Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 467: Vãng Sinh Liên Tử cùng song bào thai



Lúc Hạo Thiên cùng Dao Trì mang Đả Thần Tiên đến nơi, Trương Tử Tinh đã mang Thiên Dao rời khỏi ám ngục. Bởi vì tại trung ương thiên rộng lớn vô cùng, còn có vô số tiên sơn, Hạo Thiên và Kim Mẫu lại mất đi hơn một nửa thiên vị lực nên lúc này không thể cảm ứng được phương hướng mà Trương Tử Tinh vừa rời đi.

Dao Trì giận dữ dò xét xung quanh, còn Hạo Thiên lại đang lo lắng việc khác. Nếu Tiêu Dao Tử có thể vô thanh vô tức lẻn vào đây, nói như thế không chừng hai tên Khổng Tuyên, Hình Thiên cũng đang ở trung ương thiên rồi!

Huống chi Khổng Tuyên và Hình Thiên cùng Tiêu Dao Tử bất đồng, cả hai căn bản là không sợ Đả Thần Tiên. Nếu hai người này tại thời điểm then chốt lúc bố trí đại yên tuyệt trận mà đánh lén, hậu quả hắn không dám nghĩ đến.

Dao Trì nghe Hạo Thiên nói thế, trong lòng cũng không yên: trên thực tế, với tu vi của Tiêu Dao Tử mà lẻn vào đây, bọn thiên binh thiên tướng kia đừng nói việc biết được, cho dù có thể ngẫu nhiên phát hiện được tung tích cũng vô pháp ngăn cản được hắn.

Việc cấp bách hiện giờ vẫn là gia trì phòng ngự tại Lăng Tiêu Thiên phủ đồng thời mau chóng bố trì Đại yên tuyệt trận phòng ngừa vạn nhất.

Kỳ thật hai người cũng không biết ước định giữa Trương Tử Tinh và Dương Tiễn, tiếp tục khẩn trương một hồi.

Trương Tử Tinh rời khỏi ám ngục cũng không dám ngừng lại, thu hồi Càn Khôn Đỉnh rồi không tiếc hao tổn nguyên khí thi triển Xích Huyết Độn Thuật mang Thiên Dao một đường chạy như điên. Sau khi thoát li Dao Trì, hắn mới dần buông lỏng một chút, ẩn độn thân hình rồi tìm một tòa tiên sơn vắng vẻ hạ xuống.

Trong lúc phi hành hắn luôn dùng tiên lực bảo hộ Thiên Dao để tránh nàng bị ảnh hưởng bởi Xích Huyết Độn Thuật. Thiên Dao cảm nhận được sự lo lắng của hắn, khóe miệng hơi lộ vẻ cười.

- Có lẽ đây là duyên phận, cho dù ngắn ngủi giây lát nhưng cũng đủ rồi…

Yêu một người chỉ cần vài khắc, nhưng nếu muốn quên hắn, một năm, ngàn năm hay cả đời nàng cũng không quên được.

Đời người có hạn, cho dù suốt đời không quên cũng bất quá là trăm năm mà thôi, so với Thiên Dao có cuộc sống vô tận mà nói, loại chấp niệm này của nàng chỉ sợ sẽ kéo dài mãi.. vạn năm, hay mười vạn năm, hay bao nhiêu lâu nữa?

Trương Tử Tinh nhờ Côn Lôn Kính mà nghe được câu này, lúc đó đã khắc sâu nó vào lòng, cũng đã âm thầm thề, nhất định phải biến "giây lát" thành "Vĩnh hằng".

Hắn suýt mất nàng, nhưng thật may mắn cũng chỉ là "suýt", lúc này việc hắn phải làm chính là thay đổi số mệnh bi ai của Thiên Dao, cũng như thay đổi số mệnh của Tiêu Dao Tử hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

Trương Tử Tinh tại tiên sơn tìm được một nơi ẩn náu, thi triển Tử la mê chướng, pháp bảo này đã được hắn luyện hóa lần nữa, có khả năng tùy tâm điều chỉnh phạm vi ảnh hưởng, năng lực bí mật phòng hộ lại càng tăng. Bên trong Tử la mê chướng, hắn tạo ra một chiếc giường năng lượng. Đương nhiên lúc này Trương Tử Tinh cũng không hề nghĩ đến chuyện kia, mà chỉ muốn cấp cho Thiên Dao một chỗ nghỉ ngơi thoải mái, sau đó khu trừ độc lực.

Lấy tu vi của Trương Tử Tinh, cho dù là tại thiên giới chịu ảnh hưởng của vị lực hắn cũng không hề sợ hãi Dao Trì kia, nhưng hắn đối với độc thuật của nàng thì quả thật có chút đề phòng.

Hắn từng thử qua vài lần, muốn bức độc lực trên người Thiên Dao sang thân thể mình nhưng thủy chung đều không thành công.

Bất quá cố gắng của hắn cũng không tính là uổng phí, cuối cùng độc lực và chú lực bị hắn dùng Ma Vực lực cường đại tạm thời áp chế xuống, hơn nữa nhờ Càn khôn phản sinh đan phát huy dược lực, lúc này con ngươi trống rỗng của Thiên Dao cũng dần khôi phục thần thái, thân thể cũng có thể miễn cưỡng hoạt động.

Nhưng loại khôi phục này chỉ mang tính tạm thời, một khi Trương Tử Tinh không thể duy trì Ma Vực lực, Thiên Dao sẽ trở về trạng thái cũ, hơn nữa còn có thể chịu phản phệ gấp bội. Trương Tử Tinh đối với việc này cũng có chút lo lắng, nhưng so với việc hồi tỉnh Thiên Dao một thời gian chưa hẳn là xấu, với tạo nghệ của Thiên Dao nói không chừng có thể tìm ra phương pháp giải trừ độc lực này. ( ngoài lề: 3T đã có thể liên lạc cùng với TD qua CLK thì lúc này tại sao phải hồi tỉnh nàng để tìm phương thuốc?)

Ánh mắt Thiên Dao dừng lại trên song chưởng đang áp chặt nhau của hai người, lại nhìn lên Trương Tử Tinh, hai mắt chạm nhau, khuôn mặt trắng của Thiên Dao đột nhiên xuất hiện một áng mây đỏ, cúi gằm xuống.

Mới vừa rồi tại hiểm địa ám ngục, hai người thông qua Côn Lôn Kính có thể nói tâm ý tương thông, có ngàn vạn lời để nói, nhưng lúc này đã thoát ly hiểm cảnh, lại nhìn nhau không biết nên nói gì.

Bình thường trước mặt hắn nàng luôn thể hiện thái độ băng lãnh, cao ngạo, hiện giờ lại phải …, thật không biết nên làm sao.

Trương Tử Tinh cũng muốn phá vỡ bầu không khí xấu hổ này, hắn vốn đã chuẩn bị rất nhiều lời để nói, nhưng đắn đo mãi rốt cục thốt ra được một câu:

- Là ta vô dụng, khiến nàng cùng hài nhi phải chịu khổ.

Lời tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng chân tình, Thiên Dao khẽ run lên, nhưng lại nhẹ nhàng lắc đầu.

- Ta xin lỗi, là ta ngu ngốc, cái gì cũng không biết…

Trương Tử Tinh nắm lấy tay nàng,

- Nhưng bây giờ vẫn chưa muộn, ta sẽ không để nàng rời xa ta, cũng sẽ bảo vệ nàng, không để nàng chịu bất kì thương tổn gì.

Thiên Dao vẫn như cũ không hề lên tiếng, đầu cúi càng thấp, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Trương Tử Tinh trông thấy vô cùng đau xót, cố gắng nói thêm một câu:

- Thiên Dao, ta nói nàng không trả lời xem như là đã đáp ứng.

- Chàng.. chàng quả thật là người mặt dày nhất mà ta từng biết.

Thiên Dao rốt cuộc chịu không nổi thốt lên một câu, hai mắt vẫn còn đẫm lệ. Trương Tử Tinh mừng rỡ nói:

- Kỳ thực ta và nàng vốn đã có duyên từ trước, Côn Lôn Kính kia chẳng phải là vật đính ước sao? Chỉ tại lúc trước ta ngu dốt, không biết được tình cảm của nàng, lại để nàng phải chịu khổ. Tuy ta có nhiều thê tử, nhưng đối với mỗi người đều thật lòng yêu thương. Thiên Dao, chỉ cần nàng không chê ta, từ nay về sao nàng với ta tuy hai mà một, vĩnh viễn không rời xa, nếu ta hư ngôn nguyện hôi phi yên diệt vĩnh viễn không được siêu sinh.

Trương Tử Tinh sở dĩ lạc vào thế giới này, quả thật là nhờ tác dụng của Côn Lôn Kính, lại nhờ Côn Lôn Kính mà kết hợp với Thiên Dao, nghĩ lại quả thật hai người đã có duyên từ trước.

Thiên Dao nghe lời hắn nói, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, không hề lảng tránh ánh mắt của hắn, khẽ thở dài:

- Thiên Dao vốn là người có số mệnh không may, nếu bệ hạ không sợ liên lụy, ta nguyện cùng người kết duyên, sinh tử không rời.

Trương Tử Tinh mừng rỡ, nếu không phải hay tay đang bận rộn hẳn đã sớm mang nàng ôm vào lòng, hơn nữa bây giờ cũng không phải thời điểm thân mật, vội hỏi:

- Cái gì mà mệnh rủi, nếu nàng mang mệnh xấu, ta đây vốn là một hôn quân phải mất nước không phải là mệnh xấu sao? Ta có thể lọt vào mắt xanh của nàng vốn đã không uổng kiếp này rồi, bây giờ chúng ta đã kết duyên, còn ngại ngùng gì mà bệ hạ với nương nương nữa, cứ gọi nhau như phu thê là được. Hiền thê, việc cấp bách cần làm hiện giờ chính là giải trừ độc lực của nàng, nàng có biện pháp gì không?

Thiên Dao nghe được hai tiếng hiền thê, trong lòng ngọt ngào:

- Đây chính là vạn trớ độc vực do Nguyên Khanh tạo nên, lực lượng không hề yếu. Lúc trước thiếp bị thiên giới bắt giữ đã sớm phục dụng một viên Tam Sanh Phản Thần Đan của Hạm Chi muội muội để bảo vệ hài nhi ở trong nhưng vẫn không thể ngăn cản được hoàn toàn độc lực này. Độc thuật này âm ngoan vô cùng, rất khó tiêu trừ.

Dao Trì cũng đã từng nói trong ám ngục, độc lực cùng chú lực mà Thiên Dao trúng phải, cho dù là Thánh Nhân cũng vô pháp chữa trị tận gốc, lúc này lại nghe ngay cả Tam Sanh Phản Thần Đan cũng không cản nổi, không khỏi biến sắc. Hắn lo lắng hỏi:

- Hiền thê không nên tuyệt vọng, Thần Nông thánh hoàng cũng đang trên đường tấn công thiên giới, chắc chắn người sẽ có biện pháp cứu nàng cùng hài tử.

- Vạn trớ độc lực này cũng không chỉ đơn thuần là một loại độc lực lợi hại mà còn có cả chú lực cực kì âm hiểm, chỉ sợ Thần Nông thánh hoàng cũng chưa chắc có thể giải được.

Trương Tử Tinh trong lòng đại hận, cắn răng nói:

- Tiện nhân Nguyên Khanh kia dám hại nàng thế này, ta sẽ đánh thẳng lên Lăng Tiêu Thiên Phủ, đem mụ toái thi vạn đoạn ( bằm ra thành vạn mảnh), giúp nàng giải cục tức này.

Thần Dao thần sắc bình tĩnh, bỗng nhoẻn miệng cười:

- Phu quân cũng không nên kích động, chẳng lẽ chàng quên là thiếp đang giữ một bảo vật trong tay sao?

Trương Tử Tinh đang lo lắng độc chú lực kia không tìm được thuốc giải, tâm loạn vô cùng, cũng không suy nghĩ được là bảo vật gì, lắc lắc đầu.

- Đây chính là vật năm đó phu quân từng tặng thiếp mà…

Trương Tử Tinh bừng tỉnh, thốt lên:

- Vãng Sinh Liên Tử!

Vãng Sinh Liên Tử hợp thành thập nhị phẩm liên thai tạo thành linh vật. Nó không chỉ có thể loại trừ tất cả trớ chú độc lực, còn giúp người phục dụng linh đài thanh minh, tinh thần tu vi đại tăng. Qua ức vãn năm, Vãng sinh liên tử này cũng chỉ tạo thành được sáu viên mà thôi, phải nói là trân quý vô cùng.

Năm đó Tiếp Dẫn muốn thu phục Trương Tử Tinh đã tặng hắn một viên, sau đó tại Tây Phương Giáo đấu trận với Tiếp Dẫn và Chuẫn đề lại "vô tình" hóa muỗi thôn phệ được thêm lục phẩm liên thai nữa, mang hai viên Vãng Sinh Liên Tử cuối cùng nuốt vào, nên bây giờ trên thế gian này chỉ còn một viên duy nhất trên người Thiên Dao do Trương Tử Tinh tặng mà thôi.

Khi trước Thiên Dao trong người mang thai, không thể tham gia Tru Tiên Trận, cũng không tiện giải thích với Trương Tử Tinh khiến hắn còn ngỡ nàng thật sự bệnh nặng, liền mang viên Vãng Sinh Liên Tử cấp cho nàng chữa bệnh, viên Vãng Sinh Liên Tử này nàng vẫn giữ trong người.

Lấy khả năng tuyệt diệu của Vãng sinh luên tử, chắc chắn không chỉ có thể loại trừ độc lực cùng chú lực mà giúp cho Thiên Dao và hài nhi hoàn toàn hồi phục, hơn nữa vật này đối với tu vi của Thiên Dao cũng vô cùng hữu ích.

Thiên Dao mỉm cười:

- Ngày đó thiếp bị Nguyên Thủy Thiên Tôn ngăn trở, trong lòng đã biết không ổn, đã âm thầm phục dụng một viên Tam Sanh Phản Thần Đan, quả nhiên sau đó bị Hạo Thiên và Nguyên Khanh bắt giữ, may mà lúc trước thiếp đã từng tặng đan dược cứu giúp môn nhân Xiển Giáo nên hắn mới dặn dò Hạo Thiên, Nguyên Khanh không được hại mạng thiếp. Lúc đó thiếp đã lấy sinh mệnh lực tự phong bế mình bên trong Kim hoa, trừ khi thiếp chết, còn không người ngoài không cách nào phá vỡ Kim hoa, nhờ thế cũng bảo lưu được Vãng sinh liên tử, vừa may đúng lúc này lại phát huy hiệu dụng.

Trương Tử Tinh nghe xong, thầm khen Thiên Dao tâm tư cẩn mật và nhanh trí ứng biến, có thể trong lúc nguy hiểm, lợi dụng mọi điều kiện xung quanh, lập ra mưu kế, cuối cùng bảo vệ an toàn cho bản thân cùng hài tử trong người, quả không hổ là Tây Vương Mẫu nương nương hùng cứ phương Tây. Bất quá vị nương nương này rốt cuộc cũng rơi vào tay hắn, cũng khiến hắn phần nào thỏa mãn vinh tâm nam tử.

Thiên Dao thở dài:

- Kỳ thật, đây cũng chỉ là biện pháp bất đắc dĩ trong lúc đó, sau trăm năm, đôi song bào thai kia xuất thế, dù có thể loại trừ độc lực cũng khó thoát được độc phụ Nguyên Khanh gia hại.

Trương Tử Tinh gật gật đầu, lỗ tai đột ngột dựng lên, khuôn mặt kinh hỉ:

- Hiền thê vừa nói gì? Là sinh đôi sao?

Khuôn mặt Thiên Dao đỏ ửng, lộ ra vẻ ôn nhu từ ái, hơi vuốt cằm, thanh âm nhỏ nhẹ:

- Là song bào thai, một nam một nữ.

Đôi mắt Trương Tử Tinh sáng rực: Tuy nguyên bản có thể nói hắn có hai đứa con, nhưng dù gì cũng không phải thân sinh cốt nhục, hơn nữa Tử Hồng kia cùng khiến hắn thất vọng vô cùng. Không thể ngờ được, lúc này mình lại có thêm hài tử, mà lại là long phượng song thai.

Lúc này Trương Tử Tinh mới chính thức cảm nhận được tư vị làm cha, vừa hưng phấn, vừa kích động, lại vừa có vài phần cảm giác không thể giải thích. Cũng may Thiên Dao không phải phàm nhân, thời gian mang thai cũng đến … hơn trăm năm, có lẽ cũng đủ thời gian để hắn "chuẩn bị tâm lý".

Thiên Dao lại nói tiếp:

- Nhưng mà đôi hài nhi này thật ngoài dự kiến của thiếp, chúng không những không sợ kịch độc lại còn chủ động hấp thu vạn trớ độc vực khiến thiếp giảm bớt không ít đau khổ.

Vừa nói xong, Thiên Dao lại cúi đầu xuống nhìn vào tiểu phúc, vẻ từ mẫu càng đậm, lúc này nàng mang một vẻ đẹp ôn nhu hiền từ, hoàn toàn trái ngược vài bản chất băng lãnh cô ngạo thường ngày. Tim Trương Tử Tinh đập thình thịch, mà lực lượng của song bào thai kia lại làm hắn hưng phấn khong thôi, chắc chắn hài tử này đã kế thừa được đặc tính vô thượng ma thể từ hắn, không sợ kịch độc trớ chú!

Không hổ là hài tử của hắn. Sau này khi chúng xuất thế cũng không biết sẽ mang bộ dạng gì?

Thiên Dao từ Trương Tử Tinh cũng biết được một loạt sự việc sau khi hắn "thất tung", cũng biết được lúc này tu vi của hắn đã đại tiến, lại có thêm hai kiện tiên thiên chí bảo là Côn Lôn Kính và Càn Khôn Đỉnh, nhưng việc làm Thiên Dao kinh ngạc nhất là hắn lại có thể dốc quân đánh lên thiên giới!

Thiên Dao vừa nghe việc đám người Trương Tử Tinh ở Thái Cực Mông Ế thiên đánh bại Hạo Thiên cùng Dao Trì Kim Mẫu, suy nghĩ một hồi nói:

- Đã thế, phu quân hãy mau chóng dùng Vãng sinh liên tử giúp thiếp mau chóng khu trừ độc lực, sau đó nhanh chóng đến Tiêu Dao Tiên phủ hội họp cùng mọi người. Hạo Thiên và Nguyên Khanh đều không phải là loại người cam tâm chịu thất bại đâu, chàng phải cẩn thận đề phòng.

Trương Tử Tinh gật gật đầu, bỗng nhiên cười gian:

- Hiền thê chịu bí thuật, tính mệnh lực đã tổn hao nhiều, mà Vãng sinh liên tử kia tuy kì diệu nhưng nàng cũng không có khả năng ngay lập tức hấp thu hết, huống chi lúc này hiền thê còn đang mang thai không thể để xảy ra sai sót. Chi bằng thế này, ta từng hấp thu lục phẩm liên thai, thân thể không thiếu Vãng sinh lực, nàng cùng ta song tu không chỉ có khả năng tăng cường hiệu lực của Vãng sinh liên tử mà còn tiết kiệm được không ít thời gian, ý hiền thê thế nào?

Thiên Dao nghe xong đỏ ửng mặt, tuy trong lòng biết hắn nói có lý, hơn nữa phương pháp song tu này cũng không phải loại xxyy thông thường kia, quả thật có thể trợ giúp hấp thu vãng sinh lực. Nhưng nàng nghe thấy ngữ khí Trương Tử Tinh thập phần ám muội, nhất thời xấu hổ không dám đáp ứng.

Lúc này lại nghe Trương Tử Tinh nói thêm một câu:

- Im lặng là cam chịu… ài, như thế việc này cũng không nên chậm trễ, chúng ta cũng nên bắt đầu thôi.

Thiên Dao không khỏi ngạc nhiên, một lần nữa nhận thức lại vị phu quân mặt dày của mình, nhưng bây giờ đã rơi vào tay giặc rồi, sao có thể thoát?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.