Ngàn Năm Chờ Đợi

Chương 8: Nghiệt duyên



Trên đường nhìn thấy người khác bị lừa gạt sớm đã quen mắt lắm rồi. Nên bây giờ cho dù mọi người có nhìn thấy một đứa bé bị đánh thì họ vẫn thờ ơ. Qủa thật cho dù có người bất bình nhưng cũng không dám xen vào việc người khác. Vị này là con của Quận Vương – Thừa công tử có tiếng bá đạo khắp vùng, lần trước có một thiếu niên hăng hái làm việc nghĩa đã sớm bị hắn đánh chết.

Nhưng may ra thế giới này vẫn còn nhiều người thấy việc bất bình mà ra tay tương trợ. Một nam tử mi thanh mục tú, quần áo hoa lệ, nhanh chóng lệnh cho hạ nhân ngăn cản –“Hắn rốt cuộc là làm sai cái gì mà ngươi đánh hắn như vậy?”

-“Uy! Thật là ngươi không sợ chết sao?” – Thừa công tử khinh thường cười lạnh.

-“Thầy tướng số nói ta có thể sống đến tám mươi tuổi”

-“Ngươi dám . Đánh hắn cho ta!” – Hắn bình thường ỷ thế hiếp người , năng lực lớn nhất chỉ có thể nói ra những lời vô sỉ.

Đây là kết quả vẫn thường thấy, một đám người xông lên nhưng chỉ trong chốc lát đều bị đánh hạ, mà vị công tử ương ngạnh kia cũng đang nằm trên mặt đất, chỉ vào người đánh hắn một lúc sau cũng không nói lên lời.

Vị công tử gặp chuyện bất bình kia cũng rất hiểu lý lẽ , cất cao giọng nói –“Tại hạ họ Tần….”

Một hạ nhân nhanh chóng chạy đến nắm tay áo của vị công tử ấy, nói nhỏ -“Công tử, lần trước ngài đả thương vị Lưu công tử kia, lão gia đã phạt ngài ba ngày không ăn cơm, tốt hơn hết lần này chúng ta đừng gây thêm chuyện nữa.” – Thật ra hắn cũng lo lắng cho bản thân mình vì lần trước hắn cũng bị lão gia phạt đánh hai mươi đại bản.

-“Đúng vậy, ngươi không nói ta cũng quên.” – Vị công tử họ Tần bình tĩnh nói , vội vàng rời khỏi đám người.

____________________________________________

Lại Bộ Thượng Thư – Tần Phác Nguyên thong thả bước vào phòng nhìn Tần Nghĩa Phàm đang cúi đầu, giận dữ hét –“Không phải ta đã nói với ngươi, không nên gây chuyện thị phi. Ngươi xem coi , thế mà lại đem con của Thừa quận vương đánh thành như vậy. Rốt cuộc là ngươi để mặt mũi ta ở đâu?”.

-“Con hắn ỷ thế hiếp người, ta thấy hắn không có mặt gặp ngài mới đúng” – Tần Nghĩa Phàm nhỏ giọng nói thầm.

-“Ngươi còn dám nói sao, ba ngày không được ăn cơm!” – Tần Phác Nguyên tức giận nói tiếp –“Cho ngươi đọc nhiều như vậy mà ngươi không nghe, khoa thi đối đáp lần trước ngươi một chữ cũng không trả lời , làm cho ta mất mặt vì ngươi. Lần sau không được đã thương người khác , chuyên tâm đọc sách cho ta. Nếu cuộc khảo thí lần sau không tiến bộ, ngươi đừng ra ngoài nói là ngươi mang họ Tần.” – Tần Phác Nguyên là Lại Bộ Thượng Thư nên cũng rất hy vọng con mình có thể đi trên con đường làm quan.

Đáng tiếc Tần Nghĩa Phàm lại chỉ say mê võ công, muốn rong ruổi trên sa trường, bình định chiến loạn, làm cho dân chúng không phải chịu cảnh nước mất nhà tan , lưu lạc khắp nơi.

Tạo hóa trêu ngươi lại làm cho hắn sinh ra trong gia đình gọi là chỉ cần ngoan ngoãn cầm Sử Ký hay Hán Thư mà đọc.

Tần Nghĩa Phàm từ nhỏ đã bắt đầu luyện công nên đương nhiên nội lực cũng không kém, nhưng nếu ba ngày mà vẫn không uống giọt nước nào .Nếu là người thường đã sớm không thể chịu được rồi.

Gương mặt kiều mị mang vẻ hoảng hốt nhìn hắn từ bên ngoài cửa. Ánh dương quang rọi vào làm hắn chói mắt. Đôi mắt đầy ẩn tình ấy dưới ánh mặt trời lại càng thêm động lòng người giống như một vị tiên tử đang khiêu vũ dưới nắng vậy.

Ý thức hắn dần trở nên mơ hồ rồi bất tỉnh nhân sự.

Lúc tỉnh lại thì đã thấy bản thân đang nằm trên giường, bên tai vang lên tiếng thở dài cùng với than khóc.

-“Con nó có làm gì không tốt, luận về tướng mạo, luận tài trí hay nhân phẩm thì ông cũng không nên oán hận nó như vậy, ông ép nó như thế mới cam lòng sao? Nếu ông thật sự không thích đứa con này , tôi mang nó về nhà mẹ đẻ là được, cũng không cần mọi ngày phải nhìn sắc mặt của ông nữa.”

-“Phu nhân a, bà làm sao lại nói vậy? Nó là đứa con duy nhất của ta, ta làm sao lại không đau xót cho nó?” – Tần Phác Nguyên tràn ngập sự áy náy cùng hối hận.

Tần Nghĩa Phàm thủy chung vẫn không mở mắt, phụ thân cũng rất yêu thương hắn, hắn làm sao lại không biết. Bất quá , nghe mẫu thân hắn vì hắn mà oán trách sao , hắn tốt hơn hết nên để cho mẫu thân có cơ hội a.

-“Đau? Ông xem xem, đến bây giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, ông như thế nào lại làm như thế? Còn gạt ta nói là nó cùng bằng hữu đi du ngoạn Tây Hồ. Ông!!! Ông rõ ràng là muốn mẫu tử chúng tôi chết hết mà .” –Tần phu nhân cũng là người xuất thân con nhà quan lại, vốn không phải là người không nói đạo lý, bất quá nữ tử cũng đều do sủng quá mà kiêu.

-“Phu nhân , ta …. biết sai rồi” – Tần Nghĩa Phàm thật sự không thể tưởng tượng người phụ thân nghiêm túc thế lại tự nhận mình sai, thật đúng là không thể lường hết được.

-“Nương, ta không sao.” – Hắn suy yếu ngồi dậy.

-“Ngươi cũng thật là, lại đi nghe lời cái ông già bảo thủ này, lần sau nếu ông ấy có phạt ngươi, nương cũng sẽ không làm cơm cho ông ta ăn.” – Tần phu nhân vừa thấy con tỉnh thì cơn giận cũng dịu đi phân nửa, nhanh chóng phân phó cho hạ nhân.

-“Ngươi nhanh mang tổ yến ta vừa nấu đến đây.”

Tần Nghĩa Phàm vừa mới uống xong chén tổ yến đã thấy tinh thần tốt hơn nhiều. Trong đầu lại xuất hiện bóng hình xinh đẹp ấy, kỹ thuật nhảy như vậy, nhẹ nhàng mà phiêu dật, giống như những hạt bụi nhỏ thanh khiết , chỉ e có tiên nữ mới có khí chất như vậy.

Hắn như thế nào lại mơ thấy một một người nữ tử động lòng như vậy, chẳng lẽ do ban ngày suy nghĩ nhiều quá nên đêm thành mộng sao?

Nhưng mỗi ngày bên cạnh hắn đều Khổng Mạnh, Tư Mã Thiên a , mà bọn họ thì có gì mà đẹp???

-“Thiếu gia, ngài đang suy nghĩ cái gì mà bần thần như vậy? Cười đến nỗi ruồi cũng đậu vào được.” – Tùy tùng Tiểu Lục kinh ngạc nhìn Tần Nghĩa Phàm.

-“Tiên nữ a!”

-“Tiên nữ? Thiếu gia, ngài bệnh chưa khỏi sao?” – Tiểu Lục có chút lo lắng hỏi.

-“Đúng vậy, ngươi nói có thể có một tiên nữ hạ phàm cùng ta soạn thành một đoạn “tiên phàm tuyệt luyến” hay không?”

-“Sẽ không.”- Tiểu Lục phá vỡ ảo tưởng của hắn.

-“Cũng đúng, nếu không phải là mộng thì sẽ không hảo huyền như vậy, nếu thế gian thật sự có một nữ tử thoát tục như thế , ta nhất định phải thú nàng làm vợ, cùng nàng sinh sống!” – Nam tử mười tám tuổi đương nhiên đối với chuyện tình cảm như vậy sẽ tràm ngập hy vọng.

-“Thiếu gia, ngày mai chính là ngày đại thọ của lão gia, ngài đã chuẩn bị lễ vật chưa?”

-“A? Ngươi sao lại không nói sớm?” – Hắn lập tức nhanh chóng thu thập đồ cùng ra ngoài với Tiểu Lục.

Nguyệt Nhân Nhân si ngốc nhìn theo bóng dáng của hắn, trong lòng cảm thấy mất mác không thể nói lên lời.

Nàng biết nàng cùng Tần Nghĩa Phàm không thể nào đến với nhau được nhưng trong lúc đó nàng đã không thể kiềm chế được bản thân mà đã bị hắn hấp dẫn.

Ngày đó nàng được vào phủ Thượng Thư cùng với một ít vũ kĩ để luyện vũ đạo. Bất ngờ nhìn thấy một thân ảnh đang quỳ ở Đường Trung đọc sách, nàng không biết hắn là ai, cũng không biết vì sao hắn phải vất vả vậy, nàng lại càng khó hiểu vì sao từ lúc ấy cho đến giờ hắn cũng không ăn bất cứ cái gì, hơn nữa sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

Thấy hắn không chịu đựng được nữa thì ngất xỉu , nàng liều lĩnh chạy vào , hô to –“Cứu mạng!”.

Sau đó nàng mới biết, thì ra hắn là con trai độc nhất của Thượng Thư đại nhân.

_______________________________________________

Một khúc nhạc chấm dứt, Nguyệt Nhân Nhân tao nhã cúi mình hành lễ, lui xuống. Đang chuẩn bị quay về thì một thân ảnh chắn ngang cửa làm cho nàng bất ngờ … là hắn ? Là người nam nhân mà nàng nghĩ về sau sẽ không bao giờ gặp lại nữa, nhưng giờ đây lại mang theo nét cười trào phúng nhìn nàng.

-“Nguyên lai là danh kĩ của Nguyên Tiêu Các, Nguyệt Nhân Nhân sao? Thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt!”-Đúng là làm cho thiên hạ chê cười, nữ tử như tiên từng làm cho hắn mộng tưởng lại thật sự tồn tại thế nhưng nàng ta lại xuất thân từ một nơi nhơ nhuốc.

“Danh kỹ” – Hai chữ này thập phần chói tai, Nguyệt Nhân Nhân cảm thấy lòng mìn chợt trầm xuống.

-“Vâng, Tần công tử có gì chỉ giáo?” – Nàng tao nhã đứng dậy hành lễ. Không hổ danh là hoa khôi, dù trong lòng có bao nhiêu đau buồn nhưng khuôn mặt vẫn là nụ cười quyến rũ.

-“Không có gì, ta chỉ cảm thấy nàng khiêu vũ thật sự là mê người, làm ta rất khó quên.” – Hắn đến gần nàng, nhìn thấy khuôn mặt nàng rõ ràng hơn. Làn da trắng nõn vô cùng mịn màng, đôi mắt trong suốt dường như ngân ngấn nước lại càng diễm lệ, quyến rũ hơn , hai gò má nàng đỏ ửng càng khiến người ta bị dụ hoặc.

Trong tưởng tượng của hắn lại hoàn toàn khác hẳn. Nàng không phải là cái dạng này, nàng nên ôn nhu uyển chuyển hàm xúc làm người khác động lòng, giống như một hạt bụi thanh khiết giữa phàm trần này… chứ không phải tràn ngập dụ hoặc như thế.

Nam nhân nhìn Nguyệt Nhân Nhân như vậy rất nhiều, Tần Nghĩa Phàm cũng dùng ánh mắt đầy nhục dục nhìn nàng làm tim nàng như bị dao cắt vào. Nhưng nàng có thể oán được ai? Ai lại làm cho nàng xuất thân từ nơi như vậy?

-“Đa tạ công tử đã khích lệ.” - Ảo tưởng không thực tế của nàng đã hoàn toàn bị phá hủy.

Tần Nghĩa Phàm bắt lấy tai nàng , dùng một chức lực làm nàng ngã vào lòng hắn.

-“Không!” – Nàng vẫn nghĩ hắn xuất thân từ nhà quan lại , sống an nhàn sung sướng nên cũng sẽ không có nhiều khí lực, xem ra nàng thật sự lầm rồi.

-“Như thế nào? Nàng nghĩ rằng ta không thể trả tiền cho nàng nổi hay sao?” – Hắn đùa cợt cười, khuôn mặt tuấng lãng với nụ cười phóng đãng như vậy càng khiến người ta bị mê hoặc.

Nguyệt Nhân Nhân phải mất một lúc lâu mới có thể trấn tĩnh lại. Vì sao lại khiến cho nàng gặp hắn. Gặp nhau như vậy chỉ khiến cho nàng cảm thấy bản thân càng hèn mọn hơn mà thôi.

-“Nếu ngài có thể, ba ngày sau mang theo ngân phiếu đến Nguyên Tiêu Các, ta sẽ chính là của ngài” – Nàng cười quyến rũ trả lời.

Tần Nghĩa Phàm tránh né bàn tay ấy , có chút mê hoặc cùng khinh bỉ nhìn nàng.

Nguyệt Nhân Nhân nhìn ánh mắt hắn… nàng đã cố ý đem những lời này nói ra. Nếu đã không thể cùng nhau thì cần gì phải để hắn lưu lại những gì tốt đẹp.

____________________________________________

Sỡ hữu vũ kĩ tuyệt đỉnh cùng với thái độ đối với khách nên Nguyệt Nhân luôn làm mọi người khách càng thêm sầu não .Ở nàng có cái gì đó khiến cho người ta cảm thấy chua xót nhưng cũng có chỗ làm cho người ta phải mê muội. Cho nên nàng đứng đầu bảng trong danh sách những người đẹp nhất ở Nguyên Tiêu Các, trở thành nữ nhân mà nam nhân có vọng tưởng muốn chinh phục nhất.

Nguyệt Nhân Nhân một thân tiên hồng sắc vũ (vận một chiếc áo màu hồng đẹp như tiên) xuất hiện trên khán đài, mọi tiếng tranh cãi trong thoáng chốc đã lặng ngắt như tờ.

Trong tiếng nhạc, điệu nhảy của nàng thể hiện ra …. Nàng đối với số mệnh cảm thấy rất tuyệt vọng, đối với thế gian là oán hận và cuối cùng là đối với một người nam nhân lại mang đầy tâm sự. Đây là điệu múa cuối cùng của cuộc đới nàng , cũng là vũ điệu độc nhất vô nhị của thế gian.

Sau khi điệu nhạc này kết thúc thì nàng cũng không lưu luyến cuộc đời này nữa.

Trong ống tay áo của nàng đã giấu sắn một cây chủy thủ, đến động tác cuối cùng nàng sẽ đâm vào ngực của chính mình … đó cũng là nơi mà Tần Nghĩa Phàm đã gieo hy vọng cho nàng.

Nàng nhất định phải chết, điều nàng hy vọng duy nhất chính là có thể gặp hắn trong chốc lát.

-“Ta ra một ngàn lượng” – Mọi người bắt đầu ra giá.

-“Hai ngàn hai!”

-“Năm ngàn lượng!”

-“Tám ngàn lượng!”

-“Một vạn lượng!” –Một thương nhân giàu có hô to

-“Một vạn một ngàn lượng” – Lần đầu Nguyệt Nhân Nhân mới biến bản thân mình lại cao giá như vậy.

-“Một vạn ba ngàn lượng!”

-“Hai vạn lượng!” – Tần Nghĩa Phàm, đối lại cái giá mà một gã béo vừa đưa ra –“Lưu bá bá thật có nhã hứng a!”

Nam nhân kia nhìn thấy Tần Nghĩa Phàm có chút do dự, chuẩn bị ra giá cao hơn nhưng cuối cùng vẫn là bỏ cuộc. Hắn chỉ là Lại Bộ Thị Lang tuy rằng Nguyệt Nhân Nhân là người hắn mớ ước đã lâu nhưng không thể vì một nữ nhân mà tự hủy đi tương lai.

-“Tần công tử thì ra lại có loại ham mê này sao? Ta tốt hơn nên bỏ những thứ yêu thích này.”

-“Hai vạn lượng , thành giao!”

Tú bà cười nịnh nói –“Vị công tử này thật sự dáng vẻ quả là phi phàm ,Nhân Nhân của chúng ta đúng là có phúc phần.” – Nhìn Tần Nghĩa Phàm không để ý đến, Tú bà liền phân phó cho gã sai vặt bên cạnh –“Ai nha, còn thất thần làm gì? Không mau đưa Nhân Nhân về phòng chuẩn bị.”

-“Vâng, vâng!” – Gả sai vặt lập tức đưa Nguyệt Nhân Nhân đang đứng ngây ngốc trên khán đài xuống.

_______________________________________

Ánh sắng của nên hiu hắt trong phòng, làn gió nhẹ mông lung nhẹ nhàng thổi quá, Tú bà đã sớm chuẩn bị cho nàng một bộ váy mỏng khiến cho nàng càng lúc càng bất an hơn.

Nàng vẫn nghĩ là hắn sẽ không đến cho dù nàng có vụng trộm trông ngóng hắn có thể đến. Ảo tưởng có thể sử dụng thân thể sạch sẽ của mình mà hầu hạ người trong đêm cuối cùng này….

Nàng không cần người có diện mạo đẹp, chỉ cầu cho ngày cuối cùng của cuộc đời nàng có thể cùng một nam nhân âu yếm… say sưa triền miên.

Không thể tưởng tượng được hắn thật sự đến đây.

Tần Nghĩa Phàm dừng chân, hắn thật sự rất muốn tiêu sái bước vào. Nhưng lúc nghĩ đến thời điểm trong gang tấc là có nàng , hắn bắt đầu bối rối. Hai vạn lượng bạc trắng, hoặc là nói hắn phải ở trong thư phòng cả đời để đổi lấy một đêm của nữ tử, như vậy đáng giá sao?

Lúc trước hắn đã từng nói với chính mình: Đoạn nhân duyên này … người nữ nhân mà hắn yêu này … tốt hơn hết là hắn nên quên đi

Nhưng hôm nay hắn thật sự không thể quên được nàng, đó là nữ tử trước kia từng làm cho hắn mê mang sao?Hắn bắt đầu có chút mê hoặc.

Cũng không nên đứng như vậy cho đến hừng đông, như vậy sẽ làm cho người khác tò mó , ít nhất hắn cũng nên vào ngồi.

Hắn vốn dĩ không biết, kể từ khi hắn đi vào không phải chỉ là một gian phòng mà là một đoạn số mệnh khác đã được an bài vì hắn.

Nguyệt Nhân Nhân thấy hắn tiến vào làm nàng bối rối đứng dậy.Nghĩ tới bản thân mình áo lụa mỏng quá mức làm nàng có chút thẹn thùng muốn che dấu. Mà Tần Nghĩa Phàm đang ngồi trước bàn rượu nhìn biểu lộ bất an của Nguyệt Nhân Nhân.

Tình thế khó xử khiến nàng khẽ cắn môi, hắn tiến lại gần nàng….

Hắn không nói nhìn nàng im lặng cởi bỏ thắt lưng cùng chiếc trường bào màu lam nhạt của hắn

-“Mỗi một người nam nhân nàng đều làm như vậy sao?” – Tần Nghĩa Phàm nhìn động tác hèn mọn của nàng.

Nàng khiếp sợ ngẩng đầu, vốn định nói –“Không phải” – Nhưng lời nói ra cuối cùng lại là

-“Đúng vậy” – Như vậy lại càng không thể chạm đến tâm của một người nam nhân sao?

Tần Nghĩa Phàm trong lòng bộc phát một cảm xúc phức tạp, có phẫn nộ , có ghen tỵ và cũng có…. Thất vọng.

Nếu nàng chỉ xem hắn là một người nam nhân thì hắn cũng sẽ chỉ xem nàng là một nữ nhân……

___________________________________________

Thanh Ngưng đứng trong Hồng Loan Điện, nhìn xung quanh …

Nguyệt Lão mặt mày vẫn cau có như trước –“ Tần Nghĩa Phàm thiên tư thông minh, rất có chí khí. Tuy xuất thân trong gia đình giàu sang đàng hoàng , cũng có chút tự phụ , tiêu tiền như nước nhưng cũng không nên có vận mạng như vậy. Nhân duyên như vậy đối với hắn rất không công bằng sao?”

-“Thực xin lỗi ngươi ,Tần Nghĩa Phàm, Ta Thanh Ngưng này nợ ngươi, một ngày nào đó nhất định sẽ trả lại.” – Thanh Ngưng đến bên Dao Trì vuốt ve thanh bảo kiếm phủ đầy bụi ấy , nói –“ Ngươi đã tẩy sạch bạo khí , cũng nên quay lại nhân gian thôi. Ta ban tên cho ngươi là Thanh Phong, hi vọng ngươi có thể hộ trợ cho Tần Nghĩa Phàm , bảo hộ hắn, giúp hắn thoát khỏi tai ương và bình an!” – Nói xong đem bảo kiếm quăng xuống hạ thế.

____________________________________________

Sáng sớm một hương vị huyết tinh nồng đậm làm cho Tần Nghĩa Phàm bừng tỉnh, hắn mở mắt kinh ngạc nhìn vào vũng máu trên người Nguyệt Nhân Nhân.

-“Nhân Nhân!” – Hắn nhanh chóng nâng Nguyệt Nhân Nhân dậy, giữ lấy vết thương của nàng, giúp nàng cầm máu.

-“Vì cái gì mà chết lại khó khăn như vậy?” – Khí lực của nàng rất nhỏ … Hay là do một đao của nàng vẫn chưa đủ kiên quyết ?

-“Nàng đã làm nên tội gì ?” – Hắn không thể nhận ra đâychính là Nhân Nhân – người mà đêm qua hắn đã trăm thuận muốn lấy lòng nàng mà giờ đây hơi thở chỉ còn rất mong manh. Một nữ tử mà hắn đang ôm ấp đây đã làm cho hắn nảy sinh hết tất cả tư vị trong lòng.

-“Tần công tử, Nhân Nhân chỉ là một kĩ nữ. Nhân Nhân được ngài yêu thì cuộc đời này cũng không có gì tiếc nuối.” – Cho dù sau này không thể trên một viết tên là Tần phu nhân nhưng ít ra cũng từng là vợ chồng, chỉ như vậy thôi nàng cũng thỏa mãn rồi.

-“Người đâu, mau thỉnh đại phu!.” – Cuộc đời trong mười tám năm nay của hắn đây là lần suy nhất hắn cùng một nữ nhân quấn quýt say mê, lúc này hắn cũng cảm nhận được : Cái gì mà thế nhân gọi là cười một lần thì khuynh thành , cười thêm lầm nữa thì khuynh quốc….

____________________________________________

-“Nguyệt Nhân Nhân chỉ hy vọng đoạn duyên phận không phải thuộc loại sẽ làm ngài cảm thấy hạnh phúc.” – Y Vân nhìn hồn phách Nhân Nhân không rời thân thể mới an tâm rời đi. Nàng đương nhiên không biết vì nàng muốn Nguyệt Nhân Nhân hạnh phúc mà trên Thiên Giới cũng có người vì nàng mà sắp đặt hết mọi chuyện.

-“Nàng vẫn còn sinh mệnh, có được một ngưởi nam tử trên thế gian si mê như vậy , có thể tận hưởng được vị ngọt của nhân sinh.”

-“Thật sự sao? Trời cao rốt cuộc cũng chiếu cố đến người đáng thương.”

-“Không phải là trời cao chiếu cố nàng ấy, mà là có người chiếu cố đến nàng ấy.” – Kim Thiện Tử biết Thanh Ngưng vì muốn che dấu tội lỗi cho Y Vân đã đi đến Diêm La Điện. Mệnh Cung rồi lại đến Hồng Loan Cung.

-“Tình yêu đến tột cùng là có cảm giác như thế nào ?” – Y Vân đã quen cùng Kim Thiện Tử tàng hình mà nói chuyện.

-“Ha ha , vấn đề này ngươi không nên hỏi một phật tử tu thân dưỡng tính a.”

-“Tôn giả , người dùng một tâm bình thản chứng kiến thế gian có lẽ mới là tình yêu chân chính.”

Kim Thiện Tử có chút đăm chiêu gật đầu –“Nga , nếu như vậy trong mắt ta hẳn là mọi thứ đều phải trả giá, cho dù là toàn tâm yêu một người cũng thế.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.