Ngã Dục Phong Thiên

Chương 700: Thanh âm u u



Thời gian trôi qua, đảo mắt chính là một ngày.

Mạnh Hạo nhíu mày, nhìn Nhất Trần Tử ở phía trước tốc độ càng lúc càng nhanh, trong mắt sát cơ dần dần nồng đậm. Nhất Trần Tử này có tốc độ cực nhanh, có thể nói là tu sĩ nhanh nhất trong số những người Mạnh Hạo từng gặp. Nhất là người này lại am hiểu một loại độn thuật, thuật ấy có thể tan ra ở trong hư không, phối hợp với thuấn di mà triển khai. Khiến cho lực lượng thuấn di tăng lên không ít.

Giờ phút này mắt thấy khoảng cách đôi bên lại đang bị kéo dài ra, bên ngoài thân thể Mạnh Hạo huyết quang chớp động. Một cái Huyết Băng Thiểm, tốc độ lập tức bạo tăng, gần như hình thành tàn ảnh, nhanh chóng đuổi theo rồi tiếp tục triển khai thuấn di, cứ như thế thay nhau mà đến, cấp tốc kéo gần cự li.

Nhưng ngay khi khoảng cách với Nhất Trần Tử được kéo lại gần hơn, thì thân thể Nhất Trần Tử lại mạnh mẽ biến mất. Không phải là vô hình, mà là hóa thành một luồng khói nhẹ, tốc độ thế mà lại nháy mắt bùng nổ hơn gấp trăm lần, vừa đi chính là vô hạn.

Cùng với việc bùng nổ tốc độ, gã còn triển khai thuấn di, dẫn theo lực lượng thuấn di cũng bạo tăng.

- Lại là thuật ấy!

Mạnh Hạo trơ mắt nhìn đối phương lấy loại phương pháp này, trong khoảnh khắc lại kéo dãn khoảng cách, âm thầm kinh hãi. Đồng thời, sát cơ lại càng mạnh, thân thể huyết quang chớp động, Huyết Băng Thiểm cùng thuấn di lại luân phiên, khiến cho khoảng cách với Nhất Trần Tử, lại được kéo gần đến còn hơn nghìn trượng.

Sau đó, khoảnh khắc khi đối phương vừa muốn triển khai phương pháp chạy trốn, Mạnh Hạo nâng tay phải lên vỗ túi trữ vật một cái. Lập tức từng kiện pháp bảo bay ra, những pháp bảo này đều là sau khi Mạnh Hạo đi vào vùng đất Tây Mạc, trong chém giết Ngũ Độc đại bộ xâm phạm mà thu hoạch được. Cũng có không ít đồ, là từ chỗ thiếu tộc chủ của Kim Hống bộ có được.

Giờ phút này sau khi bị vung ra ngoài, những pháp bảo này hóa thành từng đạo pháp quang, chớp mắt một cái gào thét lao về phía trước.

- Bạo!

Trong mắt Mạnh Hạo lóe lên hàn mang, khẽ quát một tiếng. Nhất thời hơn mười kiện pháp bảo này, một đám run run, ầm ầm nổ bung ta vỡ. Hơn mười kiện pháp bảo, giá trị không nhỏ, Mạnh Hạo cũng đau lòng, nhưng giờ phút này không phải là lúc nghĩ nhiều. Theo hơn mười kiện pháp bảo nổ bung, tiếng nổ vang lập tức ngập trời, một cỗ sóng gợn mạnh mẽ tản ra, vang ầm ầm quay cuồng lan ra bốn phía xung quanh.

Ngay tại một cái chớp mắt những pháp bảo kia nổ bung, sóng gợn quét ngang, Mạnh Hạo lấy ra Liên Hoa kiếm trận. Trận này dùng toàn bộ là kiếm gỗ tuế nguyệt, hóa thành cầu vồng mà đi.

Trùng kích khi những pháp bảo kia bạo tạc, nếu đẩy mạnh Mạnh Hạo, có thể làm cho tốc độ của hắn nháy mắt nhanh hơn. Tuy nói chỉ là trong một cái nháy mắt, nhưng dự tính cũng có thể trực tiếp vượt qua khoảng cách mấy trăm trượng.

Chỉ là, cho dù như thế, muốn lưu lại Nhất Trần Tử này, vẫn còn chưa thể. Cho nên Mạnh Hạo không có mượn lực trùng kích này đến đẩy mạnh thân thể, mà là đẩy mạnh... Liên Hoa kiếm trận của hắn.

Trong kiếm trận, tất cả kiếm gỗ tuế nguyệt vốn đã có tốc độ cực nhanh, lúc này lại chịu thêm lực trùng kích lập tức bạo tăng, khoảng cách nghìn trượng, chỉ trong nháy mắt liền gào thét mà qua. Khi Nhất Trần Tử triển khai độn pháp, kiếm trận cũng đồng thời xuất hiện ở chung quanh gã, mạnh mẽ xoay tròn, lực lượng tuế nguyệt rầm rầm buông xuống.

Dưới lực lượng tuế nguyệt này, hư vô xuất hiện sóng gợn, nhưng làm cho Mạnh Hạo nhíu mày là, độn pháp của Nhất Trần Tử, lại cực kỳ quỷ dị, dù là tuế nguyệt kiếm trận, cũng không thể vây khốn gã. Gã hóa thành khói nhẹ, khoảnh khắc liền đi xa, nhưng ngay một cái chớp mắt khi đi xa, mộng ảo Yêu Phong đệ bát cấm, lại một lần nữa triển khai.

Khoảnh khắc bị tạm dừng, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, nhưng khói nhẹ kia vẫn bay nhanh như trước, khi xuất hiện ở xa xa thì một lần nữa hóa thành thân ảnh Nhất Trần Tử.

Ở trong nháy mắt xuất hiện, Nhất Trần Tử phun ra một ngụm lớn máu tươi, sắc mặt trực tiếp tái nhợt, thậm chí tóc trong khoảnh khắc đã trở thành màu trắng, thân thể rõ ràng đã già cả đi mấy lần. Trên mặt gã tràn đầy hoảng sợ, tâm thần mãnh liệt chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

- Lại là cái thần thông quỷ dị kia, còn có... đây lại là cái pháp bảo gì vậy hả! !

Da đầu gã run lên, một sát mới vừa rồi, gã liền tổn thất gần ba trăm năm thọ nguyên, chuyện này với gã mà nói, đã là khủng bố đến cực hạn. Giờ phút này, gã gần như hồn phi phách tán, lại phun ra máu tươi, mạnh mẽ đi về phía trước.

- Chết tiệt, chết tiệt, không phải là nửa phần tiên thổ thôi sao, có cần phải thế không, có cần phải thế không! !

Nhất Trần Tử cắn răng, gào thét mà đi.

Trong mắt Mạnh Hạo tia bén nhọn lãnh lệ chợt lóe, nhíu mày.

- Uy lực của Liên Hoa kiếm trận tuy cường đại hơn so với khi ở bên ngoài, nhưng lại không bằng so với lúc ở trong hư vô, kém hơn phải đến tầm bảy thành.

- Hay là chỉ có khi ở trong hư vô, kiếm trận tuế nguyệt này mới có thể đạt đến trình độ nhất sát ngàn năm khủng bố?

Mạnh Hạo giống như đang suy nghĩ, mắt nhìn thấy Nhất Trần Tử đang bay nhanh, lại đuổi theo.

Thời gian nhoáng lên một cái, lại là một ngày.

- Làm sao còn chưa tới, dựa theo tính toán của ta, phải là vào lúc này, ở địa điểm này mới đúng chứ!

Nhất Trần Tử có chút tiều tụy, nhất là sau khi gã phát hiện Mạnh Hạo đằng sau cư nhiên nuốt đan dược, thì lập tức có loại cảm giác cực kỳ phức tạp. Nhưng nguyên tắc của gã là cướp được vào tay rồi, thì cho dù chết cũng cũng sẽ không trả về. Giờ phút này gã cắn răng, thấy đối phương lại đuổi theo, lập tức lại triển khai độn pháp đi xa.

Đúng lúc này, trên bầu trời xa xăm có một đạo cầu vồng gào thét mà đến. Cầu vồng này không phải tu sĩ, mà là một khối đá lớn cỡ hơn ba trăm trượng, hòn đá này dựa theo quỹ tích nào đó, lấy tốc độ cực nhanh trong khoảnh khắc tới gần. Xem phương hướng, chắc là điểm tận cùng của mảnh đất ở phía xa xa này.

- Tới rồi!

Trong mắt Nhất Trần Tử lập tức lộ ra kinh hỉ, trong khi Mạnh Hạo còn hơi nghi hoặc, thân thể Nhất Trần Tử thế nhưng nhảy lên. Mạnh Hạo lập tức nhìn thấy tay phải Nhất Trần Tử bấm niệm thần chú, không biết triển khai thuật pháp gì đó, nhưng lại làm cho hòn đá kia ở phía xa gào thét mà qua, mạnh mẽ một chút, cư nhiên thay đổi phương hướng, lao thẳng đến nơi đây.

- Gã có thể khống chế hòn đá nơi đây!

Hai mắt Mạnh Hạo co rụt lại, mắt thấy Nhất Trần Tử lao thẳng đến hòn đá, hai mắt Mạnh Hạo lập tức hiển lộ tia sáng, thời khắc mấu chốt, hắn không chút do dự tay phải nâng lên chỉ về phía trước. Khoảnh khắc khi Nhất Trần Tử sắp bước lên trên hòn đá, Yêu Phong đệ bát cấm, bỗng nhiên triển khai.

Gần như ở khoảnh khắc Mạnh Hạo triển khai cấm thứ tám, toàn thân Nhất Trần Tử lập tức hóa thành khói nhẹ, mạnh mẽ bay nhanh. Gã thầm nghĩ trong lòng, bản thân đã sớm đoán được đối phương sẽ triển khai thần thông quỷ dị này, giờ phút này hóa thành khói nhẹ, khoảnh khắc liền xuất hiện ở trên hòn đá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.