Ngàn Năm Chờ Đợi

Chương 1: Tiên cảnh



Trong giới chúng tiên, năm vị sao giả, tượng trưng cho nhật nguyệt, lấy tinh khí của thiên địa, nhật nguyệt mà sản sinh ra thiên thai ngũ hành.

Phương Đông có Tuế Tinh hoàng quân, họ Trừng Lan, danh Thanh Ngưng

Phương Nam có Mị Hoặc hoàng quân, họ Hạo Vô, danh Tán Dung.

Phía Tây có Thái Bạch hoàng quân, họ Hạo Vô, danh Đức Tiêu

Phía Bắc có Thần Tinh hoàng quân, danh Khải Tuyên, tự Tích Nguyên.

Trấn giữ trung ương là Trấn Tinh hoàng quân, danh Tàng Mục, tự Đam Duyên.

Tuế Tinh chân quân – Thanh Ngưng , được thế nhân xưng tụng là Đông Phương Mộc Đức chân quân, có thể tạo ra vạn vật thế gian, biến khổ thành phúc làm cho thế nhân kính ngưỡng. Phàm nhân đều lấy hắn là thần hộ vận, bốn phương đều có điện tế cho vị chân quân này.

Mỗi thần tiên mặc dù có vô vàn dung mạo khác nhau, nhưng chung quy chỉ có một chân thân (nguyên hình) bất diệt – cũng chính là diện mạo thật của họ.

Chân thân của Thanh Ngưng- đầu đội tinh quan, lấy thanh hà thọ hạc vì y, lấy hoa hồng đan hà vì lí ( Mik không hiểu rõ câu này lắm nến nếu có nàng nào biết thì giúp ta nhé ^^). Tay cầm Bạch Ngọc, bên hông trang bị Thất Tinh Kim kiếm cùng một viên ngọc bội màu trắng. Mà hắn –quả là diện mạo phi phàm (Mik : thần tiên muh sao hok phi phàm cho dc >”

Một ngôi sao sáng nhất trên Thiên giới…..

Chúng thần trên Thiên giới , ngay cả Vương Mẫu nương nương đều rất thích tiếng đàn du dương, nhẹ nhàng của hắn. Nhưng hắn rất ít khi đánh đàn bởi với hắn nếu không có tri âm thì không cần dùng tiếng đàn để nói …..

*******************************

Thiên giới – Tiên cảnh- nơi mà khát vọng của thế nhân không thể thành.

Thanh Ngưng chậm rãi bước đi trong làn sương khói lượn lờ, khung cảnh nơi Tiên cảnh vừa thực vừa ảo. Xung quanh là khung cảnh hùng vĩ của núi non, rừng trúc, suối nhỏ, Lương đình nơi này của hôm qua và hôm nay đều không giống nhau, nhưng cũng không biết đã thay đổi lúc nào. Trong mắt hắn, mọi thứ đều chỉ là hư vô, tất cả chỉ như một ảo tưởng.

Thái Bạch Tinh đang một mình chơi cờ ở Lương đình , thấy Thanh Ngưng ngang qua, vuốt chòm râu hoa râm , cười nói: “Đến đúng lúc lắm, giúp ta giải ván cờ này đi!”

“Qua ngàn năm rồi, ngươi không thay đổi sao?” –Thanh Ngưng cười đáp- Hắn trên mặt vĩnh viện luôn là nụ cười- bất luận là có muốn hay không.

“Nếu so với ngươi, ngàn năm qua thú vị hơn!” – Thái Bạch Tinh vuốt chòm râu hoa râm thở dài : “Ta vẫn không hiểu , vì sao ngươi và ta đồng đạo hạnh, nhưng ngươi tướng mạo anh tuấn bất phàm ngàn năm không thay đổi, mà ta thì gương mặt của một lão già ngàn năm cũng vẫn không đổi”.

- “Đây đều là chỉ vì chứng minh thân phận bản thân thôi, ngươi cao hứng có thể biến thành tiểu hài tử mà”

-”Ta cũng không nghĩ thần tiên trên Thiên Cung có thể nhận ra ta, còn dủng cả nhãn lực để nhìn rõ chân thân của ta .”

Thanh Ngưng cười nói : ““Ngươi ôm bàn cờ thế, dù có biến thành bộ dạng gì mọi người đều có thể đoán ra ngươi”.

“Ngươi rốt cuộc có đánh cờ hay không ?”- Thái Bạch Tinh nổi giận nói

Thanh Ngưng không cự tuyệt Thái Bạch , bởi hắn không có lý do để cự tuyệt yêu cầu của người khác. Hắn không ăn, không uống, không ngủ, không luyện công, không luyện đan dược, đi thế gian làm việc thiện, chuyện tình dù phiền toái nhất cũng chỉ tốn của hắn vài canh giờ.

Cho dù hắn từng yêu thích cầm, kì , thư họa sống tại đây cả ngàn năm, đều không còn làm cho hắn thấy hứng thú.

Với cái cơ thể trường sinh bất lão này của hắn, đây là thời gian duy nhất hắn có việc để làm.

Sau mười ván cờ, Thái Bạch Tinh đứng lên vỗ vỗ lưng, cảm thán nói: “Ai, có đôi khi thật muốn biết cảm giác mệt là gì”

Thanh Ngưng lắc đầu : “Ngươi nhìn xem, trong mắt chỉ toàn khát vọng của phàm nhân, ,mệt chính là chuyện tình thống khổ của phàm nhân.”

- “Trời cũng tối rồi, chúng ta nên đi nghỉ sớm !” –Thái Bạch Tinh tay phất chiếc phất trần màu trắng, bầu trời đang sáng chỉ trong một khoảng khắc liền hóa thành bầu trời đêm.

“Làm gì phải tự lừa mình dối người, trong Thiên cung làm gì có đêm hay ngày”

-“Ngươi – đúng là cái gì cũng đều nhìn thấu”

Nhìn Thái Bạch Tinh lẩn vào bóng đêm để quay về cung điện, còn Thanh Ngưng chính là đứng ngây ngốc trong màn đêm ấy.

Đúng vậy, nếu không có bóng tối thì ánh sáng đâu còn ý nghĩa ? Không có thương tổn, đau đớn, thì sẽ con người sẽ không theo đuổi cái gọi là hạnh phúc? Không có những thứ ghê tởm thì cũng sẽ chẳng ai biết đến cái gì là tuyệt mĩ? – Hắn sống trong Tiên Cảnh- không bóng tối, không đau xót, không có cái gọi là ghê tởm thì còn có thể làm gì ?

Hắn buồn bã quay về Tinh Cung. Bầu trời Tinh Cung tuy sáng ngời , trong điện lý của hắn không có phong cảnh, không có hành lang uốn lượn hay lầu các hoa mĩ, chỉ là một không gian trống rỗng. Hắn thích như vậy : Nếu cái gì cũng không cần thì cũng sẽ chẳng có được gì.

Một vài tiên nữ vội vàng bay qua, làm cho hắn chú ý. Không phải bởi vì các tiên nữ xin đẹp động lòng người, mà bởi vì đã từ rất lâu hắn không nhìn thấy các thần tiên vội vàng.

Hắn tò mò theo sau, thấy rất nhiều nữ tiên bận rộn, đống bùn đất vừa đưa đến được tách ra , nhào nặn một cách cẩn thận tạo ra đủ mọi nhân dạng, sau đó đem những linh hồn được đựng trong một cái chai vào trong thân thể tượng đất, rồi đem tượng đất ấy đưa vào luân hồi.

Thanh Ngưng tò mò tiêu sái đi qua , lễ phép hỏi : “Các vị đang làm gì ở đây ?”

Tiên nữ đáp : “Tinh quân, sắp tới đây thế gian sẽ xuất hiện một việc trọng đại, Phàm Nhân Nhân Sổ (sổ sinh tử) sẽ tăng lên, thân thể đã không đủ để phân phối, cho nên Vương Mẫu nương nương lệnh cho chúng ta tạo ra thêm một ít thể xác”

Thanh Ngưng cẩn thận nhìn xem tượng đất, bất luận là nam hay nữ đều có chút chỗ thiếu hụt, khuôn mặt nếu không quá lớn thì chính là quá nhỏ, hình dạng ngũ quan cũng thập phần quái dị, cho dù ngũ quan có tinh xảo một chút thì thân thể không phải là quá gây gò thì cũng quá mập mạp.

“Vì sao tượng đất nào tướng mạo cũng đều quái dị ?”

“Chúng ta thủ công không tốt, hơn nữa lại phải làm ngàn vạn tượng đất, nên không khỏi có chỗ thiếu hụt” – Tiên nữ ngượng ngùng cười.

“Vì sao lại không dùng pháp lực”

“Loại bùn đất này là loại năm đó Nữ Oa nương nương dùng, Người cũng không sử dụng pháp lực để bùn đất hóa thành hình người, chúng ta nào dám làm”

Thanh Ngưng gật gật đầu, yên lặng nhìn các nàng bận rộn, nhìn một đám các tượng đất được tặng cho sinh mệnh rồi đưa vào luân hồi. Hắn bỗng nhiên cảm thấy đây là một vệc thú vị, đã lâu không có loại cảm giác này.

“Ta có thể cùng các vị làm tượng đất không?” – Thanh Ngưng hỏi

“Tinh quân nếu nguyện ý, đương nhiên có thể”- Nói xong tiên nữ đưa cho hắn ít bùn đất

Thanh Ngưng vừa tiếp nhận, nhưng đột nhiên trả lại : “Màu sắc này không tốt, có màu sáng hơn không?”

“Vừa mới đưa đến nên chỉ có vậy, lát nữa sẽ có nhiều hơn”

Qủa nhiên không lâu sau, các tiên nữ lại đưa đến rất nhiều bùn đất, hắn cẩn thận lựa chọn trong đống bùn đất ấy một khối có màu sáng nhất, trắng nõn nhất, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tỉ mỉ tạc họa …..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.