Ngạo Kiếm Lăng Vân

Chương 5: Học viện Đế quốc





Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiêu thức dậy thật sớm, lấy trường kiếm đi ra sân, chăm chú luyện một lần kiếm pháp nhập môn của Thục Sơn. Có điều là cơ thể của Kiếm Thị bậc năm này hoàn toàn không phát huy được toàn bộ uy lực của kiếm pháp nhập môn Thục Sơn, ngược lại làm cho Lăng Tiêu mệt nhọc đến đổ mồ hôi đầy đầu.

Lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, Lăng Tiêu nhịn không được cười khổ trong lòng. Hắn biết, trên đại lục Thương Lan cực kỳ hiếm các loại kiếm kỹ. Giống phụ thân Lăng Thiên Khiếu của hắn có được loại công pháp thiên cấp bậc trung đã xem như người đứng ở tầng lớp đỉnh cao rồi. Còn như Thần cấp và Thánh cấp thì xưa nay vốn là công pháp trong truyền thuyết, rất ít người có thể nhìn thấy được.

Kiếm pháp Thần cấp và kiếm pháp Thánh cấp hình dạng ra sao, Lăng Tiêu chưa hề thấy qua vì thế không rõ ràng lắm. Chẳng qua trong trí nhớ về kiếm pháp thiên cấp của phụ thân, dưới mắt nhìn của Lăng Tiêu, chẳng qua cũng chỉ là công pháp ngoại môn cấp thấp của Thục Sơn mà thôi.

Lăng Tiêu thân là đệ tử nội môn, ở kiếp trước thật ra ngay cả kiếm pháp cao cấp của ngoại môn đều chê bỏ không tu luyện, mà trực tiếp học kiếm pháp nội môn của Thục Sơn. Chỉ cần tùy tiện lấy ra một nửa quyển Thục Sơn kiếm pháp trong đầu mình, cho dù là bây giờ luyện tập kiếm pháp nhập môn, sợ là cũng có thể làm cho đám cao nhân của đại lục Thương Lan kinh ngạc đến ngây người đấy? Lăng Tiêu rất thú vị với chút ác niệm lóe lên trong đầu, lòng tự tin vào bản thân càng tăng thêm một ít. Tuy rằng trước mắt thực lực của mình còn kém, nhưng nắm giữ các loại kiếm kỹ mà mọi người chưa từng có, vậy coi như là một sở trường đặc biệt đi.

Xem ra bất kể như thế nào, cần phải làm cho cơ thể mới của mình nhanh chóng đạt tới Kiếm Sư bậc sáu mới được. Dưới Kiếm Sư đối với Lăng Tiêu mà nói, cũng không phải là việc khó khăn gì cho lắm, chỉ cần chịu khó gia tăng tu luyện, dùng thời gian không bao lâu là có thể đạt tới. Lời này nếu như bị người khác nghe thấy, sợ là sẽ quá hoảng sợ mà hôn mê bất tỉnh đi chứ! Kiếm Thị bậc cao đến Kiếm Sư bậc cao... Dùng thời gian không bao lâu? Vậy thì Tạ Hiểu Yên cũng xong, Lăng Chí cũng xong, còn tính là thiên tài gì nữa?

Khi Lăng Tiêu bước vào cổng chính của Học Viện Đế Quốc, gần như tất cả mọi người nhìn thấy hắn đều kinh ngạc không nói nên lời, lập tức đều né tránh, cách Lăng Tiêu thật xa, dường như sợ bị hắn lây bệnh cho mình. Nhìn vẻ mặt hờ hững thản nhiên của chàng thanh niên anh tuấn này, những người đó đều không tưởng tượng ra được, da mặt của người này dày đến cỡ nào mới có thể làm được như Lăng Tiêu : sau khi phi lễ với bạn học nữ còn có thể đến trường xem như không có việc gì?

Đối với những ánh mắt kinh ngạc, khinh miệt, phẫn nộ, trào phúng này... Lăng Tiêu một mực làm như không thấy. Hắn vội vã đến học viện như thế là muốn đến thư viện. Trong trí nhớ của hắn, thư viện của học viện có lưu trữ số lượng sách rất nhiều, bên trong có nhiều bộ sách ghi chép các loại dược liệu quý báu trên đại lục. Điều cấp bách nhất hiện giờ của Lăng Tiêu là tìm cho được tài liệu cần thiết về trúc cơ.

Lăng Tiêu biết rõ rằng, bất cứ ở địa phương nào, thực ra đều giống nhau là sức mạnh luôn được tôn trọng. Cũng giống như trước đây ở Thục Sơn khi nhìn thấy mấy đệ tử thân truyền của chưởng môn sư bá, thấy ánh mắt coi thường người khác của họ thực ra chính là một cách thể hiện của thực lực. Nếu Lăng Tiêu hắn không phải là thiên mạch giả, hiện giờ cũng là một Kiếm Sư. Trước không nói tới vấn đề Tạ Hiểu Yên sẽ yêu thích hắn hay không, nhưng ít ra khẳng định là không dám sử dụng loại thủ đoạn này để hãm hại hắn. Cho dù có sử dụng cũng không ai quan tâm tới, tập tính của quý tộc ra sao mọi người đều biết. Trời ạ sợ là còn có người nói ra câu: Lăng Tiêu quá tinh ranh hơi nôn nóng một chút.

Thực ra có nói hàng ngàn hàng vạn câu, tóm lại vẫn là nói thực lực của Lăng Tiêu còn kém mà thôi!

Một tên nam sinh vừa nhìn thấy Lăng Tiêu quay sang người bạn bên cạnh nói:
- Không thể tưởng được, Lăng Tiêu này vẫn còn có mặt mũi quay trở lại học viện đi học? Trời ạ, ta thực bội phục dũng khí của hắn!

Một người khác bĩu môi khinh thường:
- Ngươi thì biết cái gì, nghe nói ngày hôm qua tiểu thư Tạ Hiểu Yên tự mình đi Lăng phủ thăm hỏi sức khoẻ Lăng Tiêu đấy!

Người lúc trước nói chuyện kinh ngạc kêu lên:
- Không thể nào, bọn họ không phải...

Một người khác cười lạnh nói:
- Đó là gia đình Tạ tiểu thư đại nhân đại lượng, không chấp nhặt với Lăng Tiêu mà thôi, nghe nói hắn bị đánh trọng thương còn đến thăm hỏi, đây thực là lòng dạ rộng rãi biết bao! Tạ tiểu thư thực là hiền lành tốt bụng quá! Không thể tưởng được Lăng Tiêu này... Ôi, quả thực là làm nhục gia phong của Lăng tướng quân mà!

Lúc này có người đi ngang qua không muốn nghe loại câu nói này, bác bẻ nói:
- Lăng Tiêu là Lăng Tiêu, có liên quan gì tới Lăng tướng quân? Chẳng lẽ nói Lăng Tiêu phạm lỗi lầm gì đó, đều phải buộc Lăng tướng quân gánh chịu? Đừng quên, ngươi hiện nay có thể ăn no mặc ấm, ở trong Học Viện Đế Quốc hàng ngày lên lớp, tất cả là nhờ có Lăng tướng quân một tướng lãnh oai hùng như thế đóng giữ ở vùng biên giới!

Hai nhân huynh đó bị người này nói cho đỏ mặt tía tai vội bỏ đi, có điều trong lòng chung quy vẫn ấm ức: Chuyện vốn đúng là như thế, đứa con làm ra chuyện bê bối đến mức này, không phải bôi nhọ lên mặt mũi của bố nó thì là cái gì? Còn không cho người ta nói?

Những câu nói giống như vậy, tất cả chủ đề xì xào khắp nơi trong sân trường đều là xoay quanh nhân vật Lăng Tiêu này.

Còn Lăng Tiêu thì coi như không có việc gì, mặc cho người khác nhắm vào hắn chỉ trỏ, dường như xem những người đó đều là không khí, thẳng đường đi tới ký túc xá của mình. Lúc này nói cái gì đều là uổng công vô ích, chẳng lẽ bọn họ phải đi theo chân Lăng Tiêu để chửi mắng sao?

Trong trí nhớ, đi thư viện là cần mang theo thẻ thân phận, mà thẻ thân phận của Lăng Tiêu thì đang để ở trong ký túc xá.

Dựa vào trí nhớ, Lăng Tiêu thản nhiên đi vào ký túc xá của mình... một tòa biệt thự nhỏ cực kỳ tinh xảo xinh xắn. Mặc dù Lăng Tiêu không thể kế thừa tước vị hầu tước của phụ thân, nhưng là một gã quý tộc, chỗ trú ngụ của Lăng Tiêu vẫn là tương đối xa hoa. Cũng không phải nói Lăng gia có nhiều tiền, trên thực tế Lăng gia thoạt nhìn rất lớn, nhưng trên phương diện tiền tài cũng không phải là giàu có. Nếu so tài lực với gia tộc Tạ gia của Tạ Hiểu Yên thì kém rất xa.

Ký túc xá biệt thự này cũng không tốn tiền, là đế quốc cung cấp miễn phí cho con cháu quý tộc của các gia tộc có công trạng với quốc gia giống như Lăng Tiêu vậy. Đây là một cách biểu dương thân phận và địa vị, cũng là một cách đế quốc bảo vệ và thừa nhận đối với quý tộc, cũng không phải nói ngươi có tiền là có thể ở được.

Lăng Tiêu mới vừa đi tới cửa, đã thấy hai cô gái dáng người cao gầy, mắt ngọc mày ngài đứng ở cửa nghênh tiếp mình. Lăng Tiêu thoáng sửng sốt, lập tức nhớ lại hai cái cô gái này là hai thị nữ của mình. Lúc Lăng Tiêu vừa mới bắt đầu xảy ra chuyện không may kia, mấy ngày nay cũng không nhìn thấy hai cô gái này, không nghĩ tới lại được phái tới đây trước rồi.

Xuân Lan thân hình hơi cao hơn một chút, dáng người hơi đẫy đà, đôi mắt to đưa qua đưa lại dường như có thể nói bằng mắt. Thu Nguyệt thoạt nhìn thì nhỏ nhắn và yếu một chút, đôi mắt có vẻ u sầu rung động lòng người.

Nói chung, đây là hai thị nữ trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp.

- Chào mừng thiếu gia!
Hai nàng nhẹ nhàng thi lễ, sau đó dịu dàng lên tiếng.

- Hai người các ngươi sao lại tới nơi này?
Trong trí nhớ Lăng Tiêu, hai thị nữ bên người cũng không hầu hạ hắn ở trường học, nếu không, kế hoạch kia của Tạ Hiểu Yên đã bị thất bại, làm sao có thể thi hành được nữa?

- Bẩm báo thiếu gia.
Xuân Lan tính tình rõ ràng hoạt bát hơn một chút, mau miệng nói:
- Là phu nhân muốn chúng ta tới đây chăm sóc cho ngài, nói thân thể ngài chưa khỏi bệnh...

- A!
Lăng Tiêu thản nhiên lên tiếng, thấy trên mặt hai nàng không mảy may lộ ra vẻ khinh bỉ hay cười nhạo mình chút nào, cảm thấy hơi an tâm. Thực ra điều này thì Lăng Tiêu quá lo lắng rồi, bất cứ một quốc gia nào trên đại lục Thương Lan, tôi tớ trong nhà của quý tộc đều thuộc vào loại tài sản riêng của quý tộc, bọn họ nắm giữ quyền sinh sát, có câu nói "Chủ nhục thần tử", ở trong các dòng họ quý tộc, loại tình huống này là rất bình thường. Nguồn: http://truyenfull.vn

Hơn nữa Xuân Lan và Thu Nguyệt từ nhỏ đã vào Tướng quân phủ, đã sớm bị tẩy não, cho rằng mình chính là người của thiếu gia Lăng Tiêu. Trong lòng các nàng hiện tại ngược lại vô cùng thống hận nữ nhân Tạ Hiểu Yên kia, hận nàng ta làm cho thiếu gia của mình mê muội bị nhục nhã.

Sau khi Lăng Tiêu vào phòng, rót trà cho hắn uống xong, Thu Nguyệt, Xuân Lan hai người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều có chút ngượng ngùng e thẹn, sau đó Thu Nguyệt mặt đỏ bừng nói:
- Thiếu gia... Phu nhân có nói, nói...