Ngày Về

Chương 12-1



Đỗ Nhược Hành ngẩn người mất mấy giây mới phản ứng lại: "Anh nói vậy là có ý gì?"

Chu Yến Cầm bình tĩnh đáp: "Không có gì ý tứ gì khác. Nếu như em muốn, tôi sẽ để em nuôi dưỡng con bé."

Đỗ Nhược Hành cảm thấy quả thật không thể tưởng tượng nổi. Chu Yến Cầm vô cùng yêu thương và luôn muốn giữ Chu Đề bên người, đi đầu cũng không hận có thể nhét con bé vào trong túi là điều không ai không biết. Bắt Chu Yến Cầm từ bỏ quyền nuôi con gái- tâm can bảo bối của anh ta không khác nào muốn anh ta từ bỏ nửa cái mạng, Đỗ Nhược Hành căn bản không tin tưởng lời nói nhẹ nhàng của anh ta: "Rốt cuộc anh có mục đích gì?"

Ánh mắt của cô rất cảnh giác, trực giác mach bảo Chu Yến Cầm đang có âm mưu gì đó. Thái độ của Đỗ Nhược hành như vậy khiến Chu Yến cầm chỉ có thể cười khổ: "Em xem, tôi đã lừa gạt em điều gì bao giờ chưa? Bây giờ anh đang nghiêm túc thảo luận với em vấn đề này mà."

"Anh nói thật?"

Chu Yến Cầm xoa mi tâm, bất đắc dĩ gật đầu.

Nhưng Đỗ Nhược Hành vẫn không hiểu tại sao bỗng nhiên Chu Yến cầm lại dở chứng như vậy. Nghĩ liền hỏi ngay: "Có phải anh đang mắc căn bệnh nan y khó chữa nào không?"

". . . . . . Không có."

"Hay anh cảm thấy Đề Đề quá dính người, quấy rầy việc anh hẹn hò cũng người đẹp?"

". . . . . . Không có."

"Hay anh cảm thấy Đề Đề quá ồn náo loạn, quấy rầy việc anh hẹn hò cũng người đẹp?"

"Thôi được rồi, em đừng đoán mò nữa. Cái gì cũng không phải"

"Vậy rốt cuộc anh muốn làm cái gì!"

Chu Yến Cầm dùng sức xoa mi tâm, giải thích không phải là lĩnh vực anh am hiểu, suy nghĩ đi suy nghĩ lại mới mở miệng, có chút không thuần thục chậm chạp: "Tôi chỉ cảm thấy, em oán hận tôi. Nhưng mà nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao em lại oán hận tôi?"

Cuối cùng Đỗ Nhược Hành cũng đã hiểu, trong nháy mắt đó cảm thấy muốn cười, đồng thời lại có điểm muốn khóc: "Anh cho rằng tôi oán hận anh là vì điều này?"

"Có lẽ tôi đoán sai rồi." Chu Yến Cầm tiếp tục, "Cũng có thể là khả năng này. Hiện tại tôi không rõ lắm, chỉ có thể từng bước một tính toán ."

Đỗ Nhược Hành cúi đầu không biết suy nghĩ gì, đột nhiên cười nhạo một tiếng, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta. Chu Yến Cầm cực kỳ chán ghét ánh mắt này của Đỗ Nhược Hành, thậm chí cảm thấy không thể chịu nổi, ánh mắt này không thể dùng từ chán ghét để hình dung, ý vị sâu hơn một tầng, cô căn bản là muốn khiến anh hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, thậm chí là trên cõi đời này.

Ánh mắt của cô sẽ không nói dối. Chu Yến Cầm tin chắc, nếu như anh thật sự có thể biến mất giống như suy nghĩ của mình, Đỗ Nhược Hành nhất định có thể độc ác đến độ, tang lễ của anh cũng sẽ không xuất hiện.

Hai người quen biết, yêu đương, kết hôn, quá trình đó đã hơn mười năm. Chu Yến Cầm đã từng nhìn thấy tất cả những biểu hiện cũng như suy nghĩ của Đỗ Nhược Hành. Mội khi cô Đỗ Nhược Hành muốn thì có thể mềm mại như nước, đem người khác dụ dỗ đến độ mở cờ trong bụng, cô nói đi đông thì nhất định sẽ không đi tây. Đây là bản lĩnh của Đỗ Nhược Hành, nếu như cô phí tâm tư muốn lấy lòng một người, đối phương nhất định không chống đỡ được. Tất nhiên Chu Yến Cầm cũng đã nhìn thấy thời điểm cô chết tâm, lúc đấy có thể dùng từ máu lạnh vô tình để hình dung. Giống như không khí xung quanh đông thành băng, cô dùng lưỡi kiếm, không do dự đâm về phía trái tim anh.

Lúc Đỗ Nhược Hành kiên quyết đòi ly hôn, lý do vứt cho anh chỉ có hai chữ “Chán rồi”, sau đó kiên quyết xoay người rời khỏi, đối xử với anh giống như vứt bỏ một đôi giày đã cũ. Từ sau khi quay đi, cô căn bản không bao giờ nghĩ tới chuyện gương vỡ lại lành mà chỉ ước gì Chu Yến Cầm cách xa mình vạn dặm. Không muốn buông tay chỉ là suy nghĩ từ một phía Chu Yến Cầm, dây dưa không rõ cũng chỉ một mình anh cố sống cố chết xông vào. Lúc mới vào đại học, số người tỏ tình với Đỗ Nhược Hành có thể xếp một vòng quanh trường, cho dù sau khi cưới cũng có không ít người âm thầm theo đuổi, thái độ của cô đối với những người đó luôn tuyệt tình, quay đầu lại ngay cả bằng hữu cũng không nói đến, hôm nay Chu Yến Cầm cũng phải chịu cảnh giống như vậy.

Bất kỳ có làm việc gì cũng chỉ có thể rước lấy ánh mắt khó chịu của cô, nói chung thái độ từ sau khi ly hôn của cô đối với anh chỉ có thể dùng từ không hài lòng để hình dung. Thật ra nếu như đứng từ góc nhìn của Đỗ Nhược Hành cũng có thể hiểu, cô đã bắt đầu cuộc sống mới mà ở trong đó căn bản là không có vị trí cho Chu Yến Cầm, anh chỉ là một vị khách không mời mà đến.

Nhưng đến giờ Chu Yến Cầm vẫn không cách nào buông tay. Anh không hy vọng hai người thật sự chia cách, trời nam đất bắc. Anh cho rằng là lòng dạ mình không độc ác được bằng Đỗ Nhược Hành, có thể trong thời gian ngắn ngủi quên đi tình cảm của hai người cũng như không cần sự hiện diện của người kia trong cuộc sống nữa. Đồng ý ly hôn là quyết định sai lầm nhất của anh, không thể bởi vì tức giận nhất thời mà lại gây ra sai lầm khác nữa.

Ha người trầm mặc lúc lâu Chu Yến Cầm mới mở miệng lần nữa: "Sau khi ly hôn, em vẫn không động đến số tài sản bồi thường."

Đỗ Nhược Hành vẫn lạnh lùng, không muốn đáp lời. Chu Yến Cầm đi tới, cố gắng muốn cầm tay Đỗ Nhược Hành nhưng bị cô nhanh chóng né tránh. Động tác này khiến ánh mắt Chu yến Cầm trầm xuống, nhưng Đỗ Nhược Hành không thèm để ý đến tâm tình của anh ta, chỉ chỉ cửa gian phòng.

Ngay cả nhìn anh một cái cô cũng chẳng đủ kiên nhẫn nữa. Chu Yến Cầm chậm rãi thở dài một hơi: "Tôi sẽ đi."

Chờ anh ta đi tới cửa, Đỗ Nhược Hành mở miệng nói đợi chút, từ lúc ly hôn đây là lần đầu tiên ánh mắt của Đỗ Nhược Hành không tỏ ra thiếu kiên nhẫn khi nhìn anh. Sau đó cô cười cười, giọng nói rất mềm mại cất lên nhưng lời nói lại như chứa dao: "Dù nói thật lòng hay không, dù sao em nghe hay không nghe cũng không thể thay đổi kết cục. Em đã hơn ba mươi tuổi rồi, không thể rộng rãi nghĩ thông suốt một chút được hay sao? Đừng cứ như đứa trẻ chưa lớn như vậy mãi. Tôi mặc dù là chồng em nhưng không phải làm bất cứ việc gì cũng bắt buộc phải báo cáo với em, em phải hiểu điều này. Trước kia em có bao giờ gây sự vô lý như thế này đâu, bắt đầu từ lúc nào lại trở nên như vậy?"

Sau khi nói xong, sự giễu cợt lan tràn cả đuôi mắt: "Quen thuộc không? Còn nhớ những lời này hay không? Giữ nguyên đổi vế trả lại cho anh."

Chu Yến Cầm đứng hình, bởi vì nghe được câu nói của Đỗ Nhược Hành mà thiếu chút nữa nhịn không được. Cách không biết bao lâu anh mới có thể tìm lại thanh âm, cực kỳ trầm thấp chậm chạp hỏi: "Em hận anh?"

"Anh muốn nghe lời nói thật?" Đỗ Nhược Hành gật đầu một cái, dứt khoát đáp một chữ, "Hận."

******

Trương Nhã Nhiên tất nhiên là người phải đi đón ông chủ, đồng thời đem điện thoại trả lại cho anh ta. Nhìn thấy Chu Yến Cầm từ cửaVIP đi ra thì giật mình.

Mới có ba bốn ngày không thấy, cô thiếu chút nữa thì không nhận ra ông chủ mình nữa. Chu Yến Cầm dù đã đeo kính đen nhưng cũng không thể giấu được vẻ mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, thân hình thon gầy mặc áo gió màu đen, cả người phát ra hơi thở người lạ chớ tới gần, thành công khiến cho trong vòng năm thước cũng không có người dám đến gần.

Thậm chí ngay cả cổng VIP cũng không có ai dám đi cùng anh ta, phía sau có một cô gái can dảm lắm mới đợi anh ta hoàn toàn bước qua rồi mới dám run run rẩy rẩy đi tới.

Trong lòng Trương Nhã Nhiên than nhẹ một tiếng, vội vàng chạy đến, cúi người lễ phép cẩn thận hỏi: "Ngài về nhà trước hay tới công ty?" Sau đó ở trong lòng khẳng định, chắc chắn anh ta không muốn đem bộ dáng này về cho con gái bảo bối nhìn.

Quả nhiên Chu Yến Cầm lạnh lùng nói hai chữ: "Công ty."

Xe chạy từ sân bay về rất nhanh, Trương Nhã Nhiên kêu khổ, đem một ông chủ oán khí đầy mình như thế về công ty không phải sẽ bị mấy nhân viên khác dìm chết hay sao, cô không dám tưởng tượng nữa, chỉ thế đã cảm thấy đau đầu rồi, hay là cô nên vinh quang chận lại cả lô-cốt, không ai sẽ nhớ cô đã hy sinh thế nào đâu. Mải suy nghĩ mông lung, Trương Nhã Nhiên liền hoàn hồn khi nghe Chu Yến Cầm lạnh lùng mở miệng: "Chạy xe nhanh như thế làm gì, cô cho rằng đây là xe cứu thương?"

Trương Nhã Nhiên không biết nói gì: ". . . . . ."

Tính khí Chu Yến Cầm từ trước đến nay luôn như vậy, lạnh lùng khó gần nhưng sát khí toát ra đến mức này thì quả là hiếm thấy. Trương Nhã Nhiên suy nghĩ có phải lại bị vợ trước chọc giận hay không đây, lại cảm thấy lấy phu nhân trước là người hiền lành dịu dàng, làm sao có thể chọc giận ông chủ thành ra như vậy được, có giận thì cũng là Chung tổng chọc giận người ta chứ. Trương Nhã Nhiên giảm tốc độ xe, suy nghĩ một chút, lấy can đảm hỏi thăm: "Ngài uống rượu trắng lẫn rượu đỏ phải không?" Nếu không tại sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy.

Chu Yến Cầm liếc trợ lý của mình một cái, ánh mắt kia cách một tầng mắt kính cũng khiến người khác rét run.

". . . . . ." Mồ hôi lạnh của Trương Nhã Nhiên chảy xuống trán, nhắm mắt nói tiếp, "Khang lão gia lại gọi điện thoại cho ngài?"

Chu Yến Cầm chợt lạnh lùng hỏi: "Trương Nhã Nhiên, có phải có chưa có bạn trai hay không?"

". . . . . . À?"

Chu Yến cầm quả thật tức giận nói: "Kiểu con gái không biết nhìn sắc mặt người khác nói chuyện như cô, không phải sẽ làm đối phương tức chết sao?"

". . . . . ."

Trong lòng trợ lý Trương đổ lệ, thầm nói hôn nhân của anh thất bại là do anh hoa tâm thành tính, làm sao có tư cách nguyền rủa một người con gái tốt tính trẻ trung chưa có gia đình như cô chứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.