Ngã Dục Phong Thiên

Chương 494: Này chưa thử qua!



Hai mắt Mạnh Hạo càng thêm sáng hơn, hắn chợt phát hiện, vậy mà mình lại có ba loại kỳ vật.

- Hơn nữa, ta còn có miếng mỡ đông!
Mạnh Hạo âm thầm liếc nhìn miếng mỡ đông một cái, miếng mỡ đông là thủ đoạn cuối cùng của hắn khi độ kiếp, hắn đã sớm chú ý tới chuyện nó có thể cắn nuốt lôi điện.

- Mà thôi, mà thôi!
Chim anh vũ liếc mắt nhìn Mạnh Hạo, lộ vẻ ta đây không gì không biết, thở dài.


- Phương pháp vừa rồi quả thật có chút khó khăn, phỏng chừng cả thiên hạ này cũng chỉ có Ngũ gia ta mới có thể làm được. Đối với người khác, đây chỉ là một giấc mộng dài…

- Ngũ gia ta tri thức uyên bác, là tiên điểu thượng cổ, không gì không biết… Ta liền nói cho ngươi biết một phương pháp nữa, phương pháp này không khó, đặc biệt đơn giản, nhưng cũng cần người có cơ duyên và tạo hóa nhất định mới có thể đoạt được.

- Phương pháp này rất đơn giản, ngươi cần một lôi hồn bên người, có lôi hồn, độ kiếp sẽ thoải mái hơn nhiều… Nhưng lôi hồn này cần phải tự mình bồi dưỡng, đầu tiên ngươi phải có một linh hồn của tu sĩ có tu vi cao thâm, sau đó chậm rãi dùng lôi đình thay đổi linh hồn thể của nó. Dần dần, lôi đình càng ngày càng nhiều, kéo dài như vậy, nếu hồn này bất diệt, vậy thì có thể miễn cưỡng dùng làm lôi hồn!
Chim anh vũ nói một hơi dài, sau đó nó nhoáng lên, nháy mắt liền bay ra khỏi động phủ, ra bên ngoài, tiếp tục truyền thụ “tiên thuật” cho đám tu sĩ ngoài kia, làm cho bọn họ chạy vòng xung quanh khu vực.

Mạnh Hạo khoanh chân ngồi trong động phủ, trong đầu hiện lên những lời của chim anh vũ về lôi hồn. Dần dần, vẻ mặt hắn có chút cổ quái, hắn cúi đầu vỗ lên túi trữ vật, mặt nạ màu máu liền xuất hiện trong tay. Hắn đưa linh thức dung nhập vào bên trong, liền thấy được Lão Tổ Lý gia, bởi vì sau khi chim anh vũ xuất hiện, đã bị miếng mỡ đông bỏ quên.

Lúc này, Lão Tổ Lý gia không còn vẻ uể oải, nhưng vẫn còn run run rẩy rẩy. Khi thấy Mạnh Hạo xuất hiện, thân hình lão lại càng run hơn, hiển nhiên lão đã sợ hãi cực điểm đối với miếng mỡ đông.

Mạnh Hạo nhìn Lão Tổ Lý gia một vòng, ánh mắt quét tới quét lui trên hồn thể này, hai mắt càng lúc càng sáng.

Ánh mắt sáng ngời này, làm cho Lão Tổ Lý gia run như cầy sấy.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì!?
Lão Tổ Lý gia cảnh giác mở miệng, lão có dự cảm xấu, giống như chuyện gì rất thê thảm sắp xảy ra trên hồn thể đáng thương của mình. Lúc này lão đã sớm không còn cao ngạo từng có, bị miếng mỡ đông tra tấn, muốn chết cũng không được.

Mạnh Hạo không nói gì, lại liếc nhìn Lão Tổ Lý gia một vòng. Sau đó, linh thức của hắn vừa động, trong mặt nạ máu máu kia liền xuất hiện một tia điện, ầm ầm lao thẳng về phía Lão Tổ Lý gia, đánh thẳng lên hồn thể của Lão Tổ Lý gia.

- Khốn kiếp, ngươi muốn làm gì!
Lão Tổ Lý gia run rẩy toàn thân, hồn thể suýt bị tan mất.

Mạnh Hạo gật đầu, linh thức tản đi, không bao lâu, một đạo thiểm điện lại ầm ầm hạ xuống. Tiếng kêu thảm thiết của Lão Tổ Lý gia không ngừng vang lên.

Quá trình này kéo dài khoảng một canh giờ, khi thấy hồn thể của Lão Tổ Lý gia hơi mờ đi thì hắn mới rời đi.

- Đồ điên, kẻ này là đồ điên, còn cái miếng mỡ đông kia, đó là một ác mộng, một ngày nào đó, lão phu muốn báo thù!
Lão Tổ Lý gia nghiến răng mắng to, nói đi nói lại, lại cảm giác bản thân đúng là thật sự quá đáng thương, vừa nghĩ lão không khỏi thở dài.

Trong động phủ, Mạnh Hạo mở mắt.

- Lão Tổ Lý gia có tu vi không tầm thường, phù hợp trở thành lôi hồn. Vậy tiếp theo, phải dùng mọi phương pháp để lão chậm rãi thích ứng với lôi điện.

- Còn phải cần Vô Mộc tằm, nhưng mà trước tiên ta phải ra ngoài một chuyến, kiếm được loại dược thảo cuối cùng cho Hoàn Mỹ Kim Đan!
Sau khi hạ quyết tâm, Mạnh Hạo phóng linh thức ra ngoài, tìm kiếm Hoàng đại tiên, khắc ấn bộ dáng gốc thảo dược mà mình cần vào trong đầu Hoàng đại tiên.

Hoàng đại tiên đang đắc ý liếc nhìn chim anh vũ lượn vòng bên trên, bắt một đám người chạy nhanh bốn phía, bỗng nhiên thân hình y run lên, trong đầu vang lên thanh âm của Mạnh Hạo.

Sau nửa tháng, gốc thảo dược mà Mạnh Hạo cần kia đã được hơn một trăm tu sĩ nơi này tản ra lần lượt tìm hiểu, đã có được manh mối rồi. Khi manh mối kia được khắc vào trong ngọc giản, đưa tới trong tay Mạnh Hạo, Mạnh Hạo cũng từ trong động phủ đứng dậy.

- Đông Lạc Thành, một trong chín thành của liên minh!
Ánh mắt Mạnh Hạo thu hồi khỏi ngọc giản, sau đó lấy ra bản đồ một nửa Mặc Thổ. Trong đó thành Đông Lạc kia cũng cách nơi này không xa.

Lúc này, đối với thực lực của Mặc Thổ, Mạnh Hạo đã từ miệng của trăm người bên ngoài kia mà biết được, ngoài Mặc Thổ cung, Cửu Minh thì còn lại đều là tán tu, lượng lớn tán tu này theo nhau tạo thành từng thế lực nhỏ, có mạnh có yếu, chia ra năm bè bảy mảng.

Trong đó, Cửu Minh là thành trì do chín gia tộc tu chân mạnh nhất Mặc Thổ diễn biến mà thành trì tu sĩ, là thế lực hình thành để cùng nhau đối phó với với Mặc Thổ cung. Chín đại gia tộc, cùng nhau đồng minh.

Mạnh Hạo cần chính là Linh Lan diệp, là một loại thảo dược cũng không phải hiếm có gì, tuy nói là không hiếm nhưng trong thế lực tán tu lại không có, chỉ có trong chín thành kia mới có thể kiếm được.

Mà thành Đông Lạc có tin tức truyền ra, mấy ngày nữa sẽ tổ chức đại hội đấu giá. Tại trong hội đấu giá này, sẽ có không ít bảo vật được bán ra, thậm chí còn có chút đan dược. Về phần dược thảo, Linh Lan diệp kia có thể trực tiếp ăn sống, không cần luyện hóa, dùng để chữa thương, vì vậy cũng có mua bán.

Mạnh Hạo vung tay áo, sau thời gian đắm chìm hơn một năm dài, bây giờ hắn mới ra khỏi động phủ, cả người hóa thành một cầu vồng, gầm thét mà đi.

Tóc của hắn nhờ nuốt Hỗn Nguyên Bổ Thiên Đan mà đã khôi phục màu đen, hai mắt thâm thúy, một thân áo bào xanh, khuôn mặt tuấn lãng, nhất là ở chỗ mi tâm có một ấn ký như lân phi lân, như vũ phi vũ kia, làm cho hắn thoạt nhìn liền biết không tầm thường rồi.

Mạnh Hạo ra ngoài, miếng mỡ đông cùng chim anh vũ tự nhiên cũng đi theo, đồng thời rời đi.

Giữa không trung, Mạnh Hạo hóa thành cầu vồng, gào thét mà đi, sau mấy ngày chim anh vũ cùng miếng mỡ đông đã cãi nhau không ngừng, thậm chí còn oánh nhau chí chóe, cuối cùng chim anh vũ mới ra đòn sát thủ, một câu “ngươi có muốn biết không!?” làm cho miếng mỡ đông không cam lòng, cũng phải biến thành cái chuông, buộc trên chân chim anh vũ.

Mà chim anh vũ thì đứng trên vai Mạnh Hạo, theo Mạnh Hạo đi về phía trước. Trên mặt nó dần dần lộ ra bộ dáng ngạo nghễ, duy ngã độc tôn của tiên điểu thượng cổ.

Mặt đất là một mảnh tối đen, trong bùn đất màu đen kia có một vài thực vật sinh trưởng, nhìn qua có loại cảm giác âm trầm. Trên đường đi, Mạnh Hạo không chút ngừng lại, dựa theo bản đồ trong tay mà bay về phía thành Đông Lạc.

Vài ngày sau, ở giờ khắc hoàng hôn, một tòa thành trì màu xanh xuất hiện trước tầm mắt của Mạnh Hạo. Tòa thành kia cũng không hùng tráng, cũng không có hình vuông như bình thường, mà nó giống như là một mảnh lá cây thả trên một mặt đất đen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.