Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 335: Lạc Bảo Kim Tiền , lạc Đa Bảo




Đa Bảo Đạo Nhân liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch Ly Địa Diễm Quang Kỳ, âm thầm kinh dị. Trương Tử Tinh lúc này không biết như thế nào, tự nhiên áp chế không được cơn giận trong lòng, lấy Định Thương Kiếm ra cầm trong tay, hướng hai đạo kim quang kia chém tới, trong giây lát đã chém ra hơn mười kiếm.

Định Thương Kiếm lợi hại vô cùng, mà Đa Bảo Đạo Nhân nhìn thấy Ly Địa Diễm Quang Kỳ, trong lòng vẫn còn đang nghi ngờ, chưa ra tay khống chế pháp bảo. hai đạo kim quang kia không chống nổi kiếm khí liên tục của Định Thương Kiếm, lập tức bị trảm thành bốn đoạn, hào quang nhất thời ảm đạm, biến mất, gẫy thành bốn đoạn dây , rơi xuống đám mây.

Hai đạo kim quang này đều vốn không phải là bảo vật khó lường gì, nhưng cũng phần nào làm mất thể diện Đa Bảo Đạo Nhân. Lúc này Triệt Giáo môn nhân đến xem đông dần lên, gặp cảnh Đa Bảo Đạo Nhân cùng người ngoài tranh đấu, không khỏi thấp giọng nghị luận.

Đa Bảo Đạo Nhân tuy biết Tiêu Dao Tử lai lịch bất phàm, từng vài lần được sư tôn tự mình tiếp kiến, trên người lại mang chí bảo Bát Cảnh Cung thánh nhân, nhưng hắn thân là Đại sư huynh, trước mặt chư vị sư đệ vãn bối bị hủy đi pháp bảo, nhất thời không khỏi mất mặt.

"Khá lắm Tiêu Dao Tử, quả nhiên trên người ngươi mang Ly Địa Diễm Quang Kỳ, thảm nào mà cả gan nhục mã chúng ta! Hôm nay ngươi đừng vội nhiều lời nữa, đánh trước rồi mới nói: Ta không cần lấy tu vi ra thắng ngươi, chúng ta lấy pháp bảo đánh giá một phen, để xem ngươi có thể chống đỡ bao lâu!" Đa Bảo Đạo Nhân không hổ tên là Đa Bảo , lời vừa nói xong, trong tay hiện ra bảy thanh bảo kiếm, mỗi thanh đều khắc các văn tự kỳ lạ `gọi là Thất Sát Kiếm.

Thất kiếm hướng Trương Tử Tinh bay tới, tạo thành một kiếm trận, phương vị không ngừng hoạt động, đưa hắn vây quanh ở giữa. Không đợi Trương Tử Tinh phản ứng lại, Đa Bảo lại lấy ra hai viên bảo châu, một trên một dưới bay lơ lửng ở hai phía kiếm trận, Ngay sau đó, lại là xuất ra một hắc ấn, ba cái kim luân. Ngoài ra còn có thêm một chiếc lục võng.

Những pháp bảo đó tổ hợp thành một đại trận, hỗ trợ lẫn nhau, trung ương là bảy thanh kiếm sắc bén chủ công, hai khỏa bảo châu ở trên phía dưới hấp thu phản kích lực lượng, hắc ấn ở không trung thỉnh thoảng thình lình ám tập. Kim luân lượn lờ xoay tròn, tìm kiếm khe hở của địch nhân mà tiến công, lục võng vây chặt lấy toàn bộ không gian xung quanh phòng ngừa địch nhân chạy trốn.

Trương Tử Tinh rốt cuộc hiểu tại sao Đa Bảo Đạo Nhân lại có danh xưng như thế ,vị nhân huynh này tiền vốn quá lớn, pháp bảo vừa xuất chính là"Lượng phiến", hơn nữa chỗ lợi hại nhất của hắn chính là có thể đồng thời khống chế một lúc rất nhiều các loại pháp bảo khác nhau, đồng thời phối hợp các loại pháp bảo có thuộc tính bất đồng thành một trận pháp biến đổi không ngừng từ đó phát huy ra tác dụng cao nhất. Chẳng trách Đa Bảo Đạo Nhân năm đó đưa cho hắn Tỳ Hưu Trạc, mà mặt không đổi sắc , dây đúng là nhà tư bản tiền vốn dồi dào, đưa ra Tì Hưu Trạc chỉ như chin con trâu mất sợi lông - chẳng đáng kể gì.

Đa Bảo Đạo Nhân sau khi thi triển ra loại thủ đoạn hoa lệ này, chúng môn nhân đều lộ ra vẻ kinh hãi. Ào ào khen ngợi. Đa Bảo Đạo Nhân cũng lấy lại không ít mặt mũi, trên mặt tuy rằng vẫn tỏ ra trầm ổn như trước nhưng trong lòng lại âm thầm đắc ý.

Thực lực của Đa Bảo Đạo Nhân nguyên bản hơn xa Trương Tử Tinh, "Pháp bảo đại trận" này lại càng khiến cho hắn cảm thấy áp lực cường đại, nhất thời không cách nào trả đũa , chỉ còn cách thi triển Ly Địa Diễm Quang Kỳ bảo vệ toàn thân. Pháp bảo của Lão Tử quả nhiên rất lợi hại, pháp bảo của Đa Bảo tuy rằng chiếm ưu thế về số lượng, nhưng thủy chung không thể đánh xuống.

Đúng vào lúc này, chỉ thấy bên ngoài một đạo kim quang bay tới, phô thiên cái địa lục võng bên ngoài cùng kia bất ngờ lập tức nhỏ đi lại rồi theo kim quang mà rơi sau đó bị một bóng người nhặt vào lòng. Đa Bảo Đạo Nhân giật mình, không ngờ tự nhiên không thể tiếp tục khống chế lục võng. Tâm thần tương thông với pháp bảo như bị cái gì cắt đứt, không khỏi cả kinh. Ngay tại lúc đó, kim quang lại lần nữa lóng lánh, hắc ấn kia cũng tiếp tục rơi xuống, Ngay sau đó, ba cái kim luân cũng chung số phận.

Đa Bảo Đạo Nhân sắc mặt đột biến, ánh mắt dừng ở trên người hai kẻ thi triển kim quang, hai người này hẳn là đồng bọn của Tiêu Dao Tử, tu vi thập phần thấp kém, kim quang kia cũng không hề thần kỳ, không nghĩ rằng có thể đánh rơi tam bảo, đến tột cùng là lai lịch như thế nào? Trong khi đang kinh nghi, hai khỏa bảo châu lại tiếp tục bị rơi xuống. Đại trận đã thất linh bát lạc, uy phong mất hết.

Kim quang này chính là pháp bảo sát thủ trong Phong Thần - Lạc Bảo Kim Tiền, hai người kia dĩ nhiên là Tiêu Thăng và Tào Bảo .

Đa Bảo Đạo Nhân thấy pháp bảo đại trận bị hai gã chân tiên tu vi thấp kém phá, trong lòng tức giận, liền ném ra Hồng Vân Tán, định đem Tiêu Thăng, Tào Bảo thu vào. Tiêu Thăng nhìn lại rõ ràng, rồi mang Lạc Bảo Kim Tiền ra sử dụng. Kim tiền bỗng trổ ra một đôi cánh thần diệu bay vụt qua, Hồng Vân Tán nhất thời mất đi tác dụng lập tức rơi xuống, Tào Bảo thân hình như gió, nhanh chóng tiến lên nhặt lấy, thu vào trong túi.

Đa Bảo Đạo Nhân mất liền thất bảo, đau lòng chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng hơn chính là ở trước mặt đồng môn bêu xấu, nhất thời sát khí đại hiển, tay kia liền thi triển Thất Sát Kiếm, thất kiếm quang mang đại thịnh, bỏ vây khốn Trương Tử Tinh, quay đầu hướng Tào Bảo, Tiêu Thăng bay đi. Trương Tử Tinh biết Lạc Bảo Kim Tiền có nhược điểm "Không đánh rơi pháp bảo là binh khí", không đợi Tiêu Thăng tiếp tục thi triển Lạc Bảo Kim Tiền, lập tức phi thân đuổi theo, mang Ly Địa Diễm Quang Kỳ chặn Thất Sát Kiếm lại.

Các môn nhân Triệt Giáo đang xem cuộc chiến định tiến lên tương trợ, lại bị Đa Bảo Đạo Nhân lớn tiếng quát : "Ta là Đại sư huynh, lại ở địa bàn của mình, sao có thể tự hạ thân phận như thế, cần nhờ quần ẩu mới có thể thủ thắng sao?"

Đa Bảo đạo nhân quyết tâm hàng phục Tiêu Dao Tử cho được , trong mắt bắn ra tinh quang, hét lớn một tiếng, thi triển ra pháp bảo lợi hại nhất.

Không trung nhất thời xuất hiện chín đồ văn kì dị, trung ương một cái, bốn phía là tám cái khác, Trương Tử Tinh cảm giác áp lực tăng nhiều, mà chín đồ văn quen thuộc cũng làm cho hắn kinh hãi, Hà Đồ?

Không đúng! Chín đồ văn này tuy rằng cùng Hà Đồ giống nhau, nhưng lại có điểm khác biệt, nhất là phương thức sắp hàng cùng vị trí. Trương Tử Tinh đột nhiên chợt hiểu , thất thanh nói: "Lạc Thư!"

Hà Đồ cùng Lạc Thư là hai kiện đồ án thần bí lưu truyền từ thời cổ đại tới nay, từ trước đến nay nhiều người cho rằng đây là ngọn nguồn của văn minh cổ đại Trung Quốc là"Vũ trụ ma phương" mỹ dự. Tương truyền Phục Hi hiểu được Hà Đồ là từ lưng của Long Mã mà tìm ra; mà Lạc Thư là do Đại Vũ nghiên cứu hoa văn trên mai rùa mà thành. Đại Vũ cũng nhờ vào hai thứ này mà trị thủy thành công , định được thiên hạ chiếm được Cửu Châu .Từ đó có câu "Hà ra đồ, lạc ra thư, thánh nhân tắc chi"

Mà hiện giờ hai kiện Hà Đồ và Lạc Thư nổi danh quả nhiên lại nằm trong tay Đa Bảo Đạo Nhân.

Đa Bảo Đạo Nhân nghe hắn nói ra Lạc Thư địa lai lịch, cũng có chút kinh ngạc, đang muốn thi triển Lạc Thư thần thông. Không ngờ Tiêu Dao Tử trên người bỗng nhiên truyền đến một cỗ hấp lực rất lợn, Lạc Thư tự nhiên không chịu khống chế hướng phía trước mà đi. Đa Bảo Đạo Nhân kinh hãi, hắn tinh thông chế khí thuật, nếu là pháp bảo tầm thường thật thì không để ý, nhưng Lạc Thư chính là tiên thiên chi bảo, năm đó hao hết khổ tâm, mới lấy được. Sao có thể như vậy mất đi?

Trương Tử Tinh cũng cảm giác được trong cơ thể có một cỗ lực lượng kỳ dị cùng Lạc Thư hấp dẫn lẫn nhau, lực lượng kia nháy mắt liền thoát khỏi thân thể bay ra. Đa Bảo Đạo Nhân chỉ thấy Trương Tử Tinh trong cơ thể bỗng nhiên bay ra mấy kí hiệu hình thù kỳ lạ, cùng Lạc Thư cửu hình xa xa tương đối.

Đa Bảo Đạo Nhân thấy thế, vẻ sợ hãi động dung, kinh hô ra tiếng: "Hà Đồ!"

Hai đồ hô ứng lẫn nhau. Dần dần tiếp cận, ký hiệu này cũng trọng điệp lần lượt thay đổi cùng một chỗ, vây quanh Trương Tử Tinh dạo qua một vòng, thật lâu sau mới chậm rãi tách ra, cuối cùng tự động bay về.

Trong lúc Lạc Thư vây quanh Trương Tử Tinh xoay tròn, Trương Tử Tinh cảm giác được có một loại lực lượng kỳ dị chưa từng có từ trước đến nay dâng lê mà sau khi Hà Đồ bay trở về trong cơ thể Trương Tử Tinh , này cổ kỳ dị lực cũng bị dẫn theo tiến vào. Dương như là lực lượng Lạc Thư . Hắn không kịp nghĩ lại, đem lực lượng này hấp thụ vào trong cơ thể.

Lúc này, Kim Linh Thánh Mẫu cùng Quy Linh Thánh Mẫu đang tĩnh tu nghe thấy truyền tấn vội vàng tới nơi để hòa giải. Lấy Đa Bảo Đạo Nhân kiến thức, tự nhiên biết Hà Đồ là vật của Phục Hi thánh hoàng. Xem ra Tiêu Dao Tử này cùng Hỏa Vân Động Tam Thánh hoàng quan hệ không phải là ít, huống chi trên tay hắn còn có Ly Địa Diễm Quang Kỳ của Đại sư bá Lão Tử. Chỉ sợ lai lịch người này cũng không chỉ là nhất Tán tiên đơn giản .

Đa Bảo Đạo Nhân thầm nghĩ lấy như mình là đệ nhất môn nhân của Triệt Giáo trong người mang nhiều loại pháp bảo. Lại có Lạc Thư nơi tay, thề mà chỉ đánh hòa với Tiêu Dao Tử. Tuy rằng đối phương là dựa vào Ly Địa Diễm Quang Kỳ hộ thân, lại có Hà Đồ triệt tiêu Lạc Thư, nhưng có thể có nhiều loại pháp bảo như vậy, tự mình đại biểu một loại thực lực, lập tức đối Tiêu Dao Tử không khỏi xem trọng vài phần. Xuất phát từ tình cảnh kỳ lạ vừa rồi Lạc Thư bị hấp dẫn , Đa Bảo lòng có chút kiêng kị, nhất thời cũng không có động thủ lần nữa.

Một bên có tin tức môn nhân kể lại Tiêu Dao Tử ở Tam Sơn Quan lập Huyễn Ma Trận, sát Ngọc Đỉnh chân nhân, cầm Quảng Thành Tử. Đa Bảo Đạo Nhân là coi trọng thực lực . Lại nghe đắc hắn chiến bại Xiển Giáo chư tiên. Cùng bản giáo là bạn không phải địch, lập tức âm thầm gật đầu. Tiếp nhận rồi hai vị sư muội điều đình, cùng Tiêu Dao Tử hóa thù thành bạn.

Trương Tử Tinh cũng lập tức gọi Tiêu Thăng Tào Bảo đem các pháp bảo thu được trả lại, nhân đó ca ngợi Đa Bảo Đạo Nhân không cậy huyền tiên tu vi, là người rộng lượng. Đa Bảo Đạo Nhân thích nghe nhất chính là lời hay, nghe vậy hảo cảm tăng nhiều. Lân oán tiêu mất, liền hỏi hắn ý đồ đến, Trương Tử Tinh đem chuyên Triệu Công Minh nói ra.

Đa Bảo Đạo Nhân mới biết Tiêu Dao Tử quả thật là có việc gấp mà đến, hơn nữa hắn vì an nguy tính mạng của đệ tử Triệt Gióa mà tới, lập tức thu hồi ngạo khí, tự mình giải thích. Trương Tử Tinh tất nhiên là sẽ không so đo, nhưng lại thừa nhận chính mình thô lỗ, lúc trước nếu là hắn có thể chịu hạ một hơi, trực tiếp đối Hỏa Linh Thánh Mẫu nói ra việc này, sẽ không gặp trắc trở thế này . Lời vừa nói ra, ngay cả Hỏa Linh Thánh Mẫu đều có chút ngượng ngùng .

Chúng tiên đem Triệu Công Minh vào Bích Du Cung, nhìn thấy thảm trạng, đều nghiến răng nghiến lợi. Nghe Trương Tử Tinh nói lên việc Dư Nguyên thân tử, xác chết bị nhục, lại lòng đầy căm phẫn, nhất là Kim Linh Thánh Mẫu cùng Dư Nguyên là giao hảo đồng môn, đều nói muốn ra Kim Kê Lĩnh báo thù rửa hận. Nhưng Thông Thiên Giáo Chủ bế quan tiền từng có nghiêm lệnh, trong cung đệ tử đều tự tĩnh tu, không được rời đi tiên sơn, cho nên cũng không thể thực thi.

Trương Tử Tinh lúc này quan tâm nhất chính là tình trạng Triệu Công Minh, bởi vì Thông Thiên Giáo Chủ lúc này bế quan tìm hiểu Tru Tiên kiếm trận, tuy là thủ đồ Đa Bảo Đạo Nhân cũng vô pháp quấy rầy, không biết làm cách nào giải trừ cái Đính Thất Tiến Thư chết tiệt này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

Một vị râu dài mặt đen, mặc trang phục đạo nhân trầm ngân nói: "Được nghe Đinh Đầu Thất Tiến Thư là thượng cổ yêu tộc bất truyền bí thuật, có thể diệt nguyên thần, cực kỳ lợi hại, trừ khi có hộ thân chí bảo hoặc là đại thần thông giả còn không chẳng thể may mắn thoát khỏi. Năm đó Hậu Nghệ pháp lực thông huyền, dũng mãnh vô cùng, lấy Xạ Nhật cung cùng Lạc Nhật tiến bắn hạ yêu tộc cửu nhật, nhưng cũng chết ở dưới thuật này. Sau yêu ma đại chiến, yêu hoàng vẫn lạc, thuật này cũng lâm vào thất truyền, không thể tưởng được trong Chu doanh lại có người biết tà thuật đó! Hiện giờ may được Tiêu Dao đạo hữu nửa đường cướp đoạt thảo nhân, tuy rằng trúng tiễn, nhưng vẫn có thể bảo toàn Triệu đạo huynh tánh mạng. Có điều hiện trang thế này, đan dược không tiến vào được, thật là làm người ta lo lắng. Nếu là tiếp tục tiến triển như vậy, cho dù đợi cho sư tôn xuất quan, cũng chỉ có thể cứu mạng sống, một thân tu vi sợ rằng khó bảo toàn. . . . . ."

Đa Bảo Đạo Nhân nhíu mày nói: "Theo Y sư đệ , có cách nào cứu?"

Ô Vân Tiên trầm ngâm nói: " Thuật này trừ thánh nhân ra, thiên hạ chỉ sợ có duy nhất một người giải được."

Quy Linh Thánh Mẫu vốn nóng tính, vội giục: "Ô Vân Tiên ! Người này là ai, nhanh nhanh nói ra, đừng chần chừ nữa!"

Trương Tử Tinh nghe được người này quả nhiên là Ô Vân Tiên, không khỏi đưa mắt nhìn lại. Ô Vân Tiên thuộc diện có thực lực ở Triệt Giáo, ở nguyên tác tại Vạn Tiên Trận ỷ vào một thanh Hỗn Nguyên chuy, đánh bại Xiển Giáo kim tiên Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, đáng tiếc sau bị Chuẩn Đề đạo nhân thu phục.

Ô Vân Tiên là kim miết (là con ba ba vàng) đắc đạo, không biết hay không cùng Quy Linh Thánh Mẫu có quan hệ gì, đối nàng có vẻ có chút kiêng kị, cũng không tức giận, nói: " Tại Hỏa Vân Động, có ba vị thánh hoàng, Phục Hi, Thần Nông, Hoàng Đế. Trong đó, Thần Nông thánh hoàng thông bách thảo, tinh y đạo, có thể phá hết thảy ôn độc tà tật. Triệu đạo huynh, trừ Thần Nông ra không ai có thể cứu."

Đa Bảo Đạo Nhân ánh mắt sáng ngời, liếc nhìn Trương Tử Tinh một cái: Tiêu Dao Tử có được Phục Hi Hà Đồ, khả năng cùng Hỏa Vân Động có sâu xa quan hệ, nếu là Tiêu Dao Tử nguyện đi, việc này tất nhiên là hy vọng tăng nhiều.

Thần Nông? Trương Tử Tinh lộ ra vẻ trầm ngâm, nói: "Ta năm đó cũng từng hướng Hỏa Vân Động bái kiến Tam Hoàng, chẳng qua ba vị thánh hoàng từng nói, Hỏa Vân Động sắp phong động, không tiếp khách nhân. Cũng không biết lần này có tìm thấy Thần Nông hay không. Ta đi trước Hỏa Vân Động, làm hết sức, chỉ mong có thể gặp được thánh hoàng, cứu được tính mạng Triệu đạo hữu."

Chúng tiên đều gật gật đầu, Trương Tử Tinh cũng không chần chừ, lưu lại Viên Hồng ba người ở Bích Du Cung trung chăm sóc Triệu Công Minh, chính mình liền nhanh chóng hướng Hỏa Vân Động mà đi.

Khi tới ngọn núi có Hỏa Vân Động, Trương Tử Tinh kinh ngạc phát hiện, nguyên bản vị trí mà Hỏa Vân Động hiện diện đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một khu đồi núi hoang vu.

Trương Tử Tinh nghĩ đến lời nói phong bế động của Phục Hi năm trước , không khỏi tiêu tan nhụê khí, sau hắn nghĩ lại: không bằng tại đây cố gắng tìm tòi, hy vọng Tam Thánh lưu lại manh mối gì đó.

Trong lúc hắn đang tìm kiếm trong khu phế tích , đột nhiên phát hiện ra vô luận hắn đi đến phía nào, trước mắt luôn là phế tích, trong lòng không khỏi giật mình: nguyên lai Hỏa Vân Động vẫn chưa dời hoặc phong bế, mà là thiết hạ một loại kỳ dị trận pháp, khiến cho người ngoài không thể quấy nhiễu.

Vì tôn trọng Tam Thánh, Trương Tử Tinh không dám tự tiện phá trận, lập tức hướng vị trí Hỏa Vân Động trong trí nhớ thi lễ, lấy tiên lực đem thanh âm chậm rãi truyền ra: "Triều Ca Tử Tinh, cầu kiến Hỏa Vân Động ba vị thánh hoàng bệ hạ."

Sau khi hô xong ba tiếng, cảnh vật bỗng nhiên sinh ra dị biến, toàn bộ không gian giống như sóng gợn vặn vẹo một lượt, rốt cục hiện ra một cái thông đạo.

Trên thông đạo, một gã đồng tử khoảng mười tuổi hướng Trương Tử Tinh hành lễ nói: "Ba vị thánh hoàng cho mời, thỉnh bệ hạ đi theo ta."