Ngã Dục Phong Thiên

Chương 332: Phong thái của Phương đan sư



- Ngươi chính là Phương Mộc?
Đinh Dũng quăng tầm mắt lên người Mạnh Hạo, nhíu mày rồi thản nhiên hỏi. Với gã thì đan sư càng nhiều tuổi thì càng tốt, nhưng người trước mặt thật sự quá trẻ.

Mạnh Hạo nhíu mày, lãnh đạm đứng đó. Hắn đi theo Lệ Đào luyện đan cho người ta thì thường quen phong cách của Lệ Đào ở trước mặt đám đệ tử nội môn, biết được thân phận đan sư tất nhiên cao hơn, nhưng trên thực tế là phải tự mình nâng lên, nếu tư thế thấp thì người ngoài sẽ cảm thấy không có bản lĩnh.

Nên lúc này hắn đứng lại, phất tay áo, và hừ lạnh một tiếng.

- Bạch Vân Lai, về sau loại chuyện luyện đan này chớ đến tìm ta nữa.
Mạnh Hạo lãnh đạm nói, nhưng lại chẳng thèm liếc thanh niên kia cái nào, xoay người định bỏ về.


Bạch Vân Lai thường xuyên tiếp xúc với đan sư, lại quen biết Mạnh Hạo một năm nay, sao có thể không nhìn ra nguyên nhân, lòng thầm khen thì khuôn mặt lại tỏ ra sợ hãi, quăng cho Đinh Dũng, kẻ bị hành động của Mạnh Hạo làm cho ngẩn người, ánh mắt đầy oán trách.

- Vị này chính là đan sư của Đan Đông nhất mạch, đừng thấy tuổi không lớn, nhưng chính là đệ nhất nhân của thí luyện tấn thăng lần trước! Ngươi nghĩ đi, từ mười vạn dược đồng mới chọn ra được hắn, ngươi đó… Ôi, ta nhờ Phương đan sư đã lâu, hắn mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng ngươi lại…
Bạch Vân Lai giậm chân, lắc đầu rồi nhanh chóng chạy tới chỗ Mạnh Hạo.

Đinh Dũng cười khổ, thở dài một hơi. Gã không giống đám Thiên, Lã năm đó, gã ra ngoài rèn luyện không ít lần, há có thể không nhìn ra tư thế này của Mạnh Hạo. Nhớ tới lời Bạch Vân Lai nói trước đó, Phương Mộc này có trình độ luyện đan không nhỏ, lúc này gã ngẫm nghĩ một chút rồi mỉm cười tiến lên.

- Đại danh của Phương đan sư như sấm rền bên tai, lúc nãy thấy Phương đan sư chỉ mới từng ấy tuổi mà đã có thành tựu như thế nên mới kinh ngạc nói lỡ, mong Phương đan sư chớ trách.

Mạnh Hạo nghe thế mới dừng chân lại, quay người lại lãnh đạm nhìn Đinh Dũng.

- Muốn luyện đan gì?

- Phá Chướng Đan!
Nghe Mạnh Hạo hỏi trực tiếp như vậy, Đinh Dũng không nắm rõ được tính tình người này, nên dứt khoát nói thẳng.

Sắc mặt Mạnh Hạo bình tĩnh, không hề biến hóa, với Đinh Dũng thì vẻ mặt đó là kiến thức rộng rãi và bí hiểm, nhưng trên thực tế, Mạnh Hạo lại đang cố lục lại trí nhớ, nhưng nghĩ hồi lâu cũng chẳng mò ra được tin tức gì về Phá Chướng Đan.

- Đan phương của viên đan này thông thường có mười bảy loại, cần đến trăm loại dược thảo, phức tạp, mà có tới ba trăm chín mươi bảy loại biến hóa, lúc luyện chế còn phải điều chỉnh, biến hóa sẽ tăng lên bảy phần. Ngươi muốn luyện là loại nào, chủng nào?
Mạnh Hạo thản nhiên nói. Những lời này là hắn bịa bừa ra, nhưng lại làm cho Bạch Vân Lai khiếp sợ hít sâu một hơi. Lúc nãy y cũng suy nghĩ xem Phá Chướng Đan là gì, nay nghe Mạnh Hạo nói vậy thì ánh mắt lập tức đầy kính nể.

Dù sao với y thì khi nghe những lời này có vẻ như rất hiểu, vả lại cảm giác chính là như vậy.

Ngay cả Bạch Vân Lai đều bị hù dọa, Đinh Dũng tất nhiên cũng ngẩn ra, đôi mắt lập tức tỏa sáng. Gã hít sâu một hơi, cúi đầu ôm quyền với Mạnh Hạo.

- Phương đan sư, chủng loại mà ngài nói, Đinh Mỗ quả thực không rõ, ta chỉ có một phần đan phương, ngài… xem qua trước?
Đinh Dũng không dám khinh thường. Những lời của Mạnh Hạo khiến gã càng cảm thấy cao sâu khó dò, lúc này vội lấy một chiếc ngọc giản ra từ trong túi trữ vật rồi đưa cho Mạnh Hạo.

Trên thực tế nếu không phải ở trong tông môn, Đinh Dũng chưa chắc đã bị hù dọa như vậy. Thật sự là bởi vì nơi đây là Tử Vận Tông, gã và Mạnh Hạo cùng là đồng môn, hơn nữa lại biết được Mạnh Hạo là đan sư, nên mới có thể một câu mà đã đạt được hiệu quả như vậy.

Mạnh Hạo mặt không chút thay đổi nhận lấy ngọc giản, dùng linh thức đảo qua, sắc mặt vẫn y như thường, nhưng lòng lại động.

- Lại có cả loại đan dược này! Phá Chướng Đan, đây là loại đan tuyệt mệnh, cả đời chỉ có thể ăn hai viên, nếu ăn viên thứ ba thì nhất định sẽ chết bất đắc kỳ tử! Đây là các loại thảo dược bài xích nhau, thêm một ít độc thảo nữa khiến cho nó có tác dụng bộc phát, kích thích kinh mạch trong cơ thể, khiến tu vi đột phá bình cảnh!

Mạnh Hạo cầm ngọc giản, trầm ngâm suy nghĩ.

Mà ở một bên, Đinh Dũng đang rất khẩn trương. Gã đã từng ăn Phá Chướng Đan một lần rồi, nhưng mãi vẫn không thể cởi bỏ được bước cuối cùng kia. Nay chỉ còn một cơ hội nữa, nhưng không mời được Chủ Lô, mà đám đan sư vì mấy năm trước gã quá ngông cuồng đắc tội, tìm tới tìm lui chẳng có mấy ai đồng ý luyện cho. Cho dù có đồng ý nhưng gã lại lo lắng, lại chần chừ. Dù sao với đan sư thì chuyện này chỉ là luyện đan, mà với gã thì đây là cơ hội cuối cùng.

Một khi thành công, gã liền bước vào Trúc Cơ hậu kỳ, cho nên gã không thể không cẩn thận.

Lần này tới tìm Mạnh Hạo, thực tế thì gã chưa hoàn toàn hạ quyết tâm, cho nên mới dò xét một hai. Theo ý muốn của mình, gã muốn tìm một vị đan sư ổn thỏa nhất để luyện chế Phá Chướng Đan cực kỳ quan trọng với gã. Dẫu sao Đinh Dũng không phải đệ tử ngoại môn, thân là thiên kiêu của nội môn, gã hiểu rõ rằng cùng một loại đan dược mà người luyện chế khác nhau thì dược hiệu khác nhau, có cao có thấp. Mà loại Phá Chướng Đan này thì với dược hiệu là hà khắc nhất.

Như viên đan lúc trước hắn dùng, dược hiệu bình thường, nếu không thì cũng không phải than vãn như hôm nay.

Một lúc lâu sau, Mạnh Hạo mới buông ngọc giản có đan phương xuống, lại trầm ngâm một chút rồi đi tới trước mặt Đinh Dũng.

- Giơ tay lên!

Đinh Dũng sửng sốt, con ngươi co rụt lại, nhưng cũng không dám từ chối mà phải giơ tay lên. Mạnh Hạo nắm lấy cổ tay đối phương, rồi lập tức rót linh lực vào trong cơ thể gã.

- Đừng phản kháng.
Mạnh Hạo thản nhiên nói, rót ra linh lực Ngưng Khí. Đinh Dũng chần chừ một chút, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, để mặc cho linh lực Ngưng Khí của Mạnh Hạo dạo một vòng trong người.

- Ngươi ăn Phá Chướng Đan một lần.
Mạnh Hạo nhanh chóng thu hồi linh lực. Hắn đoán được Đinh Dũng cần đan dược có dược hiệu công phá bình cảnh, lại thấy trong cơ thể Đinh Dũng có chút dược lực hỗn tạp.

Dược lực này rõ ràng là không tiêu tan, vả lại ăn khớp với khí tức của một vài thảo dược trong đan phương của Phá Chướng Đan kia.

Nghe Mạnh Hạo nói lời này, Đinh Dũng hít sâu một hơi, nhìn Mạnh Hạo với ánh mắt tỏa sáng, cũng là giật mình, bởi chuyện gã từng ăn một viên Phá Chướng Đan này gã chưa từng nói với ai bao giờ.

- Chuẩn bị sáu phần dược thảo luyện chế Phá Chướng Đan, lại thêm ba vạn linh thạch, ta sẽ luyện giúp ngươi viên đan này.
Mạnh Hạo bình tĩnh nói.

- Đinh mỗ cũng đã tìm mấy vị đan sư có thể luyện chế viên đan này… mà cần tối đa là ba phần dược thảo, một vạn năm linh thạch.
Đinh Dũng chậm rãi nói.

- Đan dược mà Phương mỗ luyện có thể đảm bảo ngươi đột phá.
Mạnh Hạo thản nhiên nói, nhưng trong đó đã ẩn chứa ý bá đạo.

- Lời ấy có thật không!
Đinh Dũng khiếp sợ, đôi mắt toát lên tinh quang. Lúc trước gã đã cảm thấy vị Phương Mộc đan sư này không giống với các vị đan sư khác, lúc này nghe được những lời này thì vội hỏi.

- Không tin thì thôi.
Mạnh Hạo xoay người định bỏ đi.

Đinh Dũng đấu tranh trong lòng, lại nhìn hành động của Phương Mộc này không giống người thường, lại nhìn ra mình đã từng dùng Phá Chướng Đan, nên gã quyết định đánh cược một lần. Thế là gã không do dự nữa, lấy ra một túi trữ vật, dựa theo yêu cầu của Mạnh Hạo mà để vào đủ dược thảo và linh thạch rồi trực tiếp đưa cho Mạnh Hạo.

- Nửa tháng sau, lúc xế chiều ở nơi đây, ngươi hãy tới lấy đan.
Nói xong, Mạnh Hạo phất tay áo, mang theo Bạch Vân Lai bước đi. Một thân thanh sam tùy gió mà động trông đầy vẻ nho nhã, dường như có đan dương quanh quẩn, không giống phàm trần mà như xuất trần.

- Phương Mộc, chuyện này…
Dọc đường đi về, Bạch Vân Lai muốn nói lại thôi. Mãi tới tận bên ngoài động phủ Mạnh Hạo, y rốt cuộc không nhịn được mà nói ra.

- Ta cần linh thạch, mà dược thảo sáu phần là vì ta tính luyện cho Bạch huynh một viên Phá Chướng Đan. Ta thấy Bạch huynh kẹt ở Ngưng Khí tầng tám này đã nhiều năm rồi.
Mạnh Hạo cười, vỗ bả vai Bạch Vân Lai rồi xoay người đi vào trong động phủ.

Cửa động phủ đóng lại rồi, Bạch Vân Lai vẫn đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu. Sau đó y ôm quyền cúi đầu một cái thật sâu rồi mới rời đi, y không nói lời cảm ơn nào, mà là ghi tạc trong tâm khảm.

Lại bảy ngày nữa trôi qua, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi trong động phủ, nhìn ba viên Phá Chướng Đan trước mặt. Hắn cầm lấy một viên, ngưng thần nhìn.

- Đan dược và độc chỉ tồn tại nhờ một suy nghĩ. Phá Chướng Đan này, nếu lòng ta có sát niệm, chỉ cần để độc bên trong hơi cao một chút là có thể giết chết người dùng nó. Mặc dù người này có cẩn thận, dùng người khác thử đan thì ta vẫn có cách làm cho đan dược thay đổi thời gian phát tác, giết người vô hình…

Mạnh Hạo im lặng, hắn nhớ tới những đan dược mà mấy năm nay hắn ăn, lúc chưa biết đan đạo thì không có loại cảm giác dựng tóc gáy này, nhưng hôm nay hiểu biết về đan đạo, hắn dần kinh hãi.

- Ngày sau nếu không cần thiết thì chỉ dùng loại đan mà mình luyện chế. Cho dù đoạt được của kẻ khác cũng phải phân biệt rồi mới có thể dùng.
Mạnh Hạo ngẩng đầu, thì thào.

- Đan đạo, độc đạo, chỉ tại một suy nghĩ. Đan có thể dưỡng người, độc lại giết người. Một đại sư đan đạo chân chính trên thực tế cũng là tông sư độc đạo.
Mạnh Hạo nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh thảo mộc, có rất nhiều loại có độc, điều phối dung hợp là luyện ra được độc dược trí mạng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.