Ngã Dục Phong Thiên

Chương 410: Mạnh Hạo khác Phương Mộc!



Chỉ là một hình chiếu như vậy, đã hóa thành một lá cờ rách, che trời, phủ đất, cản trở ánh mắt của mấy vạn tu sĩ nơi đây, khiến cho toàn bộ trời đất, tối sầm lại.

Giống như giờ khắc này, trời cùng đất bị tách ra làm hai nửa, trời vẫn là trời, nhưng đất lại là cờ, cờ thành thiên hạ, đã trở thành cả một vùng đất, mà tại vùng đất phía dưới, cờ đã trở thành trời!

Tối đi chính là thế giới, giảm đi chính là tâm thần, ảm đảm, thì là cả Càn Khôn.


Một cỗ áp lực khó có thể hình dung, một cỗ cảm giác nguy hiểm trước nay chưa từng có, tại một cái chớp mắt này, hiển hiện ở trong nội tâm từng tu sĩ nơi đây, không cách nào tiêu tán, như một tảng đá lớn đè nặng trên người.

Khiến cho bát phương xung quanh, tại một cái chớp mắt này, lâm vào tĩnh mịch.

Trên thân mỗi người, đều tản mát ra một luồng khí tức màu xám, khí tức này lượn lờ xung quanh, giống như tạo thành sương mù, chỉ có thể nhìn đến ở bên ngoài sương mù màu xám, lá cờ rách phiêu diêu giữa không trung, như vặn vẹo cùng trời đất, giống như mấy trăm dặm xung quanh đây, tại trong tích tắc, thay trời đổi đất...

Dường như cái lá cờ rách này, một mặt, nó hóa thành trời, mặt khác, thì đã trở thành mặt đất.

Không biết trải qua bao lâu, có lẽ là một nháy mắt, màu sắc bầu trời cũng khôi phục, vật che phủ mặt đất biến mất, sương mù màu xám cũng đã tản ra, cái lá cờ rách gây ra khiếp sợ lúc trước... giờ phút này cũng biến mất vô tung vô ảnh.

Chỉ có Mạnh Hạo vẫn ở giữa không trung, ở trên toàn bộ bầu trời, trừ hắn ra, không có người thứ hai còn sống. Tu sĩ Mặc Thổ cũng vậy, mà tu sĩ Nam Vực cũng thế, đều ở trước lá cờ rách vừa rồi, thân thể run rẩy trong không tự chủ được, rơi xuống mặt đất.

Ngoại trừ Mạnh Hạo, còn có chính là một cái thi thể không đầu, giống như bị ngừng lại giữa không trung, cho đến giờ phút này mới rơi xuống mặt đất, thi thể kia, chính là lão giả mặt xanh!

Hết thảy, tại một cái chớp mắt này, chấm dứt.

Thanh âm hút khí vang lên, ý niệm hoảng sợ dâng lên từ đáy lòng, tại trong tích tắc từng ánh mắt đều tập trung lại trên người Mạnh Hạo, tiếng bàn tán lập tức bộc phát ra.

- Mặc Thổ Thanh Diện... Bỏ mình...

- Dùng tu vi Trúc Cơ, diệt tu sĩ Kết Đan, việc này... việc này...

- Tên Phương Mộc này sao lại có chiến lực như vậy, miệng giếng bởi vì hắn mà khô kiệt, hắn rốt cục đã lấy được cái tạo hóa gì ở bên trong miệng giếng kia vậy!!

- Hắn lại còn là một đan sư, là Chủ Lô đan sư của Đan Đông nhất mạch, thế nhưng thực lực lại vượt qua Đạo Tử tất cả tông. Người này... tương lai chắc chắn sẽ là đệ nhất nhân thế hệ này của Nam Vực!

- Cái khiến ta chú ý nhất chính là, người này vừa rồi là thi triển cái thuật pháp gì? Thuật ấy thế nhưng lại trảm được cả Kết Đan!

Tiếng nghị luận xôn xao lập tức lan truyền ra, gương mặt dưới mặt nạ của hai Đạo tử Mặc Thổ La Xung và Từ Phỉ tái nhợt, bọn hắn kinh ngạc nhìn Mạnh Hạo giữa không trung, tại trước một trận chiến này, bọn hắn đều cho là mình là thiên chi kiêu tử, Nam Vực hiện giờ trong cùng thế hệ cùng cảnh giới ít có người có thể vượt qua bọn hắn, tối đa cũng chỉ là đứng cùng một độ cao với bọn hắn mà thôi.

Nhưng đánh xong một trận này,bọn hắn trong giây lát phát hiện, mình cũng vậy, mà thiên kiêu Đạo tử Nam Vực cũng thế, giờ khắc này toàn bộ tu sĩ ở đây, toàn bộ đều đã trở thành lá xanh làm nền phụ trợ tên Phương Mộc trước mắt này.

So sánh với Phương Mộc này, nhóm người mình, dù là tư chất cao, dù là riêng bản thân mình ở trong tông môn cũng là vạn chúng chú mục, nhưng nếu so sánh với người này... chỉ có thể coi là thế hệ tầm thường!

Như Phương Mộc này, là mặt trời không nắng gắt, bởi vì quá sáng ngời, quá chói mắt, khiến cho những ngôi sao bên cạnh hắn, không cam lòng cũng vậy, không phục cũng thế, vô luận loại tâm tư, cũng đều chỉ có thể lựa chọn ảm đạm...

Bên trong nhóm người cùng thế hệ, xuất hiện một tên yêu nghiệt Trúc Cơ có thể diệt Kết Đan như vậy, đối với toàn bộ người cùng thế hệ mà nói, vô luận là thân thể vẫn là tâm thần đây cũng là song trọng áp lực.

Vương Lệ Hải sắc mặt tái nhợt, trầm mặc không nói, Hàn Sơn Đạo cười khổ lắc đầu, thầm than trong lòng, Đạo tử Kim Hàn Tông, Tống Vân Thư của Tống gia, còn có những tu sĩ của các tông môn khác tự nhận là đã đứng tại Trúc Cơ đỉnh phong, giờ phút này cũng là nguyên một đám nhìn về phía Mạnh Hạo, trong mắt lộ ra kính sợ thật sâu.

Bọn họ kính sợ chính là tu vi Mạnh Hạo, kính sợ chính là người có tu vi như vậy, mà bản thân còn là Chủ Lô Đan Đông, tất cả những chuyện này, đều làm cho bọn họ hiểu rõ, tương lai Nam Vực, cái tên Phương Mộc, sẽ trở thành không người không biết, không người không hiểu, sẽ trở thành một bộ phận của Nam Vực!

Một trận chiến, thành danh!

Ánh mắt mọi người, đều ngóng nhìn cái người giờ phút này đang nhắm hai mắt giữa không trung - Mạnh Hạo, theo tiếng nghị luận xôn xao dần dần tiêu tán, bốn phía nơi đây lại lần nữa lâm vào tĩnh mịch.

An tĩnh như vậy, trầm lặng như thế, tại nhiều lúc là đại biểu cho đáng sợ...

Trong ánh mắt của những người nơi đây, có phức tạp, có rung động, có kính sợ, có hâm mộ, cũng có ghen ghét...

Từng loại ánh mắt bất đồng này, tựa hồ có thể hóa thành từng thanh lợi kiếm vô hình, vờn quanh bốn phía Mạnh Hạo, dường như chỉ cần Mạnh Hạo ở chỗ này lộ ra một chút suy yếu nào đó, những lợi kiếm này sẽ không chút do dự, một lần đồng loạt diệt sát.

Mạnh Hạo mạnh mẽ hôm nay, đã mang đến rung động cho mọi người, đã đến trình độ bị đố kị, đây cũng là lý do vì sao lúc trước, hắn luôn muốn cải biến bộ dáng, không muốn lộ ra chân thân.

Nếu không phải một trận chiến này đối với việc Mạnh Hạo đột phá là rất quan trọng, hắn sẽ không tại lúc chính mình cánh chim còn chưa cứng cáp mà hiển lộ bản thân.

Lão giả mặt xanh tử vong, sẽ không có người bên ngoài truy cứu, Đạo tử Mặc Thổ cũng vậy, hai lão tu sĩ mặt xanh khác cũng thế, bọn hắn vốn sẽ không tại thời khắc này, tại thời điểm khí thế Mạnh Hạo mạnh nhất, chúng tu Nam Vực tâm thần chấn động, mà đi truy cứu việc này.

Có thể... trạng thái hiện tại có chút quỷ dị, cảm giác quỷ dị này đến từ ánh mắt chúng tu sĩ, khiến cho hai mắt của hai lão già tu sĩ mặt xanh khác của Mặc Thổ, có chút lóe lên.

Bọn hắn đều đang ngóng nhìn Mạnh Hạo, Đạo tử Vương Gia - Vương Lệ Hải, trong lúc ngóng nhìn, tay phải của y nhìn như tùy ý để ở một bên, duy chỉ có chính y biết được, Vương Gia Chu Tước Tam chỉ, đã sẵn sang ở trong tay y.

Nhất Kiếm Tông - Hàn Sơn Đạo nheo hai mắt lại, cái gương mặt vốn hào sảng kia, hôm nay cũng có thêm một tầng âm trầm.

Đạo tử Kim Hàn Tông, còn có những thiên kiêu của các tông môn khác, phàm là những người trong mấy ngày này bị thua ở trong tay Mạnh Hạo, giờ phút này đều nguyên một đám ánh mắt lập loè, toàn bộ đều đang nhìn về phía Mạnh Hạo.

Bọn họ còn không dám ra tay... Nếu như Mạnh Hạo chỉ là Mạnh Hạo, bọn họ sẽ không băn khoăn quá nhiều, Mặc Thổ cũng sẽ không có quá nhiều cố kỵ, trực tiếp ra tay là được. Nhưng cố tình Mạnh Hạo... hắn là Phương Mộc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.