Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần

Chương 70: Hung hiểm! Tâm ma chi kiếp



Thật vất vả ngưng thần tĩnh tâm, Trương Tử Tinh rốt cục bắt đầu quá trình chữa thương khó khăn. Ngoại trừ lần dẫn thiên lôi nhập thân giải phóng siêu não, lần này cũng là lần bị thương nặng nhất kể từ khi hắn sống lại tại thế giới này, vốn hắn có thể chất đặc thù, trên thân thể thương tổn rất nhanh có thể biến mất, nhưng một tiếng hừ lạnh cuối cùng của Nữ Oa nhìn như là tùy ý, nhưng lại làm bị thương nặng nguyên anh của hắn, không cách nào nhanh chóng khỏi hẳn như thân thể được.

Trương Tử Tinh đột nhiên cảm giác vào thời điểm khẩn yếu này có người vuốt ve thân thể hắn, trợn mắt vừa nhìn, lại là Hoàng Phi Yến, chỉ thấy nàng áo trễ quá nửa, mặt lộ vẻ mị sắc, ngọc thủ vuốt ve tại ngực hắn: "Phu quân…"

Trương Tử Tinh nóng lòng chữa thương, cũng không có suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: "Phi Yến, phu quân hiện có chuyện quan trọng, nàng cứ về Tây cung nghỉ ngơi, ta xong việc sẽ tới tìm nàng".

"Phu quân, ta mặc kệ," Hoàng Phi Yến làm nũng nói: "Lần trước chàng cùng Văn Sắc tỷ tỷ thành bộ dáng như vậy, người ta rất hâm mộ, hôm nay Phi Yến cũng muốn như vậy…"

Trương Tử Tinh không có trả lời, một bên thanh âm của Dương Cửu cũng truyền đến: "Phu quân, thiếp cũng muốn…"

Dương Cửu vốn da mặt mỏng, sau khi nói ra những lời này, mắc cở cúi đầu. Trương Tử Tinh thấy trong lòng rung động, dục hỏa bùng cháy mạnh, thiếu chút nữa là không kềm lòng được, cuối cùng hắn vẫn có vài phần thanh tỉnh, lo lắng đến thương thế chưa lành, chỉ phải nói: "Phu quân có thương tích trong người, hai tiểu bảo bối các nàng về trong cung trước, ta trị thương xong sẽ tới".

"Phu quân, người bị thương? Không bằng ta dùng Song tu thuật giúp người?" Khương Văn Sắc từ ngoài cửa đi vào.

Trương Tử Tinh vừa nghe, đúng rồi, như vậy thật ra nhất cử lưỡng tiện, sau khi từ miếu Nữ Oa trở về, không biết tại sao, hắn vẫn cảm giác trong lòng vẫn có một cổ tà hỏa, phải phát tiết trên người phụ nữ. Ở sâu trong nội tâm của hắn, lại hiểu được việc này tựa hồ có chút không ổn, nhưng hay,chính là nói không nên lời là không ổn chỗ nào.

"Phu quân không lẽ cho rằng tỷ muội thiếp không chăm sóc tốt cho người?" Khương Văn Sắc thấy hắn chần chờ, chỉ chỉ ra phía sau: "Xem thiếp đưa ai đến kia?"

Trương Tử Tinh vừa nhìn ra phía sau Khương Văn Sắc thì thấy một mỹ nữ cặp chân thon dài, vui vẻ nói: "Nguyệt Cơ, sao nàng lại tới đây?"

"Phu quân, kinh hãi còn ở phía sau…" Khương Văn Sắc lộ vẻ cười thần bí, chỉ thấy bên cạnh Nguyệt Cơ lại có thêm hai thân ảnh xinh đẹp quen thuộc, lại là Thương Thanh Quân và Đặng Thiền Ngọc, "Thiếp gần đây vẫn để ý đến nhất cử nhất động của phu quân, phu quân và hai gái này ở chung rất vui vẻ, sao lại dấu diếm với tỷ muội thiếp".

"Xin lỗi, Văn Sắc" Trương Tử Tinh dù sao cũng không phải là người của thời đại này, cước đạp đa thuyền dũng khí cũng khó tránh khỏi không đủ, nhất là ở nhà điều kiện tiên quyết là có thê tử, đối với loại hành vi "hôn ngoại tình" cũng có chút hối hận.

"Phu quân, thiếp rất cao hứng nữa là đằng khác, lại có thêm hai vị muội muội," Khương Văn Sắc cười một tiếng, bắt chuyện với chúng nữ vây quanh, "Cũng được, hôm nay để cho tỷ muội sáu người chúng ta cùng nhau tới hầu hạ hoang dâm hôn quân này".

Trương Tử Tinh mừng rỡ, đột nhiên nghĩ đến Đặng Thiền Ngọc cùng với mình còn chưa tới mức thân mật như vậy, đảo mắt nhìn lại, chỉ thấy nàng mặt lộ vẻ thẹn thùng, một bộ dáng rụt rè, mặc dù mơ hồ thấy khác thường, nhưng rất nhanh đã bị dục hỏa trong lồng ngực hừng hực che lấp.

VÌ vậy, một hồi hương diễm kích tình đại chiến diễn ra trên giường, Trương Tử Tinh phấn khởi hùng phong, sau khi liên tục sắp xếp chúng nữ, trong đầu đột nhiên truyền đến một cổ thanh lương khác thường, đột nhiên nhớ tới: mình không phải đang ở trong Tử la mê chướng sao? Khương Văn Sắc các nàng vào bằng cách nào? Chẳng lẻ…

Trong nháy mắt ngay khi suy nghĩ, cảnh vật chung quanh nhất thời xảy ra biến hóa kinh khủng, Thanh Phong cung biến thành một nghĩa địa đầy những bia mộ, mà chúng nữ kiều diễm động lòng người vừa rồi tất cả đều biến thành những bộ xương trắng, làm cho Trương Tử Tinh sợ đến hồn bất phụ thể. Lúc này phụ cận vang lên một trận quỷ kêu làm cho kẻ khác lạnh xơng sống, trên mộ bia đều mọc lên sương khói quỷ dị, xông lên tận trời, trong sương khói mơ hồ có thể thấy được một gương mặt hung lệ, tại không trung gầm thét bay múa, đem cả bầu trời biến thành màu tro, áp lực cùng tràng cảnh kinh hoàng này làm cho sự sợ hãi từ chỗ sâu nhất trong nội tâm của người ta trỗi dậy, phóng đại lên.

Nếu là trước kia, thân là nhà khoa học Trương Tử Tinh đối với loại quái lực loạn thần gì đó này rất khinh thường, song từ khi đến thế giới này cho tới bây giờ, quỷ thần đã tồn tại,có thật, làm sao hắn không sợ hãi cho được. Hắn cũng hiểu được hương diễm trước dó nhất định là ảo giác, nhanh chóng vận khởi Chân vũ linh quyết, muốn xua tan quỷ hồn này, nhưng lại phát hiện không đề nổi nửa phần lực lượng, ngay cả nhúc nhích cũng không thể, phảng phất như ăn phải cái gì "nhuyễn cốt tán" trong tiểu thuyết võ hiệp.

Quỷ hồn này càng ngày càng đến gần, Trương Tử Tinh đã có thể chứng kiến gương mặt âm trầm kinh khủng, tựa hồ mang theo oán niệm mãnh liệt, Trương Tử Tinh liều mạng giãy dụa, muốn miễn cưỡng xuất ra lực lượng, nhưng thủy chung không cách nào thành công, đảo mắt quỷ hồn đã đoàn đoàn vây quanh hắn, kêu to rồi xông tới, bộ dáng nhe nang múa vuốt, tựa hồ muốn đem Trương Tử Tinh toàn bộ thôn phệ đi.

Vô số quỷ hồn bao quanh lấy con mồi là hắn, đảo mắt đã xếp thành một tòa núi nhỏ, cho dù là người làm bằng kim cương, cũng sẽ bị chúng nó xé thành từng mảnh nhỏ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Ngay lúc này, tại "núi nhỏ" nọ mọc lên một cái đầu rất to, quỷ hồn giống như nhìn thấy cái gì rất đáng sợ, chung quanh chạy tứ tán. Cái đầu nọ trở thành một quái thú dữ tợn, bề ngoài có chút giống sói, hai mắt phóng ra hồng quang như máu, hé ra hàm răng sắc nhọn rợn người, cơ hồ chiếm hai phần ba cái đầu, đúng là mãnh thú Thao Thiết ngày đó thôn phệ Thanh Giác đạo nhân. Vừa rồi lại đại hiển hung tướng làm cho quỷ hồn đụng phải kẻ hung ác hơn này, làm gì còn dám kiêu ngạo, đều chạy trốn không thôi.

Thao Thiết không quan tâm đến những con đào thóat, cái miệng lớn hút một cái, nhất thời mấy trăm quỷ hồn bị nó hút vào trong miệng, không lâu sau, tất cả quỷ hồn đều bị con thú tham lam này thôn phệ không còn con nào, sau khi tiêu hóa thực vật này Thao Thiết thể tích tựa hồ lại lớn lên không ít, xem chung quanh không còn quỷ hồn nào, lúc này mới trở về trong hắc ngọc khuê trước ngực Trương Tử Tinh. Cùng lúc đó, bãi tha ma đã biến mất không thấy, Trương Tử Tinh lại trở về Thanh vân cung, chỉ cảm thấy toàn thân như hư thoát mềm yếu vô lực, phảng phất như một hồi bệnh nặng, toàn thân quần áo đều bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, duy nhất đang vang lên không ngừng chính là âm thanh báo động của siêu não.

Chẳng lẻ vừa rồi là tẩu hỏa nhập ma? Trương Tử Tinh rùng mình, cũng không dám tùy tiện vận công nữa, chỉ lẳng lặng nghỉ ngơi một hồi, nhớ lại tình cảnh vừa rồi, khó tránh khỏi sợ hãi, vừa rồi ngũ quan tựa hồ đều mất đi tác dụng, dĩ nhiên cũng không nghe thấy âm thanh cảnh báo của siêu não, cũng may còn có hắc ngọc khuê thần kỳ, nếu không bản thân sẽ vĩnh viễn cũng không thể thoát khỏi ảo giác đáng sợ nọ, trách không được Tuyết nhi từng nói qua người tu luyện kẻ địch lớn nhất chính là tâm ma, thì ra đáng sợ như thế.

Tâm ma có thể giải thích thành sự cố chấp và tạp niệm trong lòng, cũng chính là chõo sơ hở trong tinh thần.

Tâm ma của người thường tức là các loại ý nghĩ quá độ như tham niệm, vọng niệm, chấp niệm, oán niệm, dục niệm vân vân, trực tiếp ảnh hưởng đến hành vi thiện ác. Tâm ma của người tu luyện lợi hại hơn, một khi bị tâm ma thừa dịp xâm chiếm, nhẹ thì tu vi giảm đi, cảnh giới thối lui, nặng thì công lực mất hết, trở thành phế nhân, thậm chí nguyên thần nguyên anh cũng hoàn toàn hỏng mất, tính mạng khó giữ được. Trừ phi đạt tới cảnh giới thánh nhân đại thần thông, nếu không tâm ma không cách nào trừ được, nó có thể vẫn ẩn tàng ở trong lòng, sau đó lợi dụng sơ hở xuất hiện hoặc đợi thời cơ thích hợp mới đột nhiên xuất hiện, cắn trả nguyên thần, đương nhiên, mọi việc cũng có hai mặt chính phản, người tu luyện nếu kinh qua được quá trình hung hiểm này, nếu có thể thành công chiến thắng tâm ma, tu vi cảnh giới nhất định sẽ lên một tầng mới.

"Tâm ma đáng chết, lại lợi dụng nữ nhân lão tử âu yếm mà hại người, lại còn trở thành bộ xương khô, muốn hại lão tử với chướng ngại đó sao…" Trương Tử Tinh mắng to một trận, sợ hãi trong lòng cuối cùng cũng giảm đi không ít.

Trương Tử Tinh lần này chỉ có thể xem như dựa vào lực lượng của hắc ngọc khuê "đánh lui" tâm ma mà thôi, cũng không phải "chiến thắng", cho nên cũng không có đạt được chỗ tốt chân chính gì, ngược lại tinh thần lực cùng tâm ma giao chiến cũng bị tiêu hao không còn. Nhưng thật ra hắn cũng không biết, tu luyện của bản thân trên thực tế đã tới một cảnh giới tương đối nguy hiểm.

Thực vậy, tốc độ tu luyện của Trương Tử Tinh tương đối kinh người, vài năm ngắn ngủn đa tiến tới Hóa anh kỳ, nhưng lại không có danh sư chỉ điểm, quên tu luyện về phương diện tâm cảnh. Sở dĩ hôm nay bị tâm ma phệ nguyên, cố nhiên là còn do nhân tố của lực lượng Nữ Oa nương nương tác động, chủ yếu là do phương diện tu vi tâm cảnh của hắn thiếu hụt một cách nghiêm trọng. Đối với tu vi tâm cảnh của hắn hiện nay mà nói, chỉ có thể miễn cưỡng tới Ngưng đan kỳ mà thôi.

Loại thiên tài có lực lượng tiến bộ nhanh như bay như Trương Tử Tinh cũng không phải là không có, nhưng bọn hắn đều có kinh nghiệm phong phú có sư trường bảo hộ chỉ điểm, cho dù lực lượng một lần tăng trưởng quá lên, cũng biết tăng mạnh tu vi tâm cảnh để cân bằng. Mà Trương Tử Tinh cũng chỉ bằng vào một bộ Chiến hồn quyết do Vân Trung Tử tặng cho mà bắt đầu tự thân tu luyện, ở giữa lại gặp kỳ ngộ, nhưng dù sao tất cả đều là tự nghiên cứu tự học, duy nhất được gọi là "chỉ điểm" cho hắn chính là Tuyết nhi, đáng tiếc thời gian quá ngắn, Trương Tử Tinh đối với nàng cũng có sự thận trọng, cho nên cũng không có giải quyết được ván đề thực tế. Vân Trung Tử lúc đầu đưa cho hắn Chiến hồn quyết cũng không phải là ác ý, chỉ muốn cho hắn cường thân kiện thể, cũng không ngờ là hắn đã tu luyện đến cảnh giới này?

Nếu như hiện tại bây giờ là lúc thiên địa sơ khai, hỗn độn sơ phân, bởi vì khi đó đại bộ phận người tu luyện đều như Trương Tử Tinh tự nghiên cứu tự học, mọi người đều cùng nhau trên một đường, ngày nay thì không giống, người tu luyện bình thường đều là bái sư học nghệ, ít nhất cũng có truyền thừa từ sư môn, loại tự học giống như hắn cơ bản là đã tuyệt chủng. Bởi vậy, từ góc độ này xem ra, hắn cũng quả thật đi không ít đường quanh co.

Trương Tử Tinh nghỉ ngơi một hồi, đột nhiên nghĩ đến Đặng Hoa đã từng tặng Thiên địa tạo hóa đan, nhanh chóng xuất ra một viên nuốt xuống, đan dược này mười phần thần kỳ, vào miệng lập tức hóa, sau đó trở thành mộy cỗ lương [khí tán nhập vào tứ chi bách hài, không chỉ có tinh thần lực nhanh chóng được bổ sung, hơn nữa linh đài thanh minh, tâm thần hỗn loạn cũng nhanh chóng ổn định lại, ngay cả nguyên anh lực bị hao tổn cũng được chữa trị nhất định. Trách không được lúc đầu Đặng Hoa nói thuốc này có tác dụng "củng cố nguyên linh, chống đở ngoại ma xâm nhiễu", mà hắn lúc ấy lại xem Thiên địa tạo hóa đan chỉ có tác dụng "trong nháy mắt khôi phục pháp lực", cũng không để mắt mấy tới công năng của nó, không ngờ cho tới hôm nay lại nhờ đến cái vật mà mình đã quên mất công dụng này.

Trương Tử Tinh sau khi uống xong Thiên địa tạo hóa đan, tâm tư rất là thanh mẫn, phảng phất nghĩ thông suốt rất nhiều đạo lý, không có tu luyện nữa, mà là phóng khoán thoải mái, thuận theo tự nhiên mà để cho linh lực chạy trong thân thể, dụng tâm lĩnh hội quỹ tích và đặc tính của lực lượng này. Dần dần, thân tâm của hắn càng ngày càng buông lỏng, tựa hồ hiểu được một ít cái gì đó khá mờ nhạt, cuối cùng cũng tại cảnh giới kỳ dị này mà ngủ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.