Ngã Dục Phong Thiên

Chương 543: Chu Đức Khôn cùng Mạnh Hạo



- Ngươi cũng không cần quá mức mất mát, người ưu tú như Đan Đỉnh đại sư đương thời hiếm thấy. Aizz, ngươi ngàn vạn lần đừng nổi giận a, ta tin tưởng, tương lai của ngươi cũng không tầm thường.
Hàn Tuyết San nghĩ đến lời nói cùng sắc mặt của Mạnh Hạo trước đây, càng cảm thấy đối phương có chút không qua được tự tôn của chính mình, nên mới có phản ứng như vừa rồi, liền vội vàng an ủi.

Mạnh Hạo dở khóc dở cười, hắn tự nhiên không thể nói cho đối phương biết, người trước mắt ngươi, chính là Đan Đỉnh đại sư được ngươi sùng bái, khát vọng có thể trở thành tình lữ, đệ tử truyền thừa chân chính của Đan Quỷ đại sư, Bất Diệt hỏa trong cơ thể có bí quyết Đan Đạo Tái Sinh, danh chấn Nam Vực.


- Làm sao bây giờ a, nếu ngươi thua Chu đại sư thì sẽ không còn biện pháp nào để đạt được Hàn Tuyết tằm nữa rồi. Việc này tổ nãi nãi cũng không thể quyết định cuối cùng!
Hàn Tuyết San vội vàng nói sang chuyện khác, tự nhiên liền nghĩ đến vấn đề này, nhíu lại đôi mi thanh tú mở miệng.

- Hơn nữa trong gia tộc chỉ còn có hai ấu thể có thể tế luyện ra, vả lại còn cần một năm, nếu không bản thân ta cũng có thể giúp ngươi lấy ra, nhưng ta không biết tế luyện...
Hàn Tuyết San đưa mắt nhìn Mạnh Hạo, đang muốn tiếp tục mở miệng, nhưng liếc mắt liền thấy Mạnh Hạo kia biểu cảm giống như dở khóc dở cười, không cho là đúng.

Biểu cảm này rơi vào trong mắt nàng, càng khiến nàng cảm thấy giận dữ, bộ dạng hắn giống như không có tim không có phổi, vì thế tức tối dậm chân.

- Mặc kệ ngươi, chính ngươi còn không sốt ruột, ta việc quái gì phải sốt ruột thay ngươi chứ.

Bộ dạng này làm cho Mạnh Hạo cảm thấy có chút mới lạ, vô luận là Hứa Thanh hay là Sở Ngọc Yên, đều chưa từng ở trước mặt Mạnh Hạo có hành động như vậy, khiến cho Mạnh Hạo không khỏi nhìn Hàn Tuyết San thêm vài lần.

- Nhìn cái gì?
Hàn Tuyết San trừng mắt liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, trái tim cũng không khỏi gia tốc nhảy lên vài cái, theo bản năng nghiêm mặt, một bộ rất hung ác.

- Nhìn ngươi rất xinh đẹp chứ sao.
Mạnh Hạo cười nói. Chớp chớp mắt.

- Ngươi...
Mặt Hàn Tuyết San nháy mắt liền đỏ, có chút thất kinh, lại còn lui ra phía sau vài bước, nín nửa ngày, rốt cục nói ra một câu.

- Ngươi đùa giỡn ta!
Hàn Tuyết San nghiêm túc nói.

Mạnh Hạo gãi gãi đầu, ý cười trên mặt càng đậm, hắn đột nhiên cảm giác được đi khiêu khích một tiểu nha đầu như vậy, là một chuyện tình rất vui vẻ, vì thế vội ho khan một tiếng, đang muốn nói chuyện. Bỗng nhiên, thanh âm nghiêm túc của Hàn Tuyết San lại truyền đến.

- Tổ nãi nãi đã từng nói qua, trong gia tộc có tộc quy, nếu có ai dám đùa giỡn nữ tử của gia tộc Hàn Tuyết ta, sẽ bị làm tượng băng. Nếu không làm thành tượng băng, ngươi sẽ nợ ta một cái hứa hẹn!

Mạnh Hạo sửng sốt, loại quy định không giảng đạo lý này, hắn vẫn là lần đầu nghe nói đến.

- Ngươi nhớ cho kỹ, ngươi nợ ta một cái hứa hẹn!
Trong mắt Hàn Tuyết San hiện lên một tia giảo hoạt, đắc ý nói, nói xong liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái rồi che miệng cười, thân hình thoáng động, xoay người rời đi, hai chân tròn lẳn, bờ mông no đủ vun cao, còn có vòng eo thon thả, ở một khắc này, cùng thanh xuân của nàng phát ra mị lực kinh tâm động phách. Người thì đã đi xa, mị lực này vẫn còn như trước.

Mạnh Hạo nhìn đối phương đi xa, yên lặng cười. Ánh mắt rơi ở trên thiệp mời trong tay, nhìn ba chữ Chu đại sư rồng bay phượng múa ở bên trên, tươi cười càng thêm sáng lạn.

- Cũng tốt, ba ngày sau, liền đi xem vị Chu đại sư này, ở Mặc Thổ mấy năm này, đan đạo có tinh tiến hay không.
Mạnh Hạo mỉm cười, thu hồi thiệp mời, hai mắt nhắm nghiền, khoanh chân ở bên trong hoa sen, cảm ngộ hình dạng hoa sen, minh ngộ liên hoa chi ý.

Tiếng ngáy quanh quẩn, đó là thanh âm của man cự nhân đang ngủ say, còn có Cổ Lạp đáng thương, cho dù là man cự nhân đã ngủ, gã cũng phải ở bên cạnh không ngừng mà giết súc vật, chuẩn bị cái ăn cho man cự nhân sau khi tỉnh dậy.

Cái loại cảm giác bi ai này, luôn thường trực trên mặt gã, khiến gã vô cùng hoài niệm cuộc sống ở Tây Mạc. Cùng lúc đó trong nội tâm của gã, mới vừa nghe thấy lời nói của Hàn Tuyết San cùng Mạnh Hạo xong, gã bỗng nhiên đối với vị Đan Đỉnh đại sư cường đại, thần bí kia cũng có chờ mong thật sâu.

- Cho dù là bị người nô dịch, cũng phải là nô dịch trong tay của vị đan đạo thiên kiêu của Nam Vực kia mới không tính là mai một Cổ Lạp ưu tú ta, đáng tiếc, đáng tiếc...
Đáy lòng Cổ Lạp lại càng thêm bi ai.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ba ngày qua đi rất nhanh. Trong ba ngày này, Hàn Tuyết San đến đây hai lần, mỗi lần nhìn thấy Mạnh Hạo, đều là một bộ biểu cảm không thèm để ý thì sẽ tức giận, lần cuối cùng tiến đến, thì là ba ngày đã qua, ngày tỷ thí đã đến. Mặt nàng trực tiếp đen lên, sau khi đưa tới một miếng ngọc giản thì xoay người rời đi .

Trên ngọc giản có mấy cái đan phương, đều rất đơn giản, trên đan phương này, Mạnh Hạo nhìn ra dấu vết thuộc về đan đạo của Chu Đức Khôn. Hiển nhiên đây là do Hàn Tuyết San không biết dùng phương pháp gì mà lấy được, muốn cho Mạnh Hạo học tập, như vậy thì khi tỷ thí có lẽ sẽ không thua quá thảm.

- Ngược lại lại là một tiểu nha đầu nhiệt tâm.
Mạnh Hạo cười cười, nghiêm túc nhìn ngọc giản một chút rồi phất tay, ngọc giản thành bụi, khi đứng dậy thì nhoáng lên một cái, đã ở trên đỉnh đầu của man cự nhân.

- Đi thôi, nói không chừng, lần này thực sự là phải chỉ điểm Chu Đức Khôn một chút rồi, tạo nghệ đan đạo của lão không ngờ lại thụt lùi nhiều như vậy.
Mạnh Hạo lắc đầu, man cự nhân mạnh mẽ mở ra đôi mắt to, mang theo mấy phần bất mãn, nhưng vẫn là đứng lên, thân hình cao hơn ba mươi trượng, giống như một tòa núi nhỏ, ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, tay phải chộp mạnh lên trên mặt đất, nhấc lên một miếng thịt lớn nhét vào trong miệng.

- Thịt... Thịt...
Mơ hồ gầm nhẹ, man cự nhân nện bước đi nhanh, trực tiếp chạy ra khỏi sân.

Bên ngoài sân, khu vực Thánh Tuyết thành có từng trận tiếng chuông quanh quẩn, phàm là tu sĩ nghe được tiếng chuông, đều lập tức nghĩ tới truyền lưu có liên quan đến việc Chu Đức Khôn đại sư luyện đan mấy ngày nay, thì nhất thời cũng đều phấn chấn.

Phải biết rằng Thánh Tuyết thành lúc này, vì chống cự lại đột kích của Mặc Thổ cung đã lấy ra lượng lớn pháp bảo cùng những thứ cần cho tu hành.

Những vật phẩm này, căn cứ vào chiến công bất đồng, có thể đạt được từ gia tộc Hàn Tuyết, cũng chỉ có gia tộc Hàn Tuyết, một đại tộc từng đứng đầu Cửu Minh, mới có thể có được nội tình như thế.

Lần này mấy ngày trước Chu Đức Khôn có nói, sẽ luyện đan cho mười chiến sĩ có công trạng lớn nhất đã sớm dẫn tới oanh động cực lớn. Lúc này cùng với tiếng chuông quanh quẩn, thì không ít tu sĩ chạy tới quảng trường Thánh Tuyết ở phía đông thành trì.

Man cự nhân dưới thân Mạnh Hạo xuất hiện, đạp trên mặt đất, vang lên tiếng trầm đục, ở trong thành trì này phá lệ nổi bật, cho dù là khoảng cách rất xa cũng cũng có thể mơ hồ nhìn thấy thân hình làm cho lòng người kinh hãi của man cự nhân kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.