Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 379: Ngũ Sắc Tinh Thạch cùng Xuyên Tâm Tỏa (khóa xuyên tim): Gương)



Nhiên Đăng đạo nhân cười to nói:

- Thật có thể nói là không uổng công phu! Ba vị nương nương không cần che dấu? Định Hải Thần Châu rõ ràng trên người Tiêu Dao Tử, nếu các người có thể làm cho Tiêu Dao Tử giao ra Định Hải Thần Châu, ta cùng với Từ Hàng đạo hữu liền có thể tha cho mọi người, như vậy mà rời đi. Được không?

Từ Hàng chân nhân hơi rung tiên kiếm lên, trên cổ Na Tra đã xuất hiện một vệt máu, ý uy hiếp không cần nói cũng biết.

Trương Tử Tinh biết hai người này cũng không phải là người lương thiện, Nhiên Đăng đạo nhân là người vô sỉ tất nhiên là không cần phải nói, Từ Hàng chân nhân cũng là loại người tâm ngoan thủ lạt, trong nguyên tác Ân Hồng chịu Thái cực đồ chi ách đúng là chủ ý của Từ Hàng chân nhân, mà cuối cùng khi xuống tay, Xích Tinh Tử do không nhẫn tâm, lại bị vị Từ Hàng chân nhân này thúc giục, buộc Xích Tinh Tử rốt cục nhịn đau tự tay chấm dứt tánh mạng đồ đệ. Giả thiết một chút, không có cái gọi là nhân tố số trời, nếu là lúc ấy Thổ Hành Tôn trợ Thương, có vị chân nhân này ở đấy, chỉ sợ cũng sẽ bức Cù Lưu Tôn hạ độc thủ.

Theo suy luận, Từ Hàng chân nhân nhập thích đạo trở thành Quan Âm đại sĩ, danh tự từ bi cả thiên hạ đều biết, chẳng lẽ trong truyền thuyết là "Từ bi là phải giết"? Chẳng qua trong siêu não ghi lại sự tích về Quan Âm rất nhiều, như Quan Âm là thái tử của thánh vương, là A di đà phật chuyển thế, giới tính cũng có nhiều cách nói khác nhau. Bất quá, tại trong phong thần thế giới này, Từ Hàng chân nhân là hàng thật giá thật là nam nhân, là một trong mười hai Xiển Giáo kim tiên, ngày sau cũng không biết là có thực là trở thành cái gọi là Bồ Tát hay không. Thiên đạo vô thường, ngay cả ở thế giới này Tây Phương Giáo cuối cùng là thành cái bộ dáng gì, cũng không ai nói trước được.

Trương Tử Tinh cũng không quản nhiều như vậy, mặc kệ tu vi rất cao, hắn tâm tính thủy chung vẫn là một người bình thường, hay nói cách khác, là một người ích kỷ. Đương nhiên, sự "Ích kỷ" này ý nghĩa cũng bao gồm rất nhiều thứ, nhưng có thể xác định chính là, ở trong lòng hắn, chỉ cần uy hiếp đến người chí thân của hắn, đều là địch nhân đáng ghét. Có thể không tiếc trả giá hết thảy để báo thù rửa hận. Vì Long Cát không tiếc lên thiên giới nộ chiến cùng Hạo Thiên Kim Mẫu chính là thuyết minh tốt nhất. Bao gồm cả vị thân là thánh nhân như Nguyên Thủy Thiên Tôn, sớm hay muộn, tất cũng sẽ vì Tam Tiêu báo thù.

Trong Tam Tiêu, Vân Tiêu cùng Quỳnh Tiêu tâm ý chưa rõ, nhưng Bích Tiêu cùng là người yêu hắn say đắm, ngày đó thậm chí còn chủ động tháo mặt nạ xuống, hướng hai tỷ tỷ biểu thị tâm ý của mình. Phần tình cảm này, Trương Tử Tinh vẫn trân quý trong lòng.

Không nói đến Bích Tiêu, địa vị tiểu Na Tra ở trong lòng hắn cũng không thể thay thế. Ban đầu hắn còn mang một loại tâm tình lợi dụng mà nhận lấy tiểu đồ đệ này. Theo thời gian trôi đi, hắn cũng đem tiểu tử đáng yêu này chân chính trở thành đồ đệ. Vị trí Na Tra, trên thực tế so với hai tiện nghi nhi tử còn muốn cao hơn nhiều lắm, thuộc loại thành viên trong "Tiểu tập đoàn" mà hắn phải giữ gìn.

Trương Tử Tinh cũng không muốn vì cái có thể giữ lại hồn phách giống như pháp bảo Đại Liên Hoa hóa thân, mà làm cho Na Tra chết một lần. Nếu là người hắn quý trọng, sẽ sống thật tốt, lông tóc không tổn hao gì, khoái hoạt mà sống.

Nhìn vết máu trắng mịn do Từ Hàng chân nhân lưu lại trên cổ Na Tra, Trương Tử Tinh trong lòng không khỏi dâng lên sát ý mãnh liệt, trong miệng lại nói:

- Ba vị nương nương, Định hải thần chân không phải là nhỏ, tuyệt đối không thể rơi vào tay Xiển Giáo. Ta thay các ngươi ngăn trở hai người này. Các ngươi mang theo bảo vật kia rời đi đi!

Vân Tiêu đã biết Trương Tử Tinh đang dùng kế, thở dài:

- Đa tạ ý tốt của đạo hữu, chính là ta như thế nào có thể làm liên can đến các môn nhân đệ tử. Thôi, đạo hữu đưa cho hắn luôn đi!

Mới vừa rồi Vân Tiêu vì các đệ tử chủ động xuất trận, tâm lý quý trọng người nhà biểu lộ rõ rõ ràng, bởi vậy Nhiên Đăng đạo nhân cùng Từ Hàng chân nhân nghe vậy hoàn toàn không nghi ngờ. Trương Tử Tinh lại nói:

- Hai người này đê tiện vô sỉ, nếu nuốt lời làm cho Định Hải Thần Châu bị đoạt, không chỉ có toàn bộ chúng đệ tử Tam Tiên Đảo, chỉ sợ ngay cả tánh mạng ba vị nương nương cũng không được bảo toàn.

Nhiên Đăng đạo nhân vội vàng lấy nhân cách ra cam đoan, lấy được Định Hải Thần Châu, lập tức cùng Từ Hàng chân nhân rời đi, tuyệt không đổi ý. Nếu là người khác, nhìn vị có tiên phong đạo cốt, khí chất bất phàm này, lại có đại thân phận tiên nhân lấy nhân cách cam đoan, tất nhiên là hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ. Nhưng Trương Tử Tinh đối với "Nhân phẩm" Nhiên Đăng đạo nhân lại quá rõ ràng, muốn nói tới chỉ số nhân cách, người này tuyệt đối là một giá trị âm thật to, như thế nào lại có thể tin tưởng chuyện ma quỷ của hắn? Hơn nữa, trong tay Trương Tử Tinh cũng không có Định Hải Thần Châu. Như thế nào có thể đưa cho Nhiên Đăng đạo nhân?

- Ngươi trước tiên thả tiểu hài nhi kia, ta liền tin người

.Mục đích của Trương Tử Tinh, tự nhiên là đầu tiên để cho Na Tra thoát khỏi nguy hiểm.

Từ Hàng chân nhân trong mắt lộ ra vẻ tàn khốc, chỉ tiên kiếm vào Na Tra đúng là không muốn thu hồi:

- Nhiên Đăng lão sư, được nghe Tiêu Dao Tử quỷ kế đa đoan, vẫn là trước tiên làm cho hắn đem Định Hải Thần Châu kia giao ra rồi nói sau!

Nhiên Đăng đạo nhân cười nói:

- Bần đạo như thế nào lại không tin Tiêu Dao đạo hữu, cũng không cần như thế, chỉ cần đem Định Hải Thần Châu kia lấy ra cho bần đạo nhìn xem, xác nhận một phen, liền thả tiều hài nhi này.^^

Quản nhiền là loại cáo già! Trương Tử Tinh sớm có chuẩn bị, trong túi pháp bảo xuất ra một vật, chậm rãi giang hai tay ra, đó là một viên hạt châu, ẩn ẩn lộ ra ngũ sắc quang mang. Nhiên Đăng đạo nhân cùng Từ Hàng chân nhân ngưng thần nhìn lại, phát hiện quả nhiên là ngày đó loại lực lượng Triệu Công Minh thi triển chính là có cảm giác này. Nhiên Đăng đạo nhân trong lòng mừng rỡ, trong mắt lộ rõ vẻ tham lam.

Đúng lúc này,Trương Tử Tinh bỗng nhiên kêu một tiếng:

- Động thủ!

Từ Hàng chân nhân cùng Nhiên Đăng đạo nhân tu vi phi phàm, âm thanh vừa vào tai, đột nhiên bừng tỉnh. Chợt nghe một tiếng quát, một đạo ngủ thải quang mang khác thường đột ngột hiện lên, Từ Hàng chân nhân cảm giác trên mặt một trận đau nhức, đã bị quang mang vừa vặn đánh trúng, lúc này đau đớn kêu lên một tiếng, ôm mặt lui ra. Mới lảo đảo vài bước, đã bị một đạo ngân quang gắt gao trói chặt lại, ngã xuống trên mặt đất.

Từ Hàng chân nhân cảm giác một cỗ lực lượng đáng sợ tự động ép vỡ vụn xương cốt lan tràn ra toàn thân, đau nhập tâm tỳ, ngay cả tiên thể hắn cũng đều không thể ngăn cản được. Thải quang này cũng không biết là lai lịch gì, thế nhưng ngay cả tiên thể hắn cũng không thể phòng ngự. Từ Hàng chân nhân ở trong Xiển Giáo thuộc loại khá, thực tế tu vi đã đạt tới Kim Tiên Thượng Giai đỉnh chi cảnh, cùng Quảng Thành Tử có khoảng cách tới huyền tiên cũng không còn xa. Nhưng hôm nay không biết vì sao, cư nhiên đối với ngũ thải quang mang này không thể có khả năng phòng ngự, cho dù không có ngân tác kia trói chặt, hắn cũng sẽ duy trì không được mà té trên mặt đất.

Nhiên Đăng đạo nhân thấy Từ Hàng chân nhân đảo mắt đã bị nhất thạch của nữ tử kia đánh bại, lại bị Tiêu Dao Tử thả ra Phược Long Tác bắt giữ, mà tiểu Na Tra bị hôn mê đã được Vân Tiêu bay nhanh ôm đi, trong lòng biết trúng kế, không khỏi vừa sợ vừa giận. Nhưng hắn phản ứng cũng là cực nhanh, trong tay kỳ quang đại thịnh, hướng Trương Tử Tinh phát tới, đúng là thứ vừa mới rồi đánh lén Na Tra -Càn Khôn XíchXích ( Ai đọc Thần Mộ hẳn phải biết "xích" là cây thước ).

Nhưng bên này Tiêu Thăng đã được Trương Tử Tinh phân phó, sớm có chuẩn bị, nhìn thấy Nhiên Đăng đạo nhân phóng ra pháp bảo, lúc này liền thả ra Lạc Bảo Kim Tiền. Kim Tiền kia mọc ra hai cánh, cùng kỳ quang nghênh chiến, nhất thời rơi xuống trên mặt đất. Tào Bảo ra tay như điện., tiến lên đem Càn Khôn XíchCàn Khôn Xích Xích nhanh chóng nhặt lên, lui nhanh trở lại bên cạnh Tiêu Thăng.

Càn Khôn XíchCàn Khôn Xích Xích cũng không phải là pháp bảo bình thường, tuy rằng chỗ bá đạo so ra kém Phiên Thiên Ấn, lại có diệu dụng khác, luận phẩm giai, tuyệt không ở dưới Phiên Thiên Ấn, là pháp bảo mạnh nhất trên tay Nhiên Đăng đạo nhân. Không thể tưởng được lại bị đạo nhân dung mạo cổ quái dùng cổ quái kim tiền thu mất, trên mặt không khỏi thất sắc.

Trong nguyên tác, Tiêu Thăng Tào Bảo lấy Lạc Bảo Kim Tiễn thu Định Hải Thần Châu của Triệu Công Minh, Nhiên Đăng đạo nhân còn dùng Càn Khôn XíchCàn Khôn Xích đánh lén Triệu Công Minh một cái. Hiện giờ Tiêu Thăng Tào Bảo lại lấy Lạc Bảo Kim Tiền đem Càn Khôn XíchCàn Khôn Xích của Nhiên Đăng đạo nhân thu mất, nếu Nhiên Đăng đạo nhân có thể mua được cục quản lý thời không, xuyên qua đến đời sau xem nguyên tác, chỉ sợ tức giận đến mức cơ tim tắc nghẽn.

Kế hoạch đánh bất ngờ này cũng là nhờ Trương Tử Tinh nhất thời nảy ra, nhất nhất chỉ đạo chúng nhân, quả nhiên là lập được kỳ công. Hắn đầu tiên là thi triển lực lượng "Vực", khiến Nhiên Đăng đạo nhân cùng Từ Hàng chân nhân sinh ra ảo giác, nghĩ rằng hắn thực sự có Định Hải Thần Châu. Sau đó Đặng Thiền Ngọc bất giờ đánh vào Từ Hàng Chân Nhân, rồi Vân Tiêu thành công cứu Na Tra, rồi lại lấy Phược Long Tác bắt giữ Từ Hàng. Đợi cho Nhiên Đăng đạo nhân thi xuất pháp bảo thì Tiêu Thăng, Tào Bảo thi triển pháp bảo khắc tinh Lạc Bảo Kim Tiền, đem Càn Khôn XíchCàn Khôn Xích tịch thu.

Nhiên Đăng đạo nhân mất đi Càn Khôn Xích, tất nhiên là không chịu từ bỏ ý đồ, trong tay hiện ra một thanh trường kiếm. Khu động Mai Hoa Tiên Lộc hướng Tiêu Thăng, Tào Bảo vọt tới, Trương Tử Tinh sớm có phòng bị, che trước người Nhiên Đăng đạo nhân, tay cầm Định Thương Kiếm cùng đối chiến.

Đặng Thiền Ngọc một kích đắc thủ, cả người tựa hồ mất đi lực lượng, cơ hồ đứng thẳng cũng không xong, được Bích Tiêu đỡ lấy một phen, gộp cả Na Tra, dựa theo sự phân phó của Trương Tử Tinh, lui nhập vào trong huyền cơ trận.

Nếu là công kích tầm thường, Đặng Thiền Ngọc chẳng sợ phát mấy trăm cái ngũ quang thạch cũng sẽ không suy yếu như thế, chính là nhất thạch mới vừa rồi không đơn giản, dùng là ngũ quang thạch tiên bí quyết phát ra, cũng là thứ Nữ Oa nương nương đưa cho Trương Tử Tinh, Ngũ Sắc Tinh Thạch.

Ngũ Sắc Tinh Thạch này hiệu dụng kỳ lạ, dùng dung hợp, đồng hóa thật thần hiệu, nếu dùng để công kích, có thể không gì không phá được. Cho dù là pháp bảo phòng ngự bình thường, đều không thể ngăn cản. Trương Tử Tinh biết thần thạch này thần hiệu phi phàm, nghĩ đến Đặng Thiền Ngọc cũng là xuất thân "Thích đá". Cho nên trên đường đến Tam Tiên Đảo đã đem nó cho Đặng Thiền Ngọc, dặn nàng khi gặp cường địch thì sử dụng.

Đặng Thiền Ngọc quả nhiên không có phụ kỳ vọng của hắn, nhất thạch liền đánh bại Từ Hàng chân nhân, nhưng Ngũ Sắc Tinh Thạch này cũng hao phí lực lượng lớn vượt quá mức tưởng tượng, một kích này cơ hồ lấy hết tất cả tiên lực hiện giờ của nàng, lúc này duy trì không được, cũng may Bích Tiêu nhìn thấy, đỡ lấy nàng, thối lui đến địa phương an toàn.

Tình huống Đặng Thiền Ngọc có chút ra ngoài ý liệu của Trương Tử Tinh, chẳng qua xem ra cũng chỉ là thoát lực mà thôi, cũng không lo ngại, lúc này Na Tra đã thoát hiểm, có thể đem toàn bộ tinh lực đặt trên người vị Nhiên Đăng đạo nhân này.

Nhiên Đăng đạo nhân nóng lòng cướp lấy "Định Hải Thần Châu" trên người Trương Tử Tinh, chém ra một kiếm, âm thầm đem ra Ngọc Hư Ấn được Nguyên Thủy Thiên Tôn ban cho, ném lên trời cao, hướng đỉnh đầu Trương Tử Tinh đánh tới.

Ngọc Hư Ấn là một kiện bảo vật vô cùng lợi hại của Ngọc Hư Cung, không chỉ có thể như Phiên Thiên Ấn đánh lên đỉnh đầu đoạt đi tính mệnh địch nhân, còn có thể trấn áp hết thảy yêu tà dị lực, công hiệu hơn xa so với Phiên Thiên Ấn.

Nhưng Ngọc Hư Ấn này có lợi hại hơn nữa, cũng chẳng qua chỉ có thể như Định Hải Thần Châu, ngay cả Định Hải Thần Châu cũng không có thể tránh được Lạc Bảo Kim Tiền, Ngọc Hư Ấn như thế nào có thể may mắn thoát khỏi. Nhiên Đăng đạo nhân mới vừa xuất ra Ngọc Hư Ấn, Tào Bảo, Tiêu Thăng đã sớm có chuẩn bị, vừa vặn xuất động Lạc Bảo Kim Tiền, không chút khách khí đem lễ vật dâng lên đến tận cửa kia thu vào.

Nhiên Đăng Đạo Nhân thấy Ngọc Hư Ấn lại bị Kim Tiền cổ quái kia thu mất, sắc mặt đại biến: Bảo vật này là Nguyên Thủy Thiên Tôn cho hắn "Mượn" sử dụng, nếu như để mất, như thế nào hướng vị chưởng giáo chân nhân kia trả lại công đạo?

Trương Tử Tinh cười nói:

- Nhiên Đăng đạo hữu hay là biết đồ đệ này của bần đạo đang khuyết thiếu pháp bảo? Bằng không lại tặng kiện này. Nghe nói đạo hữu còn có Lung Linh bảo tháp, không bằng làm thuận nước đẩy thuyền, cũng tặng luôn cho bần đạo,có được hay chăng?

Nhiên Đăng đạo nhân không nghĩ tới Tiêu Dao Tử lại rõ ràng gia sản của mình như thế, thầm nghĩ đánh chết cũng không đem Lung Linh bảo tháp tiếp tục " Đưa" ra ngoài, Tiêu Dao Tử này tu vi kỳ lạ, ngay cả đồ đệ cũng thập phần quỷ dị, hôm nay chỉ có thể ỷ vào tu vi thủ thắng.

Chính là một cái kim tiên hạ giai, lại như thế nào là đối thủ của chính hắn, một huyền tiên? Vô luận như thế nào,Định Hải Thần Châu nhất định phải đoạt được.

Nhiên Đăng đạo nhân nghĩ đến đây, quát:

- Ngươi cũng chỉ dựa vào tà thuật này, liệu có bản lĩnh không ỷ vào pháp bảo cùng ta so sánh một phen? Nếu là ngươi thủ thắng, ta liền rời Tam Tiên Đảo này.

Trương Tử Tinh rút ra Định Thương Kiếm, cười nói:

- Cũng được, khiến cho ngươi bại tâm phục khẩu phục!

Nói xong, hắn hướng Tiêu Thăng, Tào Bảo nháy mắt, hai người gật đầu, lui vào trong trận, kỳ thật tác dụng hai người này cũng chỉ là thu pháp bảo. Nếu Nhiên Đăng sớm lấy phi kiếm, thì đã sớm bỏ chạy. Nhiên Đăng đạo nhân này đâu biết điều này, thấy hắn quả nhiên bị ngôn ngữ kích động, điều đi hai người cổ quái, ý muốn cùng chính mình ngạnh đấu, cảm thấy mừng thầm, xuống khỏi Mai hoa lộc, cầm trường kiếm tiến tới.

Nào biết Trương Tử Tinh căn bản không cần Kim tiền kia, mà cánh tay phất mạnh một cái, một đạo kim quang hướng Nhiên Đăng bay tới. Nhiên Đăng đạo nhân liềm cảm thấy trước ngực đau đớn, đã bị một kiện đồ vật này gắt gao khóa trụ.

Đây là một cái xiềng xích mầu vàng hoàn toàn liên kết với nhau, phía trên có năm móc khóa lớn, khắc ký hiệu kỳ dị. Năm đại móc khóa này gắt gao chế trụ trước ngực Nhiên Đăng đạo nhân, dễ dàng xuyên thấu vào trong tiên thể ------- chính là pháp bảo được Thông Thiên Giáo Chủ tặng cho- Xuyên Tâm Tỏa.

Nhiên Đăng đạo nhân liền cảm thấy tâm, can, tỳ, phế, thận ( trên đây là ngũ tạng trong cơ thể theo quan niệm của Đông y, chính là: tim, gan, lá lách, phổi, thận) cùng lúc đau đớn, ngũ khí nhất thời ngưng đọng không thông, một thân tiên lực thế nhưng rốt cuộc không cử động được nửa phần. Nguồn: http://truyenfull.vn

Ở trong nguyên tác Phong thần diễn nghĩa, Xuyên Tâm Tỏa chỉ xuất hiện qua một lần. Lúc ấy Dư Nguyên bị Cù Lưu Tôn lấy Khổn Tiên Thằng bắt giữ, sau lại bị nhốt vào một cái hòm sắt chìm vào đáy biển. Dư Nguyên mượn đường thủy chạy trốn tới Tử Chi Nhai, được Thủy Hỏa đồng tử phát hiện, báo cho Kim Linh Thánh Mẫu, đưa vào Bích Du Cung. Thông Thiên Giáo Chủ ban thưởng cho Xuyên Tâm Tỏa để lấy lại thể diện. Nào biết Dư Nguyên quá mức ngu dốt, khi trở về báo thù, cư nhiên ngay cả Xuyên Tâm Tỏa còn chưa mang ra, đã lại bị Khổn Tiên Thằng bắt, kết quả chết trong tay Lục Áp.

Nhưng bởi vậy có thể phân tích ra,Xuyên Tâm Tỏa là một kiện pháp bảo giam giữ người cực kỳ lợi hại, công hiệu còn hơn xa Khổn Tiên Thằng. Hiện giờ Xuyên Tâm Tỏa chủ nhân đã đổi thành Trương Tử Tinh, tất sẽ không làm cho pháp bảo này thành "Áo gấm đi đêm", quả nhiên mới vừa khai trương, đã câu được cá lớn là Nhiên Đăng đạo nhân.

Nhiên Đăng đạo nhân không ngờ đối phương vừa mới đáp ứng không dùng pháp bảo, lại vừa lên đã lập tực thi triển pháp bảo bắt người, bất ngờ không kịp phòng bị rơi xuống thế yếu, không khỏi kinh sợ thốt lên:

- Quá đê tiện! Ngươi rõ ràng nói không sử dụng pháp bảo, vì sao lại lật lọng?

Trương Tử Tinh giống như lần đầu tiên nhận thức được Nhiên Đăng đạo nhân, kinh ngạc hỏi han:

- Ngươi nói ta đê tiện? Bên ta mới đáp ứng ngươi cái gì?

- Ngươi rõ ràng nói . . . . . .

Nhiên Đăng đạo nhân nói một nửa, bỗng nhiên nhớ tới vừa rồi Tiêu Dao Tử quả thật cũng không nói gì là liên quan đến bốn chữ "Không dùng pháp bảo", trong lòng biết hắn là cố ý lừa đảo, chỉ cảm thấy buồn bực vô cùng. Không thể tưởng được chính mình cẩn thận một đời, hôm nay lại bại trong tay tên kim tiên này.

Trương Tử Tinh mỉm cười nói :

Nếu luận hai chữ đê tiện, ta nào có thể cùng so sánh cảnh giới với đạo hữu? Chỉ việc hôm nay đạo hữu lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, lên Tam Tiên Đảo này đoạt bảo, cũng lấy tánh mạng hài đồng áp chế, ta tự thấy mặc cảm.

Nhiên Đăng đạo nhân chẳng nói năng gì, thầm vận lực lượng, ý đỗ thoát khỏi Xuyên Tâm Tỏa. Nhưng pháp bảo này được Thông Thiên Giáo Chủ ban tặng, chuyên khóa ngũ khí trên ngực tiên nhân, tuy là huyền tiên, cũng khó có thể thoát. Nhiên Đăng đạo nhân thử vài lần, lần nào cũng thất bại, đành phải từ bỏ.

- Đạo hữu không cần lo lắng, mới vừa rồi vị Từ Hàng chân nhân này ý muốn chém muốn giết tiểu đồ nhi kia của ta, cũng là phải bắt đầu từ hắn trước.

Trương Tử Tinh cố ý đem bốn chữ "Muốn chém muốn giết" tăng thêm ngữ khí nói ra, Nhiên Đăng đạo nhân nghe được âm thầm kinh hãi.

Từ Hàng chân nhân giờ phút này cũng thoát khỏi đau nhức thanh tỉnh lại, hé ra "Mặt ngọc" như thoa phấn, da tróc thịt bong, xương mũi cũng lệch qua một bên, đúng là công lao Ngũ Sắc Tinh Thạch kia. Nếu chỉ là Ngũ quang thạch bình thường, chỉ sợ là khó có thể chân chính tạo thành thương tổn thân thể đối với Từ Hàng là Kim Tiên thượng giai đỉnh kia.

Trương Tử Tinh hướng Đặng Thiền Ngọc ở bên kia nói thầm một câu:

- Thiền Ngọc a, sớm đã nói với nàng, đánh người không được đánh mặt, nàng như thế nào không thay đổi được tập tính này? Người ta là một tiểu bạch kiểm, đáng tiếc bị ngươi hủy dung nhan, nếu không ở đời sau hẳn có thể trở thành "sát thủ" đối với mấy bà sồn sồn, hay "call boy" của các quán bar đó.

Đăng Thiền Ngọc tất nhiên là không rõ những từ của thời đại sau này, tức giận mà nói một câu

- Vậy chàng nói nên đánh như thế nào?

Những lời này nghiễm nhiên trở thành sự bắt đầu tai họa Từ Hàng chân nhân.

( Đoạn này bị lược bỏ mất một đoạn miêu tả bạo lực, nói chung là tra tấn kinh xờ khủng)

Có Trương Tử Tinh trở thành giáo viên, thực hiện các động tác tiêu chuẩn làm mẫu cho Đặng Thiền Ngọc, làm cho nàng cũng hoàn toàn hiểu được nên đánh "làm sao", Từ Hàng chân nhân ngay cả khí lực rên rỉ đều không có. Có đôi khi, giáo sư thậm chí còn kiên nhẫn tại cùng một bộ vị dùng các thủ pháp(phương thức) bất đồng làm mẫu, khiến cho đệ tử hiểu được mới thôi.

Vân Tiêu đã giúp Na Tra ăn vào đan dược, mặc dù tánh mạng không sao, nhưng bị Càn Khôn Xích làm trọng thương nguyên khí - - - -Hôm nay bản thân Na Tra bị trọng thương, ba tỷ muội nàng suýt nữa bạo thể mà chết, tánh mạng toàn bộ môn nhân trên đảo cũng gặp nguy hiểm, tất nhiên là thập phần thống hận Nhiên Đăng cùng Từ Hàng, nhưng nhìn vị Xiển Giáo kim tiên này bị hành hung, trong lòng cũng cảm thấy trút giận.

Chẳng qua, giết người không quá mức, xem lâu cũng có chút không đành lòng, khi Vân Tiêu mở miệng khuyên can, Trương Tử Tinh cuối cùng cũng đình chỉ "Làm mẫu dạy học trò".

- Ngươi dám hạ độc thủ đối với ta như thế . . . . . . .Ngọc Hư Cung ta tuyệt đối không buông tha ngươi!

Từ Hàng chân nhân điều tức thật lâu, mới oán hận nói lên được một câu.

Ngươi mới vừa rồi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn uy hiếp ba vị nương nương, cũng đối với tiểu hài nhi vô tội hạ độc thủ, chưa từng nghĩ tới chính mình có ngày hôm nay? Hai người các ngươi nếu không nảy sinh tâm niệm tham lam độc ác, như thế nào lại có kết cục như thế này? Đều là gieo gió gặt bão! Không có hối cải,lại còn kiêu ngạo như vậy! Trương Tử Tinh vừa nghe lời này, lửa giận nhất thời dâng cao, nặng nề đá một cước vào chỗ hiểm của Từ Hàng chân nhân, dù có là tiên thể, cũng không chịu nổi, thân thể nhất thời như con tôm luộc cong lên, trong miệng chỉ thấy phát ra tiếng "hà hà", nhưng không cách nào nói ra nửa từ.

Một bên Nhiên Đăng đạo nhân nhìn xem mà kinh sợ, chỉ thấy "Rốt cục" Trương Tử Tinh cũng đem ánh mắt chuyển qua lên người hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.