Ngã Dục Phong Thiên

Chương 336: Lưu mỗ chính là quy củ



Giờ phút này bên trên ngọn núi, có một lão giả, đang ngồi ở bên cạnh một cái bàn gỗ, nhìn qua một viên đan dược đặt ở trước mặt, mắt lộ ra kỳ quang. Ở bên người lão giả này, có ba người.

Ba người này niên kỷ cũng cũng không nhỏ, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh. Thế nhưng ở trước mặt lão giả này mà lại không dám thở gấp. Thần sắc cực kỳ cung kính.

Lão giả này, chính là sư phụ của Sở Ngọc Yên, Đan Quỷ đại sư danh chấn thiên hạ.

Lão nhìn qua viên đan dược ở trước mặt đã lâu, cho đến khi trời bắt đầu hoàng hôn, lão mới chậm rãi giơ tay lên, cầm viên đan dược này lên.


- Thú vị.

Sau nửa ngày về sau, Đan Quỷ đại sư nở nụ cười. Tay phải nắm lại, viên thuốc này hóa thành tro bụi, tiêu tán vào không khí.

- Đan lão, ở chỗ Tử Khí nhất mạch đã có chút bất mãn….

Người ngồi chính giữa ở trong ba người sau lưng Đan Quỷ đại sư chần chờ một chút, nhẹ giọng mở miệng.

- Bất mãn cái gì, bảo bọn hắn chịu đựng đi, nếu như nhịn không được, động tới đệ tử Đan Đông nhất mạch của ta. Lão phu cắt phần đan dược của Tử Khí nhất mạch bọn hắn trong mười năm.

Đan Quỷ nhàn nhạt mở miệng, tay áo hất lên, thân ảnh biến mất.

Ba người kia nhìn nhau một cái, cười khổ hướng về phía Đan Quỷ biến mất cúi đầu thật sâu, lúc này mới quay người rời đi.

Giờ phút này trời đã hoàng hôn. Ở vùng biên giới của ngọn núi Tử Sắc, có một ngọn núi chính cao vút trong mây, chỗ đó tồn tại một gian lầu các dựng ở giữa sườn núi, tòa lầu các có hơn phân nửa thò ra khỏi ngọn núi, giống như lơ lửng trong mây, ban ngày đứng ở bên trong, có thể bao quát đại địa, ban đêm, nhìn vào trong tinh không, giống như có thể bước đi trong không trung.

Hoàng hôn hôm nay, ánh mặt trời rực rỡ rọi khắp mặt đất, rơi lên trên thân người, khiến cho người ta có cảm giác lười biếng, ánh chiều tà vàng óng ánh, trong tầng mây cuối chân trời, có một thân hình xinh đẹp.

Ở trong lầu các, gió núi theo trời chiều mà đến, giống như không thể thổi bay Vân Hà, nhưng lại khiến mái tóc đen bay múa. Mái tóc đen nhánh kia chính là của Sở Ngọc Yên.

Sở Ngọc Yên bình tĩnh đứng ở trong lầu các, tóc dài phất phới. Nàng dần dần nhíu mày, ngọc thủ nâng lên, ở bên trong lòng bàn tay của nàng, xuất hiện một viên đan dược.

- Hắn luyện như thế nào… Hẳn là hắn có thiên tư cực cao về đan đạo, giống như thân thể hắn chính là dược thảo. Trong thiên địa này, chẳng lẽ thật sự có loại thiên phú cao đến như thế sao, đủ để hắn kiệt ngạo cả thế hệ…

Sở Ngọc Yên trầm mặc.

Viên đan dược vàng như nến, thoạt nhìn cũng không có gì quý giá, nhưng lại khiến nàng hao tốn một ít linh thạch, từ trong tay đệ tử nội môn Tử Khí nhất mạch mua được, cái này đan dược, tự nhiên là do luyện chế Mạnh Hạo.

Sau khi lấy được đan dược này, Sở Ngọc Yên vốn có chút khinh thường, nhưng sau đó mang nó đi nghiên cứu thoáng qua một chút. Thế nhưng theo quan sát của mình, sắc mặt của nàng không ngừng mà biến hóa, đến cuối cùng dường như phải trợn mắt há hốc mồm, trong mắt lộ ra thần sắc không thể tưởng tượng nổi.

Viên đan dược này, nàng phải liên tiếp nghiên cứu bảy ngày, cơ hồ đem viên đan dược này mài nhỏ, mà ngay cả bột thuốc đều không buông tha, sau khi phân tích một chút, cho dù nội tâm nàng rất rất bực bội với Mạnh Hạo, nhưng lại không thể không thừa nhận, viên đan dược này... Cho dù là nàng, cũng cần hết sức chăm chú mới có thể luyện ra.

Sau đó Sở Ngọc Yên dùng phương pháp độc môn của sư tôn nàng Đan Quỷ đại sư, luyện hóa đan dược này lại một lần nữa, đem bột phấn ngưng tụ thành đan. Sau hai lần tôi luyện, khiến cho dược hiệu của viên đan dược này, phát huy được sáu thành dược lực của thảo dược, cái này đã là cực hạn của nàng.

- Nếu như người này cũng học xong phương pháp của sư tôn, không biết có thể luyện ra được đan dược đạt mức độ nào...

Sở Ngọc Yên nhẹ giọng thì thào, nhìn về Vân Hà phía xa, hồi lâu lại cúi đầu nhìn qua đan dược trong tay.

- Sư tôn từng nói, ta có thể từ trên người hắn, tìm được cảm ngộ để luyện hóa Tam Phàm Đan nhưng người này cực kỳ ngạo mạn, lần trước ta đi tìm hán, lại đóng cửa không ra!

Sở Ngọc Yên nghĩ tới đây, càng thêm bực bội, nàng phát hiện mình đối với tên Phương Mộc này, chỉ cần nhắc tới tên thôi thì đã lập tức bực bội, thật sự đáng giận.

- Mức độ chán ghét của tên Phương Mộc này có lẽ đã có thể so sánh với tên Mạnh Hạo chết tiệt!

Sở Ngọc Yên cắn răng nói nhỏ, hiển nhiên trong nội tâm của nàng, người đáng giận nhất chính là Mạnh Hạo, mà người thứ hai là Phương Mộc.

Chỉ là ngay cả chính cô ta cũng không biết, vì sao đối với tên Phương Mộc lại cảm thấy bực bội như thế, nếu như cô ta biết được Mạnh Hạo cùng Phương Mộc là một người, có lẽ sẽ hiểu rõ nguyên nhân.

Đúng lúc Sở Ngọc Yên nói thầm, Mạnh Hạo cũng đang luyện một lò đan dược, oanh một tiếng nổ tung mạnh quanh quẩn động phủ, lại để cho Mạnh Hạo thở dài, mấy tháng này hắn mỗi ngày đều luyện đan, lúc này mới đem số đan dược trước kia thiếu nợ trả hết cho đệ tử nội môn Tử Khí nhất mạch, cuối cùng khi luyện xong, thì cái lò luyện đan, đã hoàn buông xuôi, giờ phút này đã hoàn toàn báo hỏng.

Mạnh Hạo vuốt vuốt mi tâm, đẩy của động phủ đi ra, nhìn trời chiều phía xa, thở sâu, gió núi mang theo cảm giác tươi mát, rơi vào trong miệng, lại để cho Mạnh Hạo có cảm giác đau nhức đầu, động tác bị trì hoãn một lát.

-Cuối cùng cũng luyện xong đan dược để trả nợ, kế tiếp ngoại trừ mỗi ngày ba lô, những lúc khác có lẽ ta nên luyện những đan dược cần thiết để tu hành, Linh Thai Đan đã mất hiệu lực, muốn tu luyện thì phải dùng Trúc Cơ Thiên!

Hai mắt Mạnh Hạo lóe lên, Trúc Cơ Thiên chính là một loại đan dược dung cho Trúc Cơ hậu kỳ, thế nhưng dược lực cực kỳ bá đạo, là loại dược trân quý nhất dành cho đệ tử có tu vi Trúc Cơ kỳ của Tử Vận Tông phục dùng.

Mấy ngày này Mạnh Hạo đã luyện đan mấy ngàn lô đan dược, đan phương đạt được mấy trăm, trong đó có đan phương của Trúc Cơ Thiên, chính là như vậy, hắn mới có thể nghiên cứu triệt để. Đồng thời có chút cải tiến, chuẩn bị sau khi nghỉ ngơi đầy đủ, đạt tới trạng thái tốt nhất sẽ luyện chế ít nhất một lò có thể đạt được tám chín thành của dược thảo.

Viên thuốc này, với tư cách dùng để khai mở tòa đạo đài thứ sáu, thậm chí trùng kích tòa Đạo Đài thứ bảy.

- Đáng tiếc là không có cuốn Tử Khí Đông Lai. Quyển sách này chỉ có thể đạt đến cấp độ Chủ Lô mới có thể mượn đọc, bởi vậy ngoài thuật truyền kỳ, những phương pháp không khác cách nào đạt được, xem ra ai cũng bị nghiêm khắc ghi chép.

Mạnh Hạo trầm tư lúc, dứt khoát đi xuống núi, hắn đã có một đoạn thời gian không đi ra ngoài rồi.

- Cho dù là đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch cũng không có tư cách đi xem quyển Tử Khí Đông Lai, chỉ có thể tu hành theo công pháp được suy diễn từ Tử Khí Đông Lai, chỉ có đệ tử hạch tâm của Tử Khí nhất mạch, hoặc là Chủ Lô đan sư, mới có tư cách, tận mắt nhìn thấy cuốn công pháp này.

Mạnh Hạo như có điều suy nghĩ, Tử Khí Đông Lai, là do tình thế bắt buộc, chỉ có học xong cuốn công pháp này. Chuẩn bị đầy đủ để ngưng tụ tử đan, mới xem như xây dựng tốt cho trụ cột hoàn mỹ Kim Đan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.