Ngã Dục Phong Thiên

Chương 443: Ấn ký màu xanh!



Trong Tử Vận Tông, cái thi thể tiên nhân bên ngoài Vãng Sinh động kia chuyển đến đủ loại tin đồn, dần dần cũng dẫn đến một sự coi trọng nhất định. Bên đầu tiên xuất động là Tử Khí nhất mạch cùng với trưởng bối tông môn, và hàng loạt gia tộc khác, thời gian trước sau cách nhau cũng không lâu, liền thẳng tiến đến phía cái thi thể tiên nhân kia.

Cùng lúc đó, càng ngày càng nhiều các tu sĩ Nam Vực đi đến khu vực phụ cận Vãng Sinh động, kia với ý đồ liều lĩnh, đạt được một cái tạo hóa.


Loại đại sự chấn động toàn bộ Nam Vực này, dĩ nhiên cũng làm cho Tây Mạc chú ý. Trên thực tế từ nhiều năm trước, khi thi thể tiên nhân này vừa mới hạ xuống, thì Tây Mạc còn có tu sĩ tiến đến để quan sát, giờ phút này khi lời đồn về thi thể tiên nhân lại bị nhấc lên, thì những tu sĩ Tây Mạc này lại xuất hiện một lượng lớn.

Thậm chí Đông Thổ cũng có tu sĩ tiến đến, việc này càng làm cho Nam Vực coi trọng thật lớn.

Nhưng dần dần, hầu hết tu sĩ đến ngoài Vãng Sinh động, bên cạnh thi thể tiên nhân đều phát hiện, có một điểm kỳ lạ. Đó là khi tu sĩ Nguyên Anh tiếp cận thi thể tiên nhân, tu vi của họ sẽ bị áp chế nghiêm trọng, nếu như họ mạnh mẽ tiến đến thì cuối cùng tu vi sẽ bị áp chế xuống cảnh giới Kết Đan.

Mà nếu bản thân là cảnh giới Kết Đan thì lại không hề có trở ngại gì.

Quỷ dị hơn nữa là, cái thi thể to lớn như một ngọn núi này, bất kỳ một tu sĩ nào trong nháy mắt đụng chạm vào đều như bị truyền tống, giống như biến mất trong khoảnh khắc, trong đó có không ít người sau một thời gian ngắn sẽ từ bốn phương tám hướng đột nhiên được truyền tống đi ra.

Từng người bị truyền tống, sau khi được trả lại đều miêu tả không giống nhau.

Có người nói thấy được một vùng sông núi, có người nói thấy được một tòa lầu các điện phủ, có người thì lại nói là được tiến vào tiên cảnh, có người nói là họ thấy được chí bảo nhưng lại không có cách nào đoạt được, có người thì lại thấy được tiên đan, thậm chí còn có những đan phương khắc ở trên tường đá. Càng khoa trương hơn, có người nói là thấy được một mảnh chiến trường, ở chỗ sâu trong đó có một cái quan tài.

Đủ loại lời nói, nhưng không một người nào nói giống nhau.

Điều này cũng khiến cho thi thể tiên nhân lại càng kỳ dị hơn, hấp dẫn càng nhiều người đi đến.

Tử Vận Tông trong vòng có mấy tháng ngắn ngủn đã phái ra đợt người thứ năm, thậm chí từ khi bắt đầu đợt thứ tư, thì đã không chỉ có Tử Khí nhất mạch, mà đan sư của Đan Đông nhất mạch cũng đi theo tiến đến.

Bởi vì lúc trước tu sĩ thấy được tiên đan, đan phương chính là đệ tử của Tử Khí nhất mạch, người này sau khi trở về lập tức bị dẫn vào Đan Đông nhất mạch, sau đó mấy ngày, trong số người của đợt thứ tư thì bắt đầu có đan sư Đan Đông nhất mạch đi theo.

Người dẫn đội này chính là Diệp Phi Mục, còn có An Tại Hải và Diệp Vân Thiên.

Tam đại Tử Lô cùng đi ra ngoài, Tử Khí nhất mạch cũng theo đó mang phái ra cường giả bảo hộ, trở thành đội ngũ thứ tư tiến đến thi thể tiên nhân.

Lại một tháng nữa trôi qua, theo đó càng ngày càng có nhiều việc kỳ lạ xảy ra, các tông môn gia tộc phái người ra càng ngày càng nhiều, thậm chí đã xuất hiện cả lão quái chính là cấp bậc Lão Tổ.

Cũng chính vào lúc này, Tử Vận Tông tập hợp đợt người thứ năm, chuẩn bị đi vào Vãng Sinh động.

Đến thời khắc này, Mạnh Hạo bế quan đã gần được nửa năm, sau khi Sở Ngọc Yên và Lâm Hải Long làm người dẫn đầu đợt thứ năm rời đi đến ngày thứ ba, thì Mạnh Hạo xuất quan.

Mạnh Hạo đi ra khỏi nền đất rộng rãi của hang động, thân thể của hắn gầy yếu đi nhiều, nhưng hai mắt lại thêm phần thâm thúy. Ở trên người hắn nhìn không thấy dấu vết nào của Đan Đông Bất Diệt hỏa, nhưng nếu cố tình nhìn vào mắt hắn, sẽ không thể tự chủ được gặp một loại cảm giác, toàn thân bị một ngọn lửa đốt cháy.

Đan Đông Bất Diệt hỏa đã được Mạnh Hạo làm tan ra ở bên trong tâm thần của mình, chỉ chờ sau khi hắn đột phá Trúc Cơ, ngưng kết Tử Đan là sẽ hóa thành căn bản, làm cho Bất Diệt hỏa này sẽ trường kỳ đốt cháy.

Sau khi xuất quan, Mạnh Hạo liền lập tức cảm nhận được vẻ sóng gió nổi lên trong tông, sau khi điều tra hắn đã biết rõ, nửa năm này mọi chuyện đều có liên quan đến cái thi thể tiên nhân kia.

Đối với cái thi thể tiên nhân này, trình độ hiểu biết của Mạnh Hạo tuyệt đối vượt xa mọi người rất nhiều. Hắn không chỉ một lần cảm giác được cái thi thể này năm đó, từ trên Đường Lâu hạ xuống thế giới này, dường như … chính là vì tìm hắn mà đến.

Điều dự đoán này làm cho Mạnh Hạo theo bản năng, đối với cái thi thể tiên nhân này có chút chần chờ, không muốn tới gần.

Nay nghe nói đủ loại sự tình liên quan đến cái thi thể này, sau khi trầm mặc, Mạnh Hạo đi đến bái kiến sư tôn trước tiên, sau đó lại một lần nữa chọn bế quan. Hắn muốn luyện chế Tam Phàm Đan đánh sâu vào Kết Đan cảnh.

Giờ phút này Trúc Cơ đã hoàn toàn đại viên mãn, Kết Đan là con đường mà trước mắt Mạnh Hạo phải qua, một khi đã Kết Đan, từ nay về sau hắn sẽ không còn là tu sĩ Trúc Cơ, mà trở thành Kết Đan cường giả.

Sau khi tu ra đan khí của bản thân thì lập tức quật khởi, toàn bộ Nam Vực, nếu là tu sĩ Kết Đan chỉ cần cẩn thận một chút, là có thể chống đỡ, có thể đi đến nhiều nơi xa xôi.

Có thể nói, người Kết Đan mới cho thể xem như đã trở thành tu sĩ chân chính.

Cả đời tu sĩ, luyện khí là vì thích ứng với con đường này, xem như tiếp xúc ban đầu, mà Trúc cơ thì lại là cơ sở đặt nền móng, trụ cột càng dày thì bùng nổ lại càng mạnh, về phần Kết Đan... Là lần bùng nổ đầu tiên trên con đường tu hành.

Tu sĩ Kết Đan có thể đem thuật pháp lợi dụng đan khí, thôi diễn phát huy đến trình độ tận cùng, nếu tiến thêm một bước nữa sẽ ảo hóa nhuần nhuyễn mà hóa thành thần thông. Mà thần thông thì chỉ có những tu sĩ Nguyên Anh mới có thể nắm giữ thuật pháp kinh thiên.

- Đánh sâu vào Kết Đan.
Mạnh Hạo khoanh chân ngồi ở trong động phủ của hắn, hai mắt lộ ra những tia sáng chấp nhất, tay phải hắn vung lên, lò luyện đan màu đen biến ảo ra. Lò luyện đan này vừa mới xuất hiện, bên trên nó lập tức lộ ra một khuôn mặt thiếu niên, oán hận nhìn Mạnh Hạo chằm chằm, không tiếng động mở miệng phát ra tiếng rống, trong mắt cũng lộ ra vẻ oán độc.

Giống như đối với việc Mạnh Hạo đem nó từ trong thế giới lò luyện đan ra, đã tạo ra tức giận ngập trời.

Mạnh Hạo nhìn chằm chằm vào gương mặt thiếu niên biến ảo trên lò luyện đan màu đen, hừ lạnh một tiếng. Cái linh của lò luyện đan này không biết tốt xấu, mấy ngày này Mạnh Hạo thường xuyên luyện hóa, cái linh của lò này lại luôn luôn tràn ngập oán khí.

- Nếu ngươi muốn tìm cái chết, ta sẽ cho ngươi biết như thế nào gọi là sống không bằng chết, chỉ cần không bao lâu ngươi sẽ phải đến cầu xin ta.
Tay phải Mạnh Hạo nâng lên một cái liền nắm ngay được lò luyện đan màu đen, hắn không thèm để ý một chút nào đến việc cái lò này giãy dụa, cùng với thiếu niên không tiếng động gào thét, trực tiếp ném nó vào mặt nạ huyết sắc trong túi trữ vật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.