Ngã Dục Phong Thiên

Chương 618: Phong Yêu đời thứ năm! (2)



Khi y rời đi thì phía sau y có vô số sợi tơ vờn quanh, những sợi tơ này không xác định rõ tên. Mỗi một sợi đều nối liền với thân thể y, khuếch trương tản ra, giống như dung nhập hư vô, giống như một tuyến nhân quả dài hẹp trong đời.

- Nhất mạch hậu duệ của ta, truyền thừa từ đời thứ năm, ta là Phong Yêu tôn đời thứ năm, không cùng một đạo với núi thứ chín, không có mưu lược gì, bọn họ làm đúng cũng tốt, sai cũng không sao, đạo của ta vẫn vĩnh hằng trường tồn!

- Ta muốn chứng kiến đạo kiếp của núi thứ chín, trước khi đi... vừa vặn gặp được ngươi. Đó là nguyên nhân, nguyên nhân quyết định ta và ngươi vào một ngày nào đó trong tương lai, trở thành điểm ngộ cho hậu duệ của ta.


- Một mạch Phong Yêu không phải là không thể gãy đoạn, nếu hậu bối có thể ngộ thì mới được kéo dài, nếu không thể hiểu, cuối cùng có một ngày, đến lúc núi thứ chín gặp đạo kiếp, muôn dân sẽ nhớ lại, ý niệm Phong Yêu của ta.
Nam tử trung niên quay đầu nhìn thật sâu vào Thanh Mộc, nhưng ở trong cảm thụ Mạnh Hạo, cái nhìn này giống như thấy được chính mình, khiến cho đầu óc Mạnh Hạo tại trong nháy mắt này, lại vù vù.

Lần vù vù này, kéo dài thật lâu, cho đến khi nó biến mất, thì tất cả hình ảnh trước mắt Mạnh Hạo đang nhìn đều tiêu tán trong phút chốc.

Hắn... Đứng ở trong lòng bàn tay thụ nhân, bầu trời vẫn như trước tràn ngập mây đen, xung quanh cũng vẫn quanh quẩn thanh âm niệm chú của mấy ngàn tộc nhân Ô Đạt bộ. Tất cả giống như chỉ phát sinh trong giây lát, nhưng ở trong trí nhớ, Mạnh Hạo lại giống như đã trải qua ngàn năm vậy.

Trong mắt của hắn lộ ra vẻ mờ mịt, trầm mặc quên mất tất cả xung quanh, sau khi đi xuống bàn tay thụ nhân, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi ở trên tế đàn, hai mắt nhắm nghiền.

Trên thân thể của hắn, dần dần xuất hiện ánh sáng, bên trong ánh sáng này giống như từ từ dài ra một cành cây, xâm nhập vào trong nham thạch của tế đàn, khiến cho Mạnh Hạo, có chút giống như đã trở thành thụ nhân.

Nhưng phàm là tộc nhân Ô Đạt bộ thấy một màn như vậy, đầu óc đều đồng loạt nổ vang, ngơ ngác nhìn hết thảy chuyện này. Hai người tế tự mặt đất cùng tế tự bầu trời cũng hô hấp dồn dập, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin.

Hơn nữa vào lúc này, một đạo cầu vồng phá vỡ mà đến, như xé rách hư vô, trực tiếp dẫm chân tới gần, hóa thành một lão giả tóc trắng, khi tu vi khuếch tán, thì bộc lộ ra là Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn. Lúc xuất hiện, ánh mắt lão giả này nhìn chằm chằm vào trên người Mạnh Hạo, vẻ mặt biến hóa.

- Thanh Tổ ban thưởng đồ...
Hồi lâu, lão giả tóc trắng này mới chậm rãi mở miệng, bên cạnh lão, hai đại tế tự của Ô Đạt bộ đều hướng về phía lão giả, vẻ mặt ngưng trọng gật gật đầu.

- Người này đã được Thanh tộc ban thưởng đồ, thì những gì điều tra có liên quan hắn hủy bỏ toàn bộ. Mặc kệ hắn có lai lịch gì, thật cũng tốt, giả cũng thế, hắn chính là khách quý vĩnh hằng của Ô Đạt bộ chúng ta!

Thời gian chậm rãi trôi qua, khi Mạnh Hạo lại mở mắt ra thì đã trôi qua bảy ngày.

Khoảnh khắc lúc hắn mở mắt ra, tộc nhân Ô Đạt bộ xung quanh đã sớm rời đi, bầu trời là thời điểm hoàng hôn, chung quanh không hề có bóng người. Chỉ có chính hắn, khoanh chân ngồi ở chỗ cao nhất đỉnh núi này, trên tòa tế đàn này.

Ánh mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ mờ mịt, cúi đầu nhìn nhìn thân thể của chính mình. Trên người của hắn tồn tại rất nhiều cành cây, dung hợp cùng thân thể, lan tràn bốn phía, giống như hắn đã trở thành cây.

Hồi lâu, Mạnh Hạo hít sâu một cái, những cành cây này dần dần co rút lại, cho đến khi hoàn toàn dung nhập vào trong cơ thể hắn, thì Mạnh Hạo chậm rãi đứng lên.

Vẻ mặt của hắn dần dần bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn bầu trời, đáy lòng hoảng hốt có một chút cảm khái.

- Đại đạo có ba ngàn, đan đạo, yêu đạo, đồ đằng, công pháp, đủ loại phương thức, đều là một đường trong đại đạo.

- Đồ đằng cũng tốt, Phong Yêu cũng thế, còn có tiên phù Mặc Thổ... Cũng giống như ta lấy được ba cuốn bí thuật, Quyển 1: Thôi hóa, là dùng luyện đan; Quyển 2: Tuế Nguyệt, là dùng luyện bảo; Quyển 3: Tư Long, chính là hóa yêu, giữa chúng nó tồn tại mối liên hệ sâu sắc, nhìn như là ba loại, nhưng trên thực tế đều có căn nguyên giống nhau!

- Đều có liên quan đến Phong Yêu!
Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra quang mang kỳ dị, giây phút này, hắn hiểu rõ, giữa trời đất này, Nam Vực cũng tốt, Tây Mạc cũng thế, đơn giản là tiên cùng yêu!

Nếu coi Nam Thiên là đất của tiên, so sánh với Quý gia cao cao tại thượng kia, như vậy yêu … đại biểu chính là các mạch Phong Yêu thần bí khó lường!

- Chuyện có khác thường, còn yêu thì đa biến ... Cho nên ở vung đất Nam Thiên, với Nam Vực hóa thành đan đạo, với Mặc Thổ hóa thành phù, cùng với Tây Mạc trở thành đồ đằng, có lẽ ở Đông Thổ, ở Bắc Mạc hai khu vực lớn này, yêu cũng có biến hóa khác nhau.

- Nhưng xét đến cùng, đều là yêu!

- Khác với tiên, tiên càng cao quý, yêu càng đa dạng. Tiên là một, yêu là mười ngàn!
Đầu óc Mạnh Hạo nháy mắt như có tia chớp xẹt ngang qua, tại trong nháy mắt này, đầu óc của hắn đã hiểu ra những vấn đề trước nay chưa hiểu được.

Nghĩ đến đây, thân thể Mạnh Hạo rõ ràng đang ở tại ngọn núi của vùng Ô Đạt bộ này, nhưng trong một chớp mắt, ý thức của hắn dường như khuếch tán ra, quay về chín tầng trời, suy nghĩ hiểu ra từng đợt. Từ khi bước vào Mặc Thổ, đủ loại suy nghĩ rối rắm trong đầu hắn, tại lúc này đây, lại có một đáp án thống nhất.

- Tất cả, đều là bởi vì khí tức của núi thứ chín, khí tức này, gọi là là bản nguyên, mà nhất mạch Phong Yêu, lại gọi khí tức này là yêu khí! Như vậy... Có lẽ bản thân núi thứ chín này, chính là một đại yêu thiên không chí tôn, cường đại không cách nào hình dung được!
Hai mắt Mạnh Hạo càng thêm sáng ngời.

- Núi thứ chín là yêu, khí tức tràn ngập bốn viên tinh thần lớn bên trong núi thứ chín, Quý gia cũng tốt, những cường giả lúc trước cũng thế. Bọn họ đều là tiên, muốn thu hoạch toàn bộ bản nguyên của núi thứ chín, để đứng đầu chín sơn hải.

- Giống như hai mặt chính và tà, Phong Yêu chính là một con đường tu hành khác. Con đường này, không phải là vì thu hoạch khí tức của núi thứ chín, mà là coi nó là yêu, nhưng bị phong ấn, mà sắc phong cũng chỉ dựa vào một ý niệm của bản thân!

- Có lẽ ở thật lâu thật lâu trước kia, đối với trời cao của chín sơn hải, đối với tinh không của toàn bộ thế giới này, mọi người đều không hiểu phương thức tồn tại của chúng nó. Vì thế có một nhóm người, cho rằng chín sơn hải là chất dinh dưỡng để bản thân trưởng thành, sau khi cắn nuốt nó thì có thể làm bản thân lớn mạnh không giới hạn, đột phá trình độ sinh mệnh của bản thân, giống như hòa cùng với sinh mệnh của núi, đó là tiên!

- Rất nhiều người cho rằng như vậy, gần như là toàn bộ. Nhưng vẫn còn có một phần nhỏ người, bọn họ cho rằng chín sơn hải là đại yêu thiên không, yêu này đang bị phong ấn, khi mở ra phong ấn của chúng nó, bản thân sẽ trở thành cường giả, lấy điều khiển bọn nó để hoàn thành ý muốn trở thành chúa tể của bản thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.