Ngân Hồ

Chương 8-1: Tiểu hồ ly của thiết gia (thượng)



Có nấm tán bay trong tay nhưng lại không có ai thích hợp để thử nghiệm, chuyện này khiến Thiết Tâm Nguyên vô cùng đau đầu. Loại nấm này sao dám cho mẫu thân thử được, còn mỗi hồ ly thì lại trung thành với mình nên hắn không nỡ bắt nó làm chuột bạch.

Ngồi trước cửa phơi nắng sưởi ấm, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn mấy thị vệ trên tường thành đến ngẩn người. Họ cũng thích hợp làm thí nghiệm. Tuy nhiên, khi nhớ lại những khuôn mặt cao hứng của họ khi chọc mình cười nắc nẻ, hắn quyết định bỏ qua cho họ.

Một quả táo đỏ từ trên trời rơi xuống, Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm đứng dậy, nhặt lấy bỏ vào giỏ xách bên cạnh, nhe răng cười khúc khích với mấy gã mãng phu ngu ngốc trên tường thành, xem như tưởng thưởng bọn họ.

Lại có một quả đào từ trên đó rơi xuống.

Thiết Tâm Nguyên thở dài, đám khốn kiếp này dám xem mình như khỉ làm trò vậy…

Nhìn bữa trưa mẫu thân bưng tới, Thiết Tâm Nguyên thấy quá vô vị, thoạt chỉ có một bát mì không. Mẫu thân sợ con trai không thích lại rưới lên rất nhiều dầu mè, thà là ăn mì không trụng nước sôi thì còn ngon hơn nhiều!

Từ lúc hắn nói tiếng "Mẹ" bập bẹ thì cuộc sống hoàn toàn thay đổi. Hai ‘bình sữa’ sạch sẽ thơm tho, đầy chất dinh dưỡng bấy lâu nay biến mất hoàn toàn trước mắt hắn.

Thậm chí vì muốn dứt sữa nhanh hơn mà mẫu thân còn bôi nghệ lên đó, khiến hắn hết ham hố.

Giờ thì chẳng còn mảy may tí hi vọng gì đến đôi dòng sữa mẹ nữa. Thiết Tâm Nguyên thở dài, đành phải cầm thìa gỗ nhỏ bắt đầu múc ăn.

Mỗi ngày, giờ ăn giống như cực hình với hắn vậy.

- Nguyên nhi ăn ngoan nha, cha ngươi thích bính thang* của mẫu thân nhất đấy, lần này cũng ăn hết một chậu đầy. Nguyên nhi cũng phải ăn nhiều, tương lai lớn lên cường tráng giống như phụ thân vậy.
(*Bính thang: một loại mì sợi to của Tàu Khựa, bị nhiều người nhầm lẫn là bánh canh nhưng không phải.)

Thiết Tâm Nguyên thật sự muốn hét to, nói mình không muốn ăn tí nào, nhưng rất tiếc không ăn thì chết đói nên đành phải liều mình hành hạ dạ dày.

Trước khi trùng sinh về thế giới này, Thiết Tâm Nguyên rất kén ăn. Mặc dù những thứ hắn thích ăn không quý giá gì, nhưng chế biến phải tinh xảo, nêm nếm phải vừa miệng, không thì hắn sẽ nổi giận lôi đình.

Những năm tháng đó, thứ hắn chờ đợi mỗi ngày chính là ba bữa cơm, nhờ nó hắn cảm nhận được mình còn sống tốt.

Hôm nay, mẫu thân tự xưng đầu bếp hảo hạng lại khiến Thiết Tâm Nguyên ngán ăn uống luôn. Tuy vậy tay hắn vẫn múc mì đút vào miệng, cho đến khi trong chén hết sạch mới dừng lại. Hắn tự nhủ có lẽ ăn đi ăn lại nhiều thì dần dần không biết chừng mình sẽ thích cơm canh mẫu thân nấu.

Thấy mẫu thân ăn rất ngon, Thiết Tâm Nguyên cầm quả trứng gà đã lột sạch cho vào chén của nàng. Mỗi ngày một quả là tiêu chuẩn mẫu thân dành cho hắn.

Vương Nhu Hoa nhăn mày nhìn sang, thấy con đang cười hì hì, liền hiểu ngay ăn hết lòng trắng trứng, còn lòng đỏ cho vào lại chén của hắn. Đến lúc này Thiết Tâm Nguyên mới múc lấy nuốt trọn, nhưng do vội quá nên bị nghẹn trợn trắng mắt. Vương Nhu Hoa vội vàng cho hắn uống ngụm nước mới thì thoát được cảnh chết nghẹn.

- Lòng trắng trứng ăn bổ mà, đứa nhỏ này sao không chịu ăn chứ?

Thật ra Thiết Tâm Nguyên rất thích ăn lòng trắng trứng, chỉ do mẫu thân hiểu sai ý thôi chứ vật bổ như vậy sao không ăn.

Bữa trưa đơn giản của mẫu tử kết thúc trong tiếng oán giận của mẫu thân.

Hồ ly chẳng thèmđếm xỉa, nó đang cuộn tròn trong cái sàng cũ rách phơi nắng. Kể từ lúc thay lông biến xinh đẹp, cơm canh trong nhà nó gần như không đụng. Cái động nhỏ giúp nó dễ dàng tiếp cận hoàng cung sau tường thành, nên toàn được vinh dự ăn cơm với hoàng gia.

Thiết gia luôn ăn cơm trưa tương đối sớm. Vương Nhu Hoa vẫn giữ thói quen nhà nông như xưa, một ngày chỉ ăn hai bữa cơm. Dù làm nhiều thì ăn nhiều, nhàn rỗi thì ăn ít nhưng cơm rau dưa đạm bạc vẫn luôn hiện diện.

Hồ ly đứng lên duỗi lưng, sau đó nhảy qua hàng rào thấp được Vương Nhu Hoa đóng kỹ càng, chui vào cửa động đi sang hoàng cung sau tường thành.

Sau khi chui ra ngoài, nó kêu to mấy tiếng báo hiệu với thị vệ trên đầu tường, thấy họ phất phất tay thì nó liền chạy qua khoảng sân cỏ khô héo tiến về phía ngự hoa viên. Mỗi ngày vào đúng giờ này luôn có người chờ mình ăn cùng.

Gần đây tâm tình Hoàng đế Đại Tống Triệu Trinh không tốt. Từ khi lên ngôi đến giờ, ông vẫn muốn mẹ đẻ Lý Thần Phi được chính danh, nhưng công ơn nuôi dưỡng của Lưu Nga lại không thể bỏ. Vòng luẩn quẩn một bên sinh thành một bên dưỡng dục khiến ông vô cùng khó xử.

Hôm nay lâm triều, các đại thần không biện luận chuyện gầy dựng lại thành Đông Kinh sau thiên tai, mà toàn bộ đều mạnh mẽ can gián ông không được đem di cốt thân sinh Lý Thần Phi vào khu Hoàng lăng.

Đối mặt áp lực khổng lồ từ giai tầng sĩ phu, Triệu Trinh không thể làm gì hơn đành cáo ốm bãi triều.

Trong góc ngự hoa viên có chiếc lều ấm áp ông rất thích. Do có địa mạch bên dưới nên dù bên ngoài trời đông giá rét thì bên trong vẫn ấm áp tươi mát như xuân, rau cỏ sinh trường đuề huề. Mỗi lần mỏi mệt tới đây, Triệu Trinh có thể cảm nhận mình được tiếp thêm sức sống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.