Ngàn Năm Chờ Đợi

Chương 9: Nhân duyên



Nguyệt Nhân Nhân vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Tần Nghĩa Phàm đang ngồi bên cạnh nàng, sắc mặt vô cùng lo lắng.

-“Tần công tử?”

-“Nàng bị thương không nhẹ, nên nghỉ ngơi nhiều vào.” – Tần Nghĩa Phàm thấy nàng tỉnh thì cũng thở phào nhẹ nhỏm.

Tú bà nghe xong lời này, liền gắt gỏng nói –“Tĩnh dưỡng? Ngươi không biết có bao nhiêu người đang chờ bên ngoài sao.”

Tần Nghĩa Phàm cứng họng. Chẳng lẽ đọc vạn cuốn sách nhưng lại cùng một tú bà cãi nhau sao.

Nguyệt Nhân Nhân yếu ớt miễn cưỡng cố gắng ngồi dậy, đau đớn nói –“Mụ mụ, nữ nhi đã sớm có ý định muốn chết .. nhưng rõ ràng … một đao cũng xuống hạ không nổi….. hiện giờ không dám phiền lụy đến uy tín của các đại nhân bên ngoài.”

-“Sao lại nói như vậy, hảo hảo nghỉ ngơi, ta sẽ bảo các đại nhân đó chờ đến khi nào ngươi tĩnh dưỡng tốt” –Nhất thời sắc mặt tú bà trầm xuống. Nếu Nhân Nhân không tĩnh dưỡng tốt thì coi như cái cây hái ra tiền của bà ta cũng không còn . Tú bà hừ lạnh một tiếng, xoay người bước ra ngoài.

-“Đã làm Tần công tử chê cười!” – Nguyệt Nhân Nhân chua xót cúi đầu. …. Kết cục vẫn là .. nàng còn sống.

-“Nhân Nhân, nàng đừng nghĩ đến chuyện điên rồ nữa” – Hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao Nguyệt Nhân Nhân lại chọn con đường tự sát này… bởi vì số mệnh của nàng lại buộc nàng phải trở thành người để kẻ khác chê cười, trêu ghẹo , thật đáng thương –“Ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp giúp nàng chuộc thân, nàng chờ ta.”

________________________________________________________

Lúc thiếp không cần thì chàng lại đến, lúc thiếp cần chàng thì chàng lại rời xa …..

**************************************************

Nguyệt Nhân Nhân ngày ngày đều nhìn dòng người qua lại trên đường. Chàng nói chàng sẽ đến, nhưng từ lúc ấy cho đến giờ chàng vẫn không xuất hiện.

Các tỷ muội đều nói, nam nhân đều là những kẻ bạc tình. Nàng không tin, tuy những người nam tử đến Nguyên Tiêu Các này đều như thế nhưng nàng tin trên đời này vẫn còn người nam tử chí tình chí nghĩa.

Tú bà đẩu cửa bước vào –“Nhân Nhân, thân thể ngươi cũng khôi phục khá tốt rồi, ta nghĩ ngươi nên bắt đầu tiếp khách đi.”

-“Mụ mụ, người đánh chết con thì tốt hơn.” – Nguyệt Nhân Nhân lười biếng nói.

-“Ngươi vẫn còn nghĩ đến người công tử kia sao? Mụ mụ ta đã gặp qua nhiều người nam nhân như thế rồi. Công tử của thế gia nào cũng nhớ mối tình phong lưu một đêm này sao, ngươi thật nghĩ hắn sẽ nâng kiệu hoa đến cưới hỏi ngươi đàng hoàng sao? Hừ, cho dù hắn thèm nhỏ dãi sắc đẹp của ngươi. Nhưng chỉ sợ người trong nhà cũng sẽ đánh gãy chân hắn để hắn không bước đến đây.”

Tuy Tú bà cũng chỉ là một người ham danh lợi nhưng nói chung cũng không uống phí công sức nhiều năm lăn lộn giữa cuộc sống này. Chính xác là giờ khắc này, Tần Nghĩa Phàm xác thực đang bị đánh đến mình mẩy đều toàn thương tích, muốn đứng cũng đứng không vẫn nữa. (Mik =.=)

Ngày hôm ấy, Tần Nghĩa Phàm vừa mới mở cửa bước vào đã nhìn thấy Tần Thượng Thư tức giận đến cực điểm, bên cạnh còn có mười tên gia đinh đang đứng phía sau.

-“Người đâu!!! Đem tên nghịch tử này đánh cho ta.” – Tần Thượng Thư rống giận. Mười tên gia đinh đang run run nhìn nhau,lặng lẽ lắc đầu khiến cho Tần Thượng Thu tức giận đến mức sùi bọt mép, đoạt lấy một cây gậy gộc… không chút lưu tình mạnh mẽ đánh Tần Nghĩa Phàm

-“Lão gia , đừng…” – Tần phu nhân đứng ra bắt lấy chiếc gậy trong tay hắn.

-“Nó hôm nay gây ra những chuyện này, còn không phải là do bà nuông chiều nó quá mức hay sao? Hôm nay tôi phải dạy dỗ nó một trận! .Nếu không, không biết mai sau nó lại gây ra họa gì.” –Tần Thượng Thư nhìn cây gậy gộc trong tay, sau đó hướng gia nhân quát lớn –“Người đâu! Mang gia pháp ra đây”.

Không bao lâu, hai tên hạ nhân mang đến một cây trượng bằng thạch, cao hai thước. Đây chính là hình trượng được truyền lại trong Tần gia, có ý muốn đem để răn dạy con cháu, nhưng chẳng lẽ lại dùng nó để đánh người sao??? Chỉ sợ nếu mạnh quá thì sẽ đi đời nhà ma.

Tần Nghĩa Phàm vừa nhìn thấy cây thạch trượng, sắc mặt liền biến sắt, không nói gì chỉ nhắm mắt lại, những chuyện hắn đã quyết , trước giờ chưa từng hối hận hay phải cầu xin tha thứ.

Trượng thứ nhất đánh vào người hắn, hắn liền khuỵa xuống đất, có điều vẫn ra sức nuốt hết máu tươi trong miệng, cứng rắn để không bị ngã….

-“Đừng.” – Bệnh cũ của Tần phu nhân lại tái phát khiến bà ấy hôn mê bất tỉnh.

-“Nương!” – Tần Nghĩa Phàm muốn chạy đến đỡ Tần phu nhân, nhưng vừa vươn tay ra , mắt hắn liền tối sầm lại.

Vừa tỉnh lại, hắn liền hét lớn –“Tiểu lục, nương của ta thế nào rồi?”

-“Phu nhân đã tỉnh!”

Tần Nghĩa Phàm lập tức đứng dậy, nhưng bởi vì ngực đau nhức nên khiến hắn ngã xuống. Phụ thân lần này đúng là ra tay không nhẹ, nếu không phải hắn từ nhỏ đã luyện võ , chỉ e là cầm chắc cái chết trong tay.

-“Thiếu gia, đại phu nói ngài bị thương nội tạng, không nên đứng dậy.” – Tiểu Lục cuống quít nâng hắn dậy.

-“Như vậy sao được? Mau giúp ta thay đồ, rửa mặt một chút, ta muốn đi thăm nương.”

__________________________________

Tần Nghĩa Phàm được một gã sai vặt đỡ đến phòng của Tần phu nhân, vừa vào hắn liền quỳ xuống khóc rống nói

-“Nương, con biết sai rồi, xin người tha cho hài nhi tội bất hiếu!”

-“Phàm nhi, mau đứng lên, đến cho nương xem thân thể ngươi thế nào, có tốt không? “ – Tần phu nhân nhìn thấy con tiều tụy cũng không kiềm lòng được mà rơi lệ

-“Nương, con không có việc gì, chỉ là bị thương ngoài da thôi. Con trẻ người non dạ đã làm nương lo lắng.” – Tần Nghĩa Phàm không ngừng dập đầu. Tần phu nhân thân thể vốn đã không tốt, mỗi lần té xỉu đều có khả năng vĩnh viễn không thể tỉnh lại được.

-“Phàm nhi, lần này ngươi cũng thật sự là hơi quá đáng. Trước kia cho dù ngươi ở bên ngoài đánh người, nương cũng biết là do ngươi nhất thời nóng giận. Nhưng lần này ngươi lại dùng ba năm bổng lộc của phụ thân để đi thanh lâu mua vui sao? Phàm nhi, nghe lời nương, từ nay cố gắng đọc sách, đừng làm cho vi nương lo lắng nữa.”

-“Vâng, con ghi nhớ lời nương dạy.”

Tần Phác Nguyên ở phía sau không nói lời nào, hướng gã sai vặt mà phân phó –“Nhanh giúp Thiếu gia trở về nghỉ ngơi.” – Tuy nói hắn là một phụ thân rất nghiêm , nhưng khi đem con mình đánh đến xuất huyết nội tạng thì hắn cũng đau đớn vạn phần.

Đêm khuya, Tần Phác Nguyên đi vào phòng con, nhìn sắc mặt trắng bệch không còn chút máu của Tần Nghĩa Phàm hắn cũng rất áy náy –“Cha lần này xuống tay cũng hơi nặng. Nhưng là ngươi… ngươi thật là làm ta thất vọng quá …

Con người mà không phong lưu thì cũng uổng phí mất thời niên thiếu– Điều này cha cũng biết. Dù cho đi những nơi phong nguyệt ấy, cha cũng không trách ngươi, nhưng ngươi sao có thể vì một nữ tử mà trộm bổng của triều đình sao? May mắn là Vương bá bá đã nhanh chóng nhắc nhở , cha kịp thời bù vào chỗ thiếu hụt ấy, nếu không làm sao bây giờ ngươi vẫn còn nằm đây?”

-“Cha, con không hiểu chuyện, đã khiến cha lo lắng.”

-“Bệnh tình của mẹ ngươi, ngươi không phải là không biết. Nếu thật sự không thể tỉnh lại được thì đến lúc đó ngươi hối hận cũng đã muộn a.”

-“Con hiểu được, con cũng không dám nữa.”

-“Ngươi biết vậy là tốt rồi, hảo hảo nghĩ dưỡng a.”

-“Cha, con còn có một yêu cầu quá đáng, cầu cha nhất định phải đáp ứng còn” –Tần Nghĩa Phàm quỳ xuống trước mặt Tần Phác Nguyên.

-“Ngươi nói đi.”

-“Nhân Nhân là một cô gái tốt, chỉ là do hồng nhan bạc mệnh mà lưu lạc phong trần, con muốn chuộc thân giúp nàng.”

Tần Phác Nguyên tức giận đến phát run, giơ tay lên định xuất quyền, một hồi sau cũng buông –“Ngươi như thế nào còn không biết hối cải?”

-“Con biết yêu cầu này là quá đáng….Cha , ngài đáp ứng thỉnh cầu này của con đi, về sau con nhất định sẽ chuyên tâm đọc sách, không bao giờ gây chuyện thị phi nữa.”

-“Không được, nếu vì ngươi mà chuộc thân cho nữ tử kia, Tần gia há chẳng phải là đem làm trò cười cho thiên hạ sao.”

-“Cha!” – Tần Phác Nguyên không để ý đến lời cầu xin, giận dữ rời đi.

Đảo mắt nhìn, bây giờ cũng là giữa đêm khuya rồi, Tần Nghĩa phàm miễn cưỡng bước vài bước, hướng Tiểu Lục phân phó –“Nhanh chuẩn bị kiệu, ta muốn ra ngoài.”

-“Thiếu gia, ngài thương thể như vậy còn muốn đi đâu?”

-“Chuẩn bị kiệu, ta muốn đến Nguyên Tiêu Các.” – Thân thể hắn đã nhiều ngày không thể động đậy được nhưng hắn vẫn rất lo cho thương thể của Nguyệt Nhân Nhân

-“Nguyên Tiêu Các?Nga, Thiếu gia, chẳng lẽ ngài muốn đến gặp Nhân Nhân cô nương kia sao? Vậy ngài đừng nên đi.”

-“Vì cái gì?”

-“Kì thật là lần trước ngài phái ta đến đó, Nhân Nhân cô nương đã sắp bị một phú thương đến từ phía Bắc mua về làm tiểu thiếp.”

-“Vậy sao lúc đó ngươi lại nói với ta là nàng vẫn tốt ?”

-“Ta chỉ sợ thương tích của ngài, lo lắng ngài không chịu nổi kích thích. Hơn nữa cũng có người vì cô nương ấy mà chuộc thân, không phải tốt lắm sao?Cũng không cần ngài phải vì nàng mà chịu khổ.” – Tiểu Lục từ nhỏ đã hầu hạ hắn, nên hắn rất tin tưởng.

-“Lúc nàng đi nàng có nói gì không? Nhưng là nàng bị buộc bất đắc dĩ phải đi hay sao?” – Tần Nghĩa Phàm lo lắng hỏi.

-“Không có, lúc nàng rời đi rất vui vẻ. Một nơi như vậy nếu thoát khỏi nó đương nhiên là rất tốt.”

-“Tốt lắm” – Tần Nghĩa Phàm ngồi xuống –“Nhanh như vậy đã rời đi, ngay cả một câu cũng không nói với ta sao?”

_______________________________________________

Từ đó về sau, mỗi ngày hắn chỉ chuyên tâm đọc sách, khổ luyện võ công. Không còn lông bông hay gây chuyện thị phi như lúc còn trẻ nữa.

-“Phàm nhi, hôm nay ta thấy Vương tiểu thư đến, vị tiểu thư này cũng rất đoan trang hiền thục.” – Một bữa tối , Tần phu nhân đột nhiên nói.

-“Nương, thân thể nương không tốt, nương không cần lo lắng đến việc này. Khi nào thân thể nương tốt hơn thì có thể nói sau.”

-“Ngươi đã hai mươi rồi, còn không nhanh.”

-“Con đang chuẩn bị thi vấn đáp, cưới vợ sẽ ảnh hưởng đến con. Nương, con thấy nhất định là người cảm thấy buồn, vài ngày nữa con bồi người ra ngoài dạo một chút….”-Tần Nghĩa Phàm cười nói.

-“Ăn cơm xong đến thư phòng gặp ta.” – Tần Phác Nguyên vẻ mặt nghiêm túc cắt ngang lời hắn.

____________________________________________

-“Vẫn là không quên được nữ nhân kia sao?” – Tần Nghĩa Phàm vừa đến thư phòng, liền bị hỏi làm cho hắn sửng sốt cả người

-“Không phải, chỉ là quen biết vài ngày thì làm gì có thể có cảm tình sâu nặng.”- Tần Nghĩa Phàm ngữ khí bình tĩnh. Hắn cũng không hiểu nàng, càng chưa thể nói đến cái gì là khắc cốt ghi tâm, Nguyệt Nhân Nhân bất quá cũng chỉ là đôi khi vô tình ngủ mơ nên nhớ lại thôi.

-“Vậy tại sao lâu như vậy, đối với nữ nhân ngươi vẫn không thèm liếc mắt một cái?” – Nếu con hắn có biểu hiện thống khổ trên mặt, hắn cũng không lo lắng như vậy. Bởi nếu bình thường không thấy miệng vết thương lòng, lâu ngày sẽ càng thêm thối rửa.

-“Chính là con chỉ cảm thấy không có nữ nhân nào có thể tin tưởng, không có nữ nhân nào có thể làm cho con rung động.”

-“Nay chiến loạn bốn phía, trong triều không có đủ lương tướng, ngày mai cha sẽ tiến cử ngươi mang binh xuất chinh, ngươi thấy thế nào?” – Tâm tư của con mình bậc làm cha sao lại không hiểu chứ.

-“Đa tạ phụ thân đã thành toàn” – Hắn tạ ơn nói. Trong mắt hắn mà nói, chiến trường mới chính là nơi thể hiện nhiệt huyết của nam nhân.

-“Phàm nhi, vi phụ thật sư hi vọng ngươi có thể vì bệnh tình của mẫu thân mà phải tự bảo vệ lấy chính mình.”

-“Cha yên tâm, con nhất định sống sót trở về.”

Rời thư phòng, Tần Nghĩa Phàm thở dài. Nguyệt Nhân Nhân chỉ xuất hiện trong cuộc đời hắn có vài ngày nhưng lại khiến cho hắn cảm thấy như rất lâu rồi. Nếu nói là không có cảm giác gì thì điều đó không khả năng. Chính xác là đã từng động tình nhưng tình cảm đó cũng theo nàng mà rời đi.

__________________________________________

Chiến tranh thật tàn khốc nhưng cũng thật bi thảm. Tần Nghĩa Phàm cho dù võ công cao đến đâu nhưng cũng không thể xoay chuyển được số mệnh.

Nước mất nhà tan , nhưng người thì có thể không chết. Tần Nghĩa Phàm sớm quay lại thành Lạc Dương – lúc này cũng là cảnh còn người mất. Thượng Thư phủ một thời xa hoa giờ phút này cũng chỉ còn giấy niêm phong ngoài cửa như ngăn cách sự đời, nhìn xuyên qua bức tường cao nhất, cơ hồ cũng có thể nhìn thấy khăn tang cùng đèn lồng trắng tan tốc.

-“Cha , nương . Con đã về muộn.” – Hắn lệ rơi dài , quỳ sụp trước cửa.

-“Thiếu gia, ngài đã trở lại.” – Tiểu Lục vẫn đợi hắn trong này mấy tháng qua. Quốc gia diệt vong, lão gia cùng phu nhân tự sát trong này, hạ nhân trong phủ đều chạy trối chết, chỉ có hắn vẫn còn ở đây chờ thiếu gia về.

-“Tiểu Lục…”

-“Thiếu gia, lão gia còn có một phong thư gửi cho ngài.”

Tần Nghĩa Phàm kích động mở bức thư, nét chữ của phu thân hắn vẫn còn hằn rõ trên tờ giấy.

-“Phàm Nhi:

Ngày con từ biệt Lạc Dương , ta cũng không nghĩ đó là lúc cuối cùng có thể nhìn thấy con …..

Vi phụ vẫn còn một điều canh cánh trong lòng, khẩn cầu con tha thứ cho ta.

Một năm trước, vì không muốn nữ tử phong trần kia làm hại một đời của con, vi phụ đã âm thầm giúp nàng chuộc thân, lệnh cho nàng vĩnh viễn không được gặp con. Lúc ấy, nàng quỳ trước phụ thân mà mỉm cười, chỉ nói một câu –“Ta Nguyệt Nhân Nhân, mặc dù không được bước chân vào cửa Tần gia, nhưng vĩnh viễn là thê tử của Tần Nghĩa Phàm.”

Lời nói này đến bây giờ vẫn còn văng vẳng bên tai phụ thân….

Nay nước mất nhà tan, phụ thân hối hận thì cũng đã muộn.

Nếu hai con hữu duyên có thể gặp lại nhau, xin con hãy nói với nàng – Vi phụ chấp nhận nàng là con dâu

Phụ tuyệt bút”

____________________________________________

-“Ngươi rất thích dệt vải sao?” – Y Vân khó hiểu nhìn Nguyệt Nhân Nhân đang chú tâm dệt vải. Cùng làm một chuyện, nhưng tại sao biểu tình của Nguyệt Nhân Nhân và nàng lại khác nhau.

-“Thích” – Nụ cười của Nguyệt Nhân Nhân vẫn quyến rũ động lòng người như trước.

-“Ngươi không nhớ hắn sao?”

-“Nhớ!”

-“Ngươi vì cái gì lại phải đau khổ như vây?”

-“Vì cái gì mà đau khổ , ta cũng không thể hiểu hết được.” – Nơi này mọi người đều kêu nàng là Tần phu nhân, nàng còn cảm thấy đều gì là chưa đủ?

-“Hắn đã quay lại Lạc Dương, đang đứng trước Nguyệt Lâu.”

-“Chàng khỏe chứ?” – Nguyệt Nhân Nhân như ngừng thở mà chờ đợi đáp án.

-“Không tốt, hai bàn tay trắng,” – Y Vân dừng một chút, nói tiếp –“hắn đang tìm ngươi.”

Nguyệt Nhân Nhân nhanh chóng đứng dậy, vội vàng thu thập hành trang, dập đầu nói với Y Vân

-“Y Vân cô nương, cám ơn cô đã chiếu cố ta, cũng cám ơn cô đã nói cho ta tin tức của chàng. Ta cả đời đều cảm kích cô nương.”

-“Ngươi muốn đi tìm hắn”

-“Đúng vậy, chàng không phải chỉ có hai bàn tay trắng, , chàng còn có ta.”

-“Hắn về sau chỉ có thể xem bốn bể là nhà.”

-“Ta cũng nguyện cùng chàng mà phiêu bạc.” – Nguyệt Nhân Nhân cười, chỉ cần có thể ở bên cạnh người mình yêu, cho dù là ở đâu cũng đều được cả.

Nguyệt Nhân Nhân chạy đến Nguyên Tiêu Lâu giờ chỉ còn lại đống đổ nát, vật mất nhưng người ở lại, vẫn là phòng của nàng….

Tần Nghĩa Phàm một mình đứng bên cửa sổ, nhìn vào dòng người, tựa như nàng năm đó chờ hắn vậy. Thời gian một năm tuy ngắn ngủi nhưng hắn cũng thay đổi rất nhiều, bình tĩnh nhưng đau thương hơn.

-“Chàng đến rồi sao?” – Nguyệt Nhân Nhân mỉm cười hỏi.

-“Ta đã đáp ứng tìm nàng, chỉ là chậm một chút” – Tần Nghĩa Phàm đến gần nàng, vuốt ve gương mặt của nàng. Thì ra , tâm của hắn vẫn chưa chết mà chỉ là nó vẫn luôn luôn chờ đợi một người nữ nhân.

-“Bất luận là bao lâu, thiếp cũng chờ chàng.” – Nguyệt Nhân Nhân cười tươi , hai mắt cũng nhòe lệ vì vui sướng.

Hai người yên lặng nhìn nhau, đều đồng thanh nói –“Chàng/ nàng vẫn sống tốt chứ?”

Tần Nghĩa Phàm gắt gao ôm chặt nàng trong lòng –“Sau này chúng ta sẽ vĩnh viễn không xa rời.”

Đối với một người nam nhân mà nói, không có gì cảm động bằng khi hắn chỉ có hai bàn tay trắng nhưng vẫn còn một người nữ nhân mãi mãi ở bên cạnh hắn, đến chết không rời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.