại không đầy hai thước, một làn khói lớn cuồn cuộn, cuốn thẳng đến phía Mạnh Hạo.

- Bạo!
Tơ máu trong hai mắt Chu Kiệt càng dày đặc, y gầm nhẹ, trong chớp mắt những làn khói này lại nổ tung, nhưng ngay khi vụ nổ vừa xảy ra, Mạnh Hạo nâng tay phải lên, nhanh chóng đánh ra năm chưởng về phía trước.

Thanh la ngũ phách!

Ngũ phách cực nhanh, trong nháy mắt đã hoàn thành, ngay khi lực lượng hủy diệt do làn khói nổ tung tạo thành khuếch tán đến, đại thủ ấn trước người Mạnh Hạo đã ngưng hình rõ ràng, lao ra nghênh đón.

Tiếng động ầm ầm vang lên, kinh thiên động địa, cơn mưa bốn phía hoàn toàn bị dập nát, hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, thân hình không lùi ngược lại còn tiến lên từng bước, năm tòa đạo đài hoàn mỹ trong cơ thể liên tục vận chuyển, lại nâng tay phải lên liên tục đánh ngũ phách về phía trước.

Một đại thủ ấn, hai đại thủ ấn, trong nháy mắt ở trước người Mạnh Hạo có chừng mười đại thủ ấn xuất hiện, từ xa nhìn lại thì thấy cực kỳ kinh người, mười đại thủ ấn phát ra kim quang, gào thét lao đi, thẳng tới chỗ Chu Kiệt.

Tơ máu đã chiếm toàn bộ hai mắt của Chu Kiệt, giờ phút này hai tay y không ngừng bấm niệm pháp quyết, thanh nhang trước mặt y thiêu đốt càng ngày càng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã cháy hầu như không còn, tạo nên càng nhiều sương khói, lao thẳng đến đại thủ ấn của Mạnh Hạo, khi va chạm trong chớp mắt liền ầm ầm nổ tung, tan vỡ.

Gió lốc gào thét, bốn phía chấn động mãnh liệt, sóng âm cấp tốc khuếch tán ra, cây cối trên mặt đất lay động dữ dội, cơn mưa trong thiên địa nhất tề toái diệt, khóe miệng Mạnh Hạo lại tràn ra máu tươi, nhưng thần sắc của hắn càng thêm sắc bén.

Chu Kiệt đã phải liên tục thối lui bảy tám bước nhưng vẫn không cách nào thừa nhận áp lực, phải phun ra một ngụm máu tươi lớn, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt nhưng trong mắt lại lộ ra tinh mang.

Hai người không nói gì, đứng từ xa nhìn nhau, bọn họ đều hiểu được, trận chiến này còn lâu mới có thể chấm dứt.

Chu Kiệt mới chỉ dùng một loại pháp bảo, thuật pháp của tông môn còn chưa sử dụng tới, càng không cần phải nói tới mấy đòn sát thủ, mà Mạnh Hạo cũng giống như thế.

Hai người nhìn nhau ước chừng được ba hơi thở, sau đó Chu Kiệt ngẩng mặt lên trời cười to.

- Thanh Vân đại thủ ấn, thuật pháp rất quen thuộc, nếu Mạnh huynh đã dùng thuật ấy, vậy thì hôm nay hãy luận bàn xem rốt cuộc Thanh Vân đại thủ ấn của Thanh La Tông vì sao lại tên là Thanh Vân!
Chu Kiệt vừa cười vừa nâng tay phải lên, hô hấp của y trong thời khắc này dường như trở nên có chút quỷ dị, theo nhịp hô hấp, trong tay phải đang nâng lên của y xuất hiện một mảnh tàn ảnh.

Mỗi một tàn ảnh đều có hình bàn tay, tổng cộng có hai mươi sáu tàn ảnh, giờ phút này toàn bộ đều huyễn hóa ra, hai mắt Chu Kiệt chợt lóe, tay phải nâng lên hướng về phía Mạnh Hạo, cách không nhấn một cái.

- Đây mới là Thanh Vân đại thủ ấn!
Theo lời nói của Chu Kiệt vang lên quanh quẩn, y đập tay xuống, lập tức một dấu tay to lớn phát ra thanh quang ngưng thực trước mặt y, như do sương khói tạo thành, đó là Thanh Vụ, đó là Thanh Vân!

Thanh Vân thủ ấn gào thét lao thẳng đến chỗ Mạnh Hạo, nơi nó đi qua, bốn phía nổ vang, bất luận là huyền diệu hay là khí thế đều vượt xa những gì Mạnh Hạo học được trong tàn cuốn.

Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra hàn quang, không nói tiếng nào, tính cách của hắn là như thế, khi đấu pháp với người khác thì rất ít mở miệng, tất cả đều thể hiện bằng hành động, càng không mở miệng, ra tay lại càng sắc bén tàn nhẫn.

Giờ phút này hắn nâng tay phải lên, ngón trỏ vẽ một vòng tròn trên ngón cái, máu tươi chảy xuống trong chớp mắt, thế giới trước mặt Mạnh Hạo đã trở thành màu huyết sắc.

Huyết Tiên truyền thừa!

Vô diện nhất ngôn phong hỏa liên.
Tàn vân huyết vũ hải thao thiên!
Câu thần khiển tướng diệt ma tháp.
Chúng sinh huyết mạch luyện cửu sát!

Những lời này ẩn chứa thần thông, muốn thi triển ra cần tu vi tối thiểu đạt đến Kết Đan cảnh mới được, cho nên rõ ràng Mạnh Hạo có biết nhưng không có cách nào sử dụng.

Nhưng trong số đó, Huyết Chỉ, Huyết Ấn cùng với Huyết Sát giới lại không yêu cầu quá nhiều tu vi, linh lực vừa đủ thì cũng có thể thi triển, do đó đã trở thành một trong những thần thông của Mạnh Hạo, phối hợp làm đòn sát thủ với Phong Yêu Đệ Bát Cấm.

Trên con đường mà Mạnh Hạo đi đến nay, đã nhiều lần thi triển ra, uy lực tuyệt đối không tầm thường, đủ để khiến người ngoài rung động, giờ phút này, thế giới trước mắt Mạnh Hạo có màu đỏ, đây là màu sắc chỉ khi hắn thi triển Huyết Chỉ mới xuất hiện, bây giờ đã trở thành thói quen, trong thế giới huyết sắc, hắn thấy được thuật pháp Thanh Vân đại thủ ấn của Thanh La Tông do Chu Kiệt thi triển ra đang gào thét lao đến.

Thủ Ấn nhìn như một đoàn sương khói màu xanh, nhưng trong đó giống như ẩn chứa một khí thế khó có thể hình dung, khiến cho khi Thủ Ấn tiến đến, trong mắt Mạnh Hạo thấy nó càng lúc càng lớn, thậm chí hắn có thể tưởng tượng khi Thủ Ấn tới gần thì có lẽ có thể thay thế được cả thế giới trước mắt.

Cảnh tượng này làm cho Mạnh Hạo nghĩ tới năm đó Thiên Cơ Lão Nhân từ trên bầu trời Triệu quốc giáng một chưởng xuống Kháo Sơn Tông, một chưởng làm cho Mạnh Hạo vô lực giãy dụa, hủy diệt Kháo Sơn Tông, để lại dấu ấn năm ngón tay in sâu trên mặt đất.

Cho đến khi trên bầu trời xuất hiện một tinh mang đỏ hồng, như một kiếm trảm thiên, trực tiếp chém đứt chưởng ấn kia, mới khiến cho Mạnh Hạo miễn cưỡng qua được một kiếp, giờ này khắc này trong đầu Mạnh Hạo hiện lên hình ảnh thủ ấn năm đó.

So với ngày xưa, Chu Kiệt tất nhiên không bằng Thiên Cơ Lão Nhân nhưng cảnh tượng này cũng rất tương tự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.