Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 68: Chiêu yêu phiên! Nữ Oa nương nương đích oán niệm



"Tự nhiên là vua mất nước như ta có thể nghịch thiên cải mệnh" Trương Tử Tinh làm ra bộ dáng lạnh nhạt, "bất quá… nếu thánh nhân như nương nương ra tay, quân vương nhân gian nho nhỏ như ta có bản lãnh gấp ngàn vạn lần, cũng không đủ để cho nương nương giết, không bằng triệu tập toàn thể quốc dân, thúc thủ mặc cho nương nương đồ lục sạch sẽ, tự nhiên cũng không cần đánh cuộc nữa".

"Ngươi đừng vội nói những lời đó với ta, thánh nhân không nhiễm bụi trần, ta tự sẽ không ra tay. Ba năm sau, Đại Thương quốc vận tự sẽ thịnh cực mà suy, bại vong đã định số, đến lúc đó thiên hạ chân chủ sẽ tuân mệnh mà ra, đem người diệt Thương, không ai có thể ngăn cản".

"Nói như vậy, ta cuối cùng nhất định sẽ chết tại đây trong tay lũ gian thần mưu đồ soán vị, mà sẽ không bị tiên nhân ám sát?" Trương Tử Tinh trong lòng hạ xuống vài phần: "Nương nương nói như kim khoa ngọc luật, ta tự nhiên không dám hoài nghi. Nếu là mấy vị thánh nhân khác không để ý đến thân phận, trong sát kiếp tự mình ra tay tranh đấu thì sao?"

Nữ Oa mày hơi nhíu lại: "Vậy vài vị đại thần thông đều là người am thiên cơ sâu sắc, hẳn là cũng sẽ không can thiệp vào thiên sổ, nếu thật sự như thế, cái này ta có khả năng hóa giải…"

"Nương nương có thể đáp ứng với ta, nếu vạn nhất ở tương lai trong sát kiếp có thánh nhân tranh đấu, nếu hai bên số lượng bằng nhau thì thôi, nếu có tình huống nhiều ép yếu, xin nương nương tương trợ phía ít hơn, kềm chế, hóa giải tranh đấu, để tránh ảnh hưởng đến chúng sanh, cái này coi như là một phần trong sự đánh cuộc của chúng ta, thế nào?"

Nữ Oa có chút kinh ngạc, điều kiện kỳ quái này đối với Thiên tử mà nói cũng không có chút chỗ tốt nào, nhưng trong lòng nàng biết cuộc chiến thánh nhân nhất định kinh thiên động địa, tinh đấu hủy diệt, nếu có thể hóa giải, cũng là một hồi công đức. Càng huống chi Phong Thần bảng có cả người của tam giáo, lúc ấy bản thân mình cũng có mặt, làm thế nào lại có tranh đấu gì, nhiều nhất cũng chính là một vài môn hạ đệ tử ứng kiếp mà thôi, lập tức đáp ứng thỉnh cầu của Trương Tử Tinh - nàng thế nào cũng nghĩ không ra, Thiên tử trước mắt lực lượng yếu ớt lại có thể "đoán được" cuộc chiến tru tiên, vạn tiên trong tương lai, chiêu thức ấy đúng là vì tương lai mà hạ mai phục.

"Được! Lần này đánh cuộc, nếu ta thua, tình nguyện tán đi huyền công, tự thiêu mà chết, tro cốt không tồn!" Trương Tử Tinh lời này hết sức gian hoạt, nếu cuối cùng thật sự là Chu diệt Thương, vậy lộc đài tự thiêu, vốn chính là kết cục của Trụ vương, về phần "tán đi huyền công, tro cốt không tồn" chỉ là tô vẽ thêm cho thảm cảnh tử vong mà thôi, nếu không thằng nhãi này sao lại không nói "Hình thần câu diệt, không được phong thần"?

Nữ Oa cũng không biết hắn lại có nhiều tâm tư quỷ quái như vậy, nàng thân là thánh nhân, tại thiên cơ cũng không thể nào đoán chuẩn xác được chuyện của tương lai, tại thời đại sùng tín "Nhập thổ vi an", "Tro cốt không tồn" quả thật hết sức thảm thiết, huống chi đối tượng lại là vị đế vương quân lâm thiên hạ, liền hài lòng gật đầu, lại nghe đối phương hỏi lại một câu: "Nếu quả nhân may mắn thắng nương nương thì sao?"

"Ngươi muốn thế nào?" Nữ Oa trong mắt hiện ra vẻ khinh thị, bất kể thiên cơ có đảo lộn như thế nào, thiên số vẫn không thể thay đổi, mấy vị thánh nhân đã sớm hợp lực tính ra, chân mệnh chi chủ nhất định ứng kiếp mà sinh, cải triều hoán đại, nhất thống thiên hạ. Huống hồ Phong Thần bảng tam đại thánh nhân cùng ký vào, trừ phi Hồng Quân đạo nhân tự mình ra tay, nếu không ai có thể nghịch?

Trương Tử Tinh vốn muốn nói làm cho tất cả phụ nữ của mình đều trường sinh bất tử, nhưng thấy bộ dáng khinh thị của Nữ Oa, đột nhiên mọc lên một cổ hào khí chinh phục siêu cấp ngự tả này, bật thốt lên: "Nương nương nếu là thua, chỉ cần đáp ứng ta một việc".

"Một việc?"

"Nhất việc trong phạm vi năng lực của người làm được, thế nào?"

Nữ Oa không hề nghĩ ngợi đáp ứng xuống, dù sao nàng cho rằng, Thiên tử cuồng vọng này ngay cả một phần tỷ tỷ cũng không có khả năng thắng.

"Dù sao nương nương cũng nhận rằng ta tất bại không thể nghi ngờ, chuyện này đến lúc đó rồi hãy nói, bất quá, không lại nương nương là thánh nhân, cũng không thể phản hối," Trương Tử Tinh ngắm nhìn Nữ Oa, đột nhiên lộ ra nét cười dâm đãng tà ác, "Ví dụ như nói, trong hậu cung của ta vừa lúc khuyết một người dọn giường, đến lúc đó nương nương…"

Nữ Oa nương nương không nghĩ tới hắn lại lớn gan như vậy, dám trước mặt mà buông lời đùa giỡn, dưói sự giận dữ đang muốn trở mặt, lại nghe người này lời nói kịp thời vừa chuyển: "Nếu yêu cầu này, đến lúc đó xin nương nương tứ hạ một tiên nữ, quả nhân sẽ hết sức cảm kích…"

"Ngươi…" Nữ Oa lửa giận dâng lên nửa đường, biết rõ hắn có ác ý, rồi lại phát tác không được, chỉ phải hóa thành một tiếng hừ lạnh, chấn cho Trương Tử Tinh ngũ tạng lục phủ lộn lên, ngay cả nguyên anh tựa hồ cũng bị thương nặng.

"Hôm nay cảm tạ nương nương chỉ điểm, quả nhân xin phép cáo từ, cung hạ nương nương vạn thọ vô cương!" Trương Tử Tinh đùa giỡn thành công làm cho Nữ Oa muốn lôn ruột, cảm giác nhẹ hẳn người, tâm tình đại sướng, bất chấp nội thương, thi lễ bước đi ra ngoài.

Bởi vì Nữ Oa nương nương thi triển pháp lực, văn võ quần thần đợi bên ngoài cũng không biết chuyện vừa rồi phát sinh trong đại điện, chỉ biết Thiên tử một mình hướng tới nương nương cầu khẩn. Trương Tử Tinh đang muốn bãi giá rời đi, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thấp giọng cười nói: "Còn có có một màn kịch vẫn chư hoàn thành…"

Lúc này ra lệnh: "Đưa bút lên đây" Thị giá quan đem đến, đi theo Thiên tử tiến vào đại điện Nữ Oa cung. Thiên tử thấm mực, tại vách tường của hành cung vung bút, xuất ra một bộ trúc thạch đồ, trúc thạch này phong cách tiêu sái, bút pháp tả ý, có thể nói thiên hạ vô song. Lúc này bút mực phổ cập thời gian cũng chưa dài, cho dù là họa sĩ cung đình, cũng không có họa công như thế - đan thanh tuyệt kỷ này vốn là mỹ nữ sử dụng, không nghĩ lại được sử dụng tại đây.

Sau khi vẽ xong, lại ở bên đề một bài thơ: Giảo định thanh sơn bất phóng tùng, lập căn nguyên tại phá nham trung. Thiên ma vạn kích hoàn kiên kính, nhâm nhĩ đông tây nam bắc phong.

Quần thần chính là lần đầu tiên chứng kiến Thiên tử thi triển thư họa diệu kỹ siêu phàm, đều khâm phục không thôi. Thiên tử hoàn tất, chỉ thấy Thừa tướng Thương Dung khởi tấu: "Bệ hạ thư họa song tuyệt, thi ý thanh viễn, ngụ hàm sâu sắc, quán tuyệt đương thế. Nhưng Nữ Oa nương nương là thượng cổ chi chánh thần, triều ca phúc chủ, tựa hồ cùng với thơ ý không phù hợp, lão thần ngu độn, xin bệ hạ dạy bảo".

Trương Tử Tinh cười thần bí: "Quả nhân thâm cảm nương nương phẩm hành sùng cao, công đức vô lượng, kim phúc tận tâm linh, ngẫu hứng mà thành, cho nên trong thơ, sao lại không có ý trong đó? Hiện lưu lại để dân chúng xem, cùng ca ngơi công đức của nương nương!"

Thương Dung mặc dù không giải thích được ý trong đó, nhưng nghe Thiên tử giải thích như thế, cũng không tiện hỏi nhiều, còn lại bách quan thừa cơ tán tụng Thiên tử diệu bút. Trương Tử Tinh liếc nhìn Nữ Oa nương nương đã khôi phục lại thành pho tượng đồng, cũng không nói nhiều, đem người rời đi.

Bài thơ này nguyên là "Trúc thạch" do đại danh nhân Trịnh Bản Kiều làm có thủ ngụ ý sâu xa trong thơ, trước ca ngợi tinh thần trúc thạch kiên định ương ngạnh, lại ẩn chứa ý bảo bản thân phong cốt mạnh mẻ, hai câu cuối cùng thường dùng để hình dung phẩm cách lập trường kiên định của người đấu tranh cách mạng ch dù bị kẻ địch đả kích cũng không lay chuyển. Hiện tại bị Trương Tử Tinh công nhiên đề tại trên tường, kỳ ý không cần nói cũng biết.

Hàng hương lần này, Trương Tử Tinh mặc dù không có nói được Nữ Oa giúp cho Đại Thương, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ, từ miệng của Nữ Oa nương nương, hắn biết một tin tình báo trọng yếu: Đại Thương có ít nhất ba năm quốc vận cường thịnh. Ba năm này, Chính là thời gian quý báu để hắn nhanh chóng phát triển siêu não, vốn trong tình tiết, Đại Thương suy sụp là từ Tô Hộ phản Thương, Đát Kỷ bắt đầu tiến cung, thời gian "Trụ vương tám năm", vừa lúc là ba năm sau, xem ra, sự sự tình phát triển đã về đúng lại quỹ đạo vốn có của nó, chỉ là kết cục cuối cùng là gì? Có thể thay đổi hay không?

Thu hoạch khác chính là Nữ Oa nương nương hứa hẹn, trong tương lai tại Tru tiên trận hoặc Vạn tiên trận, đứng ở về phía Đại Thương, Giáo chủ Tiệt giáo sẽ không đơn độc đối mặt với tứ thánh. Cho dù không có tình tiết này xuất hiện, một khi thánh nhân tranh đấu, ít nhất cũng có thể có tác dụng kều hãm, hai bên thực lực tương đương, đánh nhau mới có ý nghĩa - đối với Trương Tử Tinh mà nói, đấu càng kịch liệt càng tốt, tốt nhất là lưỡng bại câu thương, không có thời gian làm việc khác, đương nhiên một Nữ Oa vẫn chưa đủ, nếu có cơ hội, tương lai vẫn phải tiếp tục cố gắng, để cho lực lượng hai bên càng thêm cân bằng, cuộc đấu cũng càng thêm thảm khốc…

Về phần điều kiện cuối cùng cũng chỉ có vẻ nói đùa, mặc dù chinh phục cực phẩm ngự tả là chuyện rất có thành tựu, nhưng hắn sẽ không ngốc tới mức thật sự trêu chọc vị nương nương kia, trừ phi bản thân cũng trở thành thánh nhân, bất quá cái loại này cũng không tính là gì, điều kiện tốt nhất chính là "cùng với các lão bà, đồng thời thành tiên tiêu dao".

Cùng với tâm tình của Trương Tử Tinh hoàn toàn trái ngược chính là Oa hoàng cung của Nữ Oa nương nương, tên tiểu nhân hoàng tại đại điện khinh mạn vô lễ, điêu ngôn khó trách, lúc gần đi cố ý lộ ra vẻ cười dâm đãng, kể cả "Trúc thạch" đề thơ trên tường… cũng làm cho vị thánh nhân nương nương này lửa giận dâng cao ba trượng.

"Hay cho một thiên ma vạn kích hoàn kiên kính, nhâm nhĩ đông tây nam bắc phong… văn thật hay! Ân Trụ hôn quân, khi ta quá đáng!" Nữ Oa đã nhiều năm không có tức giận như thế, sau khi suy nghĩ, quyết định không thể xem thường hôn quân này, triệu Bích Hà đồng tử phân phó: "Vào hậu cung đem Kim hồ lô ra đây".

Bích Hà đồng tử tuân mệnh đi lấy hồ lô, nương nương mở nắm, vung một ngón tay. Trong hồ lô một đạo bạch quang bay ra, khá lớn, cao bốn năm trượng có thừa. Trên bạch quang, lơ lửng một lá cờ, chung quanh có hào quang ngũ sắc vờn quanh, đúng là Chiêu yêu phiên (Cờ gọi yêu). Chiêu yêu phiên này là thượng cổ kỳ vật, lúc Nữ Oa nương nương vá trời, thiên hạ quần yêu cảm kỳ ân đức, hội tụ máu huyết trên đó, cam tâm nghe sự điều khiển.

Nữ Oa nương nương lẩm bẩm, Chiêu yêu phiên nọ nhẹ nhàng chuyển động, nhất thời, gió buồn thổi tới, mây mù tụ lại, âm vân tứ hợp, gió vừa thổi qua, thiên hạ yêu tộc đều đi tới bên ngoài Oa hoàng cung, nghe pháp chỉ. Yêu tộc này không kể tới người tu luyện dị loại của Xiển giáo và Tiệt giáo, cũng không có Thượng cổ kỳ yêu đạt tới cảnh giới Huyền tiên, vì Nữ Oa cùng hai vị chưởng giáo thánh nhân đều có giao tình, cho nên bỏ đi máu huyết của bọn họ, còn người sau thì tu vi cao thâm, không hề bị Chiêu yêu phiên khống chế.

Nữ Oa nương nương nhìn quần yêu một chút, nói: "Ba năm sau, thiên hạ sát kiếp sẽ khởi, cho dù là người tiềm tu tránh vào thâm sơn tu hành, cũng khó tránh kiếp nạn, người có tâm ứng kiếp, có thể nhân cơ hội mà hành sự". Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Có một viên yêu lên tiếng hỏi: "Xin hỏi nương nương, người ứng kiếp này, có kết quả gì?"

"Phúc duyên, người căn khí thâm hậu thân thể thành thánh, nắm được tiên đạo, được tự do trường sinh thân; thấp hơn thì có thể được thiên thượng đề đạt, nhận chức tại thiên đình; người nông cạn thì hóa thành tro bụi, không tồn tại ở thế gian, ngươi có thể chuẩn bị cho tốt".

Quần yêu không dám bàn tán, trong lòng đều tự có so đo, đồng thời quỳ nói: "Đa tạ nương nương ân chỉ điểm".

Nữ Oa nương nương phân phó xong, nói: "Yêu ma các nơi có thể lui, chỉ chừa lại tam nữ yêu tại Hiên Viên phần".

Quần yêu sau khi tản đi, tam nữ yêu tại Hiên Viên phần tiến cung cùng hô: "Nương nương thánh thọ vô cương!"

Nữ Oa nương nương nhìn hồ ly ngàn năm cầm đầu, cau mày nói: "Ngươi vì sao mà mất đi thân thể, tu vi giảm đi?"

Hồ ly tinh khóc nói: "Tiểu yêu ngày trước bị tiểu nhân đánh lén, bị hắn thôn phệ mất thân thể, may nhờ một đạo hữu nghĩa trợ, diệt được hắn, mới bảo trụ được nguyên thần, nếu không hôm nay đã không có mạng mà nhận thánh triệu của nương nương".

Nữ Oa nương nương đối với việc này cũng lơ đểnh: "Ngươi không cần lo lắng, vừa lúc như vậy, ngược lại cũng đỡ cho ta chút phiền toái, đến lúc đó ta tự có biện pháp cho ngươi lại thân thể".

Hồ ly tinh vội vàng dập đầu tạ ơn, hai yêu phía sau một người là Cửu đầu trĩ kê tinh, một người là Ngọc thạch tỳ bà tinh, chỉ nghe nương nương nói: "Sau đây ta truyền cho các ngươi Thiên Yêu bí thuật, các ngươi tại trong cung ta dốc lòng tu hành, ba năm sau nếu thành, tự có sai phái".

Ba yêu mừng rỡ, đều tạ ơn lui ra, nương nương lại truyền đến Thải Vân đồng tử, xuất ra một cái gương, phân phó nói: "Thải Vân, ngươi cầm cái Hóa ảnh tinh kính này, tìm một người con gái tướng mạo giống như vậy, một khi có tin tức, lập tức hồi báo, ta cần sử dụng!"

Thải Vân đồng tử tiếp nhận Hóa ảnh tinh kính, chỉ thấy trong kính có hình ảnh một tuyệt sắc mỹ nữ, cô gái này khi thì trong trẻo nhưng lạnh lùng, khi thì vũ mị, nghi thái vạn thiên, xinh đẹp không thể diễn tả, Thải Vân đồng tử tuy là nữ, cũng nhất thời nhìn đến ngây người, bị nương nương thúc dục một câu, mới hướng ra ngoài mà bước đi. Nếu Trương Tử Tinh ở đây lúc này, nhất định là kinh ngạc kêu to lên, dung mạo cô gái này lại là…

Thải Vân đồng tử lui về phía sau, Nữ Oa nương nương ánh mắt dần dần lạnh như băng: "Hôn quân, cô gái này đúng như người ngươi tưởng nhớ, tất là chỗ sơ hở trong lòng của ngươi, tương lai quốc phá nhân vong, là ứng ở trên người nữ này…"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.