Ngã Dục Phong Thiên

Chương 335: Một bước lên trời (2)



Càng ngày càng nhiều đệ tử nội môn đến chỗ Bạch Vân Lai, đăng môn bái phỏng. Tình trạng này chẳng những khiến Bạch Vân Lại bận đến không thở nổi, Mạnh Hạo lại càng bất ngờ, gần như toàn bộ thời gian mỗi ngày, đều dành cho việc luyện đan bận rộn đến tối mắt. Dần dần, hắn có chút không chịu nổi, làm cho hắn cảm thụ được khoái hoạt trong đau đớn. Theo số lượng đan dược tăng dần, tạo nghệ của Mạnh Hạo trên đan đạo cũng đột nhiên tăng mạnh, hơn nữa còn thu được rất nhiều phương thuốc dân gian, cắt xén không ít dược thảo.

Cuối cùng mắt thấy sự việc càng diễn càng náo, nhất là sau khi kiên trì hai tháng, toàn bộ đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch có liên quan đến việc Phương Mộc luyện đan, đều đã tuyên truyền xôn xao. Nhưng phàm là người ôm tâm lý thử một lấy, chỉ cần lấy được đan dược của Mạnh Hạo, toàn bộ đều khiếp sợ, rồi lại đến.

Thậm chí còn có không ít người, càng thêm trực tiếp, đoạt lấy đan dược trong tay người nhờ Mạnh Hạo luyện đan, hoặc là nuốt vào, hoặc là tìm người hỏi ý kiến. Tóm lại, cuối cùng khi chiếm được đáp án, liền không hề có chút chần chờ, đi thẳng tới Đan Đông nhất mạch tìm Bạch Vân Lai.


Cho đến khi Mạnh Hạo đã bận tới mức không thể ngẩng mặt lên, nợ không ít đan dược thì hắn rốt cục mỏi mệt, cùng thương lượng với Bạch Vân Lai một phen, bắt đầu tăng giá!

Căn cứ đan dược khác nhau, thì giá cả cũng sẽ bất đồng, hơn nữa chất lượng của hắn rõ ràng hơn hẳn những đan sư khác. Cuối cùng Bạch Vân Lai nghĩ được một biện pháp mà Mạnh Hạo cũng đã chấp nhận, nhưng hai người hắn còn không có dự liệu được, nếu không tăng giá thì thôi một khi tăng giá, mức độ điên cuồng của những người kia càng khiến cho bọn họ trợn mắt há hốc mồm.

Càng ngày càng có nhiều đệ tử nội môn tham dự vào chuyện này, thậm chí trong số đan sư cũng có người phải lên tiếng than vãn, thế nhưng những thanh âm bất mãn ấy nhanh chóng biến mất, sau khi nghiên cứu đan dược của Mạnh Hạo...

Trên thực tế, sở dĩ sẽ xuất hiện tình trạng náo nhiệt như thế, đúng là bởi vì đan dược của Mạnh Hạo có thể tăng thêm năm phần dược lực so với đan dược bình thường. Điều này đối với đệ tử nội môn, chỗ tốt như thế nào không cần nói cũng biết.

Mà điều trọng yếu nhất là, có thể phát huy được năm thành dược lực có trong thảo dược, ở Đan Đông nhất mạch, chỉ có tạo nghệ đan đạo đạt đến cấp độ Chủ Lô mới có thể làm được.

Mà đan sư cấp bậc Chủ Lô, căn bản sẽ không luyện đan cho đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, có thể làm cho bọn họ luyện đan, chỉ có đệ tử hạch tâm, nhưng Mạnh Hạo xuất hiện, khiến cho đệ tử nội môn như thấy được hy vọng. Đan dược cấp bậc Chủ Lô nhưng lại do đan sư luyện chế, chuyện này tốt thế nào không cần nghĩ cũng rõ. Quan trọng là, bọn họ có thể nhờ được Mạnh Hạo, còn cấp bậc Chủ Lô, bọn họ mời không được.

Cho nên, cho dù là bỏ thêm tiền mà mua được đan dược cấp bậc Chủ Lô, loại đan dược có tiền cũng không mua được, đối với đệ tử nội môn mà nói hoàn toàn có thể thừa nhận.

Phương Mộc nổi giận!

Hắn chẳng những giận đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, mà còn giận dược đồng của Đan Đông nhất mạch, do bọn họ đã truyền ra việc chấn động trong ngày Mạnh Hạo thi thăng chức đan sư. Dần dần, cái tên Phương Mộc, ngay cả mấy lão già của Tử Vận Tông cũng nghe được, khiến bọn họ đều chú ý tới việc này.

Mà vào lúc này, có không ít đan sư ở Đan Đông nhất mạch không cam lòng, tiêu phí một cái giá rất lớn để mua được một số đan dược trong tay người nhờ Mạnh Hạo luyện đan, bắt đầu nghiên cứu, để rồi sau đó, chấn động đã tăng lên theo số lượng đan sư tham dự nghiên cứu. Đến cuối cùng, cho dù Mạnh Hạo tăng giá cao tới đâu, nhưng danh sách người mua và các đan loại đan dược chỗ Bạch Vân Lai càng ngày càng nhiều.

Hắn ở trong khoảng mấy tháng này cũng đạt được ước chừng mấy trăm phương thuốc dân gian, linh thạch càng có thể nói là chảy vào cuồn cuộn, thêm vào đó là vô số đan dược bị hắn cắn xén, khiến cho Mạnh Hạo cảm thấy cực kỳ hưng phấn gần như đã không có thời gian dành cho chính mình. Mỗi ngày luyện đan, lúc nào cũng luyện đan, linh lực trong cơ thể khô kiệt thì nuốt đan khôi phục. Ngắn ngủn mấy tháng, trong quá trình luyện đan toà đạo đài thứ sáu của Mạnh Hạo cứ thế mà đã mở ra một nửa.

Có thể tưởng tượng ra được, mấy tháng này, hắn làm việc cật lực như thế nào…

Cho đến khi Mạnh Hạo cảm thấy thật sự là không thể hoàn thành được số lượng đan dược đặt hàng lập tức quyết đoán, nói với Bạch Vân Lai tuyên cáo cho bên ngoài biết mỗi ngày chỉ luyện ba lô đan, tuyệt đối không hơn.

Chuyện này không có cách nào khác để giải quết buộc Mạnh Hạo phải nghĩ đến phương pháp này. Quy tắc vừa thiết lập, dựng sào thấy bóng, lập tức có không ít sự bất mãn, thậm chí không tiếc lời chửi rủa hắn. Tuy nói như thế, nhưng cho dù mỗi ngày ba lô đan, hắn cũng không có một ngày rảnh rỗi, mà nguy hại hơn cả là để có thể kiếm được một suất luyện đan, đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch lập tức thi triển rất nhiều thủ đoạn.

Danh tiếng Phương Mộc, triệt để quật khởi ở trong Tử Vận Tông, đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch, dĩ nhiên không người không biết Phương Mộc, đan sư của Đan Đông nhất mạch cũng đồng dạng như vậy, đối với cái tên Phương Mộc vừa mới tấn chức đan sư hơn nửa năm, mấy ngày này như sấm bên tai.

Đệ tử nội môn cùng đan sư còn như thế, thì càng không cần phải nói tới ngoại môn của Tử Khí nhất mạch cùng dược đồng của Đan Đông nhất mạch, bốn chữ Phương Mộc đan sư, như một cỗ cuồng phong quét ngang, ở trong hàng ngũ đệ tử Tử Vận Tông, danh khí càng ngày càng cao.

Vì vậy đối với con người Phương Mộc, có đủ loại suy đoán, trong đó nhiều nhất là tính cách hắn cổ quái, rất ít nói, không muốn cùng ngoại nhân tiếp xúc, cơ hồ đã trở thành nhận định của đại đa số mọi người. Bởi vì cho dù đã nổi tiếng đến trình độ này, nhưng ngay cả bộ dáng của Phương Mộc như thế nào cũng có rất ít người biết được.

Hết thảy mọi chuyện nhờ luyện đan, đều là Bạch Vân Lai phụ trách, mà Phương Mộc ở đây, tuy ngoại nhân đều biết được kỳ danh, nhưng lại không thể nhìn thấy, hơn nữa Đan Đông nhất mạch có tính đặc thù, nên đệ tử Tử Khí nhất mạch không thể xâm nhập, kể từ đó, Phương Mộc ở trong mắt đệ tử nội môn Tử Khí nhất mạch càng lúc càng thần bí.

Nhất là quy tắc, mỗi ngày ba lô đan, đồng dạng có thể so với cấp bậc Chủ Lô đan sư, tất cả mọi điều, trong lúc vô hình đều khiến cho cái tên Phương Mộc, ở trong Tử Vận Tông, càng ngày càng thêm thần bí.

Thậm chí lúc trước hắn luyện chế đan dược, bởi vì quy củ mỗi ngày ba lô, rõ ràng sẽ gây ra bên trong đệ tử nội môn một hồi giao dịch, giá cả càng lúc càng bị kéo lên.

Giờ này khắc này, ở chỗ sâu trong Đan Đông nhất mạch, có một ngọn núi Tử Sắc, núi này không cao, ở trong dãy núi, phảng phất như bị ẩn dấu đi, thế nhưng hết lần này tới lần khác ở ngọn núi không cao này, lại tồn tại một cỗ khí thế khó có thể hình dung, rõ ràng thấp bé, nhưng lại là trung tâm của dãy núi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.