Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 103: Nhân Phẩm Bạo Phát! Siêu Cấp Hạnh Vận Nhật



Lần này sự kinh hãi của Trương Tử Tinh không phải tầm thường, tuy nói lúc đó Khổng Tuyên cố ý lấy thân thể ngạnh kháng, nếu dùng Ngũ Sắc Thần Quang đón đỡ, có lẽ cũng sẽ dễ dàng như người này, nhưng đây nói lên rằng ít nhất địch nhân cũng có thực lực ngang với Khổng Tuyên. Trương Tử Tinh rõ chuyện này, đâu còn ham chiến, vội vận "xích huyết độn thuật", hi sinh một bộ phận nguyên khí bạo phát thành huyết vụ, tá lực cấp tốc độn bỏ chạy.

Không ngờ chiêu đào mạng Khổng Tuyên thân truyền này lại đột ngột mất linh, bất kể hắn tiêu hao nguyên khí thế nào thi triển pháp quyết, đều không thành công. Thanh niên dễ dàng đỡ một kích lúc trước xong, không hề phản kích nói: "không cần, nơi này bị người thi bí pháp, trong vòng một tháng kể từ hôm nay, phạm vi 500 dặm quanh đây, tu vi giả dưới huyền tiên không thể sử dụng đạo thuật, pháp bảo tầm thường cũng không thể dùng được. Bất quá…không có hạn chế với tự thân lực lượng, nếu không vừa rồi ngươi không thể phát ra công kích rất có ý tứ kia được."

"Ngươi còn tới ?" Trương Tử Tinh trong lòng chán nản, nến không phải tên biến thái ngươi cứ lải nhải "có ý tứ, có ý tứ" kia, nhìn lên nhìn xuống, khiến lão tử nổi cả da gà, sao ta lại trở mặt động thủ chứ?

Bất quá tin tức người này nói ra hết sức kinh người, trong vòng một tháng, tu vi dưới huyền tiên không thể sử dụng đạo thuật, đây là khái niệm gì? Vì sao lại có người thi triển loại pháp thuật này?

""Biến thái" là cái gì?", thanh niên nam tử tỏ ra hứng thú cất tiếng hỏi, khiến Trương Tử Tinh không kịp chuẩn bị, toát mồ hôi lạnh, tên gia hỏa đáng sợ này, không ngờ lại dễ dàng thăm dò ý nghĩ trong đầu mình!

Thanh niên thấy hắn không trả lời, cũng không truy hỏi, đột nhiên nói một câu kỳ quái: "trong người ngươi có …"

Không chờ Trương Tử Tinh hỏi, thanh niên nam tử lại bổ sung một câu: "bất quá bây giờ còn chưa tới lúc, không thể lấy ra được".

Trương Tử Tinh không đoán được mục đích của thần bí thanh niên này, lập tức cất hỏi: "vị đạo hữu này, tu vi của ngài thâm sâu khôn lường, ngài vừa rồi dò xét nội tâm ta, định làm chuyện gì?"

"chuyện trong thiên hạ tất có nguyên nhân, ta đâu định đối phó với ngươi thế nào?, ta cũng không có ý đọc tâm tư ngươi, chỉ là...nếu ngươi đã khó chịu vậy, ta không xem nữa là được", thanh niên lơ đãng lắc đầu: "trên người ngươi thực có nhiều đồ hứng thú, tỉ thư cái này…"

Nói xong, hắn xoay bàn tay một cái, Trương Tử Tinh liền thấy một cỗ ánh sáng vàng đột ngột xuất hiện trên thân thể mình, bao bọc cả người lại, trong nháy mắt chỉ thấy hồn thân vô cùng thư thái, dường như được tẩy kinh phạt tủy, thoát thai hoán cốt.

Ánh hoàng quang từ từ nhạt dần, tinh thần thế giới đột nhiên có một loại thanh minh chưa hề có trước đây, có chút cảm giác kỳ diệu như lúc đột phá một bậc cảnh giới tu vi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Trương Tử Tinh không ngờ gã thanh niên này lại cho mình chỗ tốt như vậy, vội vàng xưng tạ: "đa tạ đạo hữu ân thưởng!"

Thực lực của người này thực đáng sợ, nhưng tựa hồ không có ác ý gì, bất quản thế nào, cứ tận dụng chút cơ hội này cũng được.

Thanh niên cười nhạt nói: "đây là lực công đức, đều là công lao của ngươi, đâu liên can gì tới ta?"

"Lực công đức?" từ này đối với tt mà nói không phải quá xa lạ, Khổng Tuyên từng kể Nữ Oa Nương Nương năm xưa thành thánh, không chỉ dựa vào thiên đạo lĩnh ngộ lúc vá trời, mà đa số là ỷ vào loại lực công đức do cứu vớt thiên thạ chúng sinh. Mà tam thánh Hỏa Vân Động lại càng ỷ vào lực công đức, có vẻ như chỉ dùng tiểu xảo. Mà chữ "thánh" trong tam thánh là được người đời tôn xưng, thực tế lực lượng là ở giữa Huyền tiên đỉnh giai và hỗn nguyên thánh nhân, chưa đạt tới cảnh giới thánh nhân chân chánh, thực lực kém Nữ Oa không ít, mà so với tam giáo thánh nhân hoặc Tây phương song thánh càng kém xa. Nhưng cho dù là vậy, lực công đức cũng là tương đương đáng quý.

Trương Tử Tinh trước tận lực thi hành dân kế, soạn tam đại kỳ thư lập đức, gầy dựng cơ sở, phát triển quốc lực. Tất cả để mong cải biến mệnh vận tương lai, không nghĩ lại vô tình đạt được lực công đức trong truyền thuyết, vô ý mà đoạt được may mắn.

"Chớ có hiểu nhầm, vừa rồi ta chỉ giúp ngươi phát xuất lực công đức, chỗ hay của lực công đức hơn xa như vậy, tương lai ngươi sẽ tự biết", thanh niên thấy bộ dạng vui vẻ của hắn, không khòi giơ tay chỉ một cái: "đúng rồi, còn có một sự vật…"

Trương Tử Tinh bị người này chỉ một cái, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoàn tinh vân kim sắc, hắn ý thức so sánh với tinh vân tinh thần, các chòm sao bốn phía từ từ chuyển động quanh nó, giống với lúc cảnh vận hành trong linh thức lúc hắn tu luyện bình thường.

Trương Tử Tinh thử làm như lúc tu luyện khống chế hình thái hoặc quỹ tích của những chòm sao, nhưng không sao làm được, sau nhiều lần thất bại, hắn rốt cuộc hiểu được tinh vân tồn tại thoát li khỏi ý chí của hắn, không theo sai bảo. CŨng là nói, hắn chỉ có thể nhìn đoàn tinh vân này, không thể khống chế chúng vận động, đây là loại tinh vân gì? Có chỗ nào hay?

Từng chút một, Trương Tử Tinh bắt đầu phát hiện ra dị trạng của đoàn tinh vân kim sắc này, các chòm sao xung quanh không ngờ lại cung cấp lực lượng cho hắn! mà năng lượng của mỗi khỏa tinh câu mạnh yếu đều khác khau, dù năng lượng từng khỏa rất yếu, nhưng ngàn vạn khỏa cùng lúc, tác dụng thập phần khả quan.

Khiến hắn mừng như điên là, đây không phải là ảo giác, mà là tồn tại chân thực, năng lượng của tinh vân kim sắc hòa hợp với lực lượng của tinh vân lam sắc, dần dần hòa thành một thể, nguyên khí trong người nháy mắt đạt tới trạng thái sung mãn, không chỉ nguyên khí tiêu thất lúc vận xích huyết độn thuật vừa rồi hoàn toàn khôi phục, mà còn có dấu hiệu không ngừng tăng lên, thể tích của nguyên bổn tinh vân lam sắc cũng lớn hơn gấp đôi.

Tuy đoàn tinh vân kim sắc dường như đã dung hợp giữa tinh vân lam sắc, nhưng Trương Tử Tinh vẫn có thể cảm ứng được sự tồn tại và tình huống cụ thể của nó, tựa như trong cơ thể tồn tại hai tầng không gian bất đồng, một tầng là tinh vân lam sắc của mình, một tầng là đoàn tinh vân kim sắc kỳ dị này.

Trương Tử Tinh đã xác định người thanh niên thần bí này không có ác ý, không hề lo lắng, trực tiếp ngồi xuống, đem lực lượng vừa nhận được luyện hóa hoàn toàn, vừa khởi thân đứng dậy, quả nhiên nam tử kia vẫn chưa rời đi, yên lặng đứng ở chỗ cũ, biểu tình vẫn bình đạm như trước.

"Ân thành toàn của đạo hữu, ta tuyệt không dám quên!", Trương Tử Tinh hướng nam tử thi một lễ: "xin hỏi đạo hữu, đoàn tinh vân kim sắc vừa rồi là vật gif/"

"Tinh vân kim sắc?" thanh niên cười một cái: "người không giống nhau, trong lòng ngươi, hình dáng nó là tinh vân kim sắc, mà đổi lại người khác, hình dạng của nó có thể là đại dương hay núi lớn, hình thái biến hóa đều do bổn tâm. Nhưng bất kể hình dáng nó thế nào, tính chất đều như nhau, nó đại biểu tín ngưỡng và tôn sùng của người khác với ngươi, cũng có tên "kiền thành chi lực". Người sùng tín càng đông, lực kiền thành càng mạnh và ngược lại, đều bằng bình thường ngươi tự thân tích lũy, ngoại lực không thể can thiệp".

Trương Tử Tinh kiến thức phong phú, lập tức liên tưởng tới một loại lực lượng thường xem trong huyền huyễn tiểu thuyết: tín ngưỡng chi lực!

Lực tín ngưỡng là một loại lực lượng đặc thù, truyền thuyết chỉ thần linh mới có, tín đồ của mỗi vị thần linh càng sâu, lực tín ngưỡng càng nhiều, bản thân cũng càng cường đại, cho nên rất hay xuất hiện chuyện thần linh dùng thủ đoạn tranh đoạt tín đồ, thậm chí còn phát động thánh chiến, dùng chiến tranh tôn giáo diệt trừ tôn giáo khác, đoạt lấy lực lượng.

Loại lực lượng này không phải bản thân tu luyện, mà đến từ bên ngoài, có chỗ đặc biệt riêng. Không ngờ nó cũng tồn tại trong thế giới phong thần này, mà còn rơi xuống đầu mình! Chẳng nhẽ hôm nay gặp phải "nhân phẩm bạo phát" trong truyền thuyết? thực là một ngày siêu cấp may mắn!

Các tinh cầu trong tinh vân kim sắc chính là đại biểu lòng trung và tín nhiệm của bách tính thiên hạ với hắn, nếu như người tín phụng nhiều hơn, số lượng tinh cầu cũng tăng theo tương ứng, lực tín ngưỡng càng cường đại. Xem ra, vì lực lượng của chính mình, tất yếu tiến hành thêm vài lần chính sách "vì dân phục vụ" oanh oanh liệt liệt mới được.

Thanh niên coi ánh mắt cảm kích của hắn như không, hỏi: "ta rất có hứng thú với kiện pháp bảo này của ngươi, ngươi có nguyện ý tặng ta?"

Trương Tử Tinh thấy hắn trỏ tới phi hành khí, không khỏi ngạc nhiên, hắn muốn cái đồ này làm gì?

Con ngươi đảo một vòng, Trương Tử Tinh đã có chủ ý, tắt đi thiết bị biến âm, giọng nói cố trở nên thành khẩn: "tu vi của đạo hữu cao thâm hơn xa ta, nếu có ý cướp đoạt, ta cũng thúc thủ vô sách, nhưng đạo hữu lại hảo ý ngỏ lời, có thể thấy phẩm hạn đoan chánh, làm người thành tín. Đạo hữu vốn có ơn thành toàn cho ta, dù đem pháp bảo này tặng đạo hữu cũng không sao. Nhưng đạo hữu cũng vừa nói rõ, đó vốn là lực lượng của ta nếu ta đem tặng cho đạo hữu chẳng thành ra là coi nhẹ ân nghĩa của đạo hữu sao? Nói thực, pháp bảo này với ta thập phần quan trọng, lại luyện chế rất khó khăn, hao tổn tâm huyết. Nếu đạo hữu thực muốn lấy, ta cũng chỉ đành đau lòng dâng tặng, phiền đạo hữu tùy tiện lấy ra một pháp bảo trao đổi với ta a".

Trương Tử Tinh lần này tính toán không sai, đối phương có thực lực siêu phàm, xem ra hắn nhất định muốn lấy phi hành khí rồi, có điều đây là khoa kỹ siêu việt thời đại, cho thanh niên này tháo ra từng mảnh vụn cũng không hiểu được nguyên lí bên trong; lấy thực lực của thanh niên, trên người nhất định toàn là bảo bối xịn, nếu có thể đổi đống sắt vụn này lấy một cực phẩm pháp bảo, thì siêu cấp may mắn ngày hôm nay có thể nói là hoàn mỹ.

"Ngươi nghĩ ra chủ ý tốt lắm", thanh niên cũng không chút tất giận, nụ cười trên mặt vẫn y nguyên, tay hướng hắn chộp một cái, trên tay đã nhiều hơn một đồ vật: "ta đem kiện pháp bảo này đổi lại thế nào?"

Trương Tử Tinh nhìn kỹ, vẻ đắc ý trên mặt lập tức cứng lại, thì ra, đồ trên tay thanh niên là một tấm mặt nạ ngũ sắc – chính thị tấm mặt nạ Khổng Tuyên luyện chế cho hắn! rõ ràng mình còn mặc khải giáp toàn thân, tên này làm thế nào lại xuyên qua giật mặt nạ xuống được? Nhớ Khổng Tuyên từng nói qua, mặt nạ này là do Ngũ Sắc Thần Quang luyện chế, nếu không phải bản thân Trương Tử Tinh đồng ý, người khác tuyệt không thể dùng sức giật xuống, chẳng nhẽ thanh niên này so với Khổng Tuyên càng thêm…

Thanh niên nhìn tấm mặt nạ ngũ sắc trong tay: "không phải ta tiếc rẻ, chỉ là trên người không có pháp bảo, ngươi ngày thường đeo mặt nạ này, tất là không muốn người khác biết được thân phận và tướng mạo. Mặt nạ này tuy có lực ngũ sắc, nhưng còn quá đơn giản, không bằng ta giúp ngươi cải tiến một chút, coi như là trao đổi pháp bảo với ngươi được chứ?"

Nếu là bình thường, đem phi hành khí siêu hợp kim đổi lấy một cái mặt nạ, Trương Tử Tinh tuyệt không làm chuyện thua thiệt như vậy, nhưng đã thấy thực lực thanh niên thâm hậu, điều kiện trao đổi này khiến hắn không khỏi động tâm: "xin hỏi đạo hữu, sau khi mặt nạ này cải tiến, có thể hoàn toàn che dấu thân phận?"

Thanh niên không đáp, trực tiếp bóp mặt nạ một cái, vốn mặt nạ rất cứng giờ biến thành mềm như bột dẻo, thanh niên lại nhào nặn một trận, thổi một hơi, sau đó hướng Trương Tử Tinh ném đi.

Trương Tử Tinh liền thấy trên mặt lướt qua một trận hơi lạnh, hết sức thoải mái, chỉ nghe thanh niên nói: "xong rồi!"

Trương Tử Tinh ngẩn người ra, đây là xong rồi? lúc đầu Khổng Tuyên luyện chế mặt nạ này còn mất 7 ngày, tên thanh niên này như tiểu hài tử nghịch kẹo kéo, bóp biếc vài cái là "cải tiến" xong rồi? mà thanh niên này từ lúc xuất hiện tới giờ, Siêu Não vẫn như phế vật, không hề phát sinh cảnh báo năng lượng biến hóa gì cả, phảng phất thanh niên này như không khí tồn tại, chẳng nhẽ là bị lỗi rồi?

Hắn cố nhịn ý định hạ mặt nạ xuống ngắm nghía, nhìn thanh niên hỏi: "đạo hữu thực có thủ đoạn! xin hỏi cái mặt nạ mới này có diệu dụng gì?"

"Cũng không coi là diệu dụng, chỉ là có thể giúp ngươi tùy ý biến hóa dung mạo, so với cái mặt đờ đẫn lúc dầu hơn xa, mà người khác không thể khám phá hoặc gỡ xuống được".

Trúng mánh rồi! Lại có thể tùy ý biến hóa dung mạo, đây đâu phải là loại thuật dịch dung tầm thường? Trương Tử Tinh cực độ vui mừng, nhưng không quên hỏi một vấn đề mấu chốt: "nếu ta đeo mặt nạ này, có người nào có thể nhìn ra hoặc tính ra thân phận? tỷ như…hỗn nguyên thánh nhân?"

"Tiên nhân không nhìn được, cũng vô pháp tính ra", thanh niên có vẻ thú vị nhìn Trương Tử Tinh một cái, chậm rãi tiếp lời: "nếu là thánh nhân…", ngâm nga nửa ngày chưa dứt, cuối cùng đưa ra đáp ắn khiến Trương Tử Tinh đầy bụng hi vọng thiếu chút té xỉu:

"Có thể là được, có thể là không được, hoặc là có lúc thánh nhân biết, hoặc có lúc phàm nhân cũng biết, đều là trong dạo…"

Trương Tử Tinh còn chưa kịp đề xuất kháng nghị, thanh niên kia đã dùng hai ngón tay dễ dàng nhấc lên phi hành khí cực nặng, tựa như cầm một con châu chấu, chân như đạp trên một chiếc thang vô hình, từng bước bước lên không trung. Loại lực lượng này khiến Trương Tử Tinh há hốc mồm. Tùy theo độ cao tăng dần, thân ảnh thanh niên cũng theo đó mờ đi, cho tới cuối cùng tiêu thất, chỉ lưu lại một câu vang lại trong óc Trương Tử Tinh.

"Hảo tự vi chi, ngày sau nếu là hữu duyên, còn có lúc gặp lại…"

Trương Tử Tinh bị thần thông của thanh niên này làm kinh ngạc, từ lúc hắn tu luyện xong "thủy hỏa tương dung", lại lấy được trọn vẹn Hoàng Đế Tâm Kinh, luyện được Hiên Viên Ngự Long Quyết, trong lòng không khỏi có chút dương dương tự đắc. Hôm nay ngẫu nhiên gặp thanh niên thần bí này, mới biết cái gì gọi là chênh lệch tuyệt đối, ý tự mãn tức thì hóa thành tro bụi. Từ cử động của thanh niên này, thân phận thiên tử của mình hình như đã sớm bị phát hiện, cũng may đối phương không có ác ý, lại thành toàn cho một phen, giúp mình khai phát lực lượng lĩnh vực mới. Thanh niên này có thực lực dường như còn trên cả Khổng Tuyên, chẳng nhẽ…là thánh nhân?

Nếu đúng là thánh nhân? Vì sao lại giúp mình?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.