Ngã Dục Phong Thiên

Chương 568: Đại tạo hóa!!



Cả thành trì đột nhiên sụp đổ, mọi người đều đứng không vững, có người muốn bay lên, nhưng lại bất ngờ phát hiện, tu vi bản thân vào giờ phút này, giống như biến mất, không thể vận dụng được một chút nào.

Đồng thời, tay phải Mạnh Hạo cũng từ từ nắm chặt Như Ý Ấn, ấn này muốn khởi động cần mười mấy nhịp thở, lúc này đang phát tán quang mang. Nhưng đúng vào lúc này, bên tai Mạnh Hạo, lại có thanh âm già cả truyền tới.


- Thả lỏng tâm thần của ngươi, kết nối với Kinh Thứ của ngươi, lão phu sắp chết rồi, giờ sẽ tặng ngươi một phần đại tạo hóa, để cảm ơn ngươi mấy tháng nay đã bảo vệ huyết mạch tộc ta.

Thanh âm già cả yếu ớt này, chính là thanh âm của người lúc trước nói cho Mạnh Hạo cách làm sao khống chế Kinh Thứ. Người này là ai, trong lòng Mạnh Hạo vô cùng rõ ràng, nhưng lúc này hắn lại chần chừ.

Có Như Ý Ấn ở đây, Mạnh Hạo cảm thấy bản thân đảm bảo có thể an toàn rời khỏi nơi này, nhưng nếu nghe theo sắp xếp của tiếng nói này, đối mặt với một lão quái Trảm Linh, trong lòng Mạnh Hạo biết, bản thân dù có cẩn thận hơn nữa, cũng chỉ vô ích.

- Không còn thời gian nữa đâu, nếu lão phu thực muốn đoạt xá, cũng không cần đợi đến lúc này. Tiểu bối ngươi còn chần chừ gì nữa, lẽ nào thực sự cho rằng ấn tín của thượng cổ Như Ý Tông trong tay ngươi, có thể chạy trốn trước mặt tu sĩ Trảm Linh sao!

- Tiền bối muốn cho vãn bối tạo hóa gì?
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe sáng, truyền ra tâm thần. Lúc này thành trì sụp đổ khắp nơi, một lực hút mạnh mẽ đột nhiên kéo xuống, tiếng gào thảm thiết xuất hiện khắp nơi. Mạnh Hạo không cần nhìn, cũng có thể cảm nhận được, thành trì lúc này, đang nhanh chóng rơi xuống rãnh trời bên dưới.

Lực lượng tu vi bị khống chế trên diện rộng, nhưng Hoàn Mỹ Kim Đan của Mạnh Hạo, lại không chịu ảnh hưởng, đây là chỗ dựa lớn nhất để hắn có thể trốn khỏi nơi này.

- Truyền cho ngươi cảm ngộ Trảm Linh của lão phu, mở ra một cánh cửa cho ngươi ngày sau Trảm Linh, cũng là lưu lại một đường sinh cơ cho tộc nhân của ta...

Mặt đất nổ vang, cắt đứt lời nói của lão giả, Thánh Tuyết thành đã nát vụn đến quá nửa, bị kẽ nứt phía dưới nuốt gọn. Thậm chí ở chỗ Mạnh Hạo, liếc mắt cũng có thể thấy ngay gần đó, chỗ thành trì đang sụp đổ, có một khe sâu đen kịt, từng đợt khí tức lạnh lẽo không ngừng truyền ra, hóa thành khí đen, quẩn quanh trời đất.

Cũng chính lúc này, thời gian chuẩn bị của Như Ý Ấn trong tay Mạnh Hạo cũng kết thúc, Mạnh Hạo không còn chần chừ nữa, bóp mạnh một cái, nhưng sắc mặt hắn lại lần nữa biến đổi.

Như Ý Ấn, không có tác dụng!

Ầm một tiếng, thành trì bên cạnh Mạnh Hạo tiếp tục tan vỡ, tiếng gào thét thảm thiết không ngừng vang lên. Thậm chí ngay chỗ Mạnh Hạo, cũng cảm thấy sức hút to lớn từ phía dưới, xung quanh hắn có vô số khí đen vờn quanh, như muốn kéo hắn vào khe sâu.

Ngay thời khắc nguy cơ này, trong mắt Mạnh Hạo lóe lên vẻ quyết đoán.

- Vãn bối đồng ý!
Lời nói của hắn vừa truyền ra, tâm thần liền thả lỏng, đồng thời linh thức khuếch tán, liên hệ với những Kinh Thứ chưa hoàn toàn tử vong trong thành trì.

Ngay khi Mạnh Hạo kết nối với Kinh Thứ, đột nhiên, phía dưới thành trì đang sụp đổ, trong địa cung mà sức hút của kẽ nứt cũng không thể lay động, bóng người gầy đét đang xếp bằng ngồi kia đột nhiên giơ tay, kết thành một ấn quyết.

Ngay khi ấn quyết này xuất hiện, Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được, những Kinh Thứ còn tồn tại trong thành trì, đột nhiên điên cuồng tràn ra, cũng chỉ là trong chớp mắt đã lan tràn xuống dưới thành trì. Rồi ngay khi chúng tiến vào địa cung thì bắt đầu tan vỡ, hóa thành vô số mũi nhọn, lao về phía xác khô đã xếp bằng trong địa cung không biết bao nhiêu năm.

Ngay khi xuyên vào, đồng thời, Kinh Thứ dường như thành một cầu nối, khiến bọn họ rõ ràng là hai người, nhưng khoảnh khắc này, lại như trở thành một thể.

Một cỗ xung kích không thể hình dung, lập tức nổ mạnh trong đầu Mạnh Hạo.

Tiếng nổ vang vọng, thân thể Mạnh Hạo nổi đầy gân xanh, mặt mũi hắn biến dạng, trong mắt lộ ra vằn máu, thân thể hắn như bị xé rách, linh hồn hắn đau đớn, linh thức hắn trong khoảnh khắc này, như sắp vỡ tan.

Một cỗ khí tức cường đại, lập tức bộc phát trên người hắn.

Khí tức này, không phải Kết Đan, không phải Nguyên Anh, mà là... Trảm Linh!

Ngay khi cỗ khí tức này bộc phát, trong đầu Mạnh Hạo không ngừng nổ vang, hắn nghe thấy một tiếng gầm thét.

- Lão phu, Lão Tổ Hàn Tuyết tộc, ngộ ra đạo trong ngày cơn lốc, lúc nghìn tuổi chém kiếp này đao đầu tiên!

Đây rõ ràng chỉ là một thanh âm, nhưng lúc vang vọng trong đầu Mạnh Hạo, lại hình thành một bức tranh, trong bức tranh, là một trận cơn lốc không thấy giới hạn, cơn lốc này nối liền trời đất, tràn đầy sấm chớp, kinh thiên động địa. Trong cơn lốc vô cùng vô tận dường như có thể bóp chết tu sĩ Nguyên Anh này, xuất hiện một bóng người đầy tang thương.

Bóng người này, là một nam tử trung niên, thân thể cao lớn, khoác trường bào, đang ngửa mặt gầm thét.

- Tộc nhân hậu bối, nhớ lấy tên của lão phu, Hàn Tuyết Bạo, Lão Tổ đời thứ sáu của gia tộc Hàn Tuyết, đao đầu tiên của ta, trảm xuống là thân tình, nhưng không phải tộc tình!

- Trảm diệt thân tình, để đổi lấy ngộ đạo, giúp lão phu thành Trảm Linh bán tiên, cơn lốc!

Ngay khi bức tranh kết thúc, tâm thần Mạnh Hạo chấn động, xung quanh hắn trong khoảnh khắc đó, trực tiếp xuất hiện gió. Gió này gào thét, lại truyền ra từ trong kẽ nứt, thành trì không còn sụp đổ, tu sĩ không còn gào thét, vòng xoáy trong kẽ nứt, cũng dường như bị dừng lại trong chớp mắt này, từng tầng gió giật mưa gào, như lấp đầy kẽ nứt, đưa thành trì đã tan vỡ quá nửa nổi lên trên kẽ nứt.

Khắp nơi cũng có gió, hóa thành một cơn lốc, quét ngang bốn phương, phát ra tiếng nổ kinh thiên, như xé rách vách ngăn nơi này, khiến trời đất biến sắc, mặt đất ầm vang.

Hung thú trên mặt đất, phát ra tiếng gào thét thảm thiết, con nào con nấy nằm rạp trên mặt đất, tất cả đều run rẩy. Kể cả tu sĩ Mặc Thổ cung, cũng đều phun ra máu tươi, vẻ mặt hoảng sợ.

Tu sĩ Tây Mạc, cũng hoàn toàn biến sắc, Còn đám người La Xung, cũng biến sắc, hô hấp dồn dập, nhìn cơn lốc vô cùng vô tận giữa trời đất, lúc này đang quấn quanh Thánh Tuyết thành đã tan nát.

Giữa không trung, kẻ duy nhất còn cười, là tu sĩ áo đen cũng có tu vi Trảm Linh kia. Tiếng cười của y lan ra, đôi mắt lóe lên ánh sáng chưa từng có. Ánh sáng này màu đen, dường như ngay khoảnh khắc này, y thực sự đã hóa thành một mặt trời màu đen.

- Trảm Linh Ý! Hà Tuyết Lão Tổ, không ngờ khi ngươi sắp chết, lại can đảm như vậy. Dùng Trảm Linh Ý của bản thân hóa thành lạc ấn truyền thừa đời đời truyền thừa của Hàn Tuyết tộc, cấp cho một tu sĩ không phải người Hàn Tuyết tộc!

- Đây là một loại bi ai đó, đao đầu tiên ngươi ngươi trảm đi thân tình của bản thân, nhưng cuối cùng lúc ngươi sắp chết, lại động trắc ẩn, không giết hắn, mà đi ngược lại đạo của mình, phá đi linh thiên của ngươi!

- Tộc nhân của ngươi, lại không ai có thể truyền thừa Trảm Linh Ý của ngươi, chỉ có thể giao nó cho người ngoài, trở thành một tạo hóa to lớn của tên tiểu bối này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.