Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 24: Giúp người là niềm vui!



- Hà, nói thật ra, đối với sự việc của Lý Kiếm Ngâm sư huynh hôm trước, ba sư huynh đệ chúng ta cũng rất áy náy. Sở Dương thở dài một tiếng, buồn bã nói:
- Cho nên, đối với chuyện các ngươi tới hôm nay, đại sư huynh của chúng ta cũng không phản kháng để cho các ngươi xả giận, xem như là vì trả lại công đạo cho các ngươi.
Hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nói :
-Nhưng, làm người cũng không thể quá mức quá đáng, các ngươi thật sự làm loạn, hung hăng càn quấy ngay tại Tử Trúc Viên! Thử hỏi, các ngươi làm như thế thì đem uy danh của Tử Trúc Viên vứt ở đâu?
- Mọi người là đều là sư huynh đệ một nhà, hoa hồng và lá xanh vốn cùng một gốc, vì sao các ngươi lại bức bách nhau đến khổ như vậy?
Thần sắc Sở Dương biến thành bi phẫn nói:
- Đánh người... thì cũng thôi đi, vậy mà các ngươi hết lần này đến lần khác còn muốn giả dạng người bị hại. Ngươi! Làm sao các ngươi lại vô sỉ đến như thế?
Những lời này vừa được nói ra, gần như tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, tức đến muốn thổ huyết. Trong Tử Trúc Viên, ba người đang ở bên ngoài quan sát cũng cảm thấy khí huyết xông lên!
Người, sao có thể vô sỉ đến tình trạng này được?
Chiếm được tiện nghi rồi lại còn khoe mẽ, cũng không đạt đến như vậy trình độ như vậy a.
- Các ngươi xem, chỉ cần chút công phu của ta đã giành chiến thắng nhẹ nhõm như thế, vậy công phu của Thạch Thiên Sơn đại sư huynh đã đạt tới mức nào? Hắn so với ta còn mạnh hơn mấy lần!
Sở Dương vô cùng phẫn nộ, ủy khuất nói:
- Võ công của đại sư huynh vượt xa các ngươi, nhưng lại không phản kháng để các ngươi đánh, các ngươi còn muốn như thế nào? Chẳng lẽ còn cần phải giết người mới hả giận sao?
Nghe hắn nói, bọn người Lưu Vân Viêm quay đầu nhìn lại Thạch Thiên Sơn đã hôn mê bất tỉnh ở đằng kia, trong lòng đã kiêng kị hơn vài phần.
Đúng, võ công của sư đệ đã xuất quỷ nhập thần như thế, vậy với tư cách là 'Đại sư huynh' của Thạch Thiên Sơn... hắn há có thể là kẻ yếu sao?
Xem ra, lúc này tranh đoạt vị trí Đại sư huynh, Thạch Thiên Sơn sẽ trở thành một đối thủ nặng kí đối với mọi người a.
- Hôm nay, các ngươi làm ta bị tổn thương, nhưng ta cũng giúp lại các ngươi một cái ân tình, tuy nhiên trong chúng ta đã có một số phải chịu thiệt, nhưng ta cũng không lấy oán trả ơn. Hơn nữa chúng ta là đồng môn sư huynh đệ, có chuyện gì mà không thể bỏ qua được chứ? Chuyện này chúng ta cứ quyết định như thế đi.
Sở Dương khoan hồng độ lượng mà nói:
- Ta nể mặt nhị sư bá, cũng không so đo với các người nữa.
Lưu Vân viêm bọn người chỉ cảm thấy trước mắt sao trăng bay loạn. Cơ hồ một hơi thở gấp không được, ngay tại chỗ này muốn ngất luôn.
Ngươi đánh cho người ta máu me be bét, sinh tử giờ còn không rõ, vậy mà còn có mặt mũi nói ''Việc này cứ như vậy được rồi. '' à? Hơn nữa, còn giở giọng như là ta đây rất rộng lượng, rõ ràng không xem "mặt mũi của Nhị sư bá" ra gì.
- Đương nhiên, nếu mấy vị sư huynh đệ các ngươi cũng muốn để cho ta hỗ trợ, ta sẽ không cự tuyệt đâu. Ta gần đây cho rằng, giúp người làm niềm vui là một loại mỹ đức. Ta luôn một mực ghi nhớ những lời dạy bảo của sư môn.
Sở Dương hổ thẹn cười cười:
-Lại nói tiếp, có chút không có ý tứ chứ, nhưng ta làm người chính là như vậy, gần đây giúp người làm niềm vui đã thành thói quen, giúp người cần giúp, làm khó người xấu, nhất là vì đồng môn sư huynh đệ, mọi người vốn là người một nhà. Ừm, dù cho đầu rơi máu chảy cũng phải giúp cho hết lòng.
Bọn người Lưu Vân Viêm nhìn Khúc Bình đang nằm xoài trên sân mà rung mình một cái. Đây là cái mà ngươi gọi là ... giúp? Giúp cái đầu nhà ngươi... Coi chúng ta là người ngu cả sao?
Ánh mắt mấy người còn lại đều nhìn vào Lưu Vân Viêm . Rõ ràng đều đang chờ ý kiến của hắn.
Nhưng Lưu Vân Viêm nhưng bây giờ là đâm lao phải theo lao. Chính mình tự nhận đứng hàng thập đại cao thủ, luận công lực mà nói..., cũng phải cao siêu hơn nhiều , nhưng sau khi nhìn thấy Sở Dương chiến đấu, hắn lại biết, chính mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Sở Dương!
Cái phương thức tác chiến quỷ dị như vậy, đổi lại là mình cũng có khả năng phải ăn đủ!
Nếu mình tiến lên, chẳng may lại thua tiếp lần nữa. . . Nếu thua, đối với chi nhánh của mình sẽ là một đả kích trầm trọng không cách nào thừa nhận nổi!
Hơn nữa, cái mặt của mình cũng gánh không nổi.
- Sở Dương, hảo thủ đoạn! Chuyện hôm nay, như vậy thôi!
Lưu Vân Viêm suy nghĩ một chút, quyết định thật nhanh, âm lãnh mà nói:
- Ngươi không đi thì chúng ta sẽ đi, 'Bài vị chiến' dành cho đệ tử đời thứ tám của Thiên Ngoại Lâu sắp bắt đầu, đến lúc đó chúng ta là Tụ Vân Phong cùng Tử Trúc Viên sẽ chạm mặt nhau. Lúc đó, chúng ta quyết một phen sống mái ngay trước mặt cả đại môn phái!
- Chúng ta đi! Bảy người khiêng Khúc Bình lên, quay lại đường cũ mà đi. Trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Sở Dương một lần mà trong lòng cảm thấy sợ hãi, kiêng kị... các loại xúc cảm lại tăng lên vài phần.
Cùng là đồng môn huynh đệ, có ai dám chính thức hạ độc thủ với nhau? Nếu như là đánh Thạch Thiên Sơn thì cũng phải có chừng mực, sẽ không đánh hiểm hay phế bỏ, nhưng mà phải làm cho hắn gãy mấy cái xương đùi, để cho hắn chịu chút đau khổ là cũng vì người thân của mình mà xả giận thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhưng Sở Dương vừa ra tay lại đồng thời xuyên thủng cả tay lẫn chân người ta! Thủ đoạn như vậy thật sự là rất tàn nhẫn, mọi người ai cũng không dám dùng tới cái thủ đoạn này. Sở Dương nhìn thân ảnh bảy người đang dần đi xa, sắc mặt âm trầm, thần sắc vô cùng ngưng trọng.
Một trận chiến này, Sở Dương đã hoàn toàn chiến thắng. Thắng không thể bàn cãi!
Nhưng không có ai biết được, trong trận chiến này Sở Dương lại nhận ra một nhược điểm của mình.
Một trận chiến này, về mặt kỹ xảo hay kinh nghiệm đều rất thành thạo! Điểm này không cần phải nói, kỹ xảo cùng kinh nghiệm của Sở Dương so với Lưu Vân Viêm thì cũng không kém bao nhiêu, mỗi lúc đối phương ra chiêu hắn đều có thể đoán trước và nghĩ ra đối sách, chiếm ưu thế tuyệt đối.
Sở Dương vẫn cho là, tuy bọn hắn có công lực cao hơn mình một chút, nhưng dựa vào kinh nghiệm cùng kỹ xảo của mình, muốn chiến thắng bọn hắn thì tuyệt đối không có bất kỳ khó khăn gì.
Nhưng một trận chiến này lại cho hắn biết, hắn đã sai rồi!
Kỹ xảo cùng kinh nghiệm thì ra cũng không phải là tất cả.
Cũng giống như lúc Khúc Bình cuồng nộ hướng thẳng ngực mình đâm tới, Sở Dương biết rõ, chỉ cần một ngón tay của mình dán lên mũi kiếm của hắn thêm ba bốn chỉ, là có thể đem kiếm của hắn gẩy nghiêng qua một bên đem hắn đặt vào hiểm cảnh không có đường lui, sau đó tiến lên một bước là có thể mạnh mẽ đạp nát đan điền hắn!
Trên thực tế hắn cũng đã làm như vậy rồi. Nhưng lúc ngón tay của hắn đang ấn sâu, thậm chí là nửa cánh tay đều dán lên, cố gắng đẩy vào, nhưng lại không thể làm được điều gì!
Tuy Khúc Bình chỉ là Vũ Sĩ cấp hai, nhưng so với một tên Vũ Đồ cấp ba như mình lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Dùng công lực của mình, cho dù là dùng xảo lực phá giải, chính diện giao thủ, mình cũng không là đối thủ!
Cho nên đó là lí do mà Sở Dương bất đắc dĩ mới có thể xuất kiếm! Bởi vì dùng công lực của mình, chỉ bằng vào quyền cước, căn bản không thể tạo thành thương tổn.
Người ngoài nhìn vào thì, Sở Dương vận dụng Kinh Hồng Vân Tuyết Bộ thiên biến vạn hóa, động tác tiêu sái phiêu dật, tựa hồ cũng không phải xuất toàn lực, nhưng ai cũng không biết áp lực của việc thi triển nó đối với Sở Dương trầm trọng đến mức nào!
Thậm chí ngay cả bản thân Khúc Bình cũng không biết, tại trong khoảng thời gian giao thủ ngắn ngủi đó Sở Dương đã thăm dò mình bao nhiêu lần, thay đổi bao nhiêu đối sách, có thể làm cho Sở Dương phải sử dụng kiếm thì hắn đã có thể kiêu ngạo rồi.
Thậm chí sau khi xuất kiếm, Sở Dương cũng không dám lưu tình. Một khi lưu tình, sẽ bị đối phương điên cuồng cắn trả! Mà lúc đó kiếm của mình đã xuất ra, muốn đỡ cũng không được nữa.
Khi Kinh Hồng Vân Tuyết Bộ luyện đến đỉnh phong, một khi thi triển ra nó thì người khác không cách nào công kích mình được, nhưng lúc mình công kích người khác thì nhất định sẽ lộ ra sơ hở! Khúc Bình không có cơ hội bắt được, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không bắt được!
Né tránh thì tuyệt đối xảo diệu, nhưng nếu chỉ một mực né tránh thì còn lâu mới có thể thủ thắng. Muốn thắng, biện pháp duy nhất chỉ có tấn công mà thôi. Nhưng vừa tấn công thì sẽ không thể bảo trì trạng thái hoàn mĩ, chắc chắn sẽ có sơ hở.
Mọi thứ đều có liên quan lẫn nhau, lúc ngươi công kích yếu điểm của người khác, chỗ yếu hại của ngươi cũng lộ ra cho người khác công kích!
Trong lòng Sở Dương tràn đầy khát vọng. Trong mắt của hắn lóe ra một tia cháy bỏng:
- Lực lượng! Lực lượng mới là trọng yếu!
Kỹ xảo chỉ thích hợp với đồng cấp hoặc là đối thủ kém hơn thì mới có tác dụng. Nhưng đối mặt với lực lượng tuyệt đối, kỹ xảo cũng chỉ là một trò hề!
Mà lực lượng, chính là thứ Sở Dương thiếu nhất lúc này.
Đàm Đàm đứng ở một bên sớm đã ngây người. Giờ phút này hắn đột nhiên hưng phấn hét lên:
- Sở Dương, ngươi thật đúng là quá . . . quá đẹp trai quá xuất sắc rồi…
Suy nghĩ một chút, hắn lại tặng thêm một câu:
- Tất nhiên là so với ta còn kém một chút xíu….
- Đẹp trai. . . Hừ hừ. . .
Sở Dương hừ một tiếng:
- Đàm Đàm, bắt đầu từ ngày mai, sáng sớm mỗi ngày ngươi với ta cùng luyện công, ta hi vọng, có một ngày ta sẽ biết ngươi đẹp trai a!
Sắc mặt Đàm Đàm lập tức ảo não, cười hề hề mà nói:
- Ngươi . . . Vậy ngươi đẹp trai hơn ta còn không được sao?
Sở Dương cười cười, nói:
- Đàm Đàm, ngươi xem, hiện tại trong Thiên Ngoại Lâu chỉ toàn là những tên chuyên đi bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, dám làm nhưng không dám nhận, hiện tại môn phái sắp bắt đầu tiến hành thi đấu, rồi từ những người này mà chọn lựa ra người kế thừa Thiên Ngoại Lâu đấy.
Thanh âm Sở Dương thoáng cao thêm một tí, tựa hồ cố ý nói cho người nào đó, trong khẩu khí của hắn tựa như mang theo sự mỉa mai, cười lạnh nói:
- Gánh nặng của Thiên Ngoại Lâu trước sau gì cũng rơi vào trên vai những người này, nhưng chỉ bằng những kẻ như thế này thì há có thể giữ được Thiên Ngoại Lâu sao? Sợ chỉ mang tới họa diệt môn! Đàm Đàm, ta hi vọng ngươi có thể mạnh lên, tự bảo vê được chính mình mà không để bị người khác liên lụy, chết một cách vô ích!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.