Ngân Hồ

Chương 48-1: Đồ phu bang phản kích (thượng)



- Mẹ, hôm nay trung nhân trả bao nhiêu ạ?”

Vương Nhu Hoa hơi lo lắng nói:
- Mới tăng bốn thành. Con à, chẳng bằng chúng ta bán đất đi, dù sao cũng lời không ít.


Thiết Tâm Nguyên nhìn qua dòng thực khách liên miên bất tận, quay đầu bảo mẫu thân:
- Không phải là không thể bán đi, quan trọng phải coi trọng thời cơ, chúng ta đã từ chối một lần rồi, nhất định phải từ chối tiếp.

- Vừa rồi con cũng nghe thấy ông ta nói muốn hại con mà. Nếu con xảy ra chuyện thì mẹ có bao nhiêu tiền cũng có nghĩa lý gì chứ.

- Mẹ, chờ chút! Người xem kìa, sớm nhất thì sang năm cao lầu của bọn họ mới hoàn thiện, cho nên chúng ta vẫn còn nhiều thời gian.

- Hơn nữa, người xem, đối diện cao lầu chính là trại heo cực lớn. Hiện giờ, chủ nhân của cao lầu chưa chắc đã chú ý đến chúng ta, trại heo mới là phiền toái lớn nhất. Không có bất cứ người khách nào vào tửu lâu lại muốn vừa ăn xong xuôi thì được ngắm một đám heo bẩn thỉu, chứ đừng nói đến còn có mùi thum thủm. Cho nên, bọn họ muốn xây cao lầu, nhất định phải phá trại heo mới được.

- Mà trại heo lại là nguồn sống của Đồ Phu Bang, bọn họ tuyệt đối không buông. Ở đây không chỉ có heo, còn có dê. Sở dĩ bọn họ chọn Tây Thủy Môn vì thứ nhất, vì nơi này thuận tiện vào thành Đông Kinh. Thứ hai, giá đất nơi này rẻ nhất.

Vấn đề nhà mình cũng là vấn đề của Đồ Phu Bang. Còn chưa nói, không một ai trong hai nhà chúng ta có năng lực mua một mảnh đất lớn như vậy trong thành Đông Kinh để mở cửa tiệm hay xây trại heo.

Cho nên, người đầu tiên không chịu được mà ra tay nhất định là Đồ Phu Bang. Mẹ xem kìa, từ phía nhà mình nhìn sang, có phải mẹ thấy trụ nhà bọn họ đã lệch rất nhiều?

Điều này chứng tỏ người Đồ Phu Bang đã ra tay.

Vương Nhu Hoa nhìn theo hướng nhi tử chỉ, nhìn mãi cũng không thấy trụ lớn mới xây có vấn đề gì.

Thiết Tâm Nguyên tìm xung quanh được một sợi dây, buộc vật nặng vào khiến nó thẳng tưng, sau đó để mẫu thân nhìn theo một trục thẳng từ sợi dây đến cây trụ.

Vương Nhu Hoa kinh hãi nói:
- Quả nhiên là lệch! Thế nhưng con à, chắc chắn thợ xây không thể lỗi, chẳng lẽ sợi dây của con nghiêng?

Thiết Tâm Nguyên cười nói:
- Mẹ, từ lúc bắt đầu xây dựng, tất cả phòng ốc trên đời đều dùng sợi dây này để xác định xem nó có thẳng hay không.

- Ngài đừng nghĩ sợi dây này thô sơ, nhưng nó vẫn là thước đo chuẩn xác nhất trên thế gian đấy.

Vương Nhu Hoa híp mắt, nhìn cẩn thận một lúc, ngồi thẳng người cười nói:
- Tốt, tốt! Đồ lão đại của Đồ Phu Bang đã đi đầu, quả thật nhà mình chẳng là gì. Đợi đến khi Đồ lão đại không chịu được, chúng ta sẽ bán chỗ này đi. Người nào trả giá cao hơn thì chúng ta bán cho người đó.

- Sau đó mẹ con chúng ta sẽ đi Triệu châu. Đồ lão đại không làm gì được chúng ta, chủ nhân cao lầu cũng không. Nếu dì con đã không nhớ tình cảm chị em, ta cũng chẳng phải lưu luyến. Dù sao trong lúc làm ăn, người nghĩ đến tình cảm luôn là người chịu thiệt mà thôi.

- Đợi tương lai con của ta đỗ Tiến sĩ, mẹ con mình sẽ đường đường chính chính trở lại, xem bọn họ còn gây khó dễ cho chúng ta được không.

Thiết Tâm Nguyên chợt nghĩ tới điều gì, nhìn mảnh đất rộng lớn bên phải cửa hàng nói:
- Mẹ, nếu như mua mảnh đất kia, xây một cầu tàu nhỏ ở phía sau, rồi dùng hàng rào quây lại thì nơi này có thể tự thành thiên địa, hoàn toàn độc lập.

- Hài nhi nghĩ mãi vẫn không ra. Nơi này không hề thích hợp để xây phòng ốc ngầm, vì sao bọn họ lại bỏ ra một đống tiền để xây nhiều địa hạ thất như vậy? Nhìn quy mô thì dường như không hề nhỏ.

Vương Nhu Hoa phẩy tay đuổi một con ruồi cho nhi tử. Nhanh thật! Đã sắp cuối thu, ruồi nhiều đến bực mình.

Sau khi về đến nhà, Thiết Tâm Nguyên mở ra quyển sách Đông Kinh Doanh Tạo. Đây là thứ tốt do Tương Tác Giám phát hành. Trong sách, cấu tạo cả thành Đông Kinh được mô tả tỉ mỉ. Thiết Tâm Nguyên vui mừng phát hiện ra cả sơ đồ của cống ngầm trong đó.

Cũng không biết là thợ xây uyên bác nào không ngại khốn khó, mô tả cặn kẽ, phân tích cẩn thận lai lịch và cấu tạo của cống ngầm của cả thành Đông Kinh trong sách.

Cái này là Thiết Tâm Nguyên thấy rất có ích, có lẽ cũng có ích cho những người có mục đích.

Thật ra mẫu thân nói cũng rất đúng, vùng Tây Thủy Môn này là thiên đường của người buôn bán nhỏ. Mặc dù nơi này dơ dáy, bẩn thỉu nhưng cũng là đất kiếm sống của rất nhiều người.

Nếu tòa cao lầu trước mặt này xây xong, nhất định sẽ cải biến hoàn cảnh dơ dáy bẩn thỉu ở đây. Chẳng qua, đường sống của hơn mười vạn người cũng chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng.

Lần này, Đồ Phu Bang bất chấp việc bị quý nhân truy cứu vẫn giở trò với tòa nhà của người ta, chỉ sợ chỗ dựa lớn nhất của bọn họ chính là mười vạn dân chúng ở đây.

Quý nhân xung đột với nhà dân thì chắc mẩm là quý nhân sẽ chiếm ưu thế cực lớn. Nhưng nếu quý nhân lại xung đột với mười mấy vạn dân chúng, chắc chắn hoàng đế và quan phủ cũng không ngại ra tay xử quý nhân này để trấn an sự phẫn nộ của quần chúng.

Thật ra, chính nghĩa trong mắt hoàng đế và quan phủ khác xa chính nghĩa của dân chúng. Trên danh nghĩa, chính nghĩa áp dụng với tất cả mọi người, nhưng không thích hợp trong tất cả mọi chuyện. Cùng một chuyện có hai phương pháp xử lý cũng quá bình thường.

Tốt xấu cũng chỉ dựa vào hai chữ lợi ích mà thôi.

Chẳng biết tại sao tỷ muội của mẫu thân lại dính dáng đến chủ nhân cao lầu. Nhưng xem tình hình trước mắt, nhất định Vương gia cũng sẽ gặp xui xẻo vì tòa cao lầu này.

Thiết Tâm Nguyên phác họa rất nhiều đường nét, trong đó có một đường nét chuẩn xác đi qua nhà mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.