Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 343: Đấu Nguyên Thủy ngọc phù giải ách



Nguyên Thủy Thiên Tôn lắp bắp kinh hãi, mới vừa rồi hắn ra một kích này, ý muốn lấy tính mạng của Vân Tiêu, thực ra chỉ dùng để đối xứng với lực lượng tương đương. Lấy tam bảo Ngọc Như Ý hơn nữa thêm vào thánh nhân hỗn độn lực, cho dù là Thông Thiên giáo chủ cứng rắn như vậy, cũng khó tránh khỏi đối phó vất vả à. Nếu là huyền tiên bình thường, tuyệt đối chỉ còn đường chết, không thể tưởng được người này lại an nhiên vô sự.

Trương Tử Tinh tìm được đường sống trong chỗ chết, trong lòng biết mộc nhân thế thân của Thông Thiên Giáo chủ phát huy tác dụng, nếu không có như thế, vừa rồi hắn đã tan thành tro bụi rồi. Hiện giờ Trương Tử Tinh xem như tự mình đã lĩnh hội uy lực của thánh nhân, lập tức không dám giằng co nhau nữa, lớn tiếng nói: " Thánh nhân chậm hãy động thủ! Ta còn tình hình cần bẩm báo!".

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn nhận ra người này đúng là Mệnh Ngoại Chi Nhân Tiêu Dao Tử mà lần trước Thân Công Báo ám sát chưa thành, trong lòng hiện lên sát khí, cũng không để ý tới lời nói của hắn, tam bảo Ngọc Như Ý lại dâng lần nữa lên hướng Trương Tử Tinh đánh tới.

Trương Tử Tinh không nghĩ tới Nguyên Thủy Thiên Tôn không nói hai lớn, trực tiếp hạ sát thủ, vốn muốn nghĩ một lí do thoái tác thật tốt nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không, cho dù hắn nghĩ muốn được ăn cả ngã về không, biểu lộ chân chính thân phận cũng đều không kịp nữa rồi, chỉ là khẩn cấp ứng đối.

Tuy nói lúc trước đã xem qua không ít thánh nhân chiến đấu, năm đó Trương Tử Tinh còn dùng siêu đạn hạt nhân để đánh lén Chuẩn Đề đạo nhân, nhưng nói đến đối mặt cùng thánh nhân loại Boss cuối cùng này đối kháng cũng là lần đầu tiên a.

Từ trên người Nguyên Thuỷ Thiên Tôn phát ra một áp lực vô hình, đối với tâm tính tu vi của Trương Tử Tinh cũng là một khảo nghiệm thật lớn, chỉ có chân chính con người lạc vào cảnh giới kì lạ mới có thể chính thức cảm nhận được cảm giác cùng thánh nhân đối địch khủng bố đến mức nào.

Thực lực, đây là thực lực chênh lệch rất lớn. Lực lượng Kim tiên thượng giai của Trương Tử Tinh, có thể bình yên chịu đựng được khí tức của thánh nhân phóng ra đã là tương đối khá rồi, càng đừng nói là phản kích.

Cho dù Nguyên Thuỷ Thiên Tôn không ra tay, chỉ là áp lực đối kháng là người ta hít thở không thông, chính là một loại phá huỷ khó có thể chịu được, huống chi tam Bảo Ngọc Như Ý kia vẫn là pháp bảo công kích cực kì lợi hại. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn

Lúc này, Trương Tử Tinh trong lòng thầm rủa cái gì mà thần thông, độn thuật, chiến thuật giống như hết thảy mọi thứ đều bình thường vậy. Có khả năng tạo thành địa chấn như vậy cũng là xuất phát theo bản năng, căn bản không có đủ tinh lực để tự suy xét.

Cũng may bản năng này vẫn chính xác--- hắn xuất ra một vòng diễm quang thần kì Ly Địa Diễm, bảo vệ chính mình cùng Vân Tiêu.

Ly Địa Diễm quang kỳ cùng Bát Cảnh Cung pháp bảo. Phòng ngự tối nhất hiện tại, chỉ thấy bên trên hiện ra Ngũ Hành Khí, nâng tam bảo Ngọc Như Ý lên.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn là Hỗn Nguyên Thánh Nhân, Tam Bảo Ngọc Như Ý uy lực công kích cũng là kinh người, nếu là Lão Tử thân tới, dùng Ly Địa Diễm quang kỳ, tất nhiên có thể phòng ngự bình yên. Nhưng Trương Tử Tinh tu vi cùng thánh nhân kém thật sự quá xa, tuy rằng chặn được một kích này, nhưng cũng nhận một áp lực xưa nay chưa từng có. Hắn chỉ cảm thấy trên đỉnh tam bảo Ngọc Như Ý truyền tới một áp lực so với sức ép của ngàn vạn lần toà núi lớn còn đáng sợ hơn. Ngay cả mở miệng nói đều không thể làm được, cả người không khỏi run lên nhè nhẹ.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn vừa thấy trong tay hắn Ly Địa Diễm quang kỳ, trong mắt lộ ra kinh sắc. Nếu Trương Tử Tinh không phải là Mệnh Ngoại Chi Nhân, Nguyên Thuỷ Thiên Tôn tất đã dừng tay, nhưng hiện giờ sát khi đã hiện, hạ thủ không thể khoan dung. Nguyên Thuỷ biết Ly Địa Diễm quang kỳ huyền diệu, tuy có Tam bảo Ngọc Như Ý, nhất thời cũng thủ chi bất hạ (ý nói tạm thời không xuống tay được), nhất thời đưa tay thi triển nhất chiêu, lại hiện ra hai gã Hoàng Khăn lực sĩ, tới bắt giữ hai thân thể đang trọng thương đã không thể nhúc nhích được nữa của Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu.

Trương Tử Tinh thấy thế không khỏi khẩn trương. Lại bị Tam Bảo Ngọc Như Ý áp lực chấn nhiếp. Không thể động đậy, trong lòng không thể nề hà. Hắn mới tiến tới cảnh giới Kim Tiên Thượng giai. Lại có vô thương ma thể, tại đây dưới áp lực cường đại, cả người tiềm lực đều bị kích phát ra rồi. thân thể toát ra khói đen, trong cơ thể Hoàng Đế tâm kinh cũng nhanh chóng vận chuyển, miễn cưỡng duy trì.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn tiếp tục bạo phát hỗn độn lực, trên không tam bảo Ngọc Như Ý dần dần hướng xuống dưới, tốc độ tuy chậm rãi, nhưng áp lực lại càng lúc càng lớn, làm cho Trương Tử Tinh cố hết sức, máu tươi từ miệng và mũi tràn ra, cơ hồ không có khả năng duy trì nữa. Cho dù Trương Tử Tinh có Ly Địa Diễm quang kỳ phòng ngự chí bảo như vậy cũng chỉ chống đỡ nhất thời, nhưng bởi vì song phương tu vi cách quá xa, dù sao cũng không thể kéo dài.

Đến lúc đó Ly Địa Diễm quang kì bản thân vô sự, nhưng Trương Tử Tinh tất sẽ không chịu được áp lực kéo dài, tiên thức hỏng mất mà chết. Hắn giống như một dây cung bình thường, càng kéo càng căng, nếu đạt tới giới hạn cao nhất là lúc, sẽ đứt đoạn.

Vân Tiêu cảm giác được nguy cơ của hắn, bất chấp tị hiềm từ trong lòng hắn giãy ra, đem tiên lực bản thân cuồn cuồn không ngừng thông qua bộ phận trong thân thể tiếp xúc mà truyền vào trong cơ thể hắn, kết hợp một chỗ, đối kháng áp lực khủng bố kia. Trương Tử Tinh được tiên lực tu vi huyền tiên của Vân Tiêu tương trợ, tinh thần rung lên, trong cơ thể tứ linh khí dưới áp lực dần dần chuyển động lên, hoá thành bốn màu.

Tiên linh khí màu trắng, huyền linh khí màu vàng, yêu linh khí màu tím, nhân linh khí màu đỏ.

Bốn màu lượng lượng này hiện ra tại kim sắc vân tinh bên trong hoàng đế tâm kinh, phối hợp tinh vân biến thành hình thái cực đồ, sản sinh ra lay động, các động tác xoay tròn, dần dần dung nhập vào trong đó. Trương Tử Tinh cảm giác được áp lực đáng sợ nhất thời nhẹ đi không ít, trong cơ thể hoàng đế tâm kinh cùng ngoại bộ ma thể lực phối hợp cành nhuần nhuyễn, Tam bảo Ngọc Như Ý kia tốc độ rơi xuống tự nhiên lại chậm xuống không ít.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn nhìn Trương Tử Tinh còn có thể chống đỡ, trong mắt hàn quang đại thịnh, đang định tiếp tục hạ sát thủ. Lúc này chợt nghe Hình Thiên rống lên một tiếng giận dữ, bên ngoài thân hắc khí mãnh liệt, cả người đều ngập trong đó, Thái Cực phù ấn và mấy Thái Cực hi hình đã bị trọng lực mãnh liệt hấp dẫn, rơi xuống mặt đất, nhất thời một trận trời rung đất nở, mặt đất cứng rắng vỡ ra vô số rãnh sâu, diện tích lan tràn thật lớn.

Hình Thiên đến lúc này bỗng nhiên dừng lại, phù ấn theo hắc khí mà hất ra ngoài khôi phục nguyện trạng. Lúc này hắn toàn thân tróc da tróc thịt, miệng vết thương vô số, rất nhiều vết thương tới tận xương cốt, thật là đáng sợ, nhưng một đôi tay cũng rất mạnh mẽ cầm Kiền Thích Thần phủ.

Hình Thiên tuy rằng trọng thương, nhưng ý chí chiến đấu không hề giảm, nhìn thấy Trương Tử Tinh đang nguy cấp, lại tiến vào cảnh giới huỳên diệu, Thần phủ hoá ra hình một đầu mãnh thú, hướng tới Tam Bảo Ngọc Như Ý mà đánh tới.

Lực mãnh thú huyền diệu kia theo một hướng tiến tới, nguyên bản lực lượng thu liễm trong nó nhất thời phân tán một bộ phận ra ngoài, bốn phía mặt đất không chịu nổi áp lực cường đại như vậy, nhất thời nứt nẻ, cát đá bay đầy trời. Toàn bộ mảnh đất Kim Kê Lĩnh đều bị ảnh hưởng, chính là quân tướng sĩ ở bên trong Chu quân đều cảm giác được mặt đất run rẩy. Phía dưới Trương Tử Tinh cảm giác được áp lực giảm đi, trong tay Ly Địa Diễm quang kì giơ lên cao, Ngũ hành lực mãnh liệt, tam bảo Ngọc Như Ý kia nhất thời lại bị hất lên.

Nguyên thuỷ Thiên Tôn không muốn trên mặt đất bị phá huỷ cực lớn, hừ lạnh một tiếng, triệu hồi Tam Bảo Ngọc Như Ý, trong tay xuất ra một mặt phiến. Trương Tử Tinh đang muốn mở miệng vừa thấy vật ấy, tóc gáy điều dựng thẳng lên ---Bàn Cổ Phiên!

Không đợi Trương Tử Tinh có phản ứng, Nguyên Thuỷ Thiên Tôn đã đưa Bàn Cổ Phiên nhanh chóng hướng tới phía trước rung lên, trên không lúc này xuất hiện nhiều hố đen vô hình. Giống như hé ra cái miệng khổng lồ, cát đá đầy trời tất cả đều bị hút vào.

Trương Tử Tinh rốt cuộc đã bất chấp tất cả. Cuối cùng đã phải đưa ra con bài chưa lật.

Lúc này Nguyên Thuỷ Thiên Tôn bỗng phát hiện ra Tiêu Dao Tử kia có nhiều hơn chín vật xuất hiện, đem Hình Thiên, Tiêu Dao Tử cùng Vân Tiêu hộ ở giữa, chín vật này mặc dù giống như chịu lực hút của Bàn Cổ Phiên. Hơi cách mặt đất bay lên huyền phù ở trên không trung, nhưng không có hướng lên trời mà bay. Mà là chậm rãi xoay tròn đứng lên, hình thành một cỗ lực huyền ảo, hơn nữa trung tâm Ly Địa Diễm quanh kì. Bàn Cổ Phiên nhất thời không thể làm gì được ba người dưới mặt đất.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn vốn nghĩ một tiếng trống làm tinh thần hăng hái lên, tiêu diệt ba người, cho nên mới xuất ra Bàn Cổ Phiên, không thể tưởng tượng nổi tự nhiên lại không có hiệu quả. Hắn vừa thấy chín vật này, trong lòng đại chấn: " Cửu Đỉnh!"

Nếu là tiên nhân bình thường, đây chỉ là pháp bảo do Đại Vũ luyện chế mà thôi, tất nhiên sẽ không thể nào coi trọng, nhưng Nguyên Thuỷ Thiên Tôn cùng Hỗ Nguyên thánh nhân, tất nhiên rõ ràng lai lịch chính thức của cửu đỉnh này. Tất nhiên là âm thầm kinh dị

.

Đúng lúc này trong hư không một toà kim kiều hạ xuống, ngay phía trên lỗ đen. Lỗ đen có thể lại không thể lay động kim kiều một chút mảy may nào, trên kim kiều hiện ra một thân hình lão đạo, chậm rãi đi xuống. Lão đạo trên người tựa hồ mang theo một lực lượng kì dị to lớn, mỗi bước đi thể tích của lỗ đen lại giảm đi một ít, cho đến khi đi xuống cuối kim kiều, lỗ đen kia đã hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn vừa thấy lão đạo, liên tưởng đến Ly Địa Diễm quang kỳ vừa rồi, trong mắt vẻ kinh nghi càng tăng lên, cũng không dám chậm trễ, chắp tay nói: " Ra mắt đại Sư huynh"

Lão đạo chính là Bát Cảnh Cung Lão Tử, mới vừa rồi lấy lực của Thái Cực Đồ hoá giải Bàn Cổ Phiên, quả nhiên là xuất ra thực lực cường đại. Trương Tử Tinh thấy Lão tử tiến đến, cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, thu hồi cửu đỉnh.

Mới vừa rồi tình thế thập phần nguy hiểm, vốn Trương Tử Tinh có thể cho Nguyên Thuỷ Thiên Tôn thấy thân phận của mình, lấy thân thiên tử, cho dù Nguyên Thuỷ duy trì ủng hộ Tây Chu, cũng không dám tự mình động thủ đả thương hắn, nhưng Tam Tiêu cùng Hình Thiên tánh mạng e là khó bảo toàn. Huống hồ hắn còn có chứa nhiều mưu mô, nếu bại lộ thân phận trước, rất nhiều bố trí trọng yếu sẽ mất đi hiệu lực, thực có thể còn ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch, cân nhắc mãi, còn quyết định phá nát ngọc phù lão Tử đã tặng, hoá giải nguy cơ.

Lão Tử nhìn Trương Tử Tinh thu lại Cửu đỉnh, trong mắt thoáng qua kỳ quang, với Nguyên Thuỷ Thiên Tôn hoàn lễ nói: " Nhị sư đệ, hôm nay vì sao động cơn giận vô cớ, lại lấy Bàn Cổ Phiên đối phó vị Tiêu Dao Tử này?"

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn không nghĩ tới " Năng lương" của Tiêu Dao Tử này to lớn như thế, lại còn có thể làm cho Đại Sư huynh Lão Tử xuất mã, hơn nữa mở miệng nói giúp, trong lòng không vui: " bẩm đại sư huynh, chỉ vì ba nữ đồ đệ tử của Tam sư đệ dựa vào Hỗn Nguyên kim đấu, dựng ra Hoàng Hà trận, thân hãm chúng môn nhân của ta, tước đi tam hoa ngũ khí, thật là đáng giận.. Cho nên ta ra tay khiển trách chúng, không nghĩ tới lại dẫn đến Ma thần Hình Thiên cùng người này tiến đến. Tiêu Dao Tử này thân có Xích Huyết độn thuật của yêu tộc, lai có cả ma thần lực, vì lẽ gì có thể cùng đại sư huynh có liên hệ đây?"

Lão Tử nhìn Hình Thiên, lông mi trắng hơi nhíu mày, ánh mắt dừng ở Vân Tiêu đang được Trương Tử Tinh ôm ấp trên người. Vân Tiêu nguyên ở thời điểm nguy hiểm, thầm nghĩ phải ứng đối đại địch như thế nào, ở nguy nan dựa vào bản năng cho nên vẫn cùng hắn ôm nhau gắt gao, hiện giờ Lão Tử xuất hiện, nguy cơ hoá giải, thấy mình thất thố, mặt đỏ lên, giãy nảy thoát ra.

Vân Tiêu không biết Tiêu Dao Tử chính là thiên tử, chỉ biết Tiêu Dao Tử là đạo hữu của huynh trưởng, vì cứu Triệu Công Minh mà bôn ba, trong lòng cũng có vài phần hảo cảm, hiện giờ nghe nói người liều mình cứu giúp mình chính là Tiêu Dao Tử, không khỏi đánh giá vài lần. Trong Tam Tiêu duy nhất biết được thân phận Trương Tử Tinh chính là Bích Tiêu, lại cùng Quỳnh Tiêu bị bắt không thể mở miệng được.

Trương Tử Tinh mới vừa rồi ôm Vân Tiêu quả thật không có thời gian suy nghĩ nhiều, hiện giờ ôn ngọc hương ấm rời đi, trong thâm tâm có vài phần mất mát. Bất quá lúc này là thời điểm vô cùng đặc biệt, không phải lúc nghĩ đến chuyện đó, Trương Tử Tinh hướng Lão Tử hành lễ nói: "Đạo hữu, hôm nay may mắn có ngươi tới cứu giúp, nếu không có như thế, ta đã bị người ám hại mà chết."

Mọi người nghe hắn với Lão Tử ngang hàng xưng hô, nhất thời lắp bắp kinh hãi, Nguyên Thuỷ Thiên Tôn ánh mắt lại loé lên, Lão Tử cười khổ nói: "Đạo Hữu, ngươi thật là phiền toái a, như thế nào lại cùng Nhị đệ ta có xung đột đây?"

Trương Tử Tinh cố ý liếc nhìn Nguyên Thuỷ Thiên Tôn một cái, lộ ra vẻ không tin: "Được nghe Đạo Tổ Hồng Quân có thu tam đại đệ tử, đều là đạo đức tuyệt tốt là Hỗn Nguyên Thánh nhân. Đạo hữu cùng Thông thiên thánh nhân phẩm đức đúng là làm cho ta kính nể tận đáy lòng, vốn định đến Ngọc Hư Cung thánh nhân cũng làm như thế, nhưng sự thật xảy ra trước mắt, thực làm người ta thất vọng quá mà. Hôm nay ta nghe đuợc Tam Tiên Đảo ba vị đạo hữu bắt giữ chư tiên Xiển Giáo, đặc biệt định đến đây hoá giải đoạn ân oán này, không ngờ vị Xiển Giáo thánh nhân này không phân biệt tốt xấu. Liên tục hạ sát thủ đối với ta, nếu không có đạo hữu tặng Ly Địa Diễm quang kỳ, mệnh ta đã sớm kết thúc rồi…."

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn trong lòng thầm giận. Ánh mắt bức hướng Trương Tử Tinh. Trương Tử Tinh làm như không biết, khéo léo đem chuyện Triệu Công Minh, Dư Nguyên cùng Tam Tiêu bị vây công thêm mắm thêm muối nói ra, đầu tiên là lấy Triệu Công Minh, Dư Nguyên thảm trạng cùng Xiển Giáo vô sỉ đối lập, vừa nặng điểm miêu tả Tam Tiên không có làm hại bất kì người nào đám Quảng Thành Tử, bị thánh nhân lấy lớn hiếp nhỏ. Ý muốn nói việc sát hại, tự xưng rồi khuyên giải, nhưng sinh tử nguy hiểm. Thiếu chút nữa bị diệt khẩu.

Lão Tử nghe được lông mày cau lại, Nguyên Thủy Thiên Tôn có tâm phản bác, nhưng Trương Tử Tinh tài ăn nói phi thường. Hơn nữa đều là sự thật, chẳng qua gia nhập thêm vào một ít dẫn chứng cùng vài nhân tố xâu chuỗi, giống như hết thảy công lý đều đặt ở phía hắn, chặt chẽ chiếm cứ " Cao điểm đạo đức", làm cho Nguyên Thuỷ Thiên Tôn càng không thể nào giải thích. Mà trong lời nói của Trương Tử Tinh cũng có ý đem lập trường của Lão Tử mà phát triển, còn có Ly Địa Diễm quang kỳ, khiến cho Nguyên Thuỷ Thiên Tôn trong lòng khó tránh khỏi vài phần hoài nghi đối với Lão Tử.

" Việc này môn hạ Tam sư đệ tuy có sai lần, nhưng Nhị sư đệ tự mình ra tay. Đúng là không hề thoả đáng." Lão Tử tất nhiên là nghe ra trong lời nói của thiên tử có chút đạo ý. Cũng không dễ phân biệt, lúc này đối với Nguyên Thuỷ Thiên Tôn thở dài: " Hiền đệ. Ta thiếu Tiêu Dao Tử này một cái nhân tình, việc hôm nay, có thể bỏ qua như vậy được không?"

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn nghe Lão Tử nói đến nhân tình, trong lòng do dự, trầm ngâm nói: "Đại sư huynh đã mở miệng, ta liền tha cho Tiêu Dao Tử một mạng. Nhưng là Tam Tiên Đảo ba người làm hại môn nhân ta, lúc này không thể dễ dàng bỏ qua, còn có ma thần Hình Thiên, nếu lưu lại thế gian tất sinh linh đồ thán, chi bằng diệt trừ đi."

Lão Tử nghĩ Tam Tiêu lần này hoạ thật quá lớn, mà ma thần Hình Thiên kia tu vi kinh người, mình năm đó hứa hẹn đối với Tiêu Dao Tử, chính là cứu hắn một mạng mà thôi, cũng không quản lập tức đồng ý. Bên này Trương Tử Tinh thấy tình thế không ổn, chạy nhanh mở miệng nói: " Huyền Đô đạo hữu, Tam Tiên đảo ba vị này là hôn thê của ta, Hình Thiên là huynh đệ tri kỉ của ta, là người cực kì thân cận, như thế nào mắt thấy bị hại? Nếu ngươi khoanh tay đứng nình, hôm nay ta cũng không cầu ngươi một nhân tình, đơn giản ngọc đá cùng tan!"

Nguyên Thủy Thiên Tôn lãnh đạm nói: " Ngươi thật to gan, thì ra còn dám hiếp bức thánh nhân! Đại Sư huynh, người này đã không cầu ơn, ta liền đưa hắn tan thành tro bụi, để huynh tránh phải khó xử!"

Vân Tiêu nghe hắn thản nhiên xưng Tam Tỷ muội mình hôn thê tuy biết tình thế bức bách nhưng cũng có vài phần tức giận, mà nghe nói Hình Thiên " huynh đệ tri kỉ" bốn chữ, yên lặng không nói, trong mắt kỳ quang lóng lánh.

Lão Tử hiểu được ý trong lời nói của Trương Tử Tinh " Ngọc đá cùng tan", âm thầm nhíu mày, nói: " Nhị sư đệ, việc này xem như không, thả tất cả đi thế nào?".

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn không ngờ được Lão Tử luôn luôn bài xích ngoại tộc lại xin tha cho ma thần Hình Thiên, thầm đoán Tiêu Dao Tử kia tột cùng có quan hệ như thế nào với Lão Tử, hoặc lại đạt thành một loại hiệp nghị nào đó, nhưng có thể có trình độ sai sử Lão Tử đến thế này.

Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm ngâm nói: "Đại Sư huynh, tinh anh đệ tử của ta bị Hỗn Nguyên kim đấu lột bỏ tam hoa ngũ khí, căn cơ giảm đi, việc này nhân quả đã thành. Tất cả đều không phải ta cường trì, thực là không thể bỏ qua như vậy. Mới vừa rồi Tiêu Dao Tử ba người còn đỡ ta một kích, lại có Đại sư huynh nói tốt cho người, xem như bỏ qua đi, tha cho bọn hắn. Nhưng Quỳnh Tiêu cùng Bích Tiêu do ta bắt, cũng không dễ dàng phóng thích ra, ta giải đến trong Ngọc Hư Cung."

Lão Tử gật gật đầu: "Vậy theo như lời nhị sư đệ nói đi."

Trương Tử Tinh vừa nghe Nguyên Thuỷ Thiên Tôn tuy rằng bỏ qua cho mình cùng Vân Tiêu, Hình Thiên nhưng Quỳnh Tiêu cùng Bích Tiêu bị bắt đi, lúc này kinh hãi.

Trong nguyên tác Quỳnh Tiêu cùng Bích Tiêu là ở trong Hoàng Hà trận bị Nguyên Thuỷ lấy Tam bảo Ngọc Như Ý giết chết, nhưng Vân Tiêu lúc ấy cũng bị Lão Tử dùng Càn khôn đồ bắt giữ, chưa bị gia hại, mà là bị đặt ở dưới kỳ lân nhai. Cuối cùng, Tam Tiêu cũng là đồng thời hiện trên Phong Thần bảng, là bị sát hại. Kỳ Lân nhai hẳn là nơi nào đó ở Côn Lôn sơn, mà giết chết Vân Tiêu không cần phải nói, tất nhiên là người trong Xiển Giáo, tám chín phần mười là bị Nguyên Thuỷ Thiên Tôn bày mưu tính kế.

Hiện giờ Nguyên Thuỷ Thiên Tôn muốn dẫn Bích Tiêu cùng Quỳnh Tiêu đi, chỉ sợ hai nàng ắt gặp phải ám hại, Trương Tử Tinh không muốn? nhưng Lão Tử đã đáp ứng rồi, cho nên không thể sửa lại được. Trương Tử Tinh trong lòng hiểu được, Lão Tử dù sao cũng là thánh nhân tôn sư, vốn là cố kỵ hắn có ý diệt thế mới nhường nhịn, hôm nay cũng đã nhiều lần khuyên giải Nguyên Thuỷ, nếu làm rắn quá, chỉ sợ hoàn toàn ngược lại.

Bích tiêu cùng Quỳnh Tiêu nhất định không thể cho Nguyên Thuỷ Thiên Tôn mang đi, nếu Lão Tử đã không khuyên được nữa, đành phải nghĩ biện pháp khác. Trong phút chốc, Trương Tử Tinh trăm ngàn ý niệm hiện ra trong đầu, bỗng nhiên linh quang chợt loé quát to: " Nguyên Thuỷ thánh nhân! Có thể nghĩ đến tính mệnh của Đạo Hành Thiên tôn?"

Nguyên Thuỷ Thiên Tôn ngẩn ra, nhớ tới lúc trước ở thương doanh, hỏi nhân vật quan trọng phi thường, Tiêu Dao Tử từng nói Đạo Hành Thiên Tôn bỏ chạy, hay là…

Động niệm, sắc mặt Nguyên Thủy Thiên tôn trở lên sắc bén: " Thì ra ngày đó ngươi dám lừa gạt ta, cũng là đem Đạo Hành Thiên Tôn giấu kín đi!"

Trương Tử Tinh lắc đầu nói: " Thánh nhân đừng vội hiểu lầm, ngày đó Đạo hành Thiên Tôn vốn đã bỏ chạy, chính ta cùng huynh đệ Hình Thiên truy kích. Đạo Hành Thiên Tôn kia cũng có vài phần thần thông, hai ngày trước ta mới bắt được quay về, lúc đó ta cũng không cảm kích."

Nguyên Thủy Thiên Tôn biết rõ hắn có thể nói dối, nhưng không phải thời điểm để truy cứu việc này, lập tức nói: " Ta sao biết người lần này không nói dối?"

Trương Tử Tinh lấy ra trong túi pháp bảo một cây đoản tạm, Nguyên Thuỷ Thiên Tôn nhận ra đúng là pháp bảo Kim Long đoản tạm của Đạo Hành Thiên Tôn, cả người sát khí nổi lên, hừ lạnh nói: " Môn nhân của ta quả nhiên ở trong tay ngươi, ngươi muốn như thế nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.