Ngạo Khí Hoàng Phi

Chương 11




“Chuyện gì?” Ngụy Trọng Hiền tức giận nói.

“Lão gia, Cẩn Vương gia xuất kinh!” Quản gia đứng lên, cung kính nói.

“Hắn đi làm gì?” Cẩn Vương gia mặc dù tuổi còn trẻ, cũng không thể khinh thường! Từ nhỏ đã vang danh khắp thiên hạ, chẳng những thanh danh lớn lao, mà còn lập công vô số, văn võ toàn tài, diện mạo tuấn mỹ. Người muốn gả cho hắn chỉ sợ quá nhiều dân chúng kinh thành……

Nhưng hắn đối với loại sự tình bất quá cũng hỏi qua vài câu, lần này vì sao đối với án tử của Tiêu Tề Uyên lại để bụng như thế?

“Tần thiếu gia khi diệt Trương phủ, còn để lại một người sống!”

“Cái gì? Hừ, Tần Chương này làm một việc nhỏ cũng không để tâm! Tuyệt đối không để cho người còn sống kia vào kinh thành!” Ngụy Trọng Hiền sát ý nổi lên.

“Tuân lệnh! Còn Cẩn Vương gia……” Âu Dương Cẩn Hiên cũng không phải dễ dàng đối phó.

“Còn phải hỏi sao?” Nếu có thể thừa dịp này loại bỏ hắn, chẳng phải rất tốt. Âu Dương Cẩn Hiên chính là tai hoạ lớn nhất, cũng là chướng ngại trên con đường thành công của hắn!

“Vâng, vâng…”

Không ngờ, bên ngoài phòng vẫn đứng một người, đem lời nói của bọn họ thu hết trong tai. Hắn căn bản thầm nghĩ quay lại nhìn phụ thân một cái, có lẽ hắn sẽ không trở về nữa……

Một chỗ nhà cỏ bỏ hoang có vài nam tử mặc cẩm hoa y phục(quần áo bằng gấm) đang đứng, tại nơi đồng không mông quạnh không bóng người này có vẻ không thích hợp.

Cửa mở trong yên tĩnh, một gã tóc hoa râm xuất hiện ở trước mặt bọn họ, hỏi: “Các ngươi là……”

“Lão nhân gia, xin hỏi ngươi có phải quản gia của Trương phủ trong kinh thành không?” Thị vệ Y Hàn bên người Âu Dương Cẩn Hiên hỏi.

Lão già sắc mặt tím lại, phất tay nói:“Không phải. Cái gì quản gia Trương Phủ, lão đây không biết!” Hắn không muốn lại cuốn vào trong những ân oán thị phi, đầu năm nay vẫn an phận thủ thường(*) rất tốt.

“Lão nhân gia cũng biết Tiêu đại nhân vì giải oan cho chủ nhân của ngươi mà gặp chuyện chẳng lành chứ!” Cẩn Hiên thản nhiên nói. Từ lúc cửa mở ra, hắn đã có mười phần nắm chắc trước mắt chính là người hắn muốn tìm.

“Cái gì? Tiêu đại nhân hắn……” Lão già sợ hãi hỏi. Kỳ thật hắn sớm biết rằng Tần Chương có thế lực mạnh, cùng hắn đấu chắc chắn chỉ như trứng chọi đá. Nhưng Tiêu đại nhân lại không hề sợ hãi, lập tức chém Tần Chương! Trương lão gia đối hắn ân tình như biển rộng, Tiêu đại nhân vì hắn báo thù, coi như là ân nhân của hắn.

“Đúng vậy. Nếu lão nhân gia không chịu vì Tiêu đại nhân làm chứng, Tiêu đại nhân chắc chắn phải chết!”

“Lão cũng bất quá chỉ là dân đen, có thể có gì hữu dụng đây?” Vào kinh thành rồi liệu có thể trở về hay không vẫn còn là một vấn đề? Ở đó các đại quan đấu tranh gay gắt, hắn sống đến từng này tuổi không phải không hiểu.

“Lão nhân gia xin yên tâm, chỉ cần ngươi chịu thay Tiêu đại nhân làm chứng, nói ra chân tướng sự thật. Không những có thể cứu được Tiêu đại nhân, bổn vương cũng bảo đảm ngươi bình an.” Cẩn Hiên hiểu được vấn đề lão nhân gia lo lắng.

“Vương?” Là cái gì vương?

“Đúng vậy. Đây là đệ đệ của đương kim hoàng thượng tam Vương gia, có Vương gia cam đoan, lão nhân gia cứ yên tâm đi.” Y Hàn giải thích nói.

“Thảo dân tham kiến Vương gia!” Lão già hoảng sợ, hắn nguyên bản tưởng rằng đây là một đại quan trong kinh thành, không nghĩ tới cư nhiên lại là Vương gia. Là tam Vương gia danh chấn thiên hạ đây sao!

“Lão nhân gia xin đứng lên. Mời cùng bổn vương hồi kinh!”

“Tuân lệnh!” Vương gia đối hắn lễ ngộ như thế, đây chính là vinh hạnh đặc biệt! Huống hồ hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Tiêu đại nhân vì giúp hắn mà chết oan chết uổng, nếu như vậy sau khi hắn chết làm thế nào đi gặp lão gia chết thảm đây, lương tâm cũng không thể yên ổn!

Đi đến chỗ rừng cây, chợt nghe tiếng gió thổi cỏ lay, khắp nơi trùm lên một không khí quỷ dị……

(*): an phận thủ thường: giữ đúng phận mình, không làm điều gì vượt quá, không đòi hỏi gì hơn

Y Hàn cùng các thị vệ khác nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác sắp phát sinh một hồi đại chiến, thân là thị vệ của Vương gia cũng không phải hạng người hời hợt, đều là đại nội cao thủ đã được tuyển chọn kĩ lưỡng.

Cẩn Hiên lạnh nhạt nói:“Nếu đã đến đây, hiện thân đi!”

Trước mặt lập tức xuất hiện mấy chục đại hán che mặt, toàn thân tản ra sát khí. Gã cầm đầu chỉ vào lão già nói: “Để hắn lưu lại!”

Lão già sợ hãi tránh ở phía sau Y Hàn, sợ Vương gia nghe sát thủ lưu lại hắn, như vậy hắn cũng chỉ còn đường chết.

Cẩn Hiên cười nhạt nói: “Nếu ta nói không thì sao?” Muốn từ trong tay hắn đoạt người, không có khả năng!

Sát thủ tay cầm trường đao (cây đao dài) liền hướng Cẩn Hiên đâm tới, Cẩn Hiên nhìn cây đao từ xa đang tiến đến gần không có phản ứng gì, thẳng đến khi cây đao nhanh chóng đâm về phía ngực hắn, hắn mới dùng ngón giữa cùng ngón trỏ nhẹ nhàng mà kẹp lấy bả đao. Sát thủ giật mình nhìn, ngoại trừ thiên hạ đệ nhất sát thủ Vô Dạ cho tới bây giờ không có người có thể ngăn trụ đao của hắn. Nhưng Cẩn Hiên lại dễ dàng kẹp lấy, sát thủ không cam lòng định rút bả đao ra, chỉ thấy ngón tay Cẩn Hiên nhẹ nhàng uốn cong, đao liền gãy thành hai nửa.

Sát thủ xem như hoàn toàn kinh sợ, tự biết không phải đối thủ của hắn. Nhưng là đi theo con đường sát thủ, có người nào không trải qua vài nhát gươm đao. Không phải giết người chính là bị người giết, mệnh này đã sớm không phải của hắn. Hắn xuất thủ công kích Cẩn Hiên, xuất thủ càng ác độc hơn, đem hết bình sinh sở học lại vẫn là không thể đả thương nửa sợi lông của hắn, miễn cưỡng chỉ có thể cùng hắn chu toàn.

Bọn thị vệ cùng nhóm sát thủ cũng đánh thành một đoàn, nháy mắt đao quang kiếm ảnh. Đánh khó phân thắng bại, bọn thị vệ tuy có khả năng lấy một địch mười, nhưng đó là đối với nhân sĩ giang hồ bình thường. Xem ra Ngụy Trọng Hiền cũng thật không uổng tiền bạc, những sát thủ này có người nào không phải là cao thủ. Tục ngữ nói rất đúng, hai đấm khó có thể địch được bốn tay. Bọn thị vệ bị vây hạ bên trong……

Cẩn Hiên cũng vô pháp bứt ra, những sát thủ này là dùng mạng để đánh. Người nào khó đối phó nhất? Không phải người võ công cao cường, cũng không phải người khoẻ mạnh như trâu, mà chính là người không còn muốn sống.

Đang ở lúc nguy cấp, ở trên không bay tới một người, người nọ cũng là che mặt. Hắn xuất kiếm cực nhanh cực chuẩn, vừa ra tay liền một kiếm đâm trúng yết hầu một sát thủ.

Nhóm sát thủ đối với kiếm khách trên không cảm thấy kinh ngạc, cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đây đúng là tối kỵ của sát thủ! Nháy mắt tình thế nghịch chuyển…… Sát thủ đã bị chém giết hầu như không còn……

Chỉ còn gã cầm đầu cùng Cẩn Hiên giao đấu…… Cẩn Hiên không nghĩ sẽ cùng hắn dây dưa, tuy rằng hắn cũng là một đối thủ xứng đáng, nhưng là hắn phải chết! Cẩn Hiên phản công bắt lấy tay trái của sát thủ, đoạt đao của hắn, hướng cổ hắn chém một đường.

Sát thủ trừng lớn ánh mắt, hắn cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy đường đao nhanh như vậy. Âu Dương Cẩn Hiên quả nhiên danh bất hư truyền! Sát thủ ở trong lúc nháy mắt ngã xuống, liền nở nụ cười! Đây là số mệnh sát thủ! Có thể chết trong tay một người võ công cao cường hơn hắn, là vinh hạnh của hắn. So với chết ở trong tay kẻ vô danh tiểu tốt, được quyết đấu một trận sinh tử, hắn thỏa mãn!

“Đa tạ tráng sĩ cứu giúp!” Cẩn Hiên ôm quyền nói.

“Gặp chuyện bất bình, rút đao cứu giúp vốn là việc người trong giang hồ nên làm.”

Cẩn Hiên nhợt nhạt nhìn hắn một cái, nam tử che mặt kia thân mình có chút đơn bạc, không giống hiệp khách mà như là một thư sinh. Ai có thể nghĩ một nam tử gầy yếu như vậy nhưng trong người lại mang tuyệt thế võ công!

“Tráng sĩ trong người mang tuyệt kỹ, vì sao không đền đáp quốc gia?” Cẩn Hiên cũng không hỏi hắn vì sao che mặt. Nếu hắn che mặt tất có lý do riêng của hắn, nói không chừng căn bản chính là không muốn cho ta biết hắn, có lẽ ta căn bản là quen biết hắn.

Ngụy Tử Tề không phải không nghĩ tới đền đáp quốc gia, chính là hắn không những không nghĩ thay phụ thân làm việc, mà còn khinh thường hành vi của phụ thân! Nhưng hắn cũng không thể làm việc dưới trướng người khác, không nghĩ đối phó phụ thân chính mình! Dù sao đó là người sinh dưỡng hắn. Cho dù phụ thân thực có lỗi với người khắp thiên hạ, nhưng lại không làm thất vọng hắn! Người trong thiên hạ đều có thể phỉ nhổ phụ thân, chỉ có hắn không được.

“Người trong giang hồ thầm nghĩ sống được tự tại! Ở trong giang hồ cũng có thể vì dân chúng làm việc.”

“Được rồi! Nếu như ngày sau tráng sĩ muốn phục vụ cho quốc gia hoặc là có khó khăn gì, hãy cầm cái này đến biên cương tìm ta!” Cẩn Hiên từ trong lòng lấy ra một khối kim bài, giao cho hắn.

Ngụy Tử Tề sớm biết thân phận của hắn, cầm lấy kim bài không giật mình cũng không cự tuyệt, nói:“Cáo từ!” Ngụy Tử Tề thân ảnh chớp lên, liền biến mất ở rừng cây.

Cẩn Hiên nhìn hắn rời đi, bảy tám phần đã đoán ra hắn là ai!

Thả người lên ngựa, chạy về kinh thành!

Long Hiên hoàng cung, trong ngự hoa viên thưởng hoa ngoạn cảnh, Tiêu Vũ tình tâm tình cực tốt, cực vui sướng……

“Ta còn nghĩ là ai? Thì ra là Tiêu chiêu dung a!” Tiêu Vũ Tình đang cúi người thưởng hương hoa, chợt nghe một giọng nữ chói tai, không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn xem là người nào quấy rầy hứng trí của nàng. Chỉ thấy người tới một thân y phục đẹp đẽ, trên mặt trang điểm rực rỡ, vẻ quyến rũ vô ngần. Nhưng Tiêu Vũ Tình lại cảm thấy thập phần chán ghét, nàng luôn luôn không thích cố ý ăn diện, đối nàng mà nói tự nhiên mới là đẹp.

“Là ta thì thế nào?” Chẳng lẽ ta không thể ở trong này sao? Thật sự là kì quái, ngự hoa viên là nơi công cộng! Hoàng đế này ánh mắt thật kém quá đi, tuyển phi tử trình độ này sao?

“Khẩu khí lớn lắm! Khó trách ngay cả ngự thư phòng của Hoàng Thượng cũng làm náo loạn, lá gan thật không nhỏ!” Trên thế giới quả nhiên tường không kín gió, chuyện Vũ Tình xông vào ngự thư phòng không đến canh ba trong cung đã sớm truyền đi ồn ào huyên náo! Từ xưa đến nay có người nào xông vào ngự thư phòng có kết cục tốt, vậy mà cư nhiên dám…… Nhưng lại toàn thân trở ra! Hậu cung vốn là bình dấm chua lớn nhất, trải qua việc này, có người đã muốn đem Vũ Tình trở thành tình địch.

“Xông thì xông a,có gì hay ho đâu!” Cũng không phải xông vào Diêm vương điện.

“Thật to gan, cư nhiên dám nói như vậy với bản cung.” Bất quá một chiêu dung nho nhỏ lại dám làm càn như vậy, hiện tại Hoàng Thượng còn không có sủng nàng đã dám như vậy, nếu là có một ngày được sủng ái còn không biết kiêu ngạo thành cái dạng gì.

“Ngươi là ai a?” Đừng cho là ta lưu lạc đến cổ đại là có thể khi dễ ta, ở hiện đại đều không có người dám khi dễ ta huống chi ở cổ đại! Ta tốt xấu cũng là tiểu công chúa của tập đoàn Lăng thị nha!

“Ngươi……” Thành quý nhân thật là bị tức chết, bàn tay đã hướng đến trên mặt Vũ Tình, cũng không kịp bận tâm hình tượng thục nữ. Vốn loại sự tình này nàng hoàn toàn là có thể phân phó tiểu thái giám bên người làm.