Ngã Dục Phong Thiên

Chương 522: Liên Hoa Kiếm Trận



Ầm!

Sáng sớm hôm đó, một tia chớp đột nhiên xuất hiện tại nơi thung lũng u nhã này, đánh xuống một tòa lầu các.

Cái đỉnh lầu các này cũng đã sớm hoàn toàn biến mất, giống như bị hỏa thiêu vậy, có thể thấy rất nhiều tro đen, bốn phía xung quanh, hiện giờ có gần nghìn tu sĩ, nhưng cho dù bọn họ đang làm cái gì, đều có vẻ đã quen với tia chớp như vậy.

Chim anh vũ bay lượn giữa bầu trời, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong thở dài hình như có ý thương hại, nhưng lại cảm giác việc mình làm là có ý tốt. Vì vậy, lại lần nữa, không tim không phổi, đi huấn luyện những tu sĩ kia tập tiên trận của nó.


- Trận này lấy người làm gốc, số người trên trăm, thì có thể làm Kết Đan cũng rung động, số người trên nghìn, thì có thể vây khốn Nguyên Anh, số người trên vạn, Trảm Linh chỉ là muỗi, nếu vượt qua trăm vạn, có thể lay động cả nhân tiên!

- Nhớ năm đó Ngũ Gia tung hoành cửu đại sơn hải, vượt qua nghìn vạn tín đồ, đi đến nơi nào, ai dám không bái!
Trong mắt chim anh vũ có chút hồi ức, như rất cảm khái, dường như muốn khôi phục sự huy hoàng trong ký ức, vì vậy càng ra sức huấn luyện những tu sĩ này.

Trong lầu các, vẻ mặt Mạnh Hạo khó coi, nhưng sắc mặt còn khó coi hơn cả hắn, thì chính là Lão Tổ Lý gia đang kéo dài hơi tàn.

- Tổ tông, ngươi là tổ tông của ta được chưa, tha cho ta đi...

- Ta sắp không chịu được nữa rồi, ngươi để lôi đình trực tiếp đánh chết ta đi...
Lão Tổ Lý gia rên rỉ, hồn thể run rẩy, mấy ngày nay lão sắp điên rồi.

Mạnh Hạo không nói nửa lời, sau khi thu lấy hồn thể của Lão Tổ Lý gia, thì ngay cả hứng thú ngẩng đầu nhìn trời cũng bị mất, thậm chí hắn cũng không phải hoàn toàn làm ngơ với tia chớp đột ngột xuất hiện, nhưng cũng đã quen rồi.

Hắn đã luyện việc triệu hoán Lão Tổ Lý gia đến mức cực kỳ thành thạo, gần như trở thành bản năng, chỉ cần tia chớp xuất hiện, lập tức triệu hoán Lão Tổ Lý gia.

Chỉ là phần thành thạo này, Mạnh Hạo vẫn chưa thể làm đến mức trăm lần như một, cũng có lúc bị chậm một nhịp, nhưng mỗi lần bị đánh trúng, bài học nặng nề kia đều sẽ khiến Mạnh Hạo không thể không khiến bản thân nhanh chóng đạt đến một trạng thái gần như hoàn mỹ.

Trong mơ hồ, ở vào hoàn cảnh như vậy, Mạnh Hạo đã từ từ hình thành một loại trực giác với lôi điện. Loại trực giác này một khi thực sự hình thành, thì lại có thể trở thành một loại bản năng.

Mạnh Hạo lúc này vẫn chưa thể khiến sắc mặt trở nên lạnh nhạt, bộ dạng vẫn mơ hồ có vẻ khó coi, nhưng nếu so với Lão Tổ Lý gia bị thu giữ thì tốt hơn nhiều. Hắn đang chăm chú cúi đầu, nhìn về một tu sĩ trung niên trước người, hiện giờ toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch, còn thê thảm hơn cả Lão Tổ Lý gia, giống như mất đi tất cả động lực.

Tu sĩ này không phải người Mặc Thổ, mà là người Tây Mạc, chính là kẻ trên người có ba đồ đằng bị Mạnh Hạo làm hôn mê hôm đó, sau khi bị Mạnh Hạo đưa vào chỗ này, liền phong trụ thân thể, bắt đầu nghiên cứu.

Mạnh Hạo thích nghiên cứu, cho dù là năm đó lúc còn thư sinh thì sẽ nghiên cứu sách vở, đào sâu tìm hiểu một số cuốn sách, hay là sau khi bước vào Tu Chân giới, bắt đầu nghiên cứu thuật pháp, mài giũa luyện đan.

Gần như bất kỳ lúc nào, chỉ cần có thời gian, hắn đều phải đi nghiên cứu một chút sở học của bản thân, mỗi lần đều cho hắn không ít sở ngộ.

Nhưng, nghiên cứu người, thì vẫn là lần đầu tiên.

Tu sĩ trung niên này, Mạnh Hạo đã nghiên cứu ba ngày rồi, từ trong ra ngoài, một khi có chỗ không hiểu, hắn sẽ cẩn thận hơn, xé xuống một ít, tìm hiểu ngay trước mặt đối phương, nhất định phải làm cho rõ ràng mới chịu bỏ qua.

Ba ngày nay, với Mạnh Hạo mà nói, nghiên cứu có thu hoạch, cũng có vui mừng trong đó. Nhưng với nam tử trung niên kia mà nói, lại giống như là ác mộng, dường như bản thân đang sống trong địa ngục, loại cảm giác này, rất khó hình dung, gã từ lạnh lùng, trở thành thê lương, trở thành điên cuồng nguyền rủa, rồi rên rỉ, đến cuối cùng với Mạnh Hạo, gã cảm thấy đối phương là người đáng sợ nhất cả Tu Chân giới.

Lúc này Mạnh Hạo đang nghiên cứu máu của tu sĩ trung niên, cánh tay đưa lên cánh tay đầy những vảy vết thương trên người nam tử trung niên, thậm chí còn có chỗ mấy đi mấy miếng thịt vạch một đường, thu lấy không ít máu tươi.

Đưa chỗ máu tươi này vào trong một lò luyện đan, rồi bắt đầu luyện hóa.

Sắc mặt nam tử trung niên trắng bệch, ánh mắt có chút dại ra, còn có cả tuyệt vọng, gã không biết còn phải chịu đựng cuộc sống thế này trong bao nhiêu lâu. Tâm thần của gã đã tan vỡ lâu rồi, thậm chí ngày hôm qua, lúc Mạnh Hạo đột nhiên muốn nghiên cứu đầu óc gã một chút, thì gã bị dọa đến chảy cả nước mắt.

Cũng may lúc đó Mạnh Hạo hơi chần chừ, rồi cuối cùng bỏ qua.

Mạnh Hạo luôn có hứng thú mãnh liệt với đồ đằng của Tây Mạc, loại đồ đằng này có nhiều lúc dưới sự nghiên cứu Mạnh Hạo phát hiện ra, nó giống như lực lượng của đan dược, đều là ngoại lực.

Ví dụ như Ngưng Khí vẽ đồ đằng để đột phát, Trúc Cơ dùng lực lượng đồ đằng để Kết Đan, loại chuyện này, cho Mạnh Hạo một cái gợi ý rất lớn.

Sau khi đạt đến cảnh giới Hoàn Mỹ Kim Đan trung kỳ, Mạnh Hạo có loại dự cảm, bản thân sớm muộn cũng có thể đột phá, trở thành Kim Đan hậu kỳ. Thậm chí loại cảm giác này rất mạnh mẽ, khiến hắn trong lúc mơ hồ còn có chút cảm ngộ, có lẽ khi thiên kiếp một lần nữa hoàn chỉnh giáng xuống, được bản thân vượt qua, trải qua thiên kiếp tẩy rửa, hắn liền có thể trở thành Kết Đan hậu kỳ.

Chỉ là, cho dù là thành Kết Đan hậu kỳ, nhưng Mạnh Hạo vẫn không hề nắm chắc thành công với Nguyên Anh. Nguyên Anh là một nấc thang to lớn của phần lớn tu sĩ, người có thể vượt qua không nhiều.

Bao nhiêu năm nay, Kết Đan hậu kỳ không ít, nhưng đột phá thành Nguyên Anh, tuy nói cũng có vẻ không ít, nhưng đó là vì tu sĩ Nguyên Anh kỳ tuổi thọ lâu dài, số lượng tích lũy tăng lên. Trên thực tế mỗi thế hệ, số người có thể trở thành Nguyên Anh, trước giờ đều không nhiều.

Huống hồ quan trọng nhất là, Mạnh Hạo thiếu đi công pháp liên quan đến Kim Đan Quyển của Thái Linh Kinh, không có công pháp này, thì rất khó đạt được Hoàn Mỹ Nguyên Anh.

Mà muốn thu được công pháp, cũng không thực tế, Mạnh Hạo cũng không biết Kim Đan Quyển trong Thái Linh Kinh rốt cuộc nằm ở nơi nào. Cho đến khi thấy đồ đằng của tu sĩ Tây Mạc, khiến Mạnh Hạo có cảm giác, bản thân có thể đi trên con đường này để đạt đến Hoàn Mỹ Nguyên Anh.

- Thú vị, trong máu không có khí tức của đồ đằng.
Mạnh Hạo nhìn đan lô trước mặt, nhìn máu trong đan lô từ từ hóa thành sương mù, dần dần tiêu tán, đôi mắt hắn phát ra tinh quang.

- Da thịt, cốt cách, huyết dịch, đều như nhau, rất là bình thường!
Mạnh Hạo có chút suy tư, cúi đầu nhìn về phía nam tử trung niên, trong lòng nam tử này lập tức run sợ, vừa định mở miệng cầu xin, bàn tay Mạnh Hạo nháy mắt đã hạ xuống, đặt trên đồ đằng trên tay gã.

- Chỉ có đồ đằng này, là có yêu khí nhàn nhạt, cũng chính là cái gọi là bản nguyên của sơn hải thứ chín.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.