Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 275: Đám hỏi



Vương Ma đánh giá Dương Tiễn một chút , gật đầu : " Bần đạo cũng từng được nghe danh Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động Ngọc Đỉnh chân nhân , không nghĩ tới đệ tử cũng thật danh bất hư truyền , đã tới chân tiên cảnh giới , so với cái loại sư thúc vô năng này mạnh hơn gấp trăm lần . Bất quá , cùng với bần đạo vẫn còn cách xa , trở về gọi sư phụ ngươi tới phân cao thấp với ta ! "

Dương Tiễn cũng không nói nhiều , tay phải khe khẽ mở ra , trên tay có thêm một thanh binh khí , đây là hắn do cơ duyên xảo hợp mà có được , thanh thần binh này gọi Tam Tiên Lưỡng Nhận .

Vương Ma lời này là nhắc nhở Lý Hưng Phách , Dương Tiễn đã tới chân tiên cảnh giới , không thể quá mức khinh thị . Bên này Khương Thượng vừa nghe " Sư điệt " đã tới chân tiên , liên tưởng đến tu vi của mình , khong khỏi vừa xấu hổ vừa mắc cỡ .

Lý Hưng Phách cùng Vương Ma là huynh đệ nhiều năm , như thế nào không biết tâm ý của hắn , thấy Dương Tiễn không đáp , cười nói : " Cũng được , xem ngươi có pháp bảo gì ! "

Lời này ý là bất luận có pháp bảo nào , Dương Tiễn cũng không phải đối thủ .

Dương Tiễn khoát tay nắm tại giữa Tam Tiên Lưỡng Nhận , nhảy lên cao mấy trượng , hướng đầu kích về hướng Lý Hưng Phách đánh tới . Lý Hưng Phách thấy hắn thế tới hung mãnh , dung trường kiếm đón đỡ . Dương Tiễn võ nghệ không hề dưới Hoàng Phi Hổ , hơn nữa Tam Tiên Lưỡng Nhận kích cực kỳ lợi hại , mang theo một cỗ duệ khí rất mạnh đánh tới trường kiếm của Lý Hưng Phách , bảo kiếm của Lý Hưng Phách vậy mà không chịu nổi , bị chấn gãy làm hai đoạn .

Lý Hưng Phách kinh hãi , vội vàng từ trong túi pháp bảo xuất ra một viên Phách Địa Châu , đánh tới Dương Tiễn .

Dương Tiễn không tránh không né , đợi viên châu bay đến giữa đỉnh đầu trực tiếp đánh vào làm cho hoa lửa văng tung tóe , nhưng không hề có chuyện gì xảy ra . Lý Hưng Phách không ngờ Dương Tiễn loiẹ hại như thế , đang muốn đọn thổ chạy trốn , nhưng lại chậm một bước . Bị Dương Tiễn vượt qua , Tam Tiên Lưỡng Nhận vung lên , đã đem đầu lâu Lý Hưng Phách tước xuống .

Chuyện xảy ra đột nhiên , Vương Sâm cùng Cao Hữu Kiền đều không thể nghĩ tới Lý Hưng Phách pahỉ chết trên tay một tiểu bối , vừa sợ vừa giận , đều cầm kiếm đánh tới . Dương Tiễn mở ra con mắt thứ ba , thần quang chiếu rọi , cười lạnh nói : " Bốn người các ngươi , bất quá chỉ là chân tiên trung giai đỉnh mà thôi , sao có thể là đối thủ của ta ? Vậy mà còn dõng dạc nói muốn đấu với sư tôn của ta . "

Ba người thấy Dương Tiễn chỉ là chân tiên hạ giai , vậy mà có thể nói chính xác cảnh giới của ba người họ thì lòng kinh ngạc càng sâu , trong tay cũng không ngưng nghỉ chút nào , Khai Thiên Châu, Phách Địa Châu đều hướng đến Dương Tiễn đánh tới .

Dương Tiễn nắm Tam Tiêm Lưỡng Nhận trong tay trực tiếp hướng tới hạt châu của Vương Ma , đánh cho tóe lửa , hoàn toàn không thèm để ý tới . Vương Ma thấy Dương Tiễn lợi hại như thế , tâm sinh ra ý thối lui . Đột nhiên cảm giác được tọa kỵ của mình có chút không ổn , tại phía sau đột nhiên có một trận đau nhức truyền đến . Một con chó ngao to lớn , toàn thân đen nhánh vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng , một ngụm cắn vào cổ .

Con chó ngao này lợi hại vô cùng , ngay cả tiên thể cũng không ngăn được . Đương lúc Vương Ma giãy dụa , bên này Dương Tiễn đã tới , Tam Tiêm Lưỡng Nhận lập tức đâm xuyên vào , lấy đi thủ cấp . Cao Kiền cùng Dương Sâm thấy Dương Tiễn sát hại hai đạo hữu , liền liều mình đánh tới . Dương Tiễn không hề nao núng , chỉ vài chiêu đã cắt bỏ cánh tay phải của Cao Kiền xuống . Đau đớn làm cho Cao Kiền tỉnh lại , tự biết mình không phải đối thủ của Dương Tiễn , hướng Dương Sâm hô một tiếng . Dương Sâm đem tạo kỵ Toan Nghê thả ra , đánh về phía Dương Tiễn , ý đồ từ phía ngoài đánh tới , mượn cơ hội bỏ chạy . Ngay lúc này con chó ngao đen nhánh kia lại xuất hiện , đem Toan Nghê so với mình còn lớn hơn nhiều đánh gục xuống cắn xé .

Cao Kiền cùng Dương Sâm vội vàng chia nhau bỏ chạy . Dương Tiễn xuất ra một cái kim hoàn ( vòng vàng ) , nhanh chóng đem kim hoàn đánh vào lưng Dương Sâm hất hắn ngã xuống đất , tiến lên kết liễu tính mạng , nhưng Cao Kiền cụt tay cũng đã độn thổ mà chạy . Mà bên kia Toan Nghê đã bị con chó ngao hung ác cắn đút yết hầu , biến thành một cỗ thi thể .

Khương Tử Nha thấy Dương Tiễn cường hãn như thế , giết được cả tam tiên thì vô cùng mừng rỡ , vội vàng chỉ huy toàn quân toàn diện công kích .

Sùng Hầu Hổ thấy Cửu đảo Tứ thánh bại vong , tự nhiên không dám đối địch , một đường đầu khôi khí giáp , lại quay về trong thành , cố thủ không ra . Mà Sùng Hắc Hổ nhìn thấy Tây Kỳ có dị nhân như thế , cũng thầm nhủ may mắn tự mình không có tùy tiện ra tay . Dương Tiễn có thực như thế , nếu đưa Nhất Chủy Thần Ưng ra nhất định cũng sẽ bị vặt sạch lông , nếu mà chuẩn bị không tốt còn có họa sát thân .

Sau khi Tây Kỳ đại thắng , Khương Tử Nha đối với thực lực của Dương Tiễn tất nhiên khen không dứt miệng . Dương Tiễn xuất ra ngọc đỉnh chân nhân tặng cho , đem đan dược ra chữa khỏi cho Hoàng Phi Hổ . Hoàng Phi Hổ tạ ơn Dương Tiễn . Dương Tiễn nói mình phụng mệnh xuống núi , đầu nhập dưới trướng Khương Tử Nha . Khương Tử Nha có thêm một thủ hạ cường đại tất nhiên là vui mừng . Cơ Phát cũng thập phần cao hứng , thứ nhất đại thắng Sùng Hầu Hổ , thứ hai theo như lời Khương Tử Nha nói , tiên nhân Xiển Giáo sẽ lục tục tới đây tương trợ . Đến lức đó bên người mình sẽ có không ít tiên nhân , lo gì đại sự không thành ? "

Kinh qua chuyện này , Cơ Phát không còn hoài nghi Hoàng Phi Hổ . Vốn hắn vẫn lo lắng Hoàng Phi Hổ địa vị vốn cao quý , vị tất đã cam lòng chịu nghe lệnh của mình , hôm nay thấy hắn liều mạng như thế , tất nhiên không còn nghi ngờ .

So với Cơ Phát tâm tình đang tốt , Sùng Hầu Hổ lại rất ảo não . Hắn hối hận ba ngày trước không nhanh chóng quyết định , thuyết phục tứ thánh lập tức công kích , kết quả là hôm nay đại bại . Sùng Hắc Hổ cũng biết tình thế khẩn cấp , nhíu mày không nói gì .

Mai Đức tiến lên nói : " Đại vương , Tây Kỳ thê mạnh , lại được dị nhân tương trợ , quân ta chỉ sợ không thể địch lại . Hôm nay Bắc Cương truyền tin về , Văn thái sư giằng co với Quỷ Phương không thôi , lại không nghe Triều Ca hồi âm . Như mạt tướng xem , không nên liều mạng đánh bừa , trước hãy tạm thời nghị hòa đã . "

"
Nghị hòa ? " Sùng Hầu Hổ tự biết địch mạnh ta yếu , không thể địch lại được , lập tức lộ ra vẻ do dự : " Cơ Phát suất lĩnh đại quân tới , dã tâm không nhỏ , làm sao chịu bỏ qua ? "

"
Mạt tướng có một kế , có thể giải nguy , chỉ bất quá … "

Sùng Hầu Hổ vội vàng thúc giục hán mau nói , Mai Đức nói : "
Cơ Phát lấy lý do báo thù để khởi binh , vậy đại vương hãy hứa hẹn vài thứ có lợi để hòa giải ân oán , hoãn lại chiến sự . Được nghe đại vương dưới trướng có một vị nữ nhi , thập phần xinh đẹp . Mà Cơ Phát đến nay vẫn chưa có chính phi , đại vương có thể hứa gả nữ nhi cho hắn , hóa chiến sự thành việc vui , không chỉ có khả năng khiến cho Cơ Phát phải lui binh , lại có thể giao hảo với Tây Kỳ , miễn đi binh đao . "

Sùng Hầu Hổ vừa nghe xong , lúc này mừng rỡ , đứng dậy nói : "
Kế thật hay , quá mức tuyệt diệu , ta nguyện đi một chuyến , khuyên Cơ Phát ngừng xuất binh .

Trong doanh trịa Tây Kỳ , Cơ Phát đang cùng Khương Tử Nha chờ đợi , thương nghị xem như thế nào công hạ Sùng thành . Chợt có báo Tào Châu Hầu Sùng Hắc Hổ cầu kiến . Cơ Phát nghe thấy tên Sùng Hắc Hổ liền mời vào .

Sừng Hắc Hổ cùng Cơ Phát hành lễ gặp mặt , hành lễ xong liền nói rõ ý tới . Cơ Phát không nghĩ tới Sùng thành lại làm ra chiêu này , ánh mắt dò hỏi Khương Tử Nha . Khương Tử Nha cũng cảm thấy ngoài ý muốn , không nhịn được phải trầm ngâm . Cơ Phát cho bày tiệc rượu để cho đệ đệ là Cơ Đán tiếp Sùng Hắc Hổ uống rượu , mình thì cùng Khương Tử Nha khẩn cấp thương lượng chuyện này .

Khương Tử Nha nghe khẩu khí của Cơ Phát muốn liên hợp cùng Sùng Hầu Hổ , tương lai cùng mưu sự đại kế , lắc đầu nói : " Đại vương vạn vạn lần không thể . Đại vương là vì lấy lòng dân mà khởi binh , nếu bây giờ vì việc chung thân mà ngưng chiến , không phải thất tín khắp thiên hạ sao ? Huống chi Sùng Hầu Hổ là kẻ bội tín , năm đó vu cho Ngạc Sùng Vũ là phản loạn , trong chuyện này đã có mật báo về cái chết của Sùng Ngác Vũ . Đại vương tuyệt không thể dẫm vào vết xe đổ đó được ! "

Khương Tử Nha nói xong , Cơ Phát cẩn thận suy nghĩ , gật đầu hướng Khương Tử Nha hành lễ nói : " Nếu không có tướng phụ nhắc nhở , cô vương suýt nữa đã phạm phải sai lầm , sau này còn xin tướng phụ chỉ điểm cho nhiều hơn . "

Khương Tử Nha thấy Cơ Phát thân là Tây Bá Hầu nhưng với mình vẫn cung kính hữu lễ , trong lòng thỏa mãn , nói : " Sùng thành kiên thủ không chịu ra , nếu là cường công , cũng có thể công hạ nhưng quân ta cũng sẽ tổn thương không nhẹ . Huống hồ đối với người dân Sùng thành cũng sẽ có tổn thương , ảnh hưởng đến danh tiếng chúng ta . Ta có một kế , nếu thành công , thì không chỉ Sùng thành mà ngay cả Bắc địa đều nằm trong tay của đại vương . "

Cơ Phát nghe vậy , vội hỏi kế ra sao , Khương Tử Nha ghé tai nói nhỏ vài câu , Cơ Phát nét mặt vui mừng , cuống quýt gật đầu .

Sùng Hắc Hổ mặc dù không dám hỏi , chỉ cùng Cơ Đán uống rượu nhưng không che dấu được vẻ buồn rầu . Đột nhiên Lữ Vọng đeo mặt nạ xuất hiện trước mắt hắn .

Sùng Hắc Hổ tâm tình như kẻ thiếu nợ , nói : " Lữ thừa tướng có gì chỉ giáo ? "

Khương Tử Nha tự mình rót đầy ly rượu cho hắn , nói : " Được nghe quân hầu là người nhân nghĩa lại lão luyện , cai quản Tào Châu nhiều năm mà quân dân không bất kính . Vì sao hôm nay lại hồ đồ , đến đây giúp Bắc Bá Hầu làm điều sai trái ? "

Sùng Hắc Hổ đã nghe ra thâm ý trong câu nói của Lữ Vọng . Vốn hắn thấy Tây Kỳ thế mạnh , đã sớm sinh ra ý thối lui , lần này tự mình tới doanh trại Tây Kỳ nghị hòa , cũng có ý riêng . Lập tức đáp : " Ta cùng Sùng Hầu Hổ là thân huynh đệ , hôm nay huynh trưởng gặp nạn , như thế nào có thể ngồi nhìn ? "

Khương Tử Nha lắc đầu nói : " Lệnh huynh thân là một trong tứ đại chư hầu , mê hoặc thiên tử , bạo ngược vạn dân ; giả thiên tử chi mệnh , xao cốt bác tủy, tẫn dân lực, phì nhuận tư gia, hãm, vùi lấp quân bất nghĩa, nhẫn tâm tang tiết ( giả mệnh Thiên tử ra lệnh , đập xương bóc tủy , dốc kiệt sức người dân , làm đầy tài sản riêng , vùi lấp người nhân nghĩa , nhẫn tâm thiêu đốt điều tốt đẹp ) . Hôm nay lại sát hại huynh đệ của chủ công ta , có thể nói là tích ác như núi , làm cho người và thần đều giận dữ , làm cho chư hầu đều ghét bỏ ! Lấy quân lực của chủ công ta đi chinh phạt kẻ vô đạo , muốn công hạ Sùng thành dễ như trở bàn tay . Lúc thành phá chính là lúc ngọc đá cùng vỡ , cả nhà gặp họa . Lữ Vọng biết quân hầu do tích được nhân hiền , mới lập được gia tộc như bây giờ , cho nên không đành lòng thấy quân hầu bị tru diệt ! "

Sùng Hắc Hổ nghe được Đại Hãn ( không hỉu nổi >*< ) , mồ hôi đầm đìa , vội vàng bái lạy , hành lễ nói : " Mong thừa tướng cứu ta một mạng ! "

Khương Tử Nha vừa thấy Sùng Hắc Hổ nhuyễn xuống , dưới mặt nạ không khỏi lộ sắc mặt vui mừng , đỡ hắn đứng lên , nói : " Kế hôm nay, quân hầu chỉ có tương kế tựu kế , phối hợp quân ta bắt giữ phản nghịch , lấy ơn thiên hạ để thanh tẩy một thân trong sạch , phân rõ ngọc và đá . "

Sùng Hắc Hổ lộ ra vẻ do dự : " Hầu Hổ là thân huynh đệ của ta , ta nếu hại hắn không phải bất nhân bất nghĩa saon ? Sau khi trở về với đất cũng không có mặt mũi mà gặp lại phụ mẫu nữa … "

Khương Tử Nha thờ dài nói : " Quân hầu sai rồi ! Hành động này không phải là bất nghĩa , mà là đại nghĩa ! Trước có tội với tổ tông , sau đắc tội khắp thiên hạ , làm cho ngàn vạn dân chúng nghiến răng ! Cho dù phải mang tội bất hiếu với tổ tông , không thể nhìn mặt cha mẹ dưới Minh Tuyền , nhưng dù sao cũng đã lưu lại được Sùng Thị nhất mạch , miễn cho bị diệt sạch cả tông tộc . "

Sùng Hắc Hổ suy nghĩ một lúc lâu , cuối cùng lộ ra vẻ kiên quyết , thấy vậy Khương Tử Nha âm thầm gật đầu .

Sau khi đã có chủ ý , Sùng Hắc Hổ quay về Sùng thành , nói rằng Cơ Phát đồng ý đám hỏi này . Sùng Hầu Hổ vui mừng , trọng thưởng cho Mai Đức , lại tạ ơn Sùng HCắ Hổ . Đêm đó Sùng Hầu Hổ , Sùng Ứng Bưu cùng Sùng Hắc Hổ trong điện cùng tiệc tùng cho đến lúc say túy lúy , bất tỉnh nhân sự .

Đợi đến lcú Sùng Hầu Hổ thanh tỉnh lại thì kinh hãi phát hiện , mình cùng con trai Sùng Ứng Bưu đã bị trói lại . Mà trên Ngân An điện , Cơ Phát đang ngồi ngay ngắn tại chủ vị , Bàng Hữu , Lữ Vọng đang nhìn Nam Cung Thích , Dương Tiễn đứng chờ một bên , mà đệ đệ Sùng Hắc Hổ cư nhiên cũng đứng trong đám người đó , tất cả đều lăm lăm cầm vũ khí trong tay .

Sùng Hầu Hổ cũng không phải kẻ ngốc , nhất thời hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra , quả thực không thể tin vào mắt mình , kêu lên với Sùng Hắc Hổ : " Hiền đệ , như thế nào lại như vậy ? "

Sùng Hắc Hổ cắn răng nói : " Huynh trưởng ! Ngươi tự cho mình là thần , không tu nhân đức , giết hại dân chúng , ác quán thiên hạ ( đại khái là ác danh khắp thiên hạ ) . Tứ phương chư hầu muốn đồng tâm diệt Sùng thị chúng ta . Ta dù có phải chịu tội với cha mẹ , với tổ tông , cũng phải làm yên oán giận của thiên hạ , miễn đi họa diệt tộc . "

Sùng Ứng Bưu cũng đã tỉnh lại , há mồm mắng to : " Sùng Hắc Hổ , ngươi bán huynh cầu vinh , ngươi không bằng cả heo chó ! "

Sùng Hắc Hổ không có gì để bào chữa , im lặng không nói : " Sùng Hầu Hổ hướng ánh mắt tới Cơ Phát , nói : " CƠ hiền chất , ngươi ta đều là tứ đại chư hầu , khuyển tử quả thật ngày trước đã phạm sai lầm , nhưng hôm nay ta với hiền chất đã có ước hẹn làm đám hỏi . Sao hiền chất đột nhiên nuốt lời ? "

Khương Tử Nha đứng ở một bên quát : "
Sùng Hầu Hổ ! Ngươi làm điều ác khắp nơi , giết hại dân chúng Bắc Địa , Đại vương ta sao có thể cùng ngươi ước hẹn đám hỏi ? Đây chẳng qua chỉ là kế mê hoặc mà thôi . Hôm nay ngươi tự phạm vào trời tru , còn có điều gì muốn nói sao ? "

Sùng Hầu Hổ yên lặng không nói gì , chỉ đem ánh mắt nhìn về phía Sùng Hắc Hổ , còn Sùng Ứng Bưu thì mắng to không ngừng , Sùng Hắc Hổ không dám nhìn ánh mắt huynh trưởng , cúi đầu xuống . Khương Tử Nha lúc này ra lệnh , đem phụ tử Sùng Hầu Hổ đem đi chém đầu thị chúng . Không lâu sau , hai cái thủ cấp đã mang lên .

Quân sĩ lại giải nguyên phối của Sùng Hầu Hổ là Lý Thị và nữ nhi lên điện . Cơ phát thấy nữ hi của SÙng Hầu Hổ quả nhiên dung mạo xinh đẹp thướt tha , có thể nói là quốc sắc thiên hương , phong tư đáng thương gây cho người khác cảm giác yêu thương , so với thiếp của mình là Nhất Kiền thì hơn xa , liên tưởng đến đám hỏi của hai nhà không khỏi có chút động lòng . Khương Tử Nha nhìn thấy scắ mặt của Cơ Phát , không khỏi nhíu mày , nói : " Trừ ác tận gốc , đại vương không thể do dự . "

Sùng Hắc Hổ nghe khẩu khí của "
Lữ Vọng " dường như ngay cả hai nàng cũng không buông tha , không nhịn được nói một câu : " Gia huynh làm ác cùng với nguyên phối vô can , huống chi nữ nhi còn nhỏ sao có thể làm điều ác ? Xin đại vương khai ân . "

Cơ Phát càng xem sắc đẹp của Sùng Địa , càng có cảm giác khó dứt bỏ được , chỉ thấy Khương Tử Nha cố ý ho khan một tiếng , sau mặt nạ ánh mắt có thâm ý . Cơ Phát đột nhiên bừng tỉnh , cũng không nghe lời cầu khẩn của Sùng Hắc Hổ , cắn răng ra lệnh đem Lý thị và nữ nhi đi chém đầu . Lý thị và Sùng Địa vừa nghe mệnh lệnh này lập tức ngã ra đất bất tỉnh . Nguồn: http://truyenfull.vn

Khương Tử Nha thấy CƠ Phát có thể vươt qua cám dỗ của nữ sắc , quả nhiên là người có thể làm đại sự , khẽ gật đầu , vuốt cằm , trong mắtDương Tiễn cũng lộ ra vẻ tán thưởng . Cơ Phát điều chỉnh tâm tình , không suy nghĩ nhiều việc vừa xong , cùng mọi người thảo luận làm sao xử trí việc Sùng thành .

Nhưng vào lúc này , chợt có binh lính báo lại , Đại thương Bắc phạt thống soái Văn thái sư dẫn binh mã đang nhanh chóng hướng Sùng thành mà đến ! Cả người Cơ Phát thất kinh , Văn Trọng sao lại có thể tới đây ?

Lâu lắm ta mới dịch truyện , tốc độ không hơn con rùa là bao nhiêu , các bác thông cảm ha . Ta sẽ cố gắng bù 1c vào ngày mai .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.